Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 726: Đêm Trắng Vọng Hình Bóng Cũ
Trần Hạo bước nhanh về phía cửa ra vào sân thượng, ánh mắt kiên định. Anh lại trở về phòng làm việc, tiếp tục vùi mình vào những con số, vào công việc không ngừng nghỉ, xây dựng một bức tường vững chắc xung quanh trái tim mình, một bức tường mà anh hy vọng sẽ không bao giờ có thể bị phá vỡ. Anh không biết rằng, dù anh có xây bức tường kiên cố đến đâu, hình bóng Lê An vẫn sẽ mãi mãi là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời anh, một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.
***
Cánh cửa kim loại nặng nề của sân thượng đóng lại sau lưng Trần Hạo, cắt đứt anh khỏi tiếng gió rít và những ánh đèn lập lòe của thành phố. Anh bước vào hành lang vắng lặng, tiếng giày da vang vọng khô khốc trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Không một bóng người, không một âm thanh nào khác ngoài hơi thở đều đều của chính anh và tiếng điều hòa trung tâm đang rì rầm lan tỏa khí lạnh. Chiếc đồng hồ đeo tay nặng trĩu trên cổ tay anh, như một gánh nặng vô hình nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh đổi. Anh về đến căn hộ của mình trên tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thịnh – một không gian rộng rãi, được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại đến mức lạnh lẽo. Ánh sáng từ hành lang rọi qua khe cửa khẽ len lỏi vào căn phòng tối om, phác họa lên những đường nét góc cạnh của đồ nội thất đắt tiền nhưng trống vắng.
Trần Hạo không bật đèn. Anh thích bóng tối. Nó bao bọc anh, che giấu sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt, giấu đi đôi mắt thâm quầng đã mất ngủ bao đêm. Mùi gỗ óc chó mới và da thật từ những chiếc ghế sofa đắt tiền lẫn vào mùi không khí lạnh của điều hòa, tạo nên một không gian sang trọng nhưng thiếu đi hơi ấm của sự sống. Anh đi thẳng đến khung cửa kính lớn, nơi tấm màn cửa đã được vén gọn gàng. Bên ngoài, thành phố vẫn không ngủ, hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến tận chân trời. Từ đây, anh có thể nhìn thấy sông Sài Gòn uốn lượn như một dải lụa bạc, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những con tàu đêm. Cảnh tượng hùng vĩ và tráng lệ đến mức đáng sợ, như một lời nhắc nhở không lời về sự nhỏ bé của bản thân anh giữa dòng chảy vô tận của cuộc đời.
Anh áp trán vào tấm kính lạnh buốt. Nhiệt độ thấp truyền qua da thịt, mang theo chút tỉnh táo gượng gạo. Anh đã từng mơ về một tương lai tươi sáng ở thành phố này, một tương lai có Lê An bên cạnh, cùng nhau ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh này mỗi đêm. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại mình anh, trong căn phòng rộng lớn, đối mặt với sự trống rỗng đến cùng cực.
"Ngày đó... anh đã rất thích em." Lời thổ lộ muộn màng của anh lại vọng về trong tâm trí, nhưng lần này, nó không còn mang theo chút hy vọng nào. Nó chỉ là một vết cứa sâu hoắm vào trái tim anh, nhắc nhở anh về sự sai lầm của chính mình. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, nhưng vô ích. Lời nói của cô, thanh âm dịu dàng nhưng dứt khoát, vẫn như đóng đinh vào tâm khảm anh: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."
"Thích thì không đủ..." Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. "Vậy anh phải làm gì để đủ đây, Lê An?" Anh đưa tay lên che mặt, những ngón tay thô ráp miết nhẹ lên gò má gầy gò. Nỗi hối hận như một con thú dữ, cào xé nội tạng anh. Giá như, giá như "nếu như ngày đó" anh đủ dũng khí, đủ quyết đoán để nói ra sớm hơn một chút. Giá như anh không để cho "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người. Giá như anh không bận tâm đến những lo toan của cuộc sống, những áp lực của thành phố mà bỏ quên đi cô gái nhỏ bé "bên bờ sông cũ" vẫn đang chờ đợi.
