Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 723: Cánh Cửa Của 'Nếu Như': Viễn Cảnh Đau Lòng

Tiếng lá cây xào xạc bên ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tất cả những âm thanh của sự sống ấy dường như không thể chạm tới được trái tim đang hóa đá của anh. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt hốc hác, đỏ hoe nhưng không thể rơi lệ. Anh đã không khóc được nữa, như thể mọi giọt nước mắt đã cạn kiệt cùng với hy vọng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt mà anh đã dày công xây dựng ở thành phố, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Nó lạnh lẽo, cứng nhắc, và xa lạ, giống hệt như con người anh bây giờ. Nó như một lời chế giễu cho mọi thành công vật chất mà anh đã đạt được, nhưng lại đổi lấy sự trống rỗng đến tận cùng trong tâm hồn. Thành công này, có ý nghĩa gì khi anh đã mất đi người con gái mình yêu?

"Thích thì không đủ..." Câu nói của Lê An lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như cô vừa mới thốt ra. Giờ đây, anh mới hiểu thấu ý nghĩa sâu xa của nó. Không phải cô không đủ tình yêu, mà chính anh không đủ dũng cảm, không đủ kiên trì, không đủ sự quyết đoán để giữ lấy tình yêu đó. Anh đã để cho những "lời nói không thành" chôn vùi cảm xúc, đã để cho những "khoảng cách vô hình" ngày càng nới rộng. Anh đã để cho sự im lặng kéo dài, giết chết đi tất cả. Sự im lặng của anh, còn tệ hơn cả việc không thích. Bởi vì sự im lặng ấy đã khiến Lê An phải chờ đợi, phải mỏi mòn, phải dần mất đi hy vọng.

Anh ôm đầu, mái tóc rối bù, cảm nhận sự đau nhói từ tận sâu bên trong. Bao nhiêu đêm cô đơn, bao nhiêu lần anh tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tập trung vào sự nghiệp, rồi một ngày nào đó sẽ quay về và mang lại hạnh phúc cho Lê An. Nhưng anh đã quên mất rằng, hạnh phúc không thể chờ đợi. Hạnh phúc cần được vun đắp từng ngày, từng giờ. "Nếu như ngày đó," anh đã đủ dũng khí để nói ra lời yêu, để níu giữ cô lại, để không để cô một mình đối mặt với những khó khăn. "Nếu như ngày đó," anh đã không quá tập trung vào công việc, vào những tham vọng cá nhân mà quên đi người con gái đang chờ đợi mình. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như", một cụm từ đầy rẫy sự tiếc nuối và hối hận.

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch, mỗi tiếng tích tắc như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, nhưng càng cố gắng, hình ảnh đó lại càng hiện rõ mồn một. Hình ảnh nụ cười bình thản của cô, ánh mắt không chút dao động khi cô nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cả hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã mang đến cho cô sự an yên, sự ổn định mà anh đã không thể. Tất cả như một gáo nước lạnh dội thẳng vào khao khát điên rồ của anh.

Sự chấp nhận cay đắng này đánh dấu sự khởi đầu cho một Trần Hạo thành đạt về vật chất nhưng cô độc về tinh thần, mãi mãi mang trong mình vết sẹo của tình yêu đã lỡ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh, một vật phẩm đắt giá, nhưng giờ đây nó chỉ như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của sự chần chừ, của những cơ hội bị bỏ lỡ. Thành công vật chất không thể bù đắp cho những mất mát về tình cảm. Nó không thể trả lại cho anh Lê An của ngày xưa, không thể xóa đi những tiếc nuối đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thị trấn đang dần bừng sáng. Nơi đây, mọi thứ vẫn như xưa, chỉ có lòng người là đã đổi thay. Anh biết, anh không thể ở lại đây thêm nữa. Mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi cơn gió đều mang theo hình bóng Lê An, đều là những nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh sẽ rời thị trấn này, quay trở lại thành phố, vùi mình hoàn toàn vào công việc như một cơ chế đối phó. Anh sẽ xây dựng một bức tường cảm xúc kiên cố, trở nên lạnh lùng hơn trong các mối quan hệ tương lai. Có lẽ, đó là cách duy nhất để anh có thể tồn tại, để anh không bị nhấn chìm bởi nỗi đau và sự hối hận tột cùng này. Trần Hạo biết, anh đã mất tất cả. Và từ nay về sau, anh sẽ sống với cái giá của sự "chậm một nhịp", mãi mãi là một kẻ cô độc mang trong mình vết sẹo của một tình yêu đã lỡ.

