Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 727: Chấp Nhận Định Mệnh: Đêm Ngoài Hiên Nhà Em
Bóng đêm dần tan. Ánh sáng bình minh len lỏi qua những kẽ hở của các tòa nhà chọc trời, nhuộm một màu xanh nhạt lên khung cửa sổ lớn. Trần Hạo vẫn đứng đó, chưa từng chợp mắt. Khuôn mặt anh giờ đây hằn rõ sự hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Nhưng không còn là vẻ đau đớn tột cùng như trước. Thay vào đó, là một sự trống rỗng đến lạnh người, một vẻ chai sạn đang dần hiện rõ trên gương mặt anh. Nó không phải là sự bình yên, mà là một sự chấp nhận khắc nghiệt, một lớp vỏ bọc cứng rắn đang hình thành để che giấu những vết thương lòng.
Anh nhìn thấy thành phố đang thức giấc. Những tòa nhà cao tầng dần hiện rõ hình hài trong ánh sáng ban mai. Tiếng còi xe từ xa bắt đầu vọng lại, yếu ớt ban đầu, rồi dần trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu một ngày làm việc mới. Tiếng chim hót líu lo đâu đó từ một công viên nhỏ dưới chân tòa nhà, là âm thanh tự nhiên duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm nơi thành thị. Anh nhận ra, anh phải sống tiếp, phải đối mặt với cuộc sống này. Nhưng không phải là Trần Hạo của ngày xưa nữa. Trần Hạo của ngày xưa, người trai trẻ đầy mộng mơ "bên bờ sông cũ", người đã từng ôm ấp một tình yêu trong sáng, đã chết đêm qua, cùng với những hy vọng cuối cùng.
"Vậy ra... đây là cái giá phải trả." Anh thì thầm, giọng khàn đặc, như thể đã lâu không nói chuyện. Một cái giá quá đắt cho sự hèn nhát và chậm trễ của anh. Anh đã có mọi thứ mà nhiều người mơ ước: sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tài sản. Nhưng anh lại mất đi thứ quý giá nhất: tình yêu và hạnh phúc thực sự.
Anh rời khung cửa sổ, bước những bước nặng nề đến bàn làm việc. Mùi gỗ và da vẫn thoang thoảng. Anh bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn bàn chiếu rọi khắp không gian, xua tan đi chút ánh sáng mờ ảo của bình minh. Anh ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, cảm nhận sự cứng nhắc và lạnh lẽo của nó. Trên mặt bàn là chiếc laptop đang chờ đợi. Anh mở máy, màn hình sáng lên, hiển thị những biểu đồ phức tạp với những con số nhảy múa, những báo cáo tài chính dài dằng dặc và hàng tá email chưa đọc. Đó là thế giới của anh bây giờ. Một thế giới của logic, của lý trí, của những mục tiêu vật chất.
Anh siết chặt tay, rồi bắt đầu gõ phím. Tiếng gõ phím lạnh lẽo vang lên đều đều trong căn phòng tĩnh mịch, như một nhịp điệu mới cho cuộc đời anh. Anh gõ, không ngừng nghỉ. Từng con chữ, từng con số hiện lên trên màn hình như những viên gạch, xây dựng nên bức tường kiên cố xung quanh trái tim anh. Anh muốn dùng công việc như một lá chắn, một tấm màn che, để lấp đầy khoảng trống đang gặm nhấm mình, để trốn tránh những suy nghĩ về Lê An, về "nếu như ngày đó", về những điều đã "lỡ cả một đời".
"Từ giờ... sẽ không còn là mơ mộng nữa." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm đầy kiên quyết, pha chút cay đắng. Anh sẽ không cho phép mình yếu lòng thêm nữa. Anh sẽ không để bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng đến mình. Anh sẽ trở thành một người đàn ông lạnh lùng, lý trí, chỉ biết đến công việc và thành công. Bởi vì, đó là thứ duy nhất anh có thể nắm giữ, là thứ duy nhất không phản bội anh, không bỏ rơi anh.
