Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 735: Bóng Hình Cuối Cùng: Dòng Chảy Không Ngừng

Tiếng gõ phím dồn dập đã im bặt. Thành phố chìm sâu vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như triệu vì sao sa xuống mặt đất, trải dài vô tận từ khung cửa sổ phòng làm việc của Trần Hạo. Mùi cà phê đậm đặc đã phai nhạt, nhường chỗ cho hương vị thanh lạnh của đêm khuya từ độ cao hun hút này. Trần Hạo vẫn ngồi đó, trước chiếc bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ óc chó, những bản thiết kế phức tạp và dòng code chi chít trên màn hình máy tính đang sáng rực như nuốt chửng sự tĩnh lặng. Đôi mắt anh mệt mỏi, hằn lên những vệt đỏ, nhưng vẫn cố định vào một điểm vô định nào đó ngoài cửa kính.

Anh đã tự hứa với bản thân, ngay trên sân thượng lạnh lẽo đêm qua, rằng anh sẽ chấp nhận. Chấp nhận con đường đã chọn, chấp nhận sự cô độc đổi lấy thành công, chấp nhận biến Lê An thành một vết sẹo mãi mãi chôn vùi trong tim. Anh đã lao vào công việc điên cuồng hơn nữa, biến mỗi phút giây tỉnh táo thành những dòng code, những con số, những chiến lược kinh doanh. Anh đã cố gắng đẩy hình bóng cô ra khỏi tâm trí, vùi lấp nó dưới hàng vạn dữ liệu và trách nhiệm. Nhưng có những thứ, càng cố gắng chôn vùi lại càng ngoi lên mạnh mẽ, như cỏ dại mọc hoang trong khu vườn tâm hồn.

Một tia sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua những tòa nhà chọc trời, nhuộm hồng một góc văn phòng. Đèn đường bắt đầu bật sáng, từng vệt vàng, vệt trắng nối tiếp nhau thắp lên một thế giới khác, thế giới của sự hối hả, của những cuộc hẹn hò và sum vầy. Nhưng trong văn phòng này, chỉ có Trần Hạo và sự im lặng đến tột cùng. Anh khẽ thở dài, hơi thở nặng nề mang theo mùi kim loại lạnh lẽo của chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay. Cảm giác nặng trĩu của nó như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà anh đang mang, về những gì anh đã đánh đổi để có được nó.

"Mình phải quên đi... phải làm việc," anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh cố gắng đưa tay lên gõ phím, nhưng những ngón tay như hóa đá. Tâm trí anh không thể thoát khỏi hình ảnh Lê An. Không phải Lê An của những buổi tan trường chung đường, không phải Lê An của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Mà là Lê An của ngày mai. "Ngày mai... ngày mai là ngày cưới của em ấy." Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa sâu vào tâm can anh, khiến mọi nỗ lực kiên cường sụp đổ.

Chiếc điện thoại trên bàn rung nhẹ. Một cuộc gọi từ Minh, trưởng phòng kinh doanh. Anh liếc nhìn, rồi gạt đi không chút do dự. Không có thời gian cho những mối bận tâm khác. Giờ phút này, cả thế giới dường như thu lại chỉ còn một điểm duