Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 724: Bình Minh Của Sự Buông Bỏ

Bình minh chưa kịp bừng sáng rõ nét sau rặng tre làng, những tiếng côn trùng rả rích đêm còn vương lại trong không gian se lạnh, hòa cùng tiếng gà gáy xa xa vọng đến từ những mái nhà lợp ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian. Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, không phải vì tiếng chuông báo thức quen thuộc của chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đang nằm im lìm trên tủ đầu giường, mà là bởi một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng trong lồng ngực, như một tảng đá đè nặng không thể nào xua đi. Anh nằm bất động, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã hằn lên theo năm tháng. Căn phòng cũ kỹ, quen thuộc này đã chứng kiến biết bao đêm anh trằn trọc, nhưng đêm qua, dường như nó còn chất chứa nặng nề hơn bao giờ hết. Hình ảnh Lê An, nụ cười bình thản nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn, lời nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một bản án chung thân không thể kháng cự.

Anh vuốt mặt, cảm nhận sự chai sạn của làn da và sự mệt mỏi hằn sâu dưới vành mắt. Một tiếng thở dài thoát ra, nặng trĩu. Trần Hạo biết mình không thể trốn tránh mãi được. Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm bình minh cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên nền nhà gạch bông cũ. Ngoài hiên, anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ Nguyễn Thị Tư, rồi tiếng lách cách của bát đũa, tiếng nước chảy khe khẽ từ vòi nước. Mùi hương trầm nhẹ từ bàn thờ thoang thoảng bay vào phòng, hòa cùng mùi cơm mới nấu thơm lừng. Tất cả những âm thanh, mùi vị thân thuộc ấy, lẽ ra phải mang đến sự an yên, nhưng giờ đây lại chỉ khiến trái tim anh thêm quặn thắt, như một lời nhắc nhở về một cuộc sống bình dị mà anh đã tự tay đánh mất.

Trần Hạo bước xuống nhà, từng bước chân anh nặng nề như thể đang mang vác cả một gánh nặng vô hình, một gánh nặng của sự hối hận và tiếc nuối mà anh không thể chia sẻ cùng ai. Anh cố gắng che giấu sự mệt mỏi tột cùng và nỗi đau đang giằng xé bên trong, nhưng gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe đã tố cáo tất cả. Nguyễn Thị Tư, người mẹ tảo tần với mái tóc đã điểm bạc, vừa nhìn thấy con trai đã không khỏi xót xa. Bà đặt chiếc thìa xuống, ánh mắt đầy lo lắng nhìn anh, tựa như tia nắng ban mai yếu ớt đang cố gắng xua đi màn sương giá trong lòng con.

"Hạo à, con đã suy nghĩ kỹ chưa? Về sớm thế này..." Bà Tư nói, giọng nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc nhưng cũng không giấu được chút băn khoăn. Bà biết con trai mình đã trải qua một đêm không ngủ, bà cũng cảm nhận được nỗi buồn sâu thẳm trong ánh mắt anh, nhưng bà không can thiệp sâu, chỉ biết động viên bằng những cử chỉ nhỏ nhặt, ấm áp của người mẹ. Bà hiểu rằng có những nỗi đau mà con người phải tự mình đối mặt, tự mình vượt qua, và lời động viên đôi khi chỉ là sự im lặng thấu hiểu.

Trần Hạo ngồi xuống bàn ăn, anh cố gắng nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ như có vật gì chặn lại. Anh nhìn mẹ, ánh mắt biết ơn pha lẫn sự day dứt. "Con đã quyết định rồi, mẹ ạ. Ở lại đây cũng không giải quyết được gì." Giọng anh khẽ khàng, mệt mỏi, nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết lạ thường, như một con thuyền đã buông neo giữa dòng nước xiết, chấp nhận xuôi theo dòng chảy. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không thể chia sẻ hết nỗi lòng mình với bố mẹ. Anh biết, cha mẹ anh đã quá đủ lo lắng rồi. Anh không muốn phá vỡ sự bình yên mà họ đã dày công gây dựng, không muốn mang nỗi buồn của mình làm ảnh hưởng đến hạnh phúc giản dị của gia đình.

