Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 730: Bức Tường Vô Hình: Giá Phải Trả Của Sự Chậm Trễ

Hai ngày trôi qua kể từ cái đêm Trần Hạo đứng lặng lẽ trong căn hộ trống trải, hai ngày anh vùi mình vào công việc một cách điên cuồng, không cho phép bản thân một giây phút nghỉ ngơi hay yếu lòng. Mỗi một cuộc họp, mỗi một bản báo cáo, mỗi một quyết định kinh doanh đều là một viên gạch anh dùng để xây nên bức tường kiên cố bao bọc lấy trái tim mình, hy vọng nó có thể che chắn khỏi những vết cứa của quá khứ. Nhưng nỗi đau, giống như những con sóng ngầm, vẫn âm ỉ dưới đáy sâu, chỉ chờ một kẽ hở để trào lên, nhấn chìm anh trong sự dằn vặt.

***

Sáng sớm, tại tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh, ánh nắng đầu ngày khẽ len lỏi qua ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, phủ lên căn phòng Tổng Giám Đốc một thứ ánh sáng vàng nhạt, ấm áp đến lạ lùng. Từ vị trí này, Trần Hạo có thể nhìn bao quát cả thành phố đang cựa mình thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những dòng xe tấp nập bắt đầu lăn bánh. Khung cảnh hùng vĩ, tràn đầy sức sống và tham vọng, nhưng lại không thể chạm tới trái tim đang dần hóa đá của người đàn ông ngồi giữa căn phòng ấy.

Bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó được đánh bóng loáng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Trên đó, những chồng tài liệu cao ngất, những màn hình máy tính sáng trưng với đủ loại biểu đồ, số liệu phức tạp. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi gỗ mới và mùi da sang trọng từ chiếc ghế xoay, tạo nên một không khí trang trọng, uy nghiêm đến lạnh lẽo. Trần Hạo ngồi đó, dáng người thẳng tắp, tập trung cao độ vào những con số đang nhảy múa trên màn hình. Gương mặt anh, vốn đã gầy đi trông thấy sau những ngày tháng không ngủ, giờ đây lại càng hằn rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc lạnh, không để lộ bất kỳ một cảm xúc nào. Mỗi cử động của anh đều dứt khoát, chính xác, như một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Tiếng gõ phím liên tục, dồn dập, trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng.

Chị Nguyệt, thư ký riêng của Trần Hạo, khẽ bước vào, tay cầm một tập hồ sơ. Dù đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, chị vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định, bởi sự lạnh lùng và nghiêm khắc của anh khiến người khác khó lòng tiếp cận. Chị Nguyệt xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, nhưng vẻ rạng rỡ thường ngày của chị hôm nay dường như cũng bị lu mờ trước bầu không khí u ám tỏa ra từ vị Tổng Giám Đốc.

"Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều với đối tác từ Singapore. Họ muốn thảo luận về dự án khu đô thị mới." Chị Nguyệt đặt tập hồ sơ lên bàn, giọng nói nhẹ nhàng, chuyên nghiệp.

Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. "Đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu chưa?" Giọng anh trầm, hơi khàn, nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng, dứt khoát.

"Dạ, đã chuẩn bị xong. Bản tóm tắt và phân tích thị trường đều đã được gửi vào email của anh từ tối qua."

Anh gật đầu nhẹ, một động tác gần như không đáng kể. "Tốt. Chuẩn bị thêm bản dự thảo hợp đồng. Yêu cầu điều khoản rõ ràng, không để sơ hở."

Chị Nguyệt khẽ cúi đầu, rồi lặng lẽ quay ra. Khi đi ngang qua khu vực tiếp khách, chị bắt gặp ánh mắt của Anh Long, vị giám đốc điều hành lâu năm của Trần Thiện Minh, người vừa bước ra từ phòng họp nhỏ bên cạnh. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng lại ẩn chứa chút lo lắng kín đáo khi nhìn về phía bàn làm việc của Trần Hạo.

Anh Long khẽ lắc đầu, hạ giọng đủ để chỉ Chị Nguyệt nghe thấy. "Sếp Hạo lại làm việc thâu đêm à?"

Chị Nguyệt thở dài nhẹ. "Có vẻ anh ấy đang dồn hết sức vào dự án mới. Mấy ngày nay anh ấy gần như không rời khỏi văn phòng. Cà phê đen là thức ăn chính."

