Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 731: Bóng Nước Thời Gian: Khi Ký Ức Chỉ Là Tiếc Nuối
Đêm đã về khuya, nhưng Trần Hạo vẫn không tài nào chợp mắt. Màn đêm đen đặc bên ngoài khung cửa kính rộng lớn của căn hộ cao cấp như nuốt chửng cả một phần của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn lại những chấm đèn vàng, trắng li ti từ các tòa nhà chọc trời khác, xa xăm và lạnh lẽo, phản chiếu nỗi cô độc đang gặm nhấm anh. Trần Hạo trở mình trên chiếc giường King size sang trọng, ga trải giường lụa lạnh lẽo vuốt ve làn da anh, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa day dứt đang cháy âm ỉ trong lồng ngực. Anh đưa tay day day thái dương, cố gắng xua đi những mảnh ký ức vỡ vụn cứ liên tục hiện về, nhưng vô ích. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng anh cố tình bật từ hệ thống âm thanh thông minh của căn hộ chỉ càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch, như một bản nhạc buồn dạo đầu cho màn kịch của sự tiếc nuối. Mùi gỗ sồi mới, mùi da thuộc cao cấp từ nội thất và thoang thoảng mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc gối đầu, tất cả đều tạo nên một không gian hoàn hảo cho một kẻ thành đạt, nhưng lại trống rỗng đến lạ thường.
Anh ngồi bật dậy, bật công tắc đèn đầu giường. Ánh sáng vàng dịu lan tỏa, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt điển trai, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Trần Hạo bước chân trần trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh, tiến về phía quầy bar mini. Anh rót cho mình một ly rượu vang đỏ, loại hảo hạng đã ủ nhiều năm, nhưng vị chát của nó đêm nay dường như không còn khả năng làm tê liệt cảm giác. "Thích thì không đủ..." Lời nói của Lê An, một câu nói tưởng chừng bình thản, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh, không ngừng vang vọng trong tâm trí, mỗi lúc một rõ ràng hơn, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Anh nhấp một ngụm, vị rượu lan tỏa khắp khoang miệng, đắng hơn bất cứ loại cà phê nào anh từng uống.
"Thích thì không đủ... Phải rồi, thích thì sao đủ cho một cuộc đời?" Trần Hạo thì thầm, giọng anh khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh đặt ly rượu xuống, đi lại quanh phòng, từng bước chân nặng nề như đang vác trên vai một gánh nặng vô hình. Anh dừng lại trước khung cửa sổ kính, nhìn xuống thành phố vẫn còn chìm trong bóng tối, chỉ lác đác vài ánh đèn đường còn thức. Thành công vật chất, danh vọng, tiền bạc... tất cả những thứ mà anh đã từng nghĩ sẽ lấp đầy cuộc đời mình, giờ đây lại trở nên vô nghĩa, hằn rõ hơn sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh đã có tất cả những thứ mà một người đàn ông thành đạt mơ ước: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí được nể trọng, một căn hộ xa hoa. Nhưng anh lại mất đi điều quan trọng nhất: một trái tim trọn vẹn, một mối tình thanh mai trúc mã, một cơ hội được cùng người mình yêu xây đắp hạnh phúc.
Anh lại nhấc ly rượu lên, uống cạn. Cái lạnh của ly thủy tinh, vị đắng của rượu, tất cả đều không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh tựa trán vào mặt kính lạnh buốt, hơi thở phả ra tạo thành một lớp sương mờ mỏng manh rồi tan biến. Anh đã từng tin rằng thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương, rằng công việc sẽ là liều thuốc hữu hiệu để anh quên đi mọi chuyện. Nhưng đêm nay, trước thềm ngày trọng đại của Lê An, mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa. Mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự tiếc nuối và sự thật rằng, tình yêu không chỉ cần sự sâu đậm, mà còn cần sự dũng cảm để nói ra đúng lúc. Anh đã chậm một nhịp. Và cái giá phải trả là cả một đời. Nỗi ân hận ấy cứ như một con sâu, không ngừng gặm nhấm tâm can anh, khiến anh không thể nào tìm thấy sự bình yên. Anh đã cố gắng kiềm chế, cố gắng chấp nhận, nhưng đêm nay, mọi bức tường phòng thủ trong anh dường như đều sụp đổ.