Anh siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân nặng nề, như thể đang vác trên vai gánh nặng của cả một cuộc đời. Căn phòng hiện đại, đầy đủ tiện nghi này bỗng trở nên ngột ngạt, bức bối. Anh cảm thấy như bị bóp nghẹt bởi chính sự thành công mà anh đã dày công xây dựng.
Anh dừng lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. "Sai rồi... tất cả đều sai rồi..." Tiếng nói nội tâm đầy hối hận vang lên, thô ráp và đau đớn. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần cố gắng, chỉ cần thành công, anh sẽ có tất cả. Anh sẽ có thể quay về, đón cô đi, xây dựng một cuộc sống hạnh phúc mà cô xứng đáng có được. Nhưng anh đã quên mất, tình yêu không phải là một món hàng có thể tích lũy rồi mang ra trao đổi. Tình yêu cần được vun đắp từng ngày, cần sự hiện diện, cần những lời nói đúng lúc. Và anh, anh đã chậm một nhịp. Một nhịp thôi, nhưng đã lỡ cả một đời.
Những ký ức về Lê An ùa về như một cơn thủy triều, nhấn chìm anh trong biển cả của tiếc nuối. Nụ cười trong trẻo của cô khi họ còn bé, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, ánh mắt dịu dàng cô dành cho anh. Tất cả đều hiện lên rõ nét, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Anh nhớ cả mùi tóc cô, mùi hương của gió sông, mùi của những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những chi tiết nhỏ bé ấy giờ đây lại trở thành những mũi dao găm, đâm thẳng vào trái tim anh.
Anh tự hỏi, liệu cô có bao giờ nghĩ về anh không? Liệu cô có nhớ những kỷ niệm ấy không? Hay tất cả đã chìm vào quên lãng, nhường chỗ cho một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới bên người đàn ông khác? Anh không muốn nghĩ đến điều đó, nhưng hình ảnh Lê An trong vòng tay người khác cứ lởn vởn trong đầu anh, khiến anh gần như phát điên.
Trần Hạo vươn tay ra, chạm vào tấm kính một lần nữa. Lạnh. Giống như trái tim anh lúc này. Anh đã cố gắng buông bỏ, chấp nhận hiện thực, nhưng nỗi đau vẫn dai dẳng, không ngừng gặm nhấm. Anh đã nghĩ rằng, việc rời thị trấn, vùi mình vào công việc sẽ giúp anh quên đi. Nhưng hóa ra, càng cố gắng quên, mọi thứ lại càng hiện rõ hơn. Thành phố náo nhiệt này, những tòa nhà chọc trời, những ánh đèn rực rỡ này chỉ càng làm nổi bật lên sự cô độc của anh. Anh có tất cả, nhưng lại chẳng có gì.
Thời gian trôi qua chậm chạp, như thể mỗi giây đều bị kéo dài vô tận. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một bức tượng sống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày anh quyết định rời thị trấn, để nói ra tất cả những lời "lời nói không thành" đã chôn giấu bấy lâu nay. Nhưng cuộc đời không có nút quay lại. Và anh, phải chấp nhận điều đó. Chấp nhận rằng anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
Bóng đêm dần tan. Ánh sáng bình minh len lỏi qua những kẽ hở của các tòa nhà chọc trời, nhuộm một màu xanh nhạt lên khung cửa sổ lớn. Trần Hạo vẫn đứng đó, chưa từng chợp mắt. Khuôn mặt anh giờ đây hằn rõ sự hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Nhưng không còn là vẻ đau đớn tột cùng như trước. Thay vào đó, là một sự trống rỗng đến lạnh người, một vẻ chai sạn đang dần hiện rõ trên gương mặt anh. Nó không phải là sự bình yên, mà là một sự chấp nhận khắc nghiệt, một lớp vỏ bọc cứng rắn đang hình thành để che giấu những vết thương lòng.
