Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 722: Lời Hứa Tan Vỡ: Vết Sẹo Của Sự Im Lặng

Trần Hạo bước đi, không phải trên con đường nhựa quen thuộc dẫn về nhà, mà là một con đường khác, con đường không đích đến, chỉ là sự vô định trong màn đêm dần tan. Ánh sáng lờ mờ của bình minh bắt đầu len lỏi qua những rặng cây, vẽ nên những vệt xám bạc trên mặt đường đất còn ẩm ướt hơi sương. Tiếng gió đêm vẫn còn rít nhẹ qua những tán lá, mang theo cái lạnh buốt xương và cả mùi hoa dại thoang thoảng, một mùi hương mà anh từng thấy thật bình yên, nay lại trở thành một nhát dao cứa vào lòng. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, như kéo lê một gánh nặng vô hình, nỗi hối hận và tuyệt vọng đè nén đến tận cùng.

Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi thực tại nghiệt ngã này, thoát khỏi hình ảnh ngôi nhà rực rỡ ánh đèn cưới, thoát khỏi tiếng cười nói vọng lại từ phía sau. Trong tâm trí anh, câu nói cuối cùng của Lê An vẫn vang vọng như một lời nguyền: “Thích thì không đủ.” Giờ đây, anh mới hiểu, không phải cô không đủ tình yêu, mà chính anh không đủ dũng khí, không đủ kiên trì để giữ lấy tình yêu đó. Anh đã làm gì vậy? Sao lại để mọi chuyện thành ra thế này? Câu hỏi đó găm sâu vào tim anh, cào xé từng thớ thịt. Anh tự hỏi, nếu như đêm qua, anh gõ cửa, mọi chuyện liệu có khác đi không? Nhưng rồi, lý trí lại kéo anh về với hiện thực phũ phàng, rằng "đã quá muộn".

Con đường vắng vẻ của thị trấn lúc rạng sáng chỉ có tiếng gió và tiếng chó sủa vọng từ xa xăm, thỉnh thoảng lại có tiếng gà gáy eo óc, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Nhưng đối với Trần Hạo, ngày mới này chẳng khác gì một sự tiếp nối của đêm đen. Anh rảo bước nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi chính mình, chạy trốn khỏi những ký ức đang bủa vây. Rồi lại chậm lại, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cảm giác đau nhói đó không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. Cổ họng anh nghẹn ứ, một khối tức tưởi chực trào nhưng không thể bật thành tiếng khóc. Từ bao giờ, anh đã đánh mất khả năng khóc? Có lẽ là từ khi anh nhận ra mình đã đánh mất Lê An, và những giọt nước mắt cũng trở nên vô nghĩa.

Ánh bình minh dần sáng rõ hơn, tô điểm cho những mái nhà ngói đỏ, những hàng cây xanh mướt, nhưng không thể xua tan đi bóng tối trong tâm hồn Trần Hạo. Anh ngước nhìn lên bầu trời, mây vẫn còn lãng đãng, nhưng không còn là màu đen thẫm của màn đêm. Một ngày mới, một khởi đầu mới, nhưng đối với anh, nó chỉ là một sự lặp lại của nỗi đau. Anh bước qua những con ngõ nhỏ, nơi từng in dấu chân anh và Lê An những ngày thơ ấu. Anh nhớ những buổi trưa hè trốn ngủ, cùng cô bé tóc tết bím chạy qua đây, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp ngõ xóm. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là những bức tường rêu phong, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Mùi đất ẩm từ những luống rau bên đường, mùi hương thoang thoảng của hoa dại ven hàng rào, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm xưa cũ, những kỷ niệm mà anh từng muốn quên đi, nhưng giờ đây lại bám riết lấy anh, gặm nhấm tâm can. Anh nhớ đến lời hứa "không quên em" của mình, một lời hứa ngây thơ, trong sáng của một cậu bé dành cho cô bé thanh mai trúc mã. Lời hứa đó, giờ đây, lại trở thành một lời nguyền rủa, một vết sẹo không thể lành. Anh đã không quên cô, chưa bao giờ quên. Nhưng sự im lặng kéo dài, những "khoảng cách vô hình" mà anh tạo ra, đã khiến lời hứa đó trở nên vô nghĩa, trở thành một sự lừa dối, không phải với Lê An, mà là với chính bản thân anh. Anh đã tự đánh lừa mình rằng thời gian sẽ chờ đợi, rằng tình yêu sẽ mãi ở đó, không cần anh phải vun đắp hay bày tỏ. Nhưng cuộc đời không chờ đợi ai, và tình yêu, nếu không được nuôi dưỡng, sẽ héo mòn, dù nó có sâu đậm đến đâu.

