Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 729: Học Cách Đối Diện: Vách Ngăn Cảm Xúc Bắt Đầu Dựng Lên
Tiếng động cơ xe gầm lên, bánh xe bắt đầu lăn bánh. Chiếc xe khách chầm chậm rời khỏi bến, hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên quốc lộ. Trần Hạo nhắm chặt mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra. Hơi thở anh trở nên nặng nề, lồng ngực đau nhói. Mỗi vòng quay của bánh xe là một nhịp đập của nỗi đau, là một sự rời xa không thể cứu vãn. Anh tự nhủ, từ giờ, anh sẽ vùi mình vào công việc một cách điên cuồng ở thành phố, trở thành một "workaholic" chính hiệu, để lấp đầy khoảng trống cảm xúc và trốn tránh nỗi đau này. Sự chai sạn và lạnh lùng trong cảm xúc sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách và các mối quan hệ tương lai của anh, khiến anh khó mở lòng và tin tưởng người khác. Anh biết, dù đã rời đi, hình bóng Lê An sẽ vẫn là một vết sẹo không thể lành trong trái tim anh, ám ảnh anh trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất, bất kể anh có thành đạt đến đâu.
Đến khi thị trấn đã lùi xa, chỉ còn lại những cánh đồng xanh ngút ngàn chạy dọc hai bên đường, Trần Hạo mới mở mắt. Ánh nắng chói chang của buổi sáng đổ xuống, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn anh. Anh siết chặt bàn tay, những ngón tay hằn lên từng đường gân xanh. Từ giờ, không còn Lê An, không còn thị trấn ven sông. Chỉ còn lại anh, một mình trên hành trình không điểm dừng, với vết sẹo mang tên "nếu như ngày đó" vĩnh viễn khắc sâu trong trái tim. Anh đã chọn rời đi, chọn chấp nhận nỗi đau, chọn vùi mình vào công việc để quên đi "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ. Chiếc xe lướt đi nhanh hơn, mang theo một con người đã chết một nửa, về với một cuộc đời mà anh biết chắc sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn. "Sai một bước, lỡ cả một đời." Tiếng lòng anh vang vọng, hòa vào tiếng động cơ xe đang gầm rú, như một lời thì thầm bi thương mà chỉ riêng anh mới nghe thấy.
***
Chuyến xe đường dài cuối cùng cũng dừng bánh, phả ra một làn khói bụi đặc quánh vào không khí sớm mai của thành phố. Trần Hạo bước xuống, bàn chân chạm đất, cảm giác nặng nề hơn bao giờ hết. Mấy tiếng đồng hồ trên xe, anh không hề chợp mắt, chỉ nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, để tâm trí trôi dạt vào những khoảng không vô tận, tránh né mọi ý nghĩ về đêm qua, về ngày hôm nay. Ánh nắng ban mai của đô thị đã bắt đầu chiếu rọi, nhưng không khí vẫn mang theo một chút se lạnh đặc trưng của buổi sớm mùa thu. Xung quanh anh, dòng người hối hả lướt qua, mỗi người một vẻ, một dáng đi, một mục đích. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong ven đường... tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn, khác hẳn với sự yên bình đến nao lòng của thị trấn ven sông mà anh vừa bỏ lại. Mùi khói bụi, mùi xăng xe trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng và cả mùi nước hoa vương vấn từ những người đi ngang qua, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của thành phố, nhưng Trần Hạo dường như không còn khả năng cảm nhận bất cứ điều gì ngoài sự trống rỗng trong lồng ngực.