Thành công vật chất sẽ đến với Trần Hạo, điều đó là chắc chắn. Nhưng đi kèm với nó là sự cô độc và thiếu vắng hạnh phúc thực sự trong cuộc sống cá nhân. Hình bóng Lê An sẽ vẫn ám ảnh anh trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất, là vết sẹo không thể lành, một "khoảng cách vô hình" mà anh mãi mãi không thể vượt qua. Anh sẽ trở thành một 'workaholic' chính hiệu, dùng sự nghiệp để trốn tránh nỗi đau và sự trống rỗng. Và sự chai sạn, lạnh lùng đang dần hình thành trong đêm nay sẽ định hình tính cách anh trong các mối quan hệ tương lai, khiến anh khó mở lòng và tin tưởng người khác.
Trần Hạo cúi đầu xuống màn hình, vùi mình vào công việc. Ánh sáng trắng của màn hình hắt lên gương mặt anh, khiến những đường nét trở nên sắc lạnh và vô cảm. Ngoài kia, bình minh đã lên, thành phố đã hoàn toàn thức giấc. Nhưng trong căn phòng này, và trong trái tim Trần Hạo, một đêm trắng khác, lạnh lẽo và dài đằng đẵng, dường như chỉ vừa mới bắt đầu.
***
Đêm khuya, gần sáng. Màn đêm đã đặc quánh, nhưng những vì sao vẫn lấp lánh như những hạt kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen tuyền. Không khí miền quê lúc này se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của hoa lài từ đâu đó trong vườn nhà ai. Trần Hạo ẩn mình dưới tán cây đa cổ thụ đối diện nhà Lê An, như một cái bóng đơn độc, hòa vào sự tĩnh mịch của đêm. Tán lá dày của cây đa che khuất gần như hoàn toàn thân hình anh, chỉ để lại một phần nhỏ khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt lộ ra trong ánh sáng mờ ảo của đêm.
Ánh mắt anh, sắc lạnh và kiên định nơi thành phố, giờ đây lại mang một vẻ u buồn vô tận, không rời khỏi ngôi nhà mái ngói cũ kỹ. Ngôi nhà ấy, nơi từng là biểu tượng của tuổi thơ, của những buổi chiều tan học cùng về, của những lần anh lén lút đứng nhìn Lê An học bài qua khung cửa sổ, giờ đây sắp trở thành tổ ấm của người khác. Một ánh đèn vàng le lói hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ trên tầng hai, có lẽ là phòng của Lê An. Ánh sáng ấy, yếu ớt nhưng lại như một ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim anh. Mỗi cử động nhỏ bên trong, dù chỉ là một cái bóng lướt qua hay một âm thanh mơ hồ, đều khiến trái tim anh thắt lại, như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực.
Trần Hạo đứng bất động, hai tay nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng, nhưng anh không hề cảm nhận được. Cơ thể anh run rẩy khẽ trong cơn gió lạnh, không chỉ vì nhiệt độ đêm xuống thấp, mà còn vì sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Anh ngước nhìn lên những vì sao, ước gì mình có thể trở lại "nếu như ngày đó", trở lại khoảnh khắc khi mọi thứ còn chưa quá muộn. Nhưng rồi anh lại cúi gằm xuống, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt, dường như đang vật lộn với chính bản thân mình, với những câu hỏi không lời đáp, với những quyết định đã qua.
Tiếng côn trùng rả rích như một bản nhạc buồn không lời, càng làm tăng thêm sự cô độc cho không gian. Đôi lúc, tiếng chó sủa từ một ngôi nhà xa vọng lại, phá vỡ sự yên ắng, rồi lại chìm vào im lặng. Mùi đất ẩm sau một ngày nắng nóng, quyện với mùi nước sông thoang thoảng từ xa, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc đến nhức nhối. Đó là mùi của thị trấn, mùi của tuổi thơ, mùi của những ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi, nhưng giờ đây lại ùa về mãnh liệt.
