Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 728: Bình Minh Nhuộm Sầu: Ngày Cưới Và Bước Chân Ly Biệt
Bình minh vừa hé, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên còn ngần ngại chưa dám xua đi lớp sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà cổ kính của thị trấn ven sông. Không khí se lạnh đầu ngày khẽ vuốt ve gương mặt Trần Hạo, nhưng không thể xoa dịu đi sự lạnh giá đang ngự trị trong lòng anh. Đôi mắt anh thâm quầng, hằn rõ sự mệt mỏi và nỗi đau khổ tột cùng sau một đêm trắng vật vã. Anh khoác chiếc áo khoác mỏng, bước chân nặng nề, lầm lũi rời khỏi căn nhà trọ thuê tạm bợ, nơi anh đã trải qua một trong những đêm dài nhất cuộc đời.
Con đường làng quen thuộc, nơi từng in dấu chân anh và Lê An từ thủa ấu thơ, giờ đây trải dài trước mắt, vắng lặng đến rợn người. Từng viên gạch lát đường, từng khóm cây dại ven lối đi, đều như đang thì thầm những câu chuyện cũ, những ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi nhưng chúng vẫn cứ hiện hữu, rõ ràng đến nhói lòng. Anh đi ngang qua những con hẻm nhỏ, những góc phố thân quen, nơi mỗi bước ngoặt đều gợi lên một hình ảnh, một kỷ niệm về cô gái anh yêu. Anh nhớ về những buổi tan học, hai đứa đạp xe song song, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng ve kêu; nhớ những lần anh giả vờ ngã xe chỉ để Lê An lo lắng đỡ anh dậy, ánh mắt cô trong veo như giọt sương mai. Tất cả, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt của một giấc mơ đã vĩnh viễn không thành.
Ánh mắt anh vô định quét qua khung cảnh thị trấn đang dần bừng tỉnh. Phía xa, những chiếc cổng hoa cưới mới dựng đang dần lộ rõ trong ánh bình minh, rực rỡ và lộng lẫy đến chói mắt. Hoa tươi kết thành vòm, ruy băng lụa bay phất phới trong gió sớm, như những lời chúc phúc rộn ràng cho một khởi đầu mới. Nhưng với Trần Hạo, mỗi cánh hoa, mỗi sợi ruy băng ấy lại như một nhát dao cứa sâu vào lồng ngực. Chúng nhắc nhở anh về sự thật phũ phàng, về một định mệnh mà anh đã không thể thay đổi, dù đã cố gắng đến kiệt cùng.
"Bình minh..." anh độc thoại nội tâm, giọng nói khàn đặc, "Bình minh của một ngày mới, ngày cưới... của em." Anh dừng lại một chút, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, những khớp xương trắng bệch. "Còn anh, lại là một bình minh của sự kết thúc." Tiếng gà gáy râm ran từ những ngôi nhà xa xa, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây còn đẫm sương, tất cả đều tạo nên một bản hòa âm của sự sống và niềm hạnh phúc. Nhưng đối với Trần Hạo, đó chỉ là những âm thanh xa lạ, lạc lõng trong thế giới nội tâm đang đổ vỡ của anh.
Anh nghe thấy tiếng cười nói vọng lại từ phía nhà Lê An, dù còn rất xa, nhưng đủ để anh hình dung ra không khí rộn ràng, tấp nập đang diễn ra ở đó. Tiếng cười ấy, tiếng nói ấy, lẽ ra phải là của anh, là niềm hạnh phúc mà anh đã từng mơ ước được sẻ chia cùng cô. Nhưng giờ đây, nó lại vang lên như một lời chế giễu, một lời nhắc nhở về "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ, về "lời nói không thành" đã hóa thành tiếc nuối. Anh siết chặt nắm tay hơn nữa, cố gắng kìm nén một tiếng nấc nghẹn đang chực trào ra nơi cổ họng. Hơi thở anh trở nên khó khăn, lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng.