Anh nhìn thấy thành phố đang thức giấc. Những tòa nhà cao tầng dần hiện rõ hình hài trong ánh sáng ban mai. Tiếng còi xe từ xa bắt đầu vọng lại, yếu ớt ban đầu, rồi dần trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu một ngày làm việc mới. Tiếng chim hót líu lo đâu đó từ một công viên nhỏ dưới chân tòa nhà, là âm thanh tự nhiên duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm nơi thành thị. Anh nhận ra, anh phải sống tiếp, phải đối mặt với cuộc sống này. Nhưng không phải là Trần Hạo của ngày xưa nữa. Trần Hạo của ngày xưa, người trai trẻ đầy mộng mơ "bên bờ sông cũ", người đã từng ôm ấp một tình yêu trong sáng, đã chết đêm qua, cùng với những hy vọng cuối cùng.
"Vậy ra... đây là cái giá phải trả." Anh thì thầm, giọng khàn đặc, như thể đã lâu không nói chuyện. Một cái giá quá đắt cho sự hèn nhát và chậm trễ của anh. Anh đã có mọi thứ mà nhiều người mơ ước: sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tài sản. Nhưng anh lại mất đi thứ quý giá nhất: tình yêu và hạnh phúc thực sự.
Anh rời khung cửa sổ, bước những bước nặng nề đến bàn làm việc. Mùi gỗ và da vẫn thoang thoảng. Anh bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn bàn chiếu rọi khắp không gian, xua tan đi chút ánh sáng mờ ảo của bình minh. Anh ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, cảm nhận sự cứng nhắc và lạnh lẽo của nó. Trên mặt bàn là chiếc laptop đang chờ đợi. Anh mở máy, màn hình sáng lên, hiển thị những biểu đồ phức tạp với những con số nhảy múa, những báo cáo tài chính dài dằng dặc và hàng tá email chưa đọc. Đó là thế giới của anh bây giờ. Một thế giới của logic, của lý trí, của những mục tiêu vật chất.
Anh siết chặt tay, rồi bắt đầu gõ phím. Tiếng gõ phím lạnh lẽo vang lên đều đều trong căn phòng tĩnh mịch, như một nhịp điệu mới cho cuộc đời anh. Anh gõ, không ngừng nghỉ. Từng con chữ, từng con số hiện lên trên màn hình như những viên gạch, xây dựng nên bức tường kiên cố xung quanh trái tim anh. Anh muốn dùng công việc như một lá chắn, một tấm màn che, để lấp đầy khoảng trống đang gặm nhấm mình, để trốn tránh những suy nghĩ về Lê An, về "nếu như ngày đó", về những điều đã "lỡ cả một đời".
"Từ giờ... sẽ không còn là mơ mộng nữa." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm đầy kiên quyết, pha chút cay đắng. Anh sẽ không cho phép mình yếu lòng thêm nữa. Anh sẽ không để bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng đến mình. Anh sẽ trở thành một người đàn ông lạnh lùng, lý trí, chỉ biết đến công việc và thành công. Bởi vì, đó là thứ duy nhất anh có thể nắm giữ, là thứ duy nhất không phản bội anh, không bỏ rơi anh.
Thành công vật chất sẽ đến với Trần Hạo, điều đó là chắc chắn. Nhưng đi kèm với nó là sự cô độc và thiếu vắng hạnh phúc thực sự trong cuộc sống cá nhân. Hình bóng Lê An sẽ vẫn ám ảnh anh trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất, là vết sẹo không thể lành, một "khoảng cách vô hình" mà anh mãi mãi không thể vượt qua. Anh sẽ trở thành một 'workaholic' chính hiệu, dùng sự nghiệp để trốn tránh nỗi đau và sự trống rỗng. Và sự chai sạn, lạnh lùng đang dần hình thành trong đêm nay sẽ định hình tính cách anh trong các mối quan hệ tương lai, khiến anh khó mở lòng và tin tưởng người khác.
Trần Hạo cúi đầu xuống màn hình, vùi mình vào công việc. Ánh sáng trắng của màn hình hắt lên gương mặt anh, khiến những đường nét trở nên sắc lạnh và vô cảm. Ngoài kia, bình minh đã lên, thành phố đã hoàn toàn thức giấc. Nhưng trong căn phòng này, và trong trái tim Trần Hạo, một đêm trắng khác, lạnh lẽo và dài đằng đẵng, dường như chỉ vừa mới bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.