Trần Hạo nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực anh vẫn cứ nặng trĩu. "Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất," anh lặp lại câu nói ấy trong đầu, như một lời sám hối muộn màng. Hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt của cô... tất cả như hiện ra rõ nét trong bóng tối trước mắt anh. Không gian sang trọng, hiện đại của căn hộ cao cấp bỗng trở nên ngột ngạt, giam hãm anh trong chính nỗi đau của mình. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ sâu đậm, chỉ cần đủ tình yêu, mọi thứ sẽ được hàn gắn. Nhưng không phải. Tình yêu, đôi khi, còn cần đến sự đúng lúc, sự dũng cảm để nói ra, để nắm giữ. Và anh, đã thiếu tất cả những thứ đó. Anh lại vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay Patek Philippe đắt tiền trên cổ tay trái, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về những giá trị vật chất mà anh đang theo đuổi, và sự đối lập đau đớn với khoảng trống vô hình trong tâm hồn. Anh đã chọn không gõ cửa đêm đó, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và đêm nay, nỗi tiếc nuối ấy đã biến thành một cơn bão tố thực sự, cuốn phăng đi mọi vỏ bọc kiên cường mà anh đã cố gắng dựng lên. Anh lại rót thêm một ly rượu, nhìn chất lỏng đỏ sẫm sóng sánh trong ánh đèn vàng. Đêm nay, anh sẽ không ngủ. Anh sẽ sống với nỗi đau này, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim. Đây là khởi đầu của một hành trình dài và cô độc, một cuộc đời mà anh đã chấp nhận, dẫu cho mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự tiếc nuối.
Cơn say mèm không đến, chỉ là một sự tê dại tạm thời, một màn sương mỏng manh bao phủ lấy tâm trí Trần Hạo, kéo anh về với dòng ký ức cũ kỹ, nơi có những bóng hình anh hằng khao khát được chạm tới nhưng mãi mãi không thể. Anh không ngủ, chỉ là lịm đi trong một trạng thái lơ lửng, giữa thực tại đau đớn và quá khứ ngọt ngào nhưng đầy day dứt. Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí, căn hộ cao cấp sang trọng, mùi gỗ mới, mùi da thuộc, tiếng nhạc jazz đều tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh hoàn toàn khác.
Anh thấy mình đứng bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã từng dệt nên biết bao kỷ niệm. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, phản chiếu xuống mặt nước sông lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ thổi lướt qua, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hơi ẩm từ dòng nước, mơn man trên da thịt. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một bản nhạc ru, khẽ khàng và êm đềm. Anh nhớ rõ như in cái cảm giác khi đó, một sự bình yên đến lạ lùng, khi cả thế giới dường như chỉ thu bé lại bằng hai đứa trẻ và con sông.
Lê An đứng cạnh anh, mái tóc đen dài bay bay trong gió, ánh mắt cô bé đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi mặt trời đang dần lặn. Cô mặc chiếc áo trắng tinh khôi, làn da trắng hồng phản chiếu ánh hoàng hôn, đẹp như một bức tranh. Anh nhớ những buổi chiều tan học, anh và Lê An đi bộ dọc bờ sông, con đường đất nhỏ gập ghềnh nhưng thân thuộc. Những câu chuyện của họ thường vu vơ, không đầu không cuối, đôi khi chỉ là những tiếng cười giòn tan, hay những khoảng lặng dài mà không ai cảm thấy khó xử.
