Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 732: Cánh Cửa Không Gõ: Lời Thú Tội Của Một Quyết Định
Dòng ký ức bỗng chốc tan biến, như một giấc mơ bị gián đoạn đột ngột. Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, cơ thể anh mỏi nhừ, nặng nề như vừa trải qua một cuộc chiến đấu khốc liệt. Ánh bình minh đã le lói qua khung cửa sổ kính, xé toạc màn đêm đen đặc, mang theo một màu xám lạnh lẽo. Ánh sáng đầu tiên của một ngày mới rọi vào căn phòng, chiếu rọi lên những đồ vật sang trọng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương trong lòng anh. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, một ngày mà anh biết sẽ khác hẳn mọi ngày.
Anh đứng dậy, bước chân vẫn còn lảo đảo bởi sự mệt mỏi và tàn dư của nỗi đau đêm qua. Anh đi thẳng ra ban công, không gian bên ngoài vẫn còn se lạnh, gió thổi nhẹ nhàng, mơn man trên gương mặt anh. Thành phố bên dưới đang dần tỉnh giấc, những ánh đèn đường tắt dần, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai. Khói bếp từ những căn hộ thấp hơn bắt đầu lan tỏa, mùi cà phê và bánh mì nướng thoang thoảng bay lên, tạo nên một không khí sinh hoạt quen thuộc của thành phố. Nhưng tất cả những điều đó, những dấu hiệu của một cuộc sống bình thường, đều không thể chạm tới được trái tim anh.
Trần Hạo nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay Patek Philippe trên cổ tay, kim đồng hồ vẫn không ngừng quay, thời gian vẫn trôi đi một cách tàn nhẫn, không đợi chờ bất cứ ai. Hôm nay là ngày cưới của Lê An. Dòng chữ ấy như một nhát dao cuối cùng cứa vào vết thương lòng anh, khiến nó rỉ máu một cách âm ỉ. Một cảm giác trống rỗng tột cùng bao trùm lấy anh, như thể một phần linh hồn anh đã bị lấy đi mãi mãi.
"Kết thúc rồi... tất cả đã kết thúc." Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, gần như không nghe thấy. "Không còn cơ hội nào nữa." Anh biết, không có đường quay lại. Không có cơ hội thứ hai. Mọi thứ đã an bài. Sự chấp nhận đau đớn này không phải là sự giải thoát, mà là một gánh nặng mới, một xiềng xích mới. Anh nắm chặt chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể anh đang cố gắng níu giữ một điều gì đó, một khoảnh khắc nào đó đã vụt mất. Sau đó, anh buông lỏng tay, một hành động chậm rãi, đầy miễn cưỡng, như thể anh đang buông bỏ chính cuộc đời mình.
Ánh mắt anh trống rỗng, vô hồn, nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần ửng hồng. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn dữ dội như một cơn bão nữa. Nó đã biến thành một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự chai sạn trong cảm xúc mà anh biết sẽ đi theo anh suốt phần đời còn lại. Bức tường cảm xúc mà Trần Hạo đã dựng lên từ đêm đó, từ khoảnh khắc anh quyết định không gõ cửa nhà Lê An, giờ đây đã trở nên kiên cố, cao và dày đến mức không một ai có thể vượt qua. Anh biết, nó sẽ ngăn cách anh với mọi người, kể cả những người thân thiết nhất, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc đích thực.
Thành công trong sự nghiệp sẽ là thứ duy nhất Trần Hạo đeo đuổi, một mục tiêu lạnh lùng, vô cảm. Những ký ức về Lê An, về những cuộc trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, sẽ trở thành một bóng ma ám ảnh, định hình cách anh nhìn nhận các mối quan hệ trong tương lai. Anh sẽ trở thành một workaholic lạnh lùng, thành đạt, nhưng cô độc.
Trần Hạo quay lưng lại với ánh bình minh, bước vào bên trong căn hộ. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi vào căn phòng giờ đây chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa, như một sự tương phản nghiệt ngã với tâm hồn anh. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim. Đây là một ngày mới, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là sự tiếp nối của một nỗi đau không có hồi kết. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
***
Trần Hạo nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình ở nhà cũ, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà trắng toát. Căn phòng này, vốn dĩ là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm tuổi thơ, giờ đây lại mang một vẻ xa lạ đến nao lòng. Trần nhà có những vết nứt nhỏ, đường vân của sơn cũ kỹ, tất cả đều trở thành những điểm vô định để anh nhìn vào, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Toàn thân anh mỏi mệt, không phải vì thiếu ngủ – dù anh đã không chợp mắt được bao lâu – mà vì gánh nặng của một đêm đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh nhớ rõ khoảnh khắc đứng trước cánh cửa nhà Lê An, nhớ cái lạnh buốt của gió đêm luồn qua từng thớ vải mỏng manh, quất vào mặt anh như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự cô độc. Nỗi trống rỗng khi bàn tay anh, dù đã đưa ra gần kề, lại không thể nhấc lên gõ cửa, vẫn còn nguyên vẹn, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn gió nào.