Trần Văn Ba, bố anh, vẫn trầm ngâm ngồi bên bàn, tay cầm tờ báo địa phương đã sờn cũ. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng ẩn chứa sự quan tâm dành cho con trai, sâu sắc như dòng sông chảy ngầm dưới lớp phù sa. "Đàn ông, đôi khi phải biết chấp nhận những điều mình không thể thay đổi." Giọng ông Ba mang nặng âm sắc địa phương, lời khuyên răn ngắn gọn nhưng lại thể hiện rõ mong muốn con trai được ổn định, được nghỉ ngơi, được tìm thấy bình yên trong tâm hồn. Ông biết con mình đã trải qua điều gì, và ông cũng hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng là cách tốt nhất để con tự đối diện và vượt qua, để tự mình tìm thấy con đường thoát khỏi mê cung cảm xúc. Ông đã chứng kiến con trai lớn lên, chứng kiến những ước mơ và cả những nỗi niềm thầm kín của nó, và ông tin rằng Trần Hạo đủ mạnh mẽ để đứng dậy, dù vết sẹo này có đau đớn đến nhường nào. Trần Hạo ăn một cách chậm rãi, cố gắng nuốt trôi miếng cơm nhưng cảm giác nghẹn ứ vẫn bủa vây. Mỗi hạt cơm như mang theo một nỗi niềm, một kỷ niệm, khiến anh chỉ muốn buông đũa. Anh nhìn mẹ với ánh mắt biết ơn sâu sắc và cha với sự thấu hiểu vô bờ. Anh biết, gia đình là bến đỗ bình yên duy nhất của anh lúc này, nhưng anh cũng không thể ở lại mãi, không thể để nỗi buồn của mình phủ bóng lên cuộc sống của họ. Anh phải đi, phải chấp nhận đối mặt với hiện thực phũ phàng, phải học cách sống với sự mất mát không thể bù đắp này.

***

Sau bữa sáng nặng nề, Trần Hạo quyết định đi bộ ra bến xe, thay vì để bố mẹ đưa. Anh muốn tự mình bước qua những con đường đã gắn liền với tuổi thơ, với Lê An, như một lời tạm biệt cuối cùng, một nghi thức đoạn tuyệt đau đớn. Nắng sớm tháng năm đã lên cao, rải vàng trên những ngọn cây, tán lá, khiến cảnh vật thị trấn ven sông trở nên thơ mộng lạ thường. Tiếng xe đạp lạch cạch của những người đi chợ sớm, tiếng người rao hàng buổi sáng vọng từ xa, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống. Mùi đất ẩm sau đêm mưa phùn, mùi khói bếp từ những căn nhà còn nghi ngút, và cả mùi hoa sữa thoang thoảng đâu đó, len lỏi vào từng hơi thở của anh. Bầu không khí trong lành, yên bình đến nao lòng, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại gợi lên nỗi buồn da diết, một sự tương phản nghiệt ngã giữa vẻ đẹp của thiên nhiên và sự trống rỗng trong tâm hồn anh.

Anh đi qua con hẻm nhỏ dẫn đến nhà Lê An, con hẻm mà ngày xưa anh đã biết bao lần sánh bước cùng cô. Trái tim anh thắt lại, đập mạnh từng nhịp đau đớn. Anh không dám nhìn thẳng vào ngôi nhà ấy, chỉ lướt qua một cách vội vã, như một kẻ trộm đang cố gắng che giấu tội lỗi. Nhưng dù có cố tình lảng tránh đến đâu, hình ảnh cánh cửa màu xanh ngọc, hàng rào dâm bụt, và cả bóng dáng Lê An đang chăm sóc vườn cây vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm không ngừng tua đi tua lại. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi con đường đất đều gợi nhắc những kỷ niệm, những hình ảnh về Lê An hiện lên rõ nét, như những vết khắc không thể xóa nhòa trên đá. Đó là nơi anh đã từng đợi cô mỗi buổi tan trường, nơi họ đã cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ, những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò.

Anh dừng lại bên bờ sông quen thuộc, nơi tình yêu của họ từng chớm nở, nơi anh đã trao cho cô lời hứa "không quên em" dưới ánh trăng và những vì sao. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa trôi đi, mang theo bao nhiêu điều đã cũ, bao nhiêu kỷ niệm đã hóa thành khói sương. Trần Hạo nhìn dòng nước lững lờ trôi, lòng anh cũng trôi theo dòng chảy vô định của số phận. "Giá như... giá như ngày đó..." Những lời nói không thành cứ nghẹn lại trong cổ họng anh. Giá như anh dũng cảm hơn một chút, giá như anh thổ lộ sớm hơn một chút, giá như anh không để những tham vọng nơi thành thị che mờ đi ánh sáng của tình yêu. Nhưng tất cả giờ đây chỉ là "nếu như", một cụm từ đầy chua xót, một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng không ngừng rỉ máu.

