Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 725: Thành Phố Náo Nhiệt, Trái Tim Lặng Câm

Khi chiếc xe khách dần lăn bánh, rời xa thị trấn nhỏ ven sông, Trần Hạo tựa đầu vào cửa sổ, cảm nhận từng rung động của động cơ xe đều đều như một nhịp thở chậm rãi, buồn man mác. Tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc đài xe cũ kỹ, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt anh khỏi thế giới bên ngoài. Mùi điều hòa thoang thoảng, xen lẫn mùi ghế xe cũ, mang đến một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Anh nhìn cảnh vật lùi dần phía sau, những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, những con đường đất quanh co. Tất cả đều quen thuộc, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ, như một bức tranh đã phai màu theo thời gian.

Anh nhớ lại lời nói của Lê An, lời nói đã trở thành một vết khắc sâu trong tâm trí anh: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói đó như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây liên kết mong manh giữa họ, chấm dứt mọi ảo tưởng, mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại. Anh nhận ra, việc anh không gõ cửa đêm qua chính là cách anh trân trọng bình yên của Lê An, cách anh bảo vệ hạnh phúc mà cô đã chọn. Đó là một quyết định đau đớn, nhưng cũng là một quyết định đầy trách nhiệm, một sự hy sinh thầm lặng mà không ai biết đến. Và cũng chính là cách anh tự buông tha cho mình khỏi những ảo tưởng, khỏi những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.

Tình yêu của anh dành cho Lê An, giờ đây, sẽ vĩnh viễn hóa thành một kỷ niệm đẹp nhưng đầy tiếc nuối, một vết sẹo mãi mãi nằm sâu trong trái tim. Đó là một "lời nói không thành", một "khoảng cách vô hình" mà anh sẽ phải mang theo suốt cuộc đời. "Không gõ cửa... là để em được hạnh phúc. Và anh... anh phải học cách sống với nỗi đau này." Anh tự nhủ, giọng nói trong tâm trí trầm tư và đầy xót xa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào không khí se lạnh của cabin xe. Anh hít thở sâu, cố gắng chấp nhận sự thật tàn nhẫn này, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn đang dậy sóng.

Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã kiên định hơn, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không thể nào xoa dịu. Nắng chiều vàng nhạt đã bắt đầu nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, báo hiệu hoàng hôn đang đến. Những đám mây bồng bềnh trôi, được nhuộm bằng những gam màu rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc buồn bã mà hùng vĩ. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những cánh đồng, trên những mái nhà, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa u hoài. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như báo hiệu một sự kết thúc và một khởi đầu mới, dù đau đớn.

Trần Hạo biết, từ nay về sau, anh sẽ vùi mình vào công việc ở thành phố, biến nó thành một cơ chế đối phó với nỗi đau, một bức tường thành để che giấu những vết thương lòng. Anh sẽ trở nên lạnh lùng, xa cách và khó gần hơn trong các mối quan hệ xã hội và tình cảm. Cuộc đời anh sẽ là một cuộc sống thành đạt về vật chất, nhưng cô độc về tinh thần, mãi mãi mang trong mình nỗi ám ảnh của một tình yêu đã lỡ, một cái giá quá đắt của sự "chậm một nhịp". Dù con đường phía trước có dài đến đâu, dù anh có đi đến bất cứ nơi nào, hình bóng Lê An sẽ mãi mãi là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời anh, một khoảng cách vô hình không thể nào xóa nhòa, một bản giao hưởng buồn của định mệnh đã an bài.

***

Đèn đường thành phố đã bắt đầu bật sáng, xua đi những vệt nắng chiều cuối cùng, khi chiếc xe khách chầm chậm lăn bánh vào bến xe liên tỉnh. Một làn gió ẩm ướt mang theo mùi xăng dầu, mùi khói xe và chút gì đó của thức ăn đường phố xộc vào khoang xe, đánh thức Trần Hạo khỏi cơn miên man vô định. Anh mở mắt, không gian ồn ào, hối hả của bến xe lập tức ập vào giác quan. Tiếng còi xe tải hú vang, tiếng loa thông báo rè rè những chuyến đi đến và đi, tiếng người gọi khách mời chào ồn ã, xen lẫn những cuộc trò chuyện vội vã. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong tâm hồn anh. Trần Hạo cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng và cô độc đến tột cùng giữa biển người xa lạ. Hàng trăm khuôn mặt lướt qua anh, mỗi người mang một câu chuyện, một điểm đến, nhưng không ai để tâm đến sự tồn tại của anh.

