Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 733: Bóng Hình Trong Ngày Cưới: Câu Hỏi Không Lời Đáp

Tiếng loa phóng thanh của thị trấn đã tắt hẳn, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, như một điệu nhạc tang thương không dứt. Mỗi nhịp đập của trái tim anh giờ đây dường như cũng mang theo một nhịp trống đưa tiễn, không phải tiễn một người, mà là tiễn một phần của chính anh, phần đã từng biết rung động, biết hy vọng. Anh không thể ở lại thêm một khoảnh khắc nào nữa. Mỗi hơi thở hít vào bầu không khí này đều mang theo mùi hương của quá khứ, của những giấc mơ dang dở và của một tương lai không dành cho anh.

Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, với những âm thanh rộn ràng còn vương vấn trong không gian buổi sớm. Thị trấn đang thức giấc, chuẩn bị cho một ngày trọng đại, nhưng với anh, đó là ngày tận thế của một mối tình, là điểm kết của một câu chuyện chưa bao giờ có hồi kết trọn vẹn. Trần Hạo bước về phía tủ quần áo, nơi treo những bộ vest công sở tươm tất, những chiếc sơ mi trắng phẳng phiu. Anh chọn một bộ vest màu xám than, một chiếc cà vạt tối màu, những thứ sẽ che giấu đi sự hỗn loạn trong tâm hồn anh, tạo nên một vỏ bọc kiên cố, lạnh lùng. Anh cần sự che chắn đó, cần một lớp giáp vô hình để đối mặt với thế giới bên ngoài, và quan trọng hơn, để đối mặt với chính mình.

Mỗi cử chỉ của anh đều chậm rãi, nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một gánh nặng của thời gian và những quyết định sai lầm. Anh cảm thấy cơ thể mình rệu rã, mệt mỏi, không chỉ vì một đêm mất ngủ triền miên, mà còn vì sự bào mòn của nỗi đau âm ỉ. Anh biết, nó sẽ không bao giờ lấp đầy được khoảng trống mang tên Lê An, nhưng ít nhất, nó sẽ giúp anh quên đi, hoặc ít nhất là vùi lấp nỗi đau này dưới một núi công việc. Những ký ức về Lê An, về những cuộc trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, sẽ trở thành một bóng ma ám ảnh, định hình cách anh nhìn nhận các mối quan hệ trong tương lai. Anh sẽ trở thành một workaholic lạnh lùng, thành đạt, nhưng cô độc. Bức tường cảm xúc mà anh đang xây dựng sẽ ngày càng cao và dày, khiến anh xa cách với mọi người và khó lòng tìm thấy hạnh phúc đích thực. Quyết định không gõ cửa đêm qua và sự lý trí hóa đau đớn này chính là một trong những viên gạch cuối cùng xây nên 'bức tường vô hình' xung quanh Trần Hạo. Nỗi đau này sẽ trở thành một 'vết sẹo' vĩnh viễn trong trái tim anh, ảnh hưởng đến cách anh tiếp cận tình yêu và các mối quan hệ trong tương lai, khiến anh khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác. Anh sẽ tìm cách trốn tránh thực tại bằng cách rời xa thị trấn và vùi mình vào công việc, bắt đầu một giai đoạn mới của cuộc đời anh, nơi thành công vật chất là vỏ bọc cho sự trống rỗng nội tâm. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim.

***

Sáng sớm, bến xe khách liên tỉnh vẫn còn chìm trong màn sương mờ của buổi bình minh tháng cuối năm. Không khí se lạnh mang theo hơi ẩm mốc và mùi xăng dầu đặc trưng, quyện lẫn với mùi khói xe và chút hương thức ăn đường phố còn vương vất từ tối qua. Tiếng xe khách hú còi rền rĩ, tiếng loa thông báo rè rè phát ra từ quầy vé, tiếng người gọi khách lanh lảnh và những cuộc trò chuyện vội vã, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự hối hả, như muốn cuốn phăng mọi cảm xúc còn vương vấn trong lòng Trần Hạo.

Trần Hạo đứng đó, giữa dòng người tấp nập, dáng người cao ráo trong bộ vest xám than chỉnh tề, nhưng khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Ánh mắt anh kiên định, lạnh lùng, cố gắng không nhìn về hướng thị trấn, nơi mà anh biết, giờ này đang rộn ràng chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại. Cha mẹ anh, ông Trần Văn Ba và bà Nguyễn Thị Tư, đứng cạnh anh, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng không nói thành lời. Ông Ba, với mái tóc đã ngả bạc và khuôn mặt khắc khổ, trầm tư nhìn con trai. Ông muốn nói điều gì đó, muốn khuyên răn, nhưng dường như mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự lãnh đạm mà Trần Hạo đang cố gắng thể hiện.