Anh ngẩng đầu nhìn lên những tòa nhà cao tầng sừng sững, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ sắc màu, lấp lánh dưới ánh nắng. Thành phố này, nơi anh đã từng coi là bến đỗ của những hoài bão và tham vọng, giờ đây hiện ra trước mắt anh như một cỗ máy khổng lồ, lạnh lùng và vô cảm. Nó không có những con đường đất quen thuộc, không có những hàng cây cổ thụ chứng kiến bao thăng trầm, và đặc biệt, không có dòng sông hiền hòa chảy mãi. Ở đây, mọi thứ đều diễn ra với một nhịp độ chóng mặt, không ngừng nghỉ, không chờ đợi bất cứ ai. Anh cảm thấy mình lạc lõng đến vô cùng, một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc bê tông cốt thép. Mỗi âm thanh, mỗi ánh mắt, mỗi bước chân vội vã của dòng người dường như đều thúc giục anh phải nhanh chóng hòa nhập, phải đẩy lùi những gì thuộc về quá khứ để tiến về phía trước. Nhưng tâm trí anh, dù đã cố gắng đến mấy, vẫn còn vương vấn hình ảnh của thị trấn yên bình, của một ngôi nhà nhỏ đang rộn ràng chuẩn bị cho một ngày trọng đại.
"Trở lại rồi. Nơi này không có ký ức, không có tiếc nuối. Chỉ có công việc." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khô khốc, như một lời thề nguyện với chính mình. Anh siết chặt quai túi xách, bước đi nặng nề trên vỉa hè rộng thênh thang. Ánh mắt anh vô định lướt qua những gương mặt xa lạ, những cửa hàng sang trọng, những quán cà phê sáng đèn. Anh không về nhà. Căn hộ của anh ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố một quãng đường khá xa. Anh không muốn dành thêm bất kỳ giây phút nào cho sự cô độc, cho những khoảng lặng mà ký ức có thể len lỏi vào. Anh cần hành động, cần vùi mình vào một cái gì đó đủ lớn, đủ nặng để đè bẹp tất cả những cảm xúc đang muốn trỗi dậy. Công việc, đó là thứ duy nhất anh có thể bám víu vào lúc này. Đó là cách duy nhất để anh quên đi, hoặc ít nhất là tạm thời xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu.
Mỗi bước chân của anh như một nỗ lực để thoát khỏi cái bóng của chính mình, của quá khứ. Anh đi thẳng đến trụ sở của Tập đoàn Trần Thịnh, nơi anh đã dành gần như toàn bộ tuổi trẻ để gầy dựng sự nghiệp. Mới 7 giờ sáng, nhưng khu vực trung tâm đã nhộn nhịp xe cộ, người đi bộ tấp nập. Anh băng qua những con phố đông đúc, tâm trí như một cuốn băng tua nhanh, cố gắng tua qua đoạn phim về thị trấn, về Lê An, để đến với những bảng biểu, những con số, những dự án đang chờ đợi. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một sự lựa chọn khắc nghiệt mà anh đã tự đặt ra cho mình. Không có đường lùi, không có cơ hội thứ hai. Chỉ có sự chai sạn, sự lạnh lùng và một mục tiêu duy nhất: thành công. Anh cần thành công, để chứng minh cho bản thân, và có lẽ, để lấp đầy cái khoảng trống vô hình trong tâm hồn, thứ mà anh biết, dù có bao nhiêu tiền tài, danh vọng cũng chẳng thể nào lấp đầy.
***
Tòa nhà trụ sở Tập đoàn Trần Thịnh hiện lên sừng sững giữa lòng thành phố, một khối kiến trúc bằng kính và thép cao vút, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Trần Hạo bước vào sảnh chính, không khí điều hòa mát lạnh bao trùm lấy anh, xua tan đi sự oi ả của đường phố và cả cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Tiếng giày da gõ cộp cộp trên sàn đá cẩm thạch vang vọng trong không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng thang máy lên xuống, tiếng xì xào của nhân viên bắt đầu ngày làm việc. Khu vực văn phòng của anh nằm ở tầng 25, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố. Anh đi thẳng vào phòng làm việc của mình, không chào hỏi ai, cũng không để ý đến những ánh mắt ngạc nhiên của vài nhân viên đến sớm.