***

Trong căn phòng cũ kỹ của Trần Hạo, rạng sáng vẫn còn vương vấn sự u ám và tĩnh lặng. Anh ngồi thẫn thờ trên mép giường, thân hình nặng trĩu như mang theo cả một tảng đá vô hình, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ hằn lên như những đường chỉ số phận khó lường. Mùi gỗ cũ và chút ẩm mốc nhẹ nhàng len lỏi trong không khí, hòa lẫn với tiếng côn trùng đêm vẫn còn vương vấn đâu đó từ kẽ lá ngoài vườn, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự tàn phai. Toàn thân anh mệt mỏi rã rời, từng thớ cơ như muốn buông xuôi, nhưng tâm trí lại không ngừng vật vã, xoáy sâu vào một vòng lặp không lối thoát của những "nếu như" và "giá mà".

Bóng tối vẫn còn vương vấn trong phòng, chưa kịp nhường chỗ hoàn toàn cho ánh sáng đầu ngày, phản chiếu đúng tâm trạng của anh – một sự trống rỗng, nặng nề và tuyệt vọng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, vốn là biểu tượng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng ở thành phố, giờ đây nằm im lìm trên chiếc tủ đầu giường, ánh sáng mờ ảo của bình minh phản chiếu lên mặt kính lạnh lẽo. Nó không còn là niềm kiêu hãnh, mà chỉ là một gánh nặng vô nghĩa, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian đã lỡ, về cái giá của sự chần chừ mà anh đã phải trả. Từng giây phút trôi qua, chiếc đồng hồ như đang thì thầm, rằng anh đã bỏ lỡ điều gì quý giá nhất.

"Một tiếng gõ thôi... liệu có khác gì không? Hay chỉ thêm đau khổ?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. Cơn dằn vặt về khoảnh khắc định mệnh đêm qua lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh đã đứng đó, trước cánh cửa nhà Lê An, cánh cửa mà anh đã biết rõ như lòng bàn tay từ thuở bé thơ. Cánh cửa đã từng là ranh giới giữa hai thế giới, thế giới của anh và của cô, giờ đây lại là ranh giới giữa quá khứ và tương lai, giữa niềm hy vọng mong manh và sự chấp nhận phũ phàng. Anh đã đưa tay lên, gần như chạm vào lớp gỗ sần sùi, nhưng rồi lại buông xuống. Quyết định đó, dù đau đớn đến nhường nào, vẫn ám ảnh anh không ngừng.

Anh đưa tay lên che mặt, cảm nhận sự mệt mỏi tột cùng đang gặm nhấm từng tế bào. Hàng mi run rẩy, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi hình ảnh cánh cửa nhà Lê An, nhưng vô vọng. Mỗi nhịp đập của trái tim anh đều là một câu hỏi, một sự tra tấn. Liệu anh có thể thay đổi được gì không? Hay mọi nỗ lực đều chỉ là vô ích, chỉ khiến vết thương thêm sâu, cho cả anh và cô? Anh hình dung ra viễn cảnh nếu anh đã gõ. Tiếng gõ cửa giữa đêm khuya thanh vắng, chắc chắn sẽ khiến Lê An bất ngờ. Cô sẽ ra mở cửa, với ánh mắt ngái ngủ và có lẽ là cả một chút hoảng hốt khi thấy anh đứng đó, sau bao nhiêu năm, vào một đêm như thế này.

Anh sẽ nói gì? Anh sẽ nói tất cả những lời anh đã giữ kín trong lòng suốt bấy nhiêu năm, những lời yêu thương, những lời hối tiếc, những lời hứa hẹn về một tương lai mà anh từng vẽ ra. Anh sẽ nói về sự ích kỷ của mình, về tham vọng đã che mờ lý trí, về nỗi sợ hãi không dám đối mặt với cảm xúc thật của bản thân. Anh sẽ nói về những đêm anh mất ngủ, về những lúc anh nhìn ngắm thành phố rực rỡ ánh đèn và chỉ mong có Lê An bên cạnh. Nhưng rồi, anh lại tự hỏi, liệu những lời đó, dù chân thành đến mấy, có còn ý nghĩa gì vào thời điểm này?

Anh nhớ lại ánh mắt của cô khi cô nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Ánh mắt ấy, bình thản nhưng ẩn chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự mệt mỏi và cam chịu. Liệu cô có còn nhìn anh bằng ánh mắt đó, hay sẽ là một ánh mắt khác, ánh mắt của sự khó chịu, của sự phiền phức? Anh không chắc. Nhưng anh biết, cô đã chọn. Cô đã chọn một bến đỗ an yên, một cuộc sống ổn định mà anh đã không thể mang lại cho cô vào thời điểm cô cần nhất.