Anh quay lưng lại với tiếng ồn ào ấy, tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt với quá khứ, với một tình yêu mà anh đã không đủ dũng khí để giữ lấy. Bóng anh đổ dài trên con đường vắng, gầy gò và cô độc, như thể đang mang trên vai cả gánh nặng của thời gian và những điều chưa nói. Anh không quay đầu lại, không muốn nhìn thêm một lần nào nữa ngôi nhà ấy, hay bất cứ điều gì thuộc về "ngày đó" của anh và Lê An. Gió lạnh đầu ngày thổi qua, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm. Anh cảm nhận rõ ràng sự lạnh giá ấy, không chỉ trên da thịt, mà còn sâu thẳm trong tâm hồn. Tiếng bước chân anh nặng nề, đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng của buổi sáng sớm. Mỗi bước chân là một lời chào vĩnh biệt, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã. Anh đã "sai một bước... và cái giá phải trả là lỡ cả một đời với em." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói giờ đây không còn khàn đặc mà trở nên rỗng tuếch, vô cảm. Đó không phải là một lời than trách, mà là một sự thật khắc nghiệt mà anh buộc phải nuốt xuống. Anh đã từng có tất cả, nhưng lại để vuột mất vì sự chần chừ, vì cái "chậm một nhịp" định mệnh. Anh sẽ trở về thành phố, trở về với thế giới của những con số và những mục tiêu vật chất. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự thành đạt, để lấp đầy "khoảng cách vô hình" trong trái tim mình. Nhưng anh biết, dù có thành công đến đâu, hình bóng Lê An sẽ vẫn mãi là vết sẹo không thể lành, là một phần của "nếu như ngày đó" mãi mãi không thể thay đổi. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng mình đã "sai một bước", và cái giá phải trả là "lỡ cả cả một đời". Anh bước đi, bóng lưng cô độc dần chìm vào ánh bình minh đang lên, mang theo một trái tim đã chai sạn, một linh hồn đã chết một nửa. Anh biết, con đường phía trước sẽ chỉ còn lại những ngày tháng dài đằng đẵng của sự cô độc và nỗi nhớ câm lặng.
***
Cùng lúc đó, trong căn nhà của Lê An, một không khí hoàn toàn trái ngược đang bao trùm. Nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ rộng, đổ tràn vào căn phòng, rọi sáng từng góc nhỏ, làm nổi bật những dải lụa đỏ thắm và những chùm hoa tươi tắn đang khoe sắc. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chân người qua lại tấp nập, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách từ dưới bếp vọng lên, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của niềm vui và sự hân hoan. Mùi hương hoa ly, hoa hồng quyện lẫn mùi bánh trái thơm lừng và mùi nước hoa thoang thoảng của những người phụ nữ tạo nên một sự ấm cúng đặc trưng của ngày cưới.
Trong căn phòng tràn ngập ánh sáng và hạnh phúc ấy, Lê An ngồi trước bàn trang điểm, vẻ đẹp dịu dàng của cô được tôn lên gấp bội trong bộ áo dài cưới trắng tinh khôi. Vải lụa mềm mại ôm lấy vóc dáng thanh mảnh, tôn lên những đường nét thanh tú của cô. Chị Hà, đồng nghiệp thân thiết của Lê An, đang tỉ mỉ thoa phấn, đôi tay khéo léo lướt nhẹ trên làn da mịn màng của cô dâu. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, và mẹ Lê An thì tất bật chuẩn bị những món đồ cuối cùng, ánh mắt không giấu nổi niềm hạnh phúc và tự hào.
"Con bé An nhà mình hôm nay đẹp quá! Nhìn con mà mẹ mừng rơi nước mắt," mẹ Lê An nói, giọng hơi nghẹn ngào, bàn tay khẽ vuốt mái tóc dài của con gái. Bà Mai gật đầu đồng tình, ánh mắt tinh tế thoáng nhìn Lê An, như thể đang tìm kiếm điều gì đó sâu thẳm trong đôi mắt cô.
Chị Hà mỉm cười qua gương, ánh mắt trìu mến: "An à, trông em hồi hộp thế? Nhưng mà đẹp lắm đấy! Đẹp nhất thị trấn này luôn ấy chứ!" Chị Hà nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc vòng cổ ngọc trai cho Lê An, rồi cúi xuống thì thầm: "An à, phụ nữ mình cần nhất là sự bình yên. Chị biết em đã tìm thấy điều đó rồi." Lời nói của chị Hà như một lời khẳng định, một sự động viên, khiến Lê An khẽ giật mình.