Văn phòng của Trần Hạo được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, ghế da xoay cao cấp, và một bức tường kính nhìn ra ngoài. Màn hình máy tính sáng rực, những chồng tài liệu cao ngất ngưởng xếp gọn gàng trên bàn. Mùi giấy mới, mùi mực in và mùi cà phê thoang thoảng từ máy pha cà phê tự động góc phòng, tất cả tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp và đầy áp lực. Anh ngồi xuống ghế, không cởi áo khoác, cũng không bật đèn, chỉ có ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ và ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu vào gương mặt phờ phạc của anh. Anh khởi động máy tính, mở hàng loạt báo cáo, email và bảng tính. Hàng núi công việc chất chồng đang chờ đợi, và anh lao vào chúng như một kẻ khát nước tìm thấy nguồn suối.
Anh bắt đầu xử lý các báo cáo tài chính, phân tích thị trường, đưa ra các quyết định dứt khoát về những dự án đang dang dở. Ngón tay anh thoăn thoắt trên bàn phím, tiếng gõ đều đặn vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Mỗi con số, mỗi biểu đồ, mỗi dòng chữ đều được anh nghiền ngẫm kỹ lưỡng, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh không cho phép bản thân có một giây phút lơ là, không cho phép bất kỳ khoảng trống nào trong tâm trí mình. Anh Long, đồng nghiệp và cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, bước vào văn phòng. Anh Long thoáng nhìn thấy vẻ hốc hác trên gương mặt Trần Hạo, sự tập trung đến đáng sợ trong ánh mắt anh.
"Chào buổi sáng, Hạo. Cậu đến sớm vậy à?" Anh Long hỏi, giọng trầm ấm, pha chút ngạc nhiên.
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. "Chào Anh Long. Có vài dự án cần xem xét gấp." Giọng anh đều đều, không chút cảm xúc.
Anh Long tiến lại gần, đặt cốc cà phê xuống bàn Trần Hạo. "Cà phê nóng này. Cậu không ngủ sao? Trông cậu có vẻ... căng thẳng." Ánh mắt anh Long quét một lượt qua bàn làm việc chất đầy tài liệu, rồi dừng lại trên khuôn mặt Trần Hạo. Anh nhìn thấy sự kiệt sức ẩn sau vẻ ngoài cố gắng tỏ ra bình thản.
Trần Hạo ngắt lời, khẽ day thái dương, nhưng ánh mắt vẫn không rời màn hình. "Tôi ổn, Anh Long. Chỉ là có vài dự án cần tập trung cao độ để hoàn thành đúng tiến độ." Anh nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, không để lộ bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào. Anh không muốn bất cứ ai nhìn thấy vết nứt trong lớp vỏ bọc mà anh đang cố công xây dựng.
Anh Long nhíu mày, nhưng không nói gì thêm. Anh biết Trần Hạo là một người kín đáo, và việc hỏi sâu hơn lúc này có lẽ không phải là cách hay. "Được rồi, nếu cậu cần gì cứ gọi tôi. Buổi họp về dự án 'Hải Đăng' sẽ bắt đầu lúc 10 giờ. Cậu chuẩn bị tài liệu nhé."
"Tôi biết rồi." Trần Hạo đáp cụt lủn.
Suốt buổi sáng, Trần Hạo làm việc không ngừng nghỉ. Anh từ chối lời mời ăn trưa của vài đồng nghiệp, chỉ uống cà phê đen liên tục để giữ tỉnh táo. Trong cuộc họp lúc 10 giờ, anh phát biểu sắc bén, dứt khoát, đưa ra những phân tích sâu sắc và những quyết định táo bạo, khiến mọi người trong phòng đều phải nể phục. Không ai nhận ra rằng, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh và chuyên nghiệp đó, là một tâm hồn đang tan nát, một trái tim đang cố gắng gồng mình để không vỡ vụn. Mỗi lời nói, mỗi quyết định của anh đều như một viên gạch, được đặt lên để xây nên bức tường kiên cố, nhằm ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với những cảm xúc yếu mềm, với những ký ức đau buồn.