Từng hơi thở của Trần Hạo trở nên nặng nề, lồng ngực anh như bị nén chặt bởi một lực vô hình. Anh buông thõng tay, mặc cho sự mệt mỏi nhấn chìm. Căn phòng cũ kỹ, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ của anh, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến sự sụp đổ của một tình yêu, một ước mơ. Ngoài kia, đêm vẫn còn vương, nhưng trong lòng anh, một đêm dài vô tận mới chỉ vừa bắt đầu. Anh biết, dù cho anh có gõ cửa hay không, kết quả vẫn sẽ không thay đổi. Cái giá của sự "chậm một nhịp" đã quá đắt, không thể nào bù đắp được nữa rồi.

***

Bình minh bắt đầu le lói, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền tường cũ kỹ của căn phòng. Tiếng gà gáy xa xa vọng lại, đánh thức thị trấn nhỏ khỏi giấc ngủ sâu, hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, đang bắt đầu sinh hoạt ở tầng dưới. Mùi sương sớm se lạnh từ bên ngoài len vào qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo cả mùi ẩm đất quen thuộc, một mùi hương gợi nhớ về những buổi sáng thuở ấu thơ, khi anh và Lê An còn tung tăng trên con đường làng. Bầu không khí trong phòng vẫn còn buồn bã, hoài niệm, nhưng đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn Trần Hạo, một sự dứt khoát tiềm tàng đã nhen nhóm.

Trần Hạo đứng bên cửa sổ, đôi mắt hằn lên những quầng thâm do một đêm không ngủ. Anh nhìn ra khung cảnh thị trấn đang dần bừng sáng, những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất quen thuộc, tất cả đều nhuốm một màu ký ức. Từng ngóc ngách nơi đây đều gắn liền với Lê An, với những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng giờ đây lại hóa thành những mũi dao găm sâu vào lòng anh. Anh nhắm mắt lại, và một viễn cảnh lại hiện ra rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, chi tiết đến từng khoảnh khắc, từng lời nói. Đó là viễn cảnh anh đã không chọn, viễn cảnh mà anh đã vật lộn để kiềm chế bản thân không biến nó thành hiện thực đêm qua.

Anh thấy mình đứng đó, trước cánh cửa gỗ quen thuộc của nhà Lê An, dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bên trong. Anh đưa tay lên, gõ nhẹ, chỉ một tiếng gõ khe khẽ, như sợ làm vỡ tan sự yên bình giả tạo đang bao trùm. Tiếng gõ ấy, trong tưởng tượng của anh, vang vọng như tiếng sấm rền trong đêm. Rồi cánh cửa từ từ mở ra. Lê An xuất hiện, vẫn mái tóc dài xõa ngang vai, bộ đồ ngủ đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng quen thuộc. Đôi mắt cô mở to vì bất ngờ, có chút hoảng hốt, và cả một sự mệt mỏi hiện rõ mồn một.

"Anh Hạo?" Giọng cô khẽ gọi, âm điệu của sự ngỡ ngàng, pha lẫn chút bối rối. Anh thấy cổ họng mình khô khốc, bao nhiêu lời mu��n nói nghẹn lại nơi cuống họng. Anh muốn nói, muốn thét lên rằng anh yêu cô, rằng anh đã sai, rằng anh muốn cô quay lại. Nhưng ánh mắt của Lê An, trong viễn cảnh này, vẫn kiên định đến lạ lùng. Nó không còn là ánh mắt chờ đợi, không còn là ánh mắt dò hỏi, mà là ánh mắt của một người đã đưa ra quyết định, và đang cố gắng bảo vệ quyết định đó. Đâu đó trong sâu thẳm, anh nhìn thấy một tia đau lòng, một sự cam chịu, nhưng cũng là sự dứt khoát không lay chuyển.

"An, anh... anh không thể..." Anh lắp bắp, trong tưởng tượng của mình, từng chữ như bị mắc kẹt. Anh muốn ôm cô, muốn níu giữ cô lại, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng. Anh thấy Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười thoáng hiện trên môi cô, một nụ cười buồn bã. "Anh Hạo, anh phải hiểu. Mọi chuyện đã quá muộn rồi." Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng của một lời phán quyết, lạnh lẽo và không thể đảo ngược. "Em biết anh đến vì điều gì, nhưng anh à, em đã chọn rồi."