Lê An nhìn mình trong gương, vẻ đẹp dịu dàng của cô được tôn lên trong bộ áo dài cưới trắng tinh khôi, làn da trắng ngần, đôi môi hồng đào điểm xuyết chút son nhẹ, và đôi mắt đen láy long lanh. Một thoáng suy tư lướt qua đôi mắt cô, một gợn sóng nhỏ của hoài niệm hay một chút bâng khuâng nào đó thoáng hiện rồi vụt tắt. Liệu có phải là hồi hộp không? Hay là... một cảm giác mơ hồ, không rõ tên, như một làn khói mỏng manh lướt qua rồi tan biến. Cô nhanh chóng xua tan ý nghĩ đó, chạm nhẹ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh như một lời hứa hẹn cho tương lai. Đó là một chiếc nhẫn đơn giản, nhưng đủ để khẳng định một sự lựa chọn, một quyết định.
"Em... hơi căng thẳng thôi chị ạ," Lê An nhẹ nhàng đáp, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông gió. Cô mỉm cười, nụ cười bình thản đã trở lại, ánh mắt kiên định, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình. Cô hít thở sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo dài cưới, cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của trái tim mình. Đây là một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời. Cô đã sẵn sàng.
Tiếng Anh Quân, anh họ Lê An, vọng lên từ sân: "Mọi người ơi, xe hoa sắp đến rồi đấy! An ơi, em xong chưa?" Giọng anh khỏe khoắn, đầy hào hứng. Anh Quân, với vóc người đen nhẻm, khỏe mạnh và vẻ ngoài chân chất, luôn là người anh cả đầy trách nhiệm trong gia đình. Anh đã giúp đỡ rất nhiều trong công việc chuẩn bị đám cưới. "Đứa nào làm An buồn là anh không tha đâu!" Anh Quân đã từng nói với Hoàng Huy như vậy, một lời dặn dò vừa đùa vừa thật, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của anh dành cho cô em gái.
Lê An khẽ cười, đứng dậy. "Em xong rồi anh Quân ơi!" Cô bước ra giữa phòng, xoay nhẹ một vòng, tà áo dài bay phấp phới. Ánh nắng ban mai như muốn níu giữ khoảnh khắc này, làm cho cô dâu trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Mẹ cô tiến đến, ôm nhẹ lấy con gái, đôi mắt ngấn lệ nhưng tràn đầy niềm vui. Lê An dựa vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, và một lần nữa, cô hít thở sâu, chuẩn bị cho khởi đầu mới, một cuộc đời bình yên và ổn định, bên người đàn ông đã chọn cô. Dù có lẽ thiếu đi chút gì đó cuồng nhiệt, mãnh liệt của tuổi trẻ, nhưng sự bình yên này, cô biết, là điều cô thực sự cần.
***
Khoảng giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và cả thị trấn đang chìm đắm trong không khí hân hoan của ngày cưới, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách liên tỉnh. Bến xe là một khu vực chờ rộng lớn, với nhiều quầy vé tấp nập và những bãi đỗ xe lớn chật kín các loại xe khách từ khắp nơi đổ về. Bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng của thị trấn ven sông: hối hả, ồn ào, thậm chí có phần hỗn loạn. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo vang lên đều đặn những chuyến đi, tiếng người gọi khách í ới, tiếng trò chuyện ồn ào của hàng trăm con người chen chúc nhau. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những góc bến xe cũ kỹ, hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố nồng nặc, tất cả tạo thành một hỗn hợp khó chịu, nhưng Trần Hạo dường như không còn cảm nhận được gì.
Anh lên chiếc xe khách mang biển hiệu tuyến đường quen thuộc về thành phố. Anh chọn một ghế cạnh cửa sổ, nép mình vào góc, tránh mọi ánh mắt tò mò. Anh Tám, người tài xế quen mặt với vóc người trung bình, vẻ mặt sạm nắng và dáng vẻ hơi khó tính, đang kiểm tra lần cuối trước khi khởi hành. "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Anh Tám cộc lốc nhắc nhở một vài hành khách còn đứng nán lại. Trần Hạo không dám nhìn ra ngoài, không dám nhìn lại thị trấn đang dần lùi xa, nơi anh đã để lại cả một phần linh hồn mình. Anh sợ, chỉ một cái nhìn thoáng qua cũng đủ để đánh sập bức tường chai sạn mà anh đã cố công xây dựng.