Vào lúc 2 giờ chiều, Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, một cô gái xinh đẹp, thanh lịch và luôn trang điểm nhẹ nhàng, bước vào. "Anh Hạo, lịch họp tiếp theo với đối tác nước ngoài là vào 3 giờ chiều. Anh có muốn tôi chuẩn bị cà phê không?" Chị Nguyệt hỏi, giọng nói chuyên nghiệp, không chút biểu cảm thừa thãi.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên sự kiên quyết. "Không cần. Cứ theo lịch trình." Anh nói, giọng khàn hơn một chút vì đã nói quá nhiều trong các cuộc họp buổi sáng. Anh nhìn đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, một chiếc Patek Philippe tinh xảo, mà anh đã mua sau một dự án lớn. Thời gian, đối với anh lúc này, chỉ còn là những con số, những mốc deadline cần phải hoàn thành.
Chị Nguyệt gật đầu, quay người rời đi. Cô thoáng nhíu mày, nhận ra sự khác lạ trong phong thái của Trần Hạo. Anh lúc nào cũng tập trung, nhưng hôm nay, sự tập trung của anh có vẻ... cực đoan hơn. Có một sự lạnh lùng mới mẻ, một vẻ xa cách mà trước đây cô chưa từng thấy ở anh. Anh Hạo, người sếp điềm tĩnh và có phần nội tâm, giờ đây dường như đang biến thành một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ. Cô đã nghe loáng thoáng về việc anh Hạo vừa về quê có việc, nhưng không rõ là việc gì. Giờ thì nhìn anh, cô đoán rằng đó chắc chắn không phải là một chuyến đi vui vẻ.
Trần Hạo tiếp tục vùi mình vào công việc cho đến khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Ánh sáng vàng cam chiếu qua cửa kính văn phòng, hắt lên những chồng tài liệu, tạo nên một vẻ đẹp ma mị, u buồn. Anh là người cuối cùng rời khỏi văn phòng, bước đi trong hành lang vắng lặng, tiếng giày vọng lại cô độc. Cả ngày hôm nay, anh đã thành công trong việc biến mình thành một con robot, một cỗ máy, không cảm xúc, không suy nghĩ. Nhưng anh biết, đó chỉ là một sự trì hoãn. Bóng đêm, sự tĩnh lặng, và sự cô độc của căn hộ đang chờ đợi anh, nơi anh sẽ phải đối mặt với những gì đã cố gắng chôn vùi suốt cả ngày. Việc Trần Hạo vùi mình vào công việc một cách ám ảnh, từ chối mọi sự nghỉ ngơi hay chia sẻ, sẽ trở thành cơ chế phòng vệ chính, định hình anh thành một workaholic trong tương lai.
***
Đêm đã về khuya, thành phố lên đèn lấp lánh như một dải ngân hà rực rỡ dưới mặt đất. Trần Hạo trở về căn hộ của mình, cánh cửa thép nặng nề đóng sập lại phía sau anh, cắt đứt mọi âm thanh ồn ào của đô thị. Căn hộ rộng rãi, hiện đại nhưng trống trải đến đáng sợ. Ánh đèn vàng nhạt từ trần nhà chiếu xuống, hắt lên những món đồ nội thất tối giản, những bức tường trắng tinh, càng làm nổi bật sự cô độc của không gian. Mùi hương của sự tĩnh lặng, của không khí điều hòa lạnh lẽo bao trùm lấy anh.
Anh cởi chiếc áo khoác vest, treo gọn gàng lên móc áo. Sau đó, anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay Patek Philippe cao cấp ra khỏi cổ tay, đặt cẩn thận lên chiếc bàn kính nhỏ ở lối vào. Tiếng kim loại chạm nhẹ vào mặt kính nghe thật rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Đó là một vật phẩm đắt giá, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã gầy dựng, nhưng giờ đây, nó chỉ gợi lên một cảm giác trống rỗng. Thành công, tiền bạc, danh vọng, tất cả đều vô nghĩa khi anh không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng tận hưởng.