Và rồi, trong khoảnh khắc đó, một hình bóng khác xuất hiện phía sau Lê An. Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta bước ra, mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, gương mặt ánh lên vẻ ngạc nhiên ban đầu, rồi nhanh chóng chuyển sang khó chịu. Ánh mắt anh ta nhìn Trần Hạo đầy cảnh giác, đầy vẻ sở hữu và khẳng định vị thế hiện tại. Anh ta đặt tay lên vai Lê An, một cử chỉ đơn giản nhưng lại như một lời tuyên bố hùng hồn về quyền sở hữu.

"Có chuyện gì vậy, An?" Nguyễn Hoàng Huy hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một chút gằn nhẹ, như muốn khẳng định rằng anh ta đang ở đây, và anh ta là người đàn ông của Lê An. Lê An khẽ quay lại nhìn Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt cô mềm mại hơn, dịu dàng hơn, một sự khác biệt rõ rệt so với ánh mắt cô dành cho Trần Hạo.

Trần Hạo thấy mình lùi lại một bước, cảm nhận sự lạc lõng, thừa thãi đến tột cùng. Anh đã là người ngoài, một kẻ xâm nhập vào hạnh phúc của người khác. Cái khoảnh khắc đó, trong viễn cảnh tưởng tượng của anh, đau đớn hơn bất cứ vết dao nào. Anh nhận ra, nếu anh đã gõ cửa, mọi chuyện sẽ chỉ thêm khó xử. Anh sẽ phải chứng kiến tận mắt sự chấp nhận của Lê An đối với người đàn ông khác, sẽ phải đối mặt với ánh mắt kiên định nhưng mệt mỏi của cô, và cả sự bảo vệ của Nguyễn Hoàng Huy.

Cảnh tượng đau lòng này cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một cuộn phim không ngừng chiếu đi chiếu lại. Mỗi lần, anh lại cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc hơn, sự hối hận gặm nhấm tâm hồn anh. Anh nhận ra rằng, gõ cửa chỉ làm vết thương thêm sâu, không chỉ cho anh mà còn cho Lê An, cho Nguyễn Hoàng Huy, và cho cả những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ từng có. Nó sẽ biến anh thành kẻ phá hoại, thành người làm xáo trộn cuộc sống mà Lê An đã khó khăn lắm mới tìm thấy sự an yên.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác. Từng thước phim "nếu như" hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, kèm theo đó là biểu cảm đau đớn, hối hận tột cùng. Anh rụt tay lại, buông thõng, như thể vừa thực sự trải qua những khoảnh khắc đó, cảm nhận được từng thớ thịt bị xé toạc, từng mảnh trái tim vỡ vụn. Sự chấp nhận đau đớn này không phải là sự giải thoát, mà là sự chôn vùi cảm xúc, một vết sẹo vĩnh viễn sẽ ám ảnh Trần Hạo suốt cuộc đời và định hình con người anh trong tương lai. Hình ảnh Lê An trong viễn cảnh tưởng tượng của anh, với ánh mắt kiên định nhưng pha lẫn sự mệt mỏi, báo hiệu rằng Lê An cũng đang trải qua những đấu tranh nội tâm của riêng mình, dù cô đã chọn con đường khác. Anh đã hiểu. Anh đã mất cô mãi mãi, và việc gõ cửa chỉ là một hành động vô nghĩa, kéo dài thêm sự đau khổ không cần thiết.

***

Khoảng tám giờ sáng, ánh nắng đã tràn ngập thị trấn, xua tan đi màn sương mờ ảo của buổi sớm. Dưới tầng một, mùi thức ăn sáng quen thuộc bắt đầu lan tỏa, thơm lừng mùi phở, mùi cà phê phin đậm đặc, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của bố mẹ Trần Hạo. Nguyễn Thị Tư và Trần Văn Ba đang chuẩn bị bữa sáng, tạo nên một bầu không khí gia đình ấm áp thường ngày, đối lập hoàn toàn với nỗi lòng tan nát của Trần Hạo. Âm thanh dao thớt lách cách, tiếng bát đũa khua nhẹ nhàng, tất cả đều là những tín hiệu của một cuộc sống bình dị, an yên mà anh đã từng có, và giờ đây, anh cảm thấy mình không còn thuộc về nó nữa.