"Anh Hạo, sau này anh sẽ làm gì ở thành phố?" Lê An từng hỏi anh, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng chim hót. Anh nhớ mình đã ấp úng thế nào, cố gắng vẽ ra một tương lai tươi sáng, đầy hoài bão, nhưng lại quên mất việc giữ cô lại bên mình. "Anh Hạo, anh có thấy con cá kia không?" Cô bé từng chỉ tay vào một chú cá nhỏ vừa nhảy lên khỏi mặt nước, ánh mắt reo vui, trong veo. Hay có những lúc, cô chỉ im lặng, đăm chiêu nhìn mặt sông, như đang tìm kiếm điều gì đó trong dòng chảy vô tận của thời gian. Anh nhớ mình đã nhìn cô, nhìn thật lâu, ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt, nhưng lại không bao giờ dám nói ra điều chất chứa trong lòng. "Anh Hạo, anh có thích ở đây không?" Cô hỏi, một câu hỏi đơn giản, nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới. Anh đã trả lời "Thích chứ", nhưng anh đã không nói rằng anh thích *ở đây, cùng với em*. Lời nói không thành, chỉ còn lại khoảng cách vô hình.
Anh nhớ những lần anh cố ý đi chậm lại để cô bắt kịp, để được đi cùng cô thêm một đoạn đường nữa. Anh nhớ những lần anh đưa tay ra đỡ cô khi cô suýt vấp ngã trên con đường đất gập ghềnh, cảm giác ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của cô truyền qua. Những cử chỉ quan tâm thầm lặng, không lời, nhưng giờ đây lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết, như những nhát dao cứa vào lòng. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, tình cảm ấy không cần phải nói ra, nó sẽ tự lớn lên, tự đơm hoa kết trái. Anh đã sai. Sai lầm ấy đã biến những ký ức ngọt ngào thành nỗi day dứt khôn nguôi.
"Ngày đó... sao anh không nói ra? Sao anh lại sợ hãi đến thế?" Trần Hạo tự hỏi mình, giọng nói vang vọng trong không gian ký ức, nhưng không ai đáp lời. Anh thấy mình trong ký ức, là một cậu bé rụt rè, e dè, luôn giấu đi cảm xúc thật. Anh thấy mình trong ký ức, là một người luôn chờ đợi, luôn hy vọng đối phương sẽ tự hiểu. Nhưng tình yêu không phải là phép màu, nó cần sự dũng cảm, sự chủ động. Anh đã không có những điều đó. Anh đã nhìn thấy Lê An cười, nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô buồn bã, nhưng chưa bao giờ anh thực sự dấn thân, thực sự bày tỏ.
Nỗi ân hận cuộn xoáy trong lồng ngực anh, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm. Ký ức về Lê An bên bờ sông, nụ cười trong trẻo và ánh mắt hồn nhiên của cô, tất cả đều là những bảo vật vô giá mà anh đã từng sở hữu, nhưng lại để tuột mất chỉ vì sự chậm trễ, sự thiếu dũng khí. Mùi nước sông và phù sa trong ký ức bỗng trở nên nồng nặc, khiến anh khó thở. Tiếng sóng vỗ bờ, giờ đây không còn êm đềm mà trở thành tiếng vọng của thời gian, nhắc nhở anh về những gì đã trôi qua, không thể quay lại. Anh ước có thể quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc đó, ôm chặt lấy cô và nói ra tất cả. Nói rằng anh yêu cô, rằng anh muốn cùng cô xây dựng tương lai, rằng cô là tất cả đối với anh. Nhưng tất cả chỉ là nếu như ngày đó, những từ ngữ không thành, những lời nói không bao giờ được thốt ra. Khoảng cách vô hình giữa họ đã được dựng lên từ chính sự im lặng của anh, và giờ đây, nó đã trở thành một bức tường kiên cố, vĩnh viễn ngăn cách hai người. Anh chỉ có thể nằm đó, nhắm mắt, để dòng ký ức đau đớn ấy giày vò.