"Em có biết anh đã đứng đây không, An?" Anh thì thầm, giọng nói nội tâm khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Đêm cuối cùng... của chúng ta." Anh không dám nói to, sợ rằng âm thanh ấy sẽ phá vỡ sự tĩnh mịch, sợ rằng nó sẽ làm tan biến ảo ảnh về một "nếu như ngày đó" anh đã có thể sửa chữa. Đêm nay là đêm cuối cùng anh có thể đứng đây, dõi theo cô như một người yêu thầm lặng. Từ ngày mai, cô sẽ là của người khác, và anh sẽ mãi mãi chỉ là một cái bóng, một ký ức xa xăm.
Anh nhớ như in những đêm trăng sáng "bên bờ sông cũ", khi hai đứa trẻ con ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây thơ. Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm lại sau giờ học, chỉ để được bước cùng cô trên con đường đất quen thuộc. Anh nhớ những ánh mắt cô dành cho anh, những nụ cười trong trẻo, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Tất cả, tất cả đều là "lời nói không thành" của anh. Anh đã có vô vàn cơ hội để nói ra, để nắm giữ, nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lùi lại, bởi sự e dè, bởi nỗi sợ hãi vô hình.
Và giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã trở thành hiện thực. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý khi anh lên thành phố, mà là khoảng cách của thời gian, của những quyết định đã được đưa ra, của những số phận đã được định đoạt. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là quá đắt.
Trần Hạo nhắm nghiền mắt lại. Trong tâm trí anh, hình ảnh bờ sông hiện lên rõ nét, không phải là bờ sông trong đêm tối lạnh lẽo này, mà là bờ sông vào buổi chiều định mệnh hôm nào, với ánh nắng vàng óng vương trên mặt nước lấp lánh. Anh thấy mình và Lê An đứng cạnh nhau, gió thổi nhẹ làm mái tóc cô bay bay. Anh đã nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, một sự bình thản nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
Anh nhớ lại từng khoảnh khắc, từng lời nói. Anh đã thổ lộ, cái "Ngày đó... anh đã rất thích em" cuối cùng cũng được thốt ra, sau bao nhiêu năm chôn giấu. Lời nói ấy, đáng lẽ phải là sự giải thoát, nhưng lại trở thành một bản án cho chính anh. Bởi vì Lê An đã mỉm cười, một nụ cười bình thản đến đau lòng, một nụ cười chấp nhận nhưng không thể quay đầu. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."
Mỗi từ ngữ của Lê An như một nhát dao cứa vào lòng anh, không dứt khoát mà từ từ, âm ỉ, khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết về sự thật phũ phàng. Cô biết. Cô luôn biết tình cảm của anh. Nhưng sự im lặng của anh, sự chờ đợi mỏi mòn của cô, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa. Tình yêu không phải lúc nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến "chậm một nhịp". Câu nói của cô không hề trách móc, không hề oán giận, nhưng lại hàm chứa tất cả sự tiếc nuối và sự thật nghiệt ngã nhất. Nó là lời tuyên án cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng của anh.
Trần Hạo cố gắng xua đi hình ảnh ám ảnh đó, cố gắng đẩy lùi giọng nói của Lê An ra khỏi tâm trí, nhưng vô ích. Nỗi đau và sự hối hận bủa vây, khiến anh không thể thở nổi. Anh cảm thấy như mình đang chìm dần trong một dòng nước lạnh lẽo, tuyệt vọng. Mùi nước sông trong ký ức, giờ đây lại mang một vị mặn chát của nước mắt. Anh đã để lỡ. Anh đã thực sự để lỡ. Cái cảm giác nghẹt thở, đau đớn, tự trách móc cứ xoáy sâu vào anh, không cho anh một phút giây nào để thoát ra. Anh đã đánh mất cô, không phải vì ai khác, mà chính vì sự hèn nhát của bản thân, vì cái "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Anh lại mở mắt, nhìn về phía ngôi nhà. Ánh đèn vàng vẫn le lói, như một lời mời gọi, hay một sự chế giễu. Trái tim anh đập mạnh, một sự thôi thúc dữ dội muốn chạy đến, gõ cửa, dù chỉ để nói một lời cuối cùng, dù chỉ để nhìn thấy cô thêm một lần nữa. Nhưng rồi, lý trí lạnh lùng mà anh đã xây dựng trong đêm trắng ở thành phố lại trỗi dậy. Anh đã hứa với mình, sẽ không còn mơ mộng nữa. Anh sẽ không cho phép mình yếu lòng. Lớp vỏ bọc chai sạn ấy, đã bắt đầu bao bọc lấy trái tim anh.
