Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 734: Chôn Vùi Ký Ức: Khởi Đầu Cuộc Đời Mới Bằng Công Việc
Bóng tối dần bao trùm thành phố, nhưng ánh đèn văn phòng vẫn sáng rực. Trần Hạo vẫn ngồi đó, trước màn hình máy tính, hai tay gõ phím liên tục, ánh mắt lạnh lùng tập trung cao độ. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng động cơ xe cộ từ xa vọng lại, tất cả như một bản nhạc nền cho cuộc đời mới của anh. Anh đã bắt đầu xây dựng bức tường của mình, từng viên gạch một, vững chắc và kiên cố, để bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau của quá khứ, và để chôn vùi câu hỏi không lời đáp: liệu trong ngày trọng đại của mình, Lê An có nhớ đến anh không, dù chỉ là một thoáng, hay anh đã hoàn toàn trở thành quá khứ, một cái tên đã bị lãng quên giữa dòng đời chảy xiết. Câu hỏi đó sẽ ám ảnh anh, trở thành một vết sẹo sâu sắc trong lòng anh, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về một tình yêu đã chậm một nhịp.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu đông nhạt nhòa len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ của căn hộ trên tầng cao nhất, trải dài trên sàn gỗ sồi ấm áp. Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, cơ thể vẫn còn vương vấn sự mỏi mệt từ đêm dài làm việc. Không có tiếng gà gáy, không có tiếng loa phóng thanh quen thuộc của thị trấn ven sông, chỉ có một thứ tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thi thoảng bị phá vỡ bởi tiếng điều hòa phe phẩy và nhịp đập đều đặn của chiếc tủ lạnh thông minh. Căn hộ với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh, mang một vẻ đẹp hiện đại, sang trọng nhưng cũng lạnh lẽo đến thấu xương, tựa như chính tâm hồn anh lúc này.
Anh nằm yên thêm vài phút, cố gắng định hình lại cảm xúc. Đêm qua, khi những con số cuối cùng trên màn hình máy tính nhảy múa rồi dừng lại, khi chiếc ghế xoay bọc da khẽ rít lên trong sự tĩnh mịch, anh đã cảm thấy một sự trống rỗng xâm lấn. Dù đã vùi mình vào công việc như một kẻ điên, nỗi đau vẫn cứ tìm cách len lỏi qua từng kẽ hở của lý trí. Một thoáng hình ảnh Lê An trong chiếc áo cưới trắng tinh khôi, đứng bên bờ sông cũ, đã vụt qua trong tâm trí, sắc nét đến mức khiến tim anh nhói lên. Tiếng loa phóng thanh của thị trấn, tuy đã xa xôi, vẫn còn âm vọng đâu đó, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về một ngày đã trôi qua, một đám cưới đã diễn ra. Anh đã cố gắng dập tắt nó, bằng cách ép mình suy nghĩ về lịch trình dày đặc của ngày hôm nay, về những cuộc họp quan trọng, về những hợp đồng triệu đô đang chờ anh ký kết.
Anh khẽ thở dài, mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo sơ mi treo gần đó, tất cả tạo nên một không gian vô cùng xa lạ. Không phải mùi bùn đất, mùi sông, hay mùi hoa sữa quen thuộc của thị trấn. Anh biết, không còn đường quay lại. Con đường duy nhất bây giờ, là tiến về phía trước. Tiến về phía trước, nghĩa là phải chấp nhận buông bỏ mọi thứ thuộc về quá khứ, vùi chôn những cảm xúc, những tiếc nuối, và chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một đế chế mà ở đó, anh có thể kiểm soát mọi thứ, trừ trái tim mình.
Trần Hạo rời giường, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh. Anh đi vào phòng tắm, nơi những viên đá cẩm thạch trắng sứ tỏa ra một vẻ tinh khiết đến mức gần như vô trùng. Nước lạnh từ vòi sen táp vào mặt, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh cạo râu, nhìn vào gương, thấy một khuôn mặt trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm, nhưng không còn sự e dè, chần chừ của chàng trai năm nào. Đó là gương mặt của một người đàn ông đã trải qua giông bão, đã tự mình dựng lên một bức tường thành kiên cố để bảo vệ bản thân khỏi mọi sự tổn thương.
Sau đó, anh thay đồ công sở. Bộ vest xanh than được là phẳng phiu, chiếc áo sơ mi trắng tinh, cà vạt lụa được thắt một cách hoàn hảo. Mỗi cử động đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ mỗi buổi sáng. Anh đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lên cổ tay, cảm nhận sức nặng và sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc đồng hồ không chỉ là vật phẩm hiển thị giờ, nó còn là biểu tượng cho sự thay đổi quyết liệt trong con người anh. Từng chiếc kim cứ tích tắc trôi đi, đếm từng giây, từng phút của cuộc đời mới, cuộc đời không có Lê An. Anh đã từng hứa với Lê An rằng sẽ không bao giờ quên cô, nhưng giờ đây, anh đang cố gắng quên đi, hoặc ít nhất, vùi lấp cô dưới một núi công việc và tham vọng. Anh nhìn vào tấm ảnh chụp thành phố về đêm được đặt trên bàn làm việc, nơi hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Nó đẹp, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi những ngôi sao thật trên bầu trời đêm của thị trấn, nơi anh từng ngồi bên Lê An, lắng nghe tiếng nước sông thì thầm. Anh lắc đầu, dứt khoát đẩy lùi những ký ức ấy vào sâu thẳm. Một tiếng “cạch” khẽ khàng vang lên khi anh khép cửa căn hộ, để lại phía sau sự tĩnh mịch và những bóng ma của quá khứ, bước vào một ngày mới đầy áp lực và tham vọng.