Anh Long nhìn về phía Trần Hạo, người đang nhấp một ngụm cà phê đen đặc. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng sức người có hạn." Anh nói, giọng đầy vẻ suy tư, pha chút xót xa. Anh Long biết rõ Trần Hạo là một người tài năng và tham vọng, nhưng anh cũng cảm nhận được sự thay đổi đáng kể trong con người Trần Hạo những ngày gần đây. Một vẻ lạnh lùng, xa cách đến đáng sợ, như thể anh đang cố gắng cắt đứt mọi kết nối cảm xúc với thế giới bên ngoài.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn Trần Hạo rung lên khe khẽ. Anh nhấc máy, giọng nói lập tức trở nên căng thẳng và đầy quyền uy. "Nói đi." Anh lắng nghe vài giây, lông mày khẽ chau lại. "Tôi đã xem qua. Bản báo cáo tài chính quý 3... có một vài điểm không khớp với dự toán ban đầu. Gửi lại báo cáo chi tiết trong vòng một giờ. Không có chỗ cho sai sót. Tôi cần sự chính xác tuyệt đối." Anh nói, mỗi từ như được tạc ra từ băng giá. "Đúng, tôi cần nó trên bàn của tôi trước 10 giờ sáng. Không có ngoại lệ." Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng kim loại va chạm với mặt gỗ nghe khô khốc trong không gian rộng lớn.

Trần Hạo lại vùi mình vào công việc. Anh liên tục gõ máy tính, kiểm tra từng dòng số liệu, từng điều khoản hợp đồng. Anh tham gia các cuộc họp trực tuyến ngắn gọn, đưa ra những quyết định nhanh chóng, dứt khoát, không một chút do dự. Mặc dù vẻ ngoài anh toát lên sự kiểm soát tuyệt đối, nhưng bên trong, một cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra. Mỗi khi có một khoảng trống nhỏ trong tâm trí, hình ảnh của Lê An trong chiếc váy cưới lại hiện lên, rực rỡ và đau đớn. Anh lại ép mình tập trung, đẩy lùi những suy nghĩ không mong muốn. Anh biết, đây là cách duy nhất để tồn tại, để không bị nhấn chìm bởi con sóng hối tiếc đang gào thét trong lòng. Anh phải xây dựng bức tường này, phải trở nên chai sạn. Đó là cái giá phải trả.

Anh Long và Chị Nguyệt nhìn nhau, rồi lặng lẽ rời đi, để lại Trần Hạo một mình giữa căn phòng đầy ánh sáng và sự cô độc. Họ biết, không ai có thể can thiệp vào thế giới riêng của Trần Hạo lúc này. Anh đã tự lựa chọn con đường của mình, và con đường đó, dẫu trải đầy thành công, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà không ai có thể thấu hiểu. Anh đã học cách đối mặt, theo cái cách nghiệt ngã nhất: biến mình thành một cỗ máy, không cảm xúc, không ngừng nghỉ.

***

Đêm khuya, ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài đến tận chân trời, tạo thành một tấm thảm rực rỡ dưới tầm mắt. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ penthouse của mình, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh ấy. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất, được thiết kế mở, tối giản và sang trọng. Nội thất theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen, và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Một quầy bar mini được bài trí tinh tế, một phòng tập gym riêng biệt, tất cả đều minh chứng cho sự thành công vượt bậc của Trần Hạo. Nhưng trong không gian lộng lẫy đó, chỉ có sự tĩnh mịch và lạnh lẽo là người bạn đồng hành duy nhất của anh.

Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào được, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa chạy êm ru, và tiếng tủ lạnh kêu khẽ. Mùi gỗ mới hòa lẫn với mùi da và một chút hương nước hoa nam tính, tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng cũng đầy trống trải. Trần Hạo rót một chút rượu mạnh vào ly thủy tinh trong suốt. Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn LED dịu nhẹ. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giống như vị đắng của chính cuộc đời anh lúc này.

Anh vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay Patek Philippe đắt tiền trên cổ tay trái. Ánh mắt anh không tiêu cự, lướt qua những ánh đèn thành phố mà không thực sự nhìn vào bất cứ điểm nào. Thành công vật chất, danh vọng, tiền bạc... tất cả những thứ mà anh đã từng nghĩ sẽ lấp đầy cuộc đời mình, giờ đây lại trở nên vô nghĩa, hằn rõ hơn sự trống rỗng trong tâm hồn anh.