Trần Hạo bước đến bên cửa sổ lớn, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang chìm trong ánh đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ li ti lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, đầy mê hoặc. Nhưng ánh mắt anh lại vô định, không thực sự nhìn vào bất cứ điểm nào cụ thể. Sự tĩnh lặng của căn phòng, sự rộng lớn của cảnh đêm thành phố, tất cả như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng, sự cô đơn đến tận cùng trong lòng anh. Anh đưa tay lên, siết chặt thành nắm đấm, những khớp xương trắng bệch hằn rõ trên mu bàn tay. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau âm ỉ, như thể có hàng ngàn mảnh vỡ đang cào xé trái tim anh từ bên trong.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Cả ngày hôm nay, anh đã cố gắng ép buộc lý trí phải chiến thắng cảm xúc, ép buộc bản thân phải chấp nhận rằng mọi chuyện đã kết thúc. Lê An đã là vợ người khác. Cuộc đời của họ đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt. Anh đã chọn rời đi, chọn không gõ cửa, và đó là cái giá phải trả.
"Cái giá của sự chậm trễ... không thể tránh khỏi. Phải đối diện. Phải học cách chấp nhận." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Từng lời như một nhát dao tự cứa vào lòng mình. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ xoa dịu mọi thứ, rằng công việc sẽ lấp đầy khoảng trống. Nhưng đêm đến, khi mọi vỏ bọc sụp đổ, khi anh đối diện với chính mình trong sự tĩnh lặng, mọi thứ lại ùa về, dữ dội hơn bao giờ hết. Hình ảnh Lê An trong chiếc áo cưới, nụ cười hạnh phúc bên người đàn ông khác, cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Một cảm giác ghen tỵ, một nỗi đau đớn đến xé lòng, và một sự hối tiếc tột cùng dâng trào.
Anh mở mắt, ánh mắt đỏ hoe nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường đến chai sạn. Anh nhìn xuống lòng bàn tay đang siết chặt, tự nhủ rằng đây là kết cục không thể tránh khỏi và anh phải học cách đối diện. Anh đã quyết định, và giờ là lúc phải gánh chịu hậu quả của quyết định đó. Anh không thể quay lại thị trấn, không thể tìm gặp Lê An, không thể làm bất cứ điều gì để thay đổi quá khứ. Tất cả những gì anh có thể làm bây giờ là tiến về phía trước, với một trái tim đã vỡ, một tâm hồn đã chai sạn.
Sự khởi đầu của việc xây dựng "vách ngăn cảm xúc" đã bắt đầu. Anh biết rằng từ giờ, anh sẽ trở nên lạnh lùng hơn, khó mở lòng hơn với mọi người, và sẽ tạo ra một khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới xung quanh. Căn hộ trống trải này, với những ánh đèn lấp lánh ngoài kia, sẽ là biểu tượng cho cuộc đời anh từ nay về sau – thành công vật chất, nhưng trống rỗng về tình cảm. Anh sẽ sống, sẽ làm việc, sẽ đạt được nhiều thứ, nhưng mãi mãi mang theo vết sẹo mang tên Lê An, vết sẹo của "nếu như ngày đó", của "chậm một nhịp".
Trần Hạo quay lưng lại với khung cửa sổ, bước về phía phòng ngủ. Anh không bật đèn, để màn đêm bao trùm lấy mình. Bóng tối, sự cô độc, và nỗi đau, tất cả hòa quyện vào nhau, trở thành người bạn đồng hành mới của anh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và cô độc, một cuộc đời mà anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh sẽ chấp nhận, sẽ đối diện, và sẽ sống với nó. Dù cho mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự tiếc nuối.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.