"Con đi mạnh giỏi. Cố gắng giữ gìn sức khỏe," ông Ba cuối cùng cũng cất tiếng, giọng ông trầm ấm, mang nặng âm hưởng địa phương, như một lời dặn dò chất chứa cả tình yêu thương và sự bất lực. "Thành phố xa xôi, một mình con phải lo liệu."

Bà Tư, đôi mắt đã hằn lên những nếp nhăn của thời gian và lo toan, nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc con trai, ánh mắt bà dịu dàng nhưng đầy xót xa. Bà hiểu con mình hơn ai hết, hiểu nỗi đau đang giấu kín dưới vẻ ngoài lạnh lùng ấy. "Con Hạo... Mẹ biết con buồn, nhưng..."

Trần Hạo ngắt lời mẹ, giọng anh khàn đặc, khô khốc, như thể phải dùng hết sức lực mới có thể phát ra. "Con không sao đâu mẹ. Con sẽ ổn." Anh không muốn nghe thêm bất cứ lời an ủi nào, không muốn bất cứ ai chạm vào vết thương đang rỉ máu trong lòng anh. Anh cần phải cứng rắn, cần phải cho mọi người thấy anh đã vượt qua, dù trong lòng đang là một bãi chiến trường tan hoang. Anh đã tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí nữa.

Một cái ôm vội vã, gần như là một cử chỉ máy móc, từ cha mẹ. Trần Hạo cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy nhẹ từ vòng tay của mẹ, sự vỗ về mạnh mẽ từ bàn tay thô ráp của cha. Nhưng anh không đáp lại. Anh không thể. Anh sợ rằng nếu anh mở lòng dù chỉ một chút, bức tường mà anh đang cố gắng dựng lên sẽ sụp đổ, và anh sẽ vỡ vụn. Anh đã chọn không gõ cửa nhà Lê An đêm qua, anh cũng sẽ không gõ cửa trái tim mình cho bất kỳ cảm xúc yếu mềm nào khác.

Chiếc xe khách đã đến, động cơ rền rĩ, khói xám cuộn lên từ ống xả. Trần Hạo nhanh chóng cầm lấy chiếc vali nhỏ, không quay đầu nhìn lại cha mẹ hay thị trấn. Anh bước lên những bậc thang cao, như một kẻ trốn chạy, tìm một chỗ ngồi sát cửa sổ. Anh kéo rèm che một nửa, quay mặt vào trong, nhắm mắt lại. Tiếng đóng cửa xe nặng nề, tiếng động cơ gầm lên, và chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rời xa thị trấn, rời xa những gì đã từng là tất cả đối với anh. Trần Hạo cài dây an toàn, siết chặt quai cặp. Anh không mở mắt. Anh không muốn nhìn thấy thị trấn mờ dần trong làn sương sớm, không muốn nhìn thấy hình bóng cha mẹ nhỏ dần ở bến xe. Anh sợ rằng một cái nhìn cuối cùng có thể phá vỡ sự kiên định giả tạo mà anh đang cố gắng duy trì. Hơi lạnh từ cửa sổ phả vào mặt anh, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong. Mùi xăng dầu và mùi ẩm mốc của chiếc xe cũ kĩ len lỏi vào khoang mũi, hòa lẫn với mùi hương quen thuộc của thị trấn đang dần xa, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, châm chích vào từng tế bào khứu giác của anh. Anh lắng nghe tiếng bánh xe nghiến trên đường, tiếng động cơ rền rĩ, và tiếng lạch cạch của những hành lý khác. Tất cả đều là những âm thanh của sự dịch chuyển, của sự rời bỏ.

***

Trên suốt chặng đường về thành phố, Trần Hạo chìm sâu vào thế giới nội tâm của riêng mình. Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa phùn bắt đầu rơi lất phất, những hạt nước li ti bám trên tấm kính mờ ảo, làm nhòe đi cảnh vật hai bên đường. Cảnh vật cứ thế trôi qua, những cánh đồng lúa xanh mướt giờ ngả màu úa vàng, những hàng cây ven đường cao vút, tất cả đều trở nên vô nghĩa trong mắt anh. Anh không nhìn chúng, mà nhìn xuyên qua chúng, vào một khoảng không vô định, nơi những ký ức không ngừng hiện về, giày vò tâm trí anh.

Hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, không phải Lê An của ngày hôm nay, mà là Lê An của ngày họ gặp lại bên bờ sông cũ. Cô mặc một chiếc áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định. Và nụ cười đó, cái nụ cười bình thản nhưng mang theo một nỗi buồn xa xăm khi cô nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giọng nói của cô, nhẹ nhàng mà dứt khoát, vẫn còn văng vẳng bên tai anh, như một lời phán quyết cuối cùng. Và giờ đây, trong khoảnh khắc này, anh lại tưởng tượng ra cô, trong chiếc váy cưới lộng lẫy, bước vào lễ đường, rạng rỡ và hạnh phúc.