Anh đứng dậy, bước xuống xe, cảm nhận nền đất cứng dưới chân mình. Cái cảm giác chông chênh của suốt hành trình dài vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó hòa cùng với sự trống rỗng trong lòng, tạo nên một sự bất định khó tả. Trần Hạo mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần tây sẫm màu, vali kéo bên cạnh anh trông thật lạc lõng giữa những gánh hàng rong và túi xách lỉnh kỉnh. Anh không vội vã, không có ai đang chờ đợi anh ở đây. Ánh mắt anh vô định quét qua đám đông, không tìm kiếm một khuôn mặt quen thuộc nào, chỉ đơn thuần là quan sát, hoặc có lẽ là để tránh phải nhìn vào chính mình. Những ánh đèn cao áp từ cột đèn chiếu xuống, tạo ra những vệt sáng trắng bạc trên mặt đường loang lổ vết dầu. Mùi ẩm mốc từ những góc khuất của bến xe hòa lẫn với mùi khói thuốc lá, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự tạm bợ và chuyển giao.

"Lại về đây... nơi mọi thứ bắt đầu, và kết thúc," anh thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí mang theo một chút chua xót. Thành phố này, nơi anh đã từng ôm ấp biết bao hoài bão, nơi anh đã từng tin rằng sẽ là bến đỗ cho một tương lai tươi sáng cùng Lê An. Giờ đây, nó đón chào anh trở lại như một kẻ thất bại, một người đã mất đi phần quan trọng nhất của cuộc đời mình. Nó là nơi khởi đầu cho sự nghiệp, nhưng cũng là nơi chấm dứt cho một mối tình thanh mai trúc mã, một "nếu như ngày đó" mãi mãi không thành hiện thực. Anh kéo vali, từng bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Xung quanh, những người khác đang vội vã ôm lấy người thân, hoặc hối hả tìm đường ra. Tiếng cười, tiếng nói, tiếng hò hẹn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động mà Trần Hạo cảm thấy mình hoàn toàn bị đẩy ra ngoài lề.

Anh lướt qua một quầy hàng bán phở, mùi nước dùng thơm lừng lan tỏa, khiến anh chợt nhớ đến những buổi sáng Lê An hay nấu phở cho anh ăn ở thị trấn. Một thoáng ký ức vụt qua, nhưng anh lập tức dập tắt nó, như dập tắt một ngọn lửa nhỏ đang cố gắng bùng cháy trong đêm tối. Anh hít sâu, cảm nhận mùi không khí thành phố đặc quánh, khác hẳn với mùi hương của sông nước và đồng lúa ở quê nhà. Đó là mùi của bê tông, của nhựa đường, của khói bụi và của sự tham vọng. Mùi hương ấy như một lời nhắc nhở rằng anh đã trở lại đúng với con người anh phải là: một người đàn ông của công việc, của sự nghiệp, của những con số khô khan.

Anh đưa tay lên, vẫy một chiếc taxi đang đậu gần đó. Chiếc xe màu xanh lá cây cũ kỹ dừng lại, cửa kính hạ xuống. Tài xế là một người đàn ông trung niên, với ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ thân thiện. "Đi đâu anh?" ông hỏi, giọng nói khàn khàn. Trần Hạo không chần chừ, không suy nghĩ. "Tập đoàn Trần Thịnh," anh nói, giọng trầm và dứt khoát. Anh không hề nói "về nhà", bởi lẽ, đối với anh lúc này, "nhà" đã không còn là một khái niệm cụ thể nữa. Nơi anh muốn đến, nơi anh cảm thấy thuộc về nhất lúc này, chính là công ty – nơi duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm trí anh, nơi anh có thể vùi mình vào công việc để trốn tránh thực tại. Chiếc taxi lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của buổi tối thành phố, mang theo một Trần Hạo đã khác, một Trần Hạo đã quyết định chôn vùi quá khứ vào sâu thẳm con tim để tập trung cho một tương lai không có Lê An.

***

Đêm đã về khuya, phủ một màn đen đặc lên thành phố, nhưng trong phòng làm việc của Trần Hạo tại Tập đoàn Trần Thịnh, ánh sáng xanh lam từ màn hình máy tính vẫn rọi sáng vằng vặc, hắt lên khuôn mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối sắc lạnh. Anh đã ngồi ở đó từ lúc chiếc taxi thả anh xuống cổng công ty, không hề về căn hộ riêng. Mùi cà phê đen đậm đặc, vừa được pha mới, lan tỏa khắp căn phòng, hòa cùng mùi giấy mới và mực in. Trần Hạo gõ bàn phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn như một cỗ máy, tạo thành nhịp điệu duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Anh liên tục lật giở những tập tài liệu dày cộp, ánh mắt sắc bén lướt nhanh qua từng con số, từng biểu đồ. Mọi giác quan của anh đều tập trung cao độ vào công việc, vào những dự án đang dang dở, vào những kế hoạch cần được hoàn thiện.