"Thích thì không đủ... Đúng vậy, An." Trần Hạo thì thầm, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Giọng anh mang theo một nỗi chua chát khó tả, một sự thừa nhận cay đắng. "Thích thì không bao giờ đủ. Cần nhiều hơn thế. Cần sự dũng cảm. Cần đúng thời điểm."

Anh lại nhấp một ngụm rượu, để cái lạnh và vị đắng của nó làm tê liệt cảm giác. Cái khoảnh khắc định mệnh bên bờ sông cũ, khi Lê An mỉm cười bình thản và nói câu nói ấy, đã in sâu vào tâm trí anh, trở thành một vết sẹo không thể lành. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ sâu đậm, chỉ cần đủ tình yêu, mọi thứ sẽ được hàn gắn. Nhưng không phải. Tình yêu, đôi khi, còn cần đến sự đúng lúc, sự dũng cảm để nói ra, để nắm giữ. Và anh, đã thiếu tất cả những thứ đó.

Anh khẽ cười chua chát, một nụ cười không đạt đến mắt, chỉ hiện hữu trên khóe môi đã khô khốc. "Và anh... đã thiếu tất cả những thứ đó." Anh lặp lại, như tự phán xét chính mình. Nỗi ân hận, sự dằn vặt bủa vây lấy anh. Anh đã có vô vàn cơ hội, vô vàn khoảnh khắc để bày tỏ, để níu giữ. Nhưng anh đã chọn sự e dè, sự im lặng, sự chờ đợi. Anh đã chậm một nhịp. Và cái giá phải trả là cả một đời.

Hình ảnh Lê An trong chiếc áo cưới, nụ cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đó, nhưng vô ích. Nó cứ như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại, cứa vào tim anh. Cảm giác ghen tỵ, nỗi đau mất mát, và sự hối tiếc tột cùng dâng trào, dữ dội hơn bất cứ cơn bão nào.

Trần Hạo mở mắt, ánh mắt đỏ hoe nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường đến chai sạn. Anh vuốt ve chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Anh đưa tay lên, gần như muốn chạm vào màn hình điện thoại đang nằm trên quầy bar, nơi có thể tìm thấy số điện thoại của Lê An, của thị trấn. Một thoáng yếu lòng. Một mong muốn điên rồ được nghe giọng cô, dù chỉ một lần, để biết cô có hạnh phúc không, để biết liệu cô có từng... nhớ đến anh không.

Nhưng rồi, cánh tay anh lại buông thõng xuống. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao nhiêu nuối tiếc và chấp nhận. Anh quay lưng lại với khung cửa sổ rực rỡ ánh đèn, để lại thành phố lấp lánh phía sau mình. Ánh mắt anh trống rỗng, vô hồn, phản chiếu sự cô độc đến tận cùng trong tâm hồn. Anh biết, không có đường quay lại. Không có cơ hội thứ hai. Mọi thứ đã an bài.

Sự "chai sạn" trong cảm xúc của Trần Hạo đã không còn là một lựa chọn, mà đã trở thành một phần cố hữu trong con người anh. Anh biết, từ nay về sau, anh sẽ khó lòng cảm nhận hoặc bày tỏ tình yêu một cách trọn vẹn. Thành công trong sự nghiệp sẽ là thứ duy nhất anh đeo đuổi, một mục tiêu lạnh lùng, vô cảm, bởi anh đã nhận ra rằng nó không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn. Bức tường cảm xúc mà anh đang dựng lên đã trở nên kiên cố, ngăn cách anh với mọi người, kể cả những người thân thiết nhất, dẫn đến một cuộc sống cô độc dù anh có đứng trên đỉnh cao danh vọng.

Trần Hạo bước về phía phòng ngủ, không bật đèn. Bóng tối bao trùm lấy anh, nuốt chửng dáng vẻ cô độc của anh. Căn hộ rộng lớn, sang trọng, giờ đây chỉ còn lại một mình anh, với nỗi đau âm ỉ và sự hối tiếc không nguôi. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim. Đây là khởi đầu của một hành trình dài và cô độc, một cuộc đời mà anh đã chấp nhận, dẫu cho mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự tiếc nuối và sự thật rằng, tình yêu không chỉ cần sự sâu đậm, mà còn cần sự dũng cảm để nói ra đúng lúc.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free