Dòng ký ức bỗng chốc tan biến, như một giấc mơ bị gián đoạn đột ngột. Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, cơ thể anh mỏi nhừ, nặng nề như vừa trải qua một cuộc chiến đấu khốc liệt. Ánh bình minh đã le lói qua khung cửa sổ kính, xé toạc màn đêm đen đặc, mang theo một màu xám lạnh lẽo. Ánh sáng đầu tiên của một ngày mới rọi vào căn phòng, chiếu rọi lên những đồ vật sang trọng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương trong lòng anh. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, một ngày mà anh biết sẽ khác hẳn mọi ngày.
Anh đứng dậy, bước chân vẫn còn lảo đảo bởi sự mệt mỏi và tàn dư của nỗi đau đêm qua. Anh đi thẳng ra ban công, không gian bên ngoài vẫn còn se lạnh, gió thổi nhẹ nhàng, mơn man trên gương mặt anh. Thành phố bên dưới đang dần tỉnh giấc, những ánh đèn đường tắt dần, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai. Khói bếp từ những căn hộ thấp hơn bắt đầu lan tỏa, mùi cà phê và bánh mì nướng thoang thoảng bay lên, tạo nên một không khí sinh hoạt quen thuộc của thành phố. Nhưng tất cả những điều đó, những dấu hiệu của một cuộc sống bình thường, đều không thể chạm tới được trái tim anh.
Trần Hạo nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay Patek Philippe trên cổ tay, kim đồng hồ vẫn không ngừng quay, thời gian vẫn trôi đi một cách tàn nhẫn, không đợi chờ bất cứ ai. Hôm nay là ngày cưới của Lê An. Dòng chữ ấy như một nhát dao cuối cùng cứa vào vết thương lòng anh, khiến nó rỉ máu một cách âm ỉ. Một cảm giác trống rỗng tột cùng bao trùm lấy anh, như thể một phần linh hồn anh đã bị lấy đi mãi mãi.
"Kết thúc rồi... tất cả đã kết thúc." Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, gần như không nghe thấy. "Không còn cơ hội nào nữa." Anh biết, không có đường quay lại. Không có cơ hội thứ hai. Mọi thứ đã an bài. Sự chấp nhận đau đớn này không phải là sự giải thoát, mà là một gánh nặng mới, một xiềng xích mới. Anh nắm chặt chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể anh đang cố gắng níu giữ một điều gì đó, một khoảnh khắc nào đó đã vụt mất. Sau đó, anh buông lỏng tay, một hành động chậm rãi, đầy miễn cưỡng, như thể anh đang buông bỏ chính cuộc đời mình.
Ánh mắt anh trống rỗng, vô hồn, nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần ửng hồng. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn dữ dội như một cơn bão nữa. Nó đã biến thành một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự chai sạn trong cảm xúc mà anh biết sẽ đi theo anh suốt phần đời còn lại. Bức tường cảm xúc mà Trần Hạo đã dựng lên từ đêm đó, từ khoảnh khắc anh quyết định không gõ cửa nhà Lê An, giờ đây đã trở nên kiên cố, cao và dày đến mức không một ai có thể vượt qua. Anh biết, nó sẽ ngăn cách anh với mọi người, kể cả những người thân thiết nhất, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc đích thực.
Thành công trong sự nghiệp sẽ là thứ duy nhất Trần Hạo đeo đuổi, một mục tiêu lạnh lùng, vô cảm. Những ký ức về Lê An, về những cuộc trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, sẽ trở thành một bóng ma ám ảnh, định hình cách anh nhìn nhận các mối quan hệ trong tương lai. Anh sẽ trở thành một workaholic lạnh lùng, thành đạt, nhưng cô độc.
Trần Hạo quay lưng lại với ánh bình minh, bước vào bên trong căn hộ. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi vào căn phòng giờ đây chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa, như một sự tương phản nghiệt ngã với tâm hồn anh. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim. Đây là một ngày mới, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là sự tiếp nối của một nỗi đau không có hồi kết. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.