Chiếc điện thoại cá nhân của anh đặt úp trên bàn, rung nhẹ vài lần. Có lẽ là tin nhắn, hoặc một cuộc gọi nhỡ từ ai đó quan tâm. Nhưng Trần Hạo phớt lờ. Anh không muốn bất kỳ điều gì, bất kỳ ai xen vào "lãnh địa" của riêng anh lúc này. Anh muốn lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí bằng những con số khô khan, những thuật toán phức tạp, những mục tiêu kinh doanh đầy thách thức. Mỗi khi một suy nghĩ về thị trấn ven sông, về Lê An hay những kỷ niệm cũ cố len lỏi vào đầu, anh lại càng cố gắng dìm sâu nó xuống, dùng công việc như một tấm màn che kiên cố. Cà phê trong ly đã vơi đi quá nửa, nhưng anh vẫn không hề chớp mắt, dường như không hề cảm thấy mệt mỏi. Sự tỉnh táo của anh không đến từ caffeine, mà đến từ một nỗi đau âm ỉ, một sự dằn vặt đang thúc đẩy anh phải làm việc không ngừng nghỉ.

Đồng hồ trên tường điểm hơn hai giờ sáng. Cửa phòng khẽ mở, Chị Nguyệt bước vào, trên tay là một ly cà phê nóng và một tập tài liệu mới. Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, luôn giữ vẻ chuyên nghiệp và thanh lịch, ngay cả vào giờ này. Mái tóc búi gọn gàng, lớp trang điểm nhẹ nhàng vẫn không phai, chỉ có ánh mắt chị lộ chút mệt mỏi. "Anh Hạo, đã muộn rồi, anh nên về nghỉ," chị nói, giọng trầm ấm nhưng vẫn giữ sự cung kính. Ánh mắt chị lướt qua vẻ mặt căng thẳng của Trần Hạo, nhận ra sự khác biệt rõ rệt so với trước khi anh về quê. Vầng trán anh có thêm vài nếp nhăn, và ánh mắt anh sâu hơn, đầy những uẩn khúc không thể giải mã.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi nờ đờ vì tập trung quá lâu, nhưng ngay lập tức trở nên sắc lạnh. "Không sao, tôi còn chút việc. Cô về trước đi." Giọng anh trầm và ngắn gọn, không một chút biểu cảm. Anh đưa tay nhận ly cà phê, không nhìn vào chị Nguyệt. Chị Nguyệt hiểu rằng việc khuyên anh lúc này là vô ích. Anh Hạo đã luôn là người tham công tiếc việc, nhưng lần này, cường độ làm việc của anh đã đạt đến một mức độ đáng báo động. Có điều gì đó đã thay đổi anh, khiến anh trở nên lạnh lùng và xa cách hơn bao giờ hết, như thể anh đang cố gắng dựng lên một bức tường vô hình xung quanh mình. Chị đặt tập tài liệu lên bàn, nhẹ nhàng lùi ra. Trước khi đóng cửa, chị Nguyệt thoáng nhìn lại Trần Hạo, người đã lại vùi đầu v��o màn hình máy tính, như một con robot được lập trình để không ngừng làm việc.

Trần Hạo uống hết ly cà phê đen mà không hề chớp mắt, vị đắng của nó không đủ để át đi vị đắng trong lòng anh. Anh cố gắng đẩy mọi suy nghĩ không liên quan ra khỏi đầu, không cho phép bản thân yếu lòng. Nơi này, căn phòng này, những con số này, chính là "thành trì" cuối cùng của anh. Anh biết, nếu anh dừng lại, những hình ảnh về Lê An, về thị trấn ven sông, về những lời nói không thành, về "khoảng cách vô hình" giữa họ sẽ lại ùa về, nhấn chìm anh trong nỗi tiếc nuối và hối hận. Anh không thể để điều đó xảy ra. Anh phải mạnh mẽ, phải thành công, phải chứng minh rằng cuộc đời anh không chỉ xoay quanh một mối tình đã lỡ. Anh là một người đàn ông của sự nghiệp, và đó là tất cả những gì anh có thể nắm giữ. Giữa đêm khuya tĩnh mịch của thành phố, chỉ có tiếng gõ bàn phím của Trần Hạo là còn vang vọng, như một bản nhạc buồn của sự cô độc và quyết tâm.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua những tòa nhà cao tầng, Trần Hạo đã có mặt tại sảnh lễ tân của Tập đoàn Trần Thịnh. Đại sảnh rộng lớn, lát đá cẩm thạch lấp lánh dưới ánh đèn trần, mang một vẻ trang trọng và chuyên nghiệp. Mùi nước hoa thoang thoảng của những nhân viên đầu tiên đến làm việc, mùi gỗ bóng loáng từ quầy lễ tân hiện đại, và mùi không khí điều hòa trong lành hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự thành công và bận rộn.