Bỗng, một giọng nói trầm khàn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí Trần Hạo. "Sông vẫn chảy, người vẫn qua, cháu ạ. Có thứ giữ được, có thứ phải để nó trôi đi." Bác Sáu, người lái đò già với gương mặt khắc khổ vì sương gió, đang ngồi vá lưới trên chiếc thuyền nhỏ bên bờ. Ánh mắt bác trầm tư nhìn xa xăm, như thể đã chứng kiến biết bao thăng trầm của dòng sông và số phận con người. Bác ít nói, chậm rãi, sống hòa mình với thiên nhiên, và những lời nói của bác luôn mang một sự bình thản, sâu sắc lạ thường. Trần Hạo giật mình, không ngờ có người lại thấu hiểu nỗi lòng anh đến vậy. Anh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, lòng bỗng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Nhẹ nhõm vì có người hiểu, đau đớn vì sự thật ấy quá phũ phàng.

Anh siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Hít một hơi thật sâu, anh như muốn nuốt trọn không khí của thị trấn lần cuối, muốn lưu giữ lại mùi hương của đất, của cây cỏ, của những kỷ niệm đã hóa thành máu thịt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới nắng, biểu tượng của sự thành đạt mà anh đã theo đuổi, giờ đây lại trở thành một vật vô tri, vô giác, đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Trần Hạo quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức, bước đi dứt khoát. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn có thể quay đầu lại nữa. Anh phải đi, phải đối mặt với một cuộc đời mới, một cuộc đời không có Lê An, một cuộc đời với "khoảng cách vô hình" mãi mãi không thể nào xóa nhòa.

***

Khi Trần Hạo đến bến xe khách liên tỉnh, mặt trời đã lên cao, trưa nắng gắt và oi bức. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự yên bình của thị trấn ven sông. Tiếng còi xe khách hú vang, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách í ới, tiếng trò chuyện ồn ào, tất cả hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hối hả và bon chen. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc từ những góc bến xe cũ kỹ, và cả mùi thức ăn đường phố nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh, khiến anh cảm thấy khó chịu.

Trần Hạo bước vào khu vực chờ rộng lớn, ánh mắt lướt qua những quầy vé đông đúc và các bãi đỗ xe chật kín. Anh không chần chừ, đi thẳng đến quầy bán vé, mua một tấm vé cho chuyến xe sớm nhất về thành phố. Anh không muốn trì hoãn thêm nữa, không muốn cho mình thêm bất kỳ cơ hội nào để nghĩ lại, để dằn vặt. Anh cần phải rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt, như một cách để cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với quá khứ. Chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) trong túi quần anh rung nhẹ, một tin nhắn từ mẹ hỏi anh đã tới bến xe chưa. Anh nhanh chóng trả lời, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể.

Ngồi trên chiếc ghế chờ bằng đá lạnh lẽo, Trần Hạo nhìn dòng người hối hả qua lại. Mỗi người một câu chuyện, một hành trình, một nỗi lo toan riêng. Có người hớn hở đoàn tụ, có người trầm ngâm chia ly, có người vội vã chạy theo kịp chuyến xe. Giữa sự ồn ào và nhộn nhịp đó, anh cảm thấy mình lạc lõng đến lạ. Anh như một hòn đảo trơ trọi giữa đại dương, mang trong mình một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không thuộc về nơi này nữa, và có lẽ, anh cũng không còn thuộc về bất cứ nơi nào. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh của Lê An, những kỷ niệm như những sợi tơ mỏng manh cứ quấn chặt lấy trái tim anh, khiến anh không tài nào thoát ra được.

Tiếng còi xe khách vang lên dứt khoát, báo hiệu chuyến đi sắp bắt đầu. "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Anh Tài Xế với gương mặt nhanh nhẹn, giọng nói oang oang thúc giục hành khách. Trần Hạo đứng dậy, đeo chiếc balo lên vai. Nó nhỏ gọn, chỉ chứa vài bộ quần áo và những kỷ vật không thể thiếu, nhưng giờ đây lại mang theo cả một trái tim tan vỡ. Anh bước lên xe, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ngắm cảnh vật lướt qua, nơi anh có thể trốn tránh ánh mắt của những người xung quanh.