Anh đã ở đó, lặng lẽ đứng dưới mái hiên, nhìn ngọn đèn hiu hắt bên trong, nơi anh biết có Lê An đang ở đó, có lẽ đang ngủ, hoặc cũng có thể đang thức, chuẩn bị cho một ngày trọng đại. Trái tim anh đập dữ dội, thúc giục anh làm điều gì đó, bất cứ điều gì, để thay đổi cái kết cục đã an bài này. Một giọng nói vang vọng trong đầu, là lời của anh, của anh của những năm về trước, hèn nhát và chần chừ. "Nếu như ngày đó…", "chậm một nhịp…", những cụm từ ấy cứ xoáy vào tâm can anh như những mũi khoan vô hình. Anh đã tự thuyết phục mình rằng việc không gõ cửa đêm đó là vì Lê An, vì hạnh phúc của cô. Đó là một sự hy sinh, một quyết định đau đớn nhưng cần thiết. Cô xứng đáng có một khởi đầu mới, một cuộc sống bình yên, không bị xáo trộn bởi một bóng ma từ quá khứ, một người đã từng khiến cô phải chờ đợi và thất vọng.
"Không gõ... là tốt nhất cho em, Lê An," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, đứt quãng, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh muốn tin điều đó là sự thật, muốn níu kéo lấy cái lý do duy nhất để xoa dịu nỗi cắn rứt trong lòng. Nhưng sâu thẳm trong anh, một phần khác lại gào thét, rằng đó chỉ là lời ngụy biện cho sự hèn nhát của chính mình. Anh đã sai, sai thật rồi. Sai từ những ngày đầu, khi không dám nói ra lời yêu, khi để khoảng cách vô hình lớn dần giữa hai người, khi để những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng. Giờ đây, cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.
Cơ thể anh nặng trịch, như thể mỗi cơ bắp đều thấm đẫm sự mỏi mệt của nỗi đau. Anh từ từ ngồi dậy, xoa thái dương, cố gắng xua đi cái cảm giác nặng nề đang đè nén. Cơn đau âm ỉ ở thái dương như một lời nhắc nhở dai dẳng về đêm không ngủ, về những giằng xé nội tâm không ngừng nghỉ. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh vàng nhạt đang dần len lỏi qua tấm rèm cửa cũ kỹ, hắt những vệt sáng yếu ớt lên nền nhà. Không khí trong lành của buổi sớm mai miền quê, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại sau đêm sương, phả vào phòng một cách dịu nhẹ. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tiếng chó sủa lanh lảnh ở đầu làng, và cả tiếng chim hót líu lo trên cành cây trước nhà, tất cả đều tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc, thanh bình đến nao lòng. Nhưng trong thâm tâm Trần Hạo, sự thanh bình ấy chỉ càng làm nổi bật thêm sự hỗn loạn và đau khổ của anh.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo cả nỗi tuyệt vọng và sự chấp nhận. Anh đứng dậy, bước chân vẫn còn lảo đảo, cố gắng giữ thăng bằng. Anh đi đến mép giường, đưa tay chạm vào tấm ga trải giường đã sờn cũ, nơi Lê An đã từng ngồi, đã từng cười, đã từng chia sẻ những bí mật tuổi thơ. Mọi thứ trong căn phòng này đều gợi nhắc về cô, về những kỷ niệm đã qua, về một tương lai đã không bao giờ đến. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang hiện hữu, nhưng chúng càng trở nên rõ nét hơn, sống động hơn, như thể chúng đang muốn khắc sâu vào tâm trí anh từng chi tiết nhỏ nhất.
***
Trần Hạo đứng trước cửa sổ, đôi mắt mờ đục nhìn ra khung cảnh thị trấn đang dần bừng tỉnh. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, nhuộm vàng những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất còn ẩm ướt sương đêm. Không khí buổi sáng trong lành, mát mẻ, mang theo chút mùi khói bếp lẫn với mùi hoa tươi thoang thoảng từ những vườn nhà. Anh nhìn thấy những người hàng xóm qua lại, trên tay mang theo những món đồ chuẩn bị cho đám cưới. Một bà lão tóc bạc phơ đang bê một mâm trầu cau được gói ghém cẩn thận, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Một nhóm thanh niên đang khiêng những chậu hoa tươi rực rỡ, tiếng nói cười rộn ràng hòa cùng tiếng xe máy. Dù là ai, dù đang làm gì, họ đều mang một vẻ hân hoan, một sự háo hức rõ ràng, như thể cả thị trấn này đang cùng nhau chung vui trong ngày trọng đại của Lê An.
Và rồi, tiếng loa phóng thanh của thị trấn vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm, lặp lại tin hỷ của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy. Giọng nói của người phát thanh viên, tuy có chút rè rè, nhưng vẫn đủ rõ ràng để Trần Hạo nghe thấy từng chữ, từng âm tiết. "Hôm nay, ngày... tháng... năm..., gia đình ông Lê Văn Năm và bà Phan Thị Sáu trân trọng báo tin hỷ của con gái Lê An cùng chú rể Nguyễn Hoàng Huy..." Mỗi từ ngữ như một nhát dao vô hình, cứa vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu một cách âm ỉ, đau đớn tột cùng. Tiếng loa cứ lặp đi lặp lại, như một bản cáo phó cho mối tình đầu của anh, cho những "nếu như ngày đó" đã không bao giờ trở thành hiện thực.