Trần Hạo bước đi với dáng vẻ lạnh lùng và dứt khoát. Bộ vest đen lịch lãm, chiếc áo sơ mi trắng tinh cùng chiếc cà vạt tối màu càng làm tôn lên vẻ ngoài sắc sảo nhưng cũng đầy xa cách của anh. Anh không còn mang theo sự mệt mỏi của đêm qua, thay vào đó là một vẻ kiên nghị, thậm chí là cứng rắn đến lạ. Ánh mắt anh sâu thẳm, không còn chút mơ màng nào, chỉ còn sự tập trung và một nỗi buồn ẩn giấu rất sâu. Anh chỉ gật đầu nhẹ chào cô lễ tân đang cúi đầu lịch sự, rồi đi thẳng vào khu thang máy dành cho ban giám đốc, không dừng lại một giây nào để trò chuyện hay quan sát. Tiếng bước chân anh vang vọng trên nền đá cẩm thạch, đều đặn và mạnh mẽ, như thể anh đang bước đi trên một con đường đã được định sẵn, không thể lay chuyển.

Hải Yến, đồng nghiệp của Trần Hạo, cũng vừa đến công ty. Cô xinh đẹp trong bộ váy công sở thanh lịch, mái tóc dài buông xõa. Cô vừa bước qua cửa chính thì bắt gặp bóng dáng Trần Hạo đang khuất dần vào trong thang máy. Ánh mắt cô dõi theo anh, và cô lập tức nhận ra sự khác biệt rõ rệt. "Anh ấy... khác quá. Có chuyện gì vậy?" Hải Yến thầm nghĩ. Ánh mắt anh Hạo không chỉ sâu hơn, mà còn ẩn chứa một nỗi u uẩn khó tả. Nét mặt anh cứng rắn hơn, những đường nét trên khuôn mặt dường như sắc lạnh hơn, như thể anh vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Cô cảm nhận được một bức tường vô hình đã được dựng lên quanh anh, khiến anh trở nên khó tiếp cận hơn bao giờ hết. Sự quan tâm thầm kín mà cô dành cho anh bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, pha lẫn chút lo lắng và bối rối.

Cùng lúc đó, Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, cũng vừa bước vào sảnh. Anh cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh Long thấy Trần Hạo đi thẳng vào thang máy mà không chào hỏi nhiều như thường lệ. Anh nhíu mày, có chút bất ngờ. Anh đi tới bàn của Chị Nguyệt, người thư ký vẫn đang sắp xếp lại lịch trình trên máy tính. "Hạo có vẻ hơi căng thẳng. Anh ấy có ổn không?" Anh Long hỏi, giọng nói thể hiện sự quan tâm. Chị Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi mệt mỏi. "Anh ấy làm việc rất nhiều, Anh Long ạ. Cả đêm qua cũng vậy." Chị Nguyệt đáp, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. Chị đã chứng kiến Trần Hạo làm việc không ngừng nghỉ suốt đêm, không một lời than vãn, chỉ vùi đầu vào những con số và giấy tờ.

Anh Long gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ suy tư. Anh biết Trần Hạo là người có năng lực, nhưng cường độ làm việc như vậy sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe và tinh thần. Anh tự hỏi điều gì đã khiến một người tài năng, luôn điềm tĩnh như Trần Hạo trở nên như vậy. Chắc hẳn có một biến cố lớn đã xảy ra, nhưng anh không dám hỏi trực tiếp. Anh cũng không muốn can thiệp quá sâu vào chuyện riêng của cấp dưới, dù anh rất quý trọng Trần Hạo. Anh nhìn về phía thang máy nơi Trần Hạo vừa đi vào, rồi lại quay sang nhìn Chị Nguyệt, ánh mắt như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng liệu có phải chỉ vì cơ hội, hay vì một nỗi đau nào đó mà Hạo đang cố gắng lãng quên? Anh Long thở dài, rồi cũng đi về phía thang máy, để lại Hải Yến vẫn còn đứng lặng lẽ ở sảnh, ánh mắt xa xăm, tràn ngập sự băn khoăn về người đàn ông vừa lướt qua cô như một cơn gió lạnh.