Anh biết, gõ cửa lúc này chỉ là làm khó Lê An, làm khó chính bản th��n anh. Cô ấy xứng đáng có được hạnh phúc, có được sự bình yên mà anh đã không thể mang lại. Sự xuất hiện của anh vào giờ phút này, chỉ làm xáo trộn mọi thứ, chỉ nhắc lại những vết sẹo mà cô đã cố gắng xoa dịu. Lê An đã chọn một bến đỗ an yên, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm, được bảo bọc. Và anh, đã không thể trao cho cô điều đó, ít nhất là không đúng lúc.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Trần Hạo, mang theo tất cả sự dằn vặt, hối hận và chấp nhận bi thương. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là "lỡ cả một đời" với người con gái anh yêu. Anh không gõ cửa. Quyết định ấy, dù đau đớn đến tận cùng, nhưng lại là sự giải thoát, một sự từ bỏ cuối cùng. Nó là dấu chấm hết cho mối tình thanh mai trúc mã, báo hiệu một cuộc đời đầy tiếc nuối và cô độc cho anh. Nỗi đau và sự chấp nhận bi thương trong đêm này sẽ định hình Trần Hạo trở thành một người đàn ông lạnh lùng, vùi mình vào công việc như đã thấy trong các chương trước. Hình bóng của Lê An sẽ mãi là vết sẹo không thể lành trong trái tim Trần Hạo, ám ảnh anh trong suốt cuộc đời, dù anh có thành đạt đến đâu.
Khoảnh khắc trước khi bình minh ló dạng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp len lỏi qua chân trời, Trần Hạo quay lưng. Anh bước đi chậm rãi trên con đường làng quen thuộc, con đường đã in dấu chân anh và Lê An từ thủa ấu thơ. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt với quá khứ, với một tình yêu mà anh đã không đủ dũng khí để giữ lấy. Bóng anh đổ dài trên con đường vắng, gầy gò và cô độc, như thể đang mang trên vai cả gánh nặng của thời gian và những điều chưa nói. Anh không quay đầu lại, không muốn nhìn thêm một lần nào nữa ngôi nhà ấy, hay bất cứ điều gì thuộc về "ngày đó" của anh và Lê An.
Gió lạnh đầu ngày thổi qua, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm. Anh cảm nhận rõ ràng sự lạnh giá ấy, không chỉ trên da thịt, mà còn sâu thẳm trong tâm hồn. Tiếng bước chân anh nặng nề, đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng của buổi sáng sớm. Mỗi bước chân là một lời chào vĩnh biệt, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã.
"Anh đã sai một bước... và cái giá phải trả là lỡ cả một đời với em." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói giờ đây không còn khàn đặc mà trở nên rỗng tuếch, vô cảm. Đó không phải là một lời than trách, mà là một sự thật khắc nghiệt mà anh buộc phải nuốt xuống. Anh đã từng có tất cả, nhưng lại để vuột mất vì sự chần chừ, vì cái "chậm một nhịp" định mệnh.
Con đường dẫn ra khỏi thị trấn dường như dài vô tận. Phía xa, đường chân trời bắt đầu ửng hồng, báo hiệu một ngày mới đã đến. Nhưng đối với Trần Hạo, đó không phải là một khởi đầu mới, mà là sự tiếp nối của một đêm trắng dài dằng dặc, một đêm trắng của tiếc nuối và nỗi đau. Anh sẽ trở về thành phố, trở về với thế giới của những con số và những mục tiêu vật chất. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự thành đạt, để lấp đầy "khoảng cách vô hình" trong trái tim mình. Nhưng anh biết, dù có thành công đến đâu, hình bóng Lê An sẽ vẫn mãi là vết sẹo không thể lành, là một phần của "nếu như ngày đó" mãi mãi không thể thay đổi. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng mình đã "sai một bước", và cái giá phải trả là "lỡ cả một đời".
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.