Anh nhắm mắt lại, ghì chặt mí mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh đang giày vò. Nhưng chúng càng trở nên rõ nét hơn. Anh thấy Lê An, không phải Lê An của ngày hôm nay, mà là Lê An của ngày họ gặp lại bên bờ sông cũ. Cô mặc một chiếc áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định. Và nụ cười đó, cái nụ cười bình thản nhưng mang theo một nỗi buồn xa xăm khi cô nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giọng nói của cô, nhẹ nhàng mà dứt khoát, vẫn còn văng vẳng bên tai anh, như một lời phán quyết cuối cùng.
"Thích thì không đủ..." Trần Hạo lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, gần như không nghe thấy. "Đúng vậy, anh đã không đủ dũng khí. Anh đã không đủ mạnh mẽ để giữ em lại." Anh tự trách mình. Đã có bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu khoảnh khắc anh có thể nói ra, có thể hành động, nhưng anh đều bỏ lỡ. Sự chần chừ, sự e dè, cái khoảng cách vô hình do chính anh tạo ra đã đẩy Lê An ra xa, vào vòng tay của một người đàn ông khác – một người đủ dũng cảm để bày tỏ, đủ kiên nhẫn để chờ đợi.
"Hạnh phúc của em... là lựa chọn của em." Anh cố gắng lý trí hóa, cố gắng chấp nhận. Anh đã tự thuyết phục mình rằng việc không gõ cửa đêm qua là một trong những quyết định khó khăn nhất, nhưng anh tin đó là cách tốt nhất cho Lê An. Để cô có thể bước đi mà không vướng bận, không phải đối mặt với những lời nói muộn màng, với một quá khứ đã được chôn vùi. Anh tin rằng, Lê An của ngày hôm nay, với sự bình yên và hạnh phúc đang chờ đợi, xứng đáng một cuộc sống trọn vẹn, không có bóng dáng của sự hối tiếc mà anh mang đến. Nhưng cái "tốt nhất cho em" ấy lại là nỗi đau tột cùng cho anh.
Trần Hạo siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch, rồi buông thõng. Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, với những âm thanh rộn ràng của thị trấn đang chuẩn bị cho đám cưới. Anh không thể ở lại đây, không thể chứng kiến cảnh đó. Mỗi khoảnh khắc ở lại chỉ là thêm một nhát dao cứa vào vết thương đã rỉ máu. Anh bước về phía tủ quần áo, nơi treo những bộ vest công sở tươm tất, những chiếc sơ mi trắng phẳng phiu. Anh chọn một bộ vest màu xám than, một chiếc cà vạt tối màu, những thứ sẽ che giấu đi sự hỗn loạn trong tâm hồn anh.
Anh cần phải rời khỏi đây. Rời khỏi thị trấn này, rời khỏi những ký ức đang bóp nghẹt anh, rời khỏi cái tên Lê An đang vang vọng khắp nơi. Anh sẽ trở lại thành phố, trở lại với công việc, với những con số khô khan, những dự án không có cảm xúc. Thành công trong sự nghiệp sẽ là thứ duy nhất Trần Hạo đeo đuổi, một mục tiêu lạnh lùng, vô cảm, một vỏ bọc hoàn hảo cho sự trống rỗng nội tâm. Anh biết, nó sẽ không bao giờ lấp đầy được khoảng trống mang tên Lê An, nhưng ít nhất, nó sẽ giúp anh quên đi, hoặc ít nhất là vùi lấp nỗi đau này dưới một núi công việc.
Những ký ức về Lê An, về những cuộc trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, sẽ trở thành một bóng ma ám ảnh, định hình cách anh nhìn nhận các mối quan hệ trong tương lai. Anh sẽ trở thành một workaholic lạnh lùng, thành đạt, nhưng cô độc. Bức tường cảm xúc mà anh đang xây dựng sẽ ngày càng cao và dày, khiến anh xa cách với mọi người và khó lòng tìm thấy hạnh phúc đích thực. Quyết định không gõ cửa đêm qua và sự lý trí hóa đau đớn này chính là một trong những viên gạch cuối cùng xây nên 'bức tường vô hình' xung quanh Trần Hạo. Nỗi đau này sẽ trở thành một 'vết sẹo' vĩnh viễn trong trái tim anh, ảnh hưởng đến cách anh tiếp cận tình yêu và các mối quan hệ trong tương lai, khiến anh khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác. Anh sẽ tìm cách trốn tránh thực tại bằng cách rời xa thị trấn và vùi mình vào công việc, bắt đầu một giai đoạn mới của cuộc đời anh, nơi thành công vật chất là vỏ bọc cho sự trống rỗng nội tâm. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.