***

Đêm lại buông xuống, nhuộm thành phố bằng một màu đen huyền ảo, điểm xuyết bởi hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trần Hạo đứng một mình trên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, nơi gió đêm lùa qua mái tóc anh, mang theo hơi lạnh se sắt. Xung quanh anh là một không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Có một vài ghế dài đơn giản và một khu vực trồng cây xanh nhỏ, nhưng tất cả đều chìm trong bóng tối, chỉ còn lại sự mênh mông của không gian và sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng còi xe từ xa vọng lên như những tiếng than thở của thành phố không ngủ.

Anh nhìn xuống, thành phố trải dài dưới chân anh như một tấm thảm dệt kim rực rỡ, hàng ngàn ánh đèn lung linh, huyền ảo. Từ độ cao này, mọi âm thanh ồn ã của phố thị đều trở nên nhỏ bé, mơ hồ, chỉ còn lại tiếng gió vờn quanh tai anh. Mùi không khí cao, pha lẫn mùi kim loại và chút khói bụi mờ ảo của thành phố, len lỏi vào từng hơi thở. Anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh cao, ở một vị trí mà nhiều người mơ ước, nhưng bên trong anh lại trống rỗng đến lạ. Thành công vật chất mà anh đã miệt mài xây dựng, giờ đây, không thể lấp đầy khoảng trống trong tim anh.

Anh siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng, mặt kính sapphire lấp lánh. Đó là một món đồ đắt tiền, biểu tượng cho sự thành đạt, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Nhưng nó không mang lại cho anh một chút ấm áp, một chút bình yên nào. Nó chỉ là một vật vô tri, một lời nhắc nhở về những gì anh đã phải đánh đổi. "Thích thì không đủ... Em biết... nhưng giờ thì sao?" Anh thầm thì, giọng nói tan vào trong gió đêm, như một lời than vãn không ai nghe thấy. Lời nói của Lê An vẫn vang vọng trong tâm trí anh, ám ảnh anh không ngừng. Anh đã làm mọi thứ có thể để cô được hạnh phúc, anh đã buông tay để cô có một bến đỗ an yên. Nhưng còn anh? Anh sẽ phải sống với điều gì? Với nỗi cô đơn này sao?

Trần Hạo nhắm mắt lại, một hình ảnh mơ hồ của Lê An hiện lên trong tâm trí anh, nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo. Anh cố gắng níu giữ hình ảnh đó, nhưng nó quá mong manh, quá dễ vỡ. Rồi anh lại mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào những ánh đèn thành phố. "Sự nghiệp... chỉ có sự nghiệp mới là thứ mình có thể nắm giữ." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm đầy kiên quyết, pha chút cay đắng. Anh đã từng có tình yêu, có những ước mơ giản dị bên bờ sông cũ. Nhưng tất cả đã tan biến. Giờ đây, chỉ còn lại công việc, những dự án, những mục tiêu không ngừng nghỉ. Đó là thứ duy nhất không phản bội anh, là thứ duy nhất anh có thể kiểm soát và dựa vào để thoát khỏi nỗi đau đang giày vò.

Một cơn gió mạnh hơn lùa qua, khiến anh rùng mình. Anh thở dài một hơi thật sâu, sau đó lắc đầu mạnh mẽ như muốn xua tan mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc yếu mềm đang cố gắng trỗi dậy. Khuôn mặt anh trở lại vẻ lạnh lùng, kiên quyết. Anh quay lưng lại với thành phố rực rỡ ánh đèn, quay lưng lại với những cảm xúc đang cố gắng trỗi dậy, quay lưng lại với những hình ảnh và ký ức về Lê An. Anh không cho phép mình chìm đắm thêm nữa. Anh sẽ không để nỗi đau làm anh gục ngã. Trần Hạo bước nhanh về phía cửa ra vào sân thượng, ánh mắt kiên định. Anh lại trở về phòng làm việc, tiếp tục vùi mình vào những con số, vào công việc không ngừng nghỉ, xây dựng một bức tường vững chắc xung quanh trái tim mình, một bức tường mà anh hy vọng sẽ không bao giờ có thể bị phá vỡ. Anh không biết rằng, dù anh có xây bức tường kiên cố đến đâu, hình bóng Lê An vẫn sẽ mãi mãi là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời anh, một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free