Anh rút chiếc điện thoại ra khỏi túi, ngón tay vô thức lướt qua màn hình. Anh tìm đến thư mục ảnh, dừng lại ở một tấm hình cũ kỹ, chụp từ rất lâu rồi. Đó là ảnh của Lê An, chụp từ thời niên thiếu, khi cô còn là một cô bé ngây thơ, hồn nhiên. Trong ảnh, Lê An mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả dòng sông tuổi thơ, mái tóc đen nhánh buông xõa ngang vai. Một nụ cười hồn nhiên, vô tư, không chút ưu phiền, không chút toan tính. Nụ cười ấy, giờ đây, đã trở thành một vết cứa sâu vào trái tim anh. Anh siết chặt điện thoại, cảm nhận hơi lạnh của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Lồng ngực anh nhói lên, một cơn đau âm ỉ lan tỏa. Anh đã từng có nụ cười ấy, đã từng là một phần của thế giới trong trẻo ấy. Nhưng tất cả đã trôi qua, như dòng nước sông không ngừng chảy.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, nhưng anh nhanh chóng dùng ngón tay cái lau đi. Anh không được yếu lòng. Anh đã hứa với chính mình. Sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, anh quyết định. Ngón tay anh nhấn mạnh vào nút nguồn, màn hình điện thoại chợt tối sầm. Anh tắt máy. Cất chiếc điện thoại vào túi, như thể đang cất giấu đi cả một phần ký ức, cả một phần trái tim mình. Đó là một hành động dứt khoát, một sự cắt đứt liên lạc với quá khứ, với Lê An, với thị trấn ven sông.
Tiếng động cơ xe gầm lên, bánh xe bắt đầu lăn bánh. Chiếc xe khách chầm chậm rời khỏi bến, hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên quốc lộ. Trần Hạo nhắm chặt mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra. Hơi thở anh trở nên nặng nề, lồng ngực đau nhói. Mỗi vòng quay của bánh xe là một nhịp đập của nỗi đau, là một sự rời xa không thể cứu vãn. Anh tự nhủ, từ giờ, anh sẽ vùi mình vào công việc một cách điên cuồng ở thành phố, trở thành một "workaholic" chính hiệu, để lấp đầy khoảng trống cảm xúc và trốn tránh nỗi đau này. Sự chai sạn và lạnh lùng trong cảm xúc sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách và các mối quan hệ tương lai của anh, khiến anh khó mở lòng và tin tưởng người khác. Anh biết, dù đã rời đi, hình bóng Lê An sẽ vẫn là một vết sẹo không thể lành trong trái tim anh, ám ảnh anh trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất, bất kể anh có thành đạt đến đâu.
Đến khi thị trấn đã lùi xa, chỉ còn lại những cánh đồng xanh ngút ngàn chạy dọc hai bên đường, Trần Hạo mới mở mắt. Ánh nắng chói chang của buổi sáng đổ xuống, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn anh. Anh siết chặt bàn tay, những ngón tay hằn lên từng đường gân xanh. Từ giờ, không còn Lê An, không còn thị trấn ven sông. Chỉ còn lại anh, một mình trên hành trình không điểm dừng, với vết sẹo mang tên "nếu như ngày đó" vĩnh viễn khắc sâu trong trái tim. Anh đã chọn rời đi, chọn chấp nhận nỗi đau, chọn vùi mình vào công việc để quên đi "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ. Chiếc xe lướt đi nhanh hơn, mang theo một con người đã chết một nửa, về với một cuộc đời mà anh biết chắc sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn. "Sai một bước, lỡ cả một đời." Tiếng lòng anh vang vọng, hòa vào tiếng động cơ xe đang gầm rú, như một lời thì thầm bi thương mà chỉ riêng anh mới nghe thấy.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.