Anh không ngoái đầu nhìn lại bến xe, không nhìn lại thị trấn. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh không dám. Anh sợ nếu mình nhìn lại, những ký ức sẽ lại ùa về, sẽ lại cuốn anh vào vòng xoáy của nỗi đau và tiếc nuối. Anh chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường dài đang mở ra, một con đường mà anh biết, sẽ đầy chông gai và cô độc. "Một chuyến đi, một khởi đầu mới... hoặc một kết thúc." Anh thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí anh trầm tư và đầy chua xót. Anh biết đây không phải là một khởi đầu mới mĩ mãn, mà là sự chấp nhận một kết thúc đau đớn, một sự đoạn tuyệt với quá khứ mà anh đã từng ôm ấp. Anh đang bỏ lại sau lưng một phần quan trọng của cuộc đời mình, một phần mà anh sẽ không bao giờ có thể tìm lại được nữa.

***

Khi chiếc xe khách dần lăn bánh, rời xa thị trấn nhỏ ven sông, Trần Hạo tựa đầu vào cửa sổ, cảm nhận từng rung động của động cơ xe đều đều như một nhịp thở chậm rãi, buồn man mác. Tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc đài xe cũ kỹ, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt anh khỏi thế giới bên ngoài. Mùi điều hòa thoang thoảng, xen lẫn mùi ghế xe cũ, mang đến một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Anh nhìn cảnh vật lùi dần phía sau, những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, những con đường đất quanh co. Tất cả đều quen thuộc, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ, như một bức tranh đã phai màu theo thời gian.

Anh nhớ lại lời nói của Lê An, lời nói đã trở thành một vết khắc sâu trong tâm trí anh: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói đó như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây liên kết mong manh giữa họ, chấm dứt mọi ảo tưởng, mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại. Anh nhận ra, việc anh không gõ cửa đêm qua chính là cách anh trân trọng bình yên của Lê An, cách anh bảo vệ hạnh phúc mà cô đã chọn. Đó là một quyết định đau đớn, nhưng cũng là một quyết định đầy trách nhiệm, một sự hy sinh thầm lặng mà không ai biết đến. Và cũng chính là cách anh tự buông tha cho mình khỏi những ảo tưởng, khỏi những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.

Tình yêu của anh dành cho Lê An, giờ đây, sẽ vĩnh viễn hóa thành một kỷ niệm đẹp nhưng đầy tiếc nuối, một vết sẹo mãi mãi nằm sâu trong trái tim. Đó là một "lời nói không thành", một "khoảng cách vô hình" mà anh sẽ phải mang theo suốt cuộc đời. "Không gõ cửa... là để em được hạnh phúc. Và anh... anh phải học cách sống với nỗi đau này." Anh tự nhủ, giọng nói trong tâm trí trầm tư và đầy xót xa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào không khí se lạnh của cabin xe. Anh hít thở sâu, cố gắng chấp nhận sự thật tàn nhẫn này, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn đang dậy sóng.

Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã kiên định hơn, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không thể nào xoa dịu. Nắng chiều vàng nhạt đã bắt đầu nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, báo hiệu hoàng hôn đang đến. Những đám mây bồng bềnh trôi, được nhuộm bằng những gam màu rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc buồn bã mà hùng vĩ. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những cánh đồng, trên những mái nhà, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa u hoài. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như báo hiệu một sự kết thúc và một khởi đầu mới, dù đau đớn.

Trần Hạo biết, từ nay về sau, anh sẽ vùi mình vào công việc ở thành phố, biến nó thành một cơ chế đối phó với nỗi đau, một bức tường thành để che giấu những vết thương lòng. Anh sẽ trở nên lạnh lùng, xa cách và khó gần hơn trong các mối quan hệ xã hội và tình cảm. Cuộc đời anh sẽ là một cuộc sống thành đạt về vật chất, nhưng cô độc về tinh thần, mãi mãi mang trong mình nỗi ám ảnh của một tình yêu đã lỡ, một cái giá quá đắt của sự "chậm một nhịp". Dù con đường phía trước có dài đến đâu, dù anh có đi đến bất cứ nơi nào, hình bóng Lê An sẽ mãi mãi là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời anh, một khoảng cách vô hình không thể nào xóa nhòa, một bản giao hưởng buồn của định mệnh đã an bài.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free