Trần Hạo bước xuống nhà, từng bước chân nặng nề như thể đang mang vác cả một gánh nặng vô hình. Anh cố gắng che giấu sự mệt mỏi tột cùng và nỗi đau đang giằng xé bên trong, nhưng gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe đã tố cáo tất cả. Nguyễn Thị Tư, người mẹ tảo tần, vừa nhìn thấy con trai đã không khỏi xót xa. Bà đặt chiếc thìa xuống, ánh mắt đầy lo lắng nhìn anh.

"Con ăn chút gì đi, trông con mệt mỏi quá," bà Tư nói, giọng nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Bà biết con trai mình đã trải qua một đêm không ngủ, bà cũng cảm nhận được nỗi buồn sâu thẳm trong ánh mắt anh, nhưng bà không can thiệp sâu, chỉ biết động viên bằng những cử chỉ nhỏ nhặt, ấm áp của người mẹ.

Trần Văn Ba, bố anh, vẫn trầm ngâm ngồi bên bàn, tay cầm tờ báo địa phương. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng ẩn chứa sự quan tâm dành cho con trai. "Con chuẩn bị về thành phố chưa? Cứ ở đây thêm vài ngày nữa đi." Giọng ông Ba mang nặng âm sắc địa phương, lời khuyên răn ngắn gọn nhưng lại thể hiện rõ mong muốn con trai được ổn định, được nghỉ ngơi. Ông biết con mình đã trải qua điều gì, và ông cũng hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng là cách tốt nhất để con tự đối diện và vượt qua.

Trần Hạo khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo hiện trên môi. "Con phải về rồi ạ. Có nhiều việc cần giải quyết." Giọng anh khẽ khàng, mệt mỏi, nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết lạ thường. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không thể chia sẻ hết nỗi lòng mình với bố mẹ. Anh biết, cha mẹ anh đã quá đủ lo lắng rồi. Anh không muốn phá vỡ sự bình yên mà họ đã dày công gây dựng, không muốn mang nỗi buồn của mình làm ảnh hưởng đến hạnh phúc giản dị của gia đình.

Nhìn bố mẹ, nhìn khung cảnh gia đình quen thuộc, Trần Hạo chợt nhận ra mình không muốn phá vỡ sự bình yên này, cũng như anh không thể và không nên phá vỡ bình yên mà Lê An đã chọn. Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ trở về, sẽ hàn gắn lại những vết rạn nứt, sẽ xây dựng một tương lai khác cho mình và Lê An. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, cái giá của sự "chậm một nhịp" đã là quá đắt. Anh đã mất đi cơ hội để làm điều đó, và mọi cố gắng bây giờ đều chỉ là vô nghĩa.

Ánh mắt Trần Hạo tĩnh lặng hơn, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt vẫn là nỗi đau âm ỉ, một vết sẹo vĩnh viễn không thể lành. Anh gật đầu nhẹ với bố mẹ, rồi lặng lẽ đi vào phòng, lấy hành lý đã chuẩn bị sẵn. Chiếc vali nhỏ gọn, chứa đựng vài bộ quần áo và những kỷ vật không thể thiếu, giờ đây lại mang theo cả một trái tim tan vỡ. Anh quay lại, nói lời tạm biệt với bố mẹ, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

"Con đi đây, bố mẹ giữ gìn sức khỏe."

Nguyễn Thị Tư ôm con trai vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng anh, bà không nói gì, chỉ để những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống vai áo anh. Trần Văn Ba chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn theo bóng lưng con trai đầy phức tạp.

Trần Hạo bước ra khỏi cánh cửa, cánh cửa mà anh đã đi qua biết bao lần trong cuộc đời. Nắng tháng năm rải vàng trên con đường đất, nhưng lòng anh lại nặng trĩu. Anh quay lưng lại với thị trấn ven sông, quay lưng lại với quá khứ, hướng về phía con đường dẫn ra khỏi nơi này. Anh biết, anh sẽ trở về thành phố, vùi đầu vào công việc để trốn tránh thực tại, tạo nên một con người lạnh lùng, xa cách và khó gần hơn trong các mối quan hệ xã hội và tình cảm. Sự chấp nhận đau đớn này, hóa ra, chỉ là sự chôn vùi cảm xúc, một nỗi ám ảnh sẽ theo anh suốt cuộc đời.

Anh đã mất Lê An. Anh đã mất đi một phần quan trọng của chính mình. Và từ nay về sau, anh sẽ sống với cái giá của sự "chậm một nhịp", mãi mãi là một kẻ cô độc mang trong mình vết sẹo của một tình yêu đã lỡ. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh biết, dù đi đâu, làm gì, hình bóng Lê An sẽ mãi mãi là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời anh, một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free