***
Khi Trần Hạo bước vào phòng Tổng Giám Đốc của mình trên tầng cao nhất tòa nhà Trần Thịnh, thành phố đã hoàn toàn bừng tỉnh. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra toàn cảnh Sài Gòn sôi động, từng dòng xe cộ như những con kiến bò lổm ngổm, những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh. Nội thất trong phòng tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp xoay lưng về phía cửa sổ, vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên bức tường còn lại và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành kinh tế, tài chính. Mùi gỗ, mùi da mới, quyện với mùi cà phê đậm đặc vừa được pha và mùi giấy cao cấp từ những tập tài liệu mới, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn toát lên sự thông minh, quyết đoán.
Trần Hạo lập tức lao vào công việc với cường độ đáng kinh ngạc. Tiếng gõ phím laptop của anh vang lên đều đặn, dồn dập như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự tập trung. Những tập tài liệu dày cộp được mở ra, những con số, biểu đồ, báo cáo tài chính lấp đầy tầm mắt anh. Anh không ngừng đọc, phân tích, và đưa ra những quyết định sắc bén. Chỉ trong buổi sáng, anh đã giải quyết hàng núi giấy tờ, tham gia hai cuộc họp trực tuyến căng thẳng với các đối tác nước ngoài và ra chỉ thị cho các bộ phận khác. Giọng nói của anh qua điện thoại dứt khoát, không chút cảm xúc thừa thãi, chỉ tập trung vào hiệu quả và mục tiêu.
"Dự án này cần hoàn tất trước cuối tuần. Không có ngoại lệ," anh nói qua điện thoại, giọng trầm và mạnh mẽ, không cho phép bất cứ sự phản kháng nào.
Mọi người trong công ty đều ngạc nhiên trước sự tập trung và hiệu quả của anh. Chỉ trong một thời gian ngắn, Trần Hạo đã thể hiện mình là một nhà lãnh đạo tài năng, một người có tầm nhìn xa trông rộng và khả năng làm việc phi thường. Anh trở thành một cỗ máy, không biết mệt mỏi, không có cảm xúc, chỉ có công việc và mục tiêu. Chị Nguyệt, thư ký của anh, một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch và luôn giữ thái độ chuyên nghiệp, đôi khi cũng phải cau mày thắc mắc khi nhìn thấy Trần Hạo làm việc không ngừng nghỉ, gần như không ăn uống.
Vào giữa trưa, khi Trần Hạo đang say sưa với một báo cáo phân tích thị trường phức tạp, cửa phòng anh khẽ mở. Anh Long, cấp trên của anh, người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, ghé vào. Anh Long đã quan sát Trần Hạo từ xa trong suốt những ngày qua, nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong con người anh. Sự nỗ lực, quyết tâm của Trần Hạo đã đạt đến mức ám ảnh. Anh Long đứng đó một lúc, nhìn Trần Hạo đang cúi mình trên bàn làm việc, ánh mắt tập trung cao độ, không hề hay biết có người đang đứng nhìn.
"Cậu Hạo, dạo này cậu như một cỗ máy vậy," Anh Long phá vỡ sự im lặng, giọng nói pha chút hài hước nhưng cũng đầy sự ngưỡng mộ. Anh tiến lại gần bàn làm việc, đặt nhẹ tay lên vai Trần Hạo. "Nhưng cậu đang làm rất tốt. Hiệu suất công việc của cậu đã vượt xa mong đợi của tôi."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương sự tập trung cao độ từ màn hình máy tính. Anh khẽ gật đầu, khuôn mặt không biểu cảm, như thể lời khen ngợi đó chỉ là một phần của quy trình làm việc. "Cảm ơn anh Long. Em chỉ đang cố gắng hết sức." Giọng anh trầm và đều, không có chút vui mừng hay tự hào nào. Anh chỉ đơn giản là đang làm điều mình phải làm.
Anh Long nhìn anh một cách khó hiểu. Ông biết Trần Hạo là một người tài năng, nhưng sự thay đổi đột ngột này, từ một người có phần trầm tính, kín đáo trở thành một kẻ cuồng công việc, lại khiến ông không khỏi tò mò. Ông đã nghe loáng thoáng về việc Trần Hạo vừa trải qua một chuyện buồn cá nhân, nhưng nhìn thái độ của anh lúc này, ông biết mình không nên đào sâu.
"Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," Anh Long nói, như một lời động viên nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự khốc liệt của môi trường này. "Cứ giữ vững phong độ này, tôi tin cậu sẽ còn tiến xa hơn nữa."
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Anh Long cười nhẹ, vỗ vai anh thêm một cái rồi rời đi, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian bao la của văn phòng và biển công việc. Trần Hạo ngay lập tức quay về với màn hình máy tính, đôi mắt lại dán chặt vào những con số và biểu đồ. Anh không cho phép bản thân một giây phút trống trải để suy nghĩ về những gì đã xảy ra ở thị trấn, về Lê An, về những lời nói không thành. Mỗi khi một hình ảnh của Lê An thoáng qua trong tâm trí, anh lại ép mình tập trung hơn vào những con số trên màn hình, vào những dòng code phức tạp, vào những chiến lược kinh doanh đầy thách thức, để vùi lấp nỗi đau này dưới một núi công việc. Tiếng gõ phím dồn dập lại vang lên, đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ.
***
Khi ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng, biến biển bê tông thành một tấm thảm lấp lánh rực rỡ, Trần Hạo vẫn ngồi đó, trong văn phòng của mình. Tiếng gõ phím đã thưa dần, nhưng anh vẫn chưa có ý định dừng lại. Bên ngoài, những tòa nhà cao tầng chìm vào bóng đêm, chỉ còn lại những ô cửa sổ sáng đèn như những con mắt thức trắng. Mùi cà phê đậm đặc đã loãng dần trong không khí, thay vào đó là mùi khói bụi từ thành phố bên dưới, len lỏi qua khe cửa sổ.
Sau một ngày làm việc kéo dài đến khuya, khi cả tòa nhà đã chìm vào tĩnh lặng, Trần Hạo đứng dậy. Cảm giác nặng trĩu của chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà anh đang mang. Anh không về căn hộ ngay, mà quyết định lên sân thượng của tòa nhà. Có lẽ, anh cần một chút không khí lạnh, một chút khoảng không bao la để đối diện với chính mình, hoặc để cố gắng quên đi.
Cánh cửa sân thượng bật mở, một luồng gió mạnh lạnh buốt táp thẳng vào mặt anh, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại. Gió rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh của đêm đông, của không khí cao và mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà. Anh bước ra, đứng lặng lẽ bên hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực, nhìn xuống biển ánh đèn rực rỡ bên dưới. Thành phố về đêm như một sinh vật khổng lồ đang thở, với hàng triệu mạch máu là những con đường, những ánh đèn xe cộ không ngừng chuyển động.
Sự thành công vật chất đang đến rất nhanh. Chỉ trong vài tháng, anh đã đưa công ty đạt được những bước tiến vượt bậc, danh tiếng của anh trong giới kinh doanh ngày càng được khẳng định. Anh có mọi thứ mà một người đàn ông trẻ tuổi có thể mơ ước: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí cao, một căn hộ sang trọng, tiền bạc. Nhưng tâm hồn anh lại trống rỗng đến lạ, như một khoảng không vô tận không thể lấp đầy. Thành công càng lớn, sự cô độc càng sâu sắc. Anh đứng đó, giữa mênh mông gió và ánh sáng, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết.
Anh tự hỏi, liệu Lê An có hạnh phúc không? Liệu cô có từng một lần ngoảnh lại, nhớ về anh, về những buổi chiều vô tư bên bờ sông cũ, về những lời nói không thành? Hay anh đã hoàn toàn trở thành quá khứ, một cái tên đã bị lãng quên giữa dòng đời chảy xiết, một mối tình đã chậm một nhịp. Nụ cười bình thản của Lê An trong buổi gặp lại cuối cùng, cùng câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, sắc nét như thể mới hôm qua. Anh biết, việc rời đi, việc không gõ cửa đêm đó, là cách duy nhất để anh không phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng nhất cuộc đời, cảnh cô bước vào một cuộc hôn nhân không có anh. Nhưng cái giá phải trả là sự cô độc tột cùng, là nỗi dằn vặt không nguôi.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, làm tim anh thắt lại. Anh thở ra, từng làn hơi trắng đục tan vào không khí lạnh giá. Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi có thể mờ ảo hình bóng thị trấn xa xôi, nơi chứa đựng tất cả những gì anh đã cố gắng chôn vùi. "Đây là con đường ta đã chọn. Không thể quay đầu." Anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. Con đường này sẽ biến anh thành một người đàn ông thành đạt vượt bậc nhưng cũng cô độc và lạnh lùng hơn trong các mối quan hệ. Bức tường cảm xúc anh đang xây dựng sẽ trở nên kiên cố, khiến anh khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai. Sự trống rỗng nội tâm này sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn, mãi mãi ám ảnh anh, một lời nhắc nhở về một tình yêu đã chậm một nhịp, về những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể thành hiện thực. Anh sẽ sống với nó, với vết sẹo mang tên Lê An, giữa biển người đông đúc của thành phố không ngủ này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.