"Liệu em có nhớ anh không, An? Hay... anh đã hoàn toàn biến mất trong tâm trí em rồi?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, khàn đặc như tiếng gió rít qua khe cửa. Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Anh muốn tin rằng cô vẫn còn chút gì đó vương vấn, chút ký ức về những năm tháng tuổi thơ, về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Nhưng rồi, lý trí lạnh lùng lại kéo anh về thực tại. Cô đang kết hôn. Cô đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình. Anh, chỉ là một cái bóng của quá khứ, một "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực.

Anh day trán, cố gắng xua đi những hình ảnh và câu hỏi ám ảnh. Cảm giác mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần đè nặng lên anh. "Mình đã sai ở đâu? Hay đơn giản là... mình đã quá chậm trễ." Câu hỏi này như một vết dao cứa vào tâm can anh, không ngừng rỉ máu. Anh biết câu trả lời. Anh đã sai khi không đủ dũng khí, khi để sự e dè, khoảng cách vô hình do chính anh tạo ra đẩy cô đi. Anh đã chậm một nhịp. Một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời. Những hạt mưa phùn bên ngoài cứ rơi tí tách, từng giọt nước như những giọt nước mắt của bầu trời, hay của chính anh, rơi không ngừng, rửa trôi đi những dấu vết của quá khứ, nhưng không thể rửa trôi đi nỗi đau.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một món quà từ đối tác sau một dự án thành công, lạnh lẽo trên cổ tay anh. Nó dường như đang đếm ngược thời gian, không phải cho một sự kiện nào đó, mà cho sự thay đổi của chính anh. Từ giờ phút này, thời gian sẽ không còn là thước đo của tình yêu hay nỗi nhớ, mà là của công việc, của sự nghiệp.

"Không, mình không thể để những suy nghĩ này hủy hoại mình." Anh tự nhủ, giọng nói trong đầu vang lên mạnh mẽ, như một mệnh lệnh. Anh đã quyết định. Anh sẽ không chìm đắm trong tiếc nuối nữa. Anh sẽ biến nỗi đau này thành động lực. Anh sẽ xây dựng một bức tường cảm xúc cao hơn, dày hơn, không cho phép bất cứ ai, bất cứ điều gì có thể xuyên thủng nó. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, vào những dự án không có cảm xúc, để lấp đầy khoảng trống trong lòng, để quên đi Lê An, để quên đi những "nếu như ngày đó" đã bóp nghẹt anh.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm ra cửa sổ, nhưng ánh mắt không tập trung vào cảnh vật bên ngoài mà như nhìn vào một khoảng không vô định, nơi anh đang hình dung ra con đường mới của mình. Con đường của một người đàn ông thành đạt, lạnh lùng, và cô độc. Anh chấp nhận nó. Đó là cái giá của sự chậm trễ. Đó là vết sẹo mang tên Lê An mà anh sẽ phải mang theo suốt đời. Tiếng xe khách rền rĩ tiếp tục hành trình, mang theo anh, m��t con người đã thay đổi, xa rời thị trấn và quá khứ, hướng về một tương lai chỉ có công việc và sự nghiệp.

***

Xe khách đổ bộ xuống bến xe trung tâm thành phố vào đúng buổi chiều tà, khi những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy xa lạ. Khác hẳn với sự tĩnh lặng buồn bã của thị trấn ven sông, thành phố chào đón Trần Hạo bằng tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người huyên náo và mùi khói bụi đặc trưng. Anh không dừng lại một giây phút nào để hít thở bầu không khí đó, hay để cho phép bản thân cảm nhận bất cứ điều gì. Ngay khi bước xuống xe, Trần Hạo lập tức bắt một chiếc taxi, giọng nói dứt khoát chỉ đường đến thẳng văn phòng làm việc. Anh không muốn về căn hộ trống trải, không muốn đối mặt với sự tĩnh lặng có thể khiến những ý nghĩ về Lê An trỗi dậy. Anh cần sự ồn ào, cần sự bận rộn để che lấp đi khoảng trống trong lòng.

Tòa nhà văn phòng hiện đại, với những tấm kính phản chiếu ánh đèn thành phố, đứng sừng sững như một biểu tượng của tham vọng và quyền lực. Bên trong, không gian vẫn còn sáng đèn, chứng tỏ có những người như anh, chọn công việc làm lẽ sống. Trần Hạo bước vào, không chào hỏi bất cứ ai, ánh mắt lạnh lùng quét qua hành lang vắng vẻ. Anh đi thẳng vào phòng làm việc của mình, nơi ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu rọi xuống bàn làm việc chất đầy tài liệu.