Trần Hạo dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, nơi anh và Lê An từng ngồi trò chuyện hàng giờ sau mỗi buổi học. Anh vuốt nhẹ lên lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo và tĩnh lặng của nó. Đôi mắt anh nhắm nghiền, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Nhưng càng cố gắng, chúng lại càng hiện rõ mồn một, như một thước phim quay chậm, tái hiện lại những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những lời nói mà anh đã không dám thốt ra. Nỗi đau và sự hối hận trong chương này sẽ trở thành động lực chính, khiến Trần Hạo hoàn toàn vùi mình vào công việc, xây dựng một bức tường cảm xúc và trở nên lạnh lùng hơn trong các mối quan hệ tương lai. Anh biết, từ nay về sau, anh sẽ không còn là Trần Hạo của ngày xưa nữa. Anh sẽ là một con người mới, một con người mang trong mình vết sẹo vĩnh viễn của tình yêu đã lỡ, một con người thành đạt về vật chất nhưng cô độc về tinh thần.

***

Trong tâm trí Trần Hạo, những ký ức về quá khứ bỗng ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Anh thấy mình đứng dưới tán cây bàng già rợp bóng mát ở sân trường cấp ba, nơi tiếng ve kêu râm ran xé tan cái nắng hè oi ả. Mùi phấn bảng, mùi sách mới, và thoang thoảng mùi hoa sữa từ đâu đó bay đến, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vô tư, trong sáng, đầy hy vọng của tuổi học trò. Lê An, cô bé với mái tóc tết bím gọn gàng, nụ cười rạng rỡ như nắng mai, quay sang nhìn anh. Ánh mắt cô trong veo, chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối, không chút vẩn đục.

Đó là một buổi chiều tan học, khi cả sân trường đã vắng bóng học sinh, chỉ còn lại hai đứa. Anh nhớ như in khoảnh khắc đó, trái tim non nớt của mình đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã phải lấy hết dũng khí để nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô. Lòng bàn tay cô ấm áp, khác hẳn sự lạnh lẽo của hiện tại. Anh thủ thỉ, giọng nói còn vương chút ngượng ngùng của tuổi mới lớn: "Anh sẽ không quên em, An à. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không quên em." Lời hứa đó, được thốt ra trong sự hồn nhiên của tuổi thanh xuân, tưởng chừng như sẽ là một lời thề định mệnh, gắn kết hai cuộc đời mãi mãi.

Lê An không nói gì, chỉ mỉm cười. Nụ cười của cô bé ngày ấy không chỉ rạng rỡ, mà còn chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định. Cô bé gật đầu nhẹ, mái tóc bím khẽ đung đưa theo cái gật đầu của cô, rồi đáp lại bằng giọng nói trong trẻo, ấm áp: "Em tin anh, Hạo." Bàn tay nhỏ bé của cô siết nhẹ bàn tay anh, như một lời khẳng định cho niềm tin vô điều kiện ấy. Ánh mắt hai đứa nhìn nhau, không cần nhiều lời, chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ để truyền tải biết bao tình cảm, bao ước mơ về một tương lai tươi sáng. Trong khoảnh khắc ấy, dưới tán lá bàng xào xạc, giữa tiếng ve kêu râm ran, họ đã trao cho nhau một lời hứa, một lời hứa mà ai cũng nghĩ sẽ mãi mãi được giữ gìn.