Anh cởi áo vest, vắt gọn gàng lên ghế, rồi ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da, bật máy tính. Màn hình sáng chói, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy kiên định của anh. Anh lao vào công việc không ngừng nghỉ. Những tập tài liệu dày cộp được mở ra, những con số, biểu đồ, báo cáo tài chính lấp đầy tầm mắt anh. Anh bắt đầu gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy. Anh gọi điện thoại, giọng nói dứt khoát, không chút cảm xúc, đưa ra những chỉ thị rõ ràng.

"Dự án này cần hoàn tất trước cuối tuần. Không có ngoại lệ," anh nói qua điện thoại, giọng trầm và mạnh mẽ, không cho phép bất cứ sự phản kháng nào.

Sau đó, anh gọi thư ký của mình, giọng nói vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng. "Hủy tất cả các cuộc hẹn cá nhân. Chỉ sắp xếp lịch làm việc." Anh cần phải hoàn toàn cô lập bản thân khỏi mọi mối quan hệ cá nhân, mọi yếu tố có thể kéo anh trở lại với những cảm xúc mà anh đang cố gắng chôn vùi.

Một tách cà phê đen đặc được đặt trên bàn, hương thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của văn phòng. Anh uống một ngụm lớn, vị đắng gắt thấm vào đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về sự cay đắng của cuộc đời. Anh không cho phép bản thân một giây phút trống trải để suy nghĩ về những gì đã xảy ra ở thị trấn. Mỗi khi một hình ảnh của Lê An thoáng qua trong tâm trí, anh lại ép mình tập trung hơn vào những con số trên màn hình, vào những dòng code phức tạp, vào những chiến lược kinh doanh đầy thách thức.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, lạnh lẽo trên cổ tay anh, cứ tích tắc đếm thời gian. Nó không chỉ là vật phẩm hiển thị giờ, mà còn là biểu tượng cho sự thay đổi quyết liệt trong con người anh. Giờ đây, anh không còn là Trần Hạo của những buổi chiều vô tư bên bờ sông, hay chàng trai e dè, chần chừ trước tình yêu đầu đời. Anh là một Trần Hạo mới, một Trần Hạo đang tự xây cho mình một đế chế của riêng mình, nơi cảm xúc bị đẩy lùi và chỉ có lý trí thống trị.

"Đây mới là nơi mình thuộc về. Công việc sẽ lấp đầy tất cả." Anh tự thoại, nhìn vào màn hình máy tính, nơi những con số nhảy múa như một vũ điệu của quyền lực và tham vọng. Anh biết, nó sẽ không bao giờ lấp đầy được khoảng trống mang tên Lê An, nhưng ít nhất, nó sẽ giúp anh quên đi, hoặc ít nhất là vùi lấp nỗi đau này dưới một núi công việc.

Những ký ức về Lê An, về những cuộc trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, sẽ trở thành một bóng ma ám ảnh, định hình cách anh nhìn nhận các mối quan hệ trong tương lai. Anh sẽ trở thành một workaholic lạnh lùng, thành đạt, nhưng cô độc. Bức tường cảm xúc mà anh đang xây dựng sẽ ngày càng cao và dày, khiến anh xa cách với mọi người và khó lòng tìm thấy hạnh phúc đích thực. Quyết định không gõ cửa đêm qua và sự lý trí hóa đau đớn này chính là một trong những viên gạch cuối cùng xây nên 'bức tường vô hình' xung quanh Trần Hạo. Nỗi đau này sẽ trở thành một 'vết sẹo' vĩnh viễn trong trái tim anh, ảnh hưởng đến cách anh tiếp cận tình yêu và các mối quan hệ trong tương lai, khiến anh khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, với những từ "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp" vĩnh viễn khắc sâu trong tim.

Bóng tối dần bao trùm thành phố, nhưng ánh đèn văn phòng vẫn sáng rực. Trần Hạo vẫn ngồi đó, trước màn hình máy tính, hai tay gõ phím liên tục, ánh mắt lạnh lùng tập trung cao độ. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng động cơ xe cộ từ xa vọng lại, tất cả như một bản nhạc nền cho cuộc đời mới của anh. Anh đã bắt đầu xây dựng bức tường của mình, từng viên gạch một, vững chắc và kiên cố, để bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau của quá khứ, và để chôn vùi câu hỏi không lời đáp: liệu trong ngày trọng đại của mình, Lê An có nhớ đến anh không, dù chỉ là một thoáng, hay anh đã hoàn toàn trở thành quá khứ, một cái tên đã bị lãng quên giữa dòng đời chảy xiết. Câu hỏi đó sẽ ám ảnh anh, trở thành một vết sẹo sâu sắc trong lòng anh, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về một tình yêu đã chậm một nhịp.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free