Trần Hạo nhớ lại những buổi chiều cùng Lê An ngồi bên bờ sông cũ, nơi dòng nước lững lờ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Họ thường kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ giản dị về tương lai. Anh sẽ đi học thật giỏi, sẽ thành công, rồi sẽ quay về thị trấn này, xây dựng một cuộc sống hạnh phúc bên Lê An. Cô sẽ là giáo viên ở trường làng, dạy dỗ những thế hệ học trò nhỏ, và mỗi chiều tan sở, anh sẽ đón cô về, cùng nhau tản bộ trên con đường quen thuộc. Những hình ảnh đó, giờ đây, lại hiện về, rõ nét và đau đớn đến thấu xương. Tiếng cười trong trẻo của Lê An, ánh mắt long lanh của cô khi nghe anh kể về những hoài bão, tất cả như một thước phim quay chậm, tái hiện lại những khoảnh khắc hạnh phúc mà anh đã từng có, và đã tự tay đánh mất.

Anh nhớ ngày anh nhận giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên ở thành phố lớn, niềm vui sướng xen lẫn một chút lo lắng. Lê An đã ôm chầm lấy anh, chúc mừng anh bằng cả tấm lòng. Cô không hề trách móc hay buồn bã, chỉ có ánh mắt tự hào và một lời dặn dò nhẹ nhàng: "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Anh đã hứa với cô, không chỉ bằng lời nói, mà bằng cả trái tim, rằng dù ở đâu, anh cũng sẽ nhớ về cô, về thị trấn này. Nhưng rồi, áp lực học hành, những mối quan hệ mới ở thành phố, và cả sự e dè, không dám bày tỏ của chính anh, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng, là sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng đó, chính nó đã giết chết lời hứa năm xưa, khiến niềm tin trong mắt Lê An dần vỡ vụn.

Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần mình thành công, chỉ cần mình có đủ mọi thứ, thì khi quay về, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Anh đã lầm. Tình yêu không phải là một món đồ có thể cất giữ rồi lấy ra dùng khi cần. Tình yêu cần sự vun đắp, cần sự quan tâm, cần những lời nói được thốt ra đúng lúc. Anh đã "chậm một nhịp", đã để cho sự e dè và tham vọng cá nhân che mờ đi những gì quan trọng nhất. Và giờ đây, khi mọi thứ đã đổ vỡ, anh chỉ còn biết ôm lấy những ký ức, những lời hứa tan vỡ, và nỗi hối hận tột cùng. Anh đã phụ lòng tin của Lê An, đã tự tay đánh mất hạnh phúc của chính mình. Sự chấp nhận cay đắng này đánh dấu sự khởi đầu cho một Trần Hạo thành đạt về vật chất nhưng cô độc về tinh thần, mãi mãi mang trong mình vết sẹo của tình yêu đã lỡ.

***

Trần Hạo về đến căn nhà cũ của mình khi bình minh đã hé rạng, ánh sáng yếu ớt của một ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi vào không gian tĩnh mịch. Anh không bật đèn, chỉ ngồi phệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, cảm nhận từng đợt hơi lạnh thấm vào da thịt, như muốn tê liệt cả những cảm xúc còn sót lại. Căn nhà vốn dĩ luôn ấm cúng, tràn ngập tiếng cười của cha mẹ, nay lại trở nên trống rỗng, nặng nề, u ám đến đáng sợ. Tiếng lá cây xào xạc bên ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tất cả những âm thanh của sự sống ấy dường như không thể chạm tới được trái tim đang hóa đá của anh.

Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt hốc hác, đỏ hoe nhưng không thể rơi lệ. Anh đã không khóc được nữa, như thể mọi giọt nước mắt đã cạn kiệt cùng với hy vọng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt mà anh đã dày công xây dựng ở thành phố, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Nó lạnh lẽo, cứng nhắc, và xa lạ, giống hệt như con người anh bây giờ. Nó như một lời chế giễu cho mọi thành công vật chất mà anh đã đạt được, nhưng lại đổi lấy sự trống rỗng đến tận cùng trong tâm hồn. Thành công này, có ý nghĩa gì khi anh đã mất đi người con gái mình yêu?

"Thích thì không đủ..." Câu nói của Lê An lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như cô vừa mới thốt ra. Giờ đây, anh mới hiểu thấu ý nghĩa sâu xa của nó. Không phải cô không đủ tình yêu, mà chính anh không đủ dũng cảm, không đủ kiên trì, không đủ sự quyết đoán để giữ lấy tình yêu đó. Anh đã để cho những "lời nói không thành" chôn vùi cảm xúc, đã để cho những "khoảng cách vô hình" ngày càng nới rộng. Anh đã để cho sự im lặng kéo dài, giết chết đi tất cả. Sự im lặng của anh, còn tệ hơn cả việc không thích. Bởi vì sự im lặng ấy đã khiến Lê An phải chờ đợi, phải mỏi mòn, phải dần mất đi hy vọng.

Anh ôm đầu, mái tóc rối bù, cảm nhận sự đau nhói từ tận sâu bên trong. Bao nhiêu đêm cô đơn, bao nhiêu lần anh tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tập trung vào sự nghiệp, rồi một ngày nào đó sẽ quay về và mang lại hạnh phúc cho Lê An. Nhưng anh đã quên mất rằng, hạnh phúc không thể chờ đợi. Hạnh phúc cần được vun đắp từng ngày, từng giờ. "Nếu như ngày đó," anh đã đủ dũng khí để nói ra lời yêu, để níu giữ cô lại, để không để cô một mình đối mặt với những khó khăn. "Nếu như ngày đó," anh đã không quá tập trung vào công việc, vào những tham vọng cá nhân mà quên đi người con gái đang chờ đợi mình. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như", một cụm từ đầy rẫy sự tiếc nuối và hối hận.

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch, mỗi tiếng tích tắc như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, nhưng càng cố gắng, hình ảnh đó lại càng hiện rõ mồn một. Hình ảnh nụ cười bình thản của cô, ánh mắt không chút dao động khi cô nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cả hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã mang đến cho cô sự an yên, sự ổn định mà anh đã không thể. Tất cả như một gáo nước lạnh dội thẳng vào khao khát điên rồ của anh.

Sự chấp nhận cay đắng này đánh dấu sự khởi đầu cho một Trần Hạo thành đạt về vật chất nhưng cô độc về tinh thần, mãi mãi mang trong mình vết sẹo của tình yêu đã lỡ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh, một vật phẩm đắt giá, nhưng giờ đây nó chỉ như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của sự chần chừ, của những cơ hội bị bỏ lỡ. Thành công vật chất không thể bù đắp cho những mất mát về tình cảm. Nó không thể trả lại cho anh Lê An của ngày xưa, không thể xóa đi những tiếc nuối đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thị trấn đang dần bừng sáng. Nơi đây, mọi thứ vẫn như xưa, chỉ có lòng người là đã đổi thay. Anh biết, anh không thể ở lại đây thêm nữa. Mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi cơn gió đều mang theo hình bóng Lê An, đều là những nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh sẽ rời thị trấn này, quay trở lại thành phố, vùi mình hoàn toàn vào công việc như một cơ chế đối phó. Anh sẽ xây dựng một bức tường cảm xúc kiên cố, trở nên lạnh lùng hơn trong các mối quan hệ tương lai. Có lẽ, đó là cách duy nhất để anh có thể tồn tại, để anh không bị nhấn chìm bởi nỗi đau và sự hối hận tột cùng này. Trần Hạo biết, anh đã mất tất cả. Và từ nay về sau, anh sẽ sống với cái giá của sự "chậm một nhịp", mãi mãi là một kẻ cô độc mang trong mình vết sẹo của một tình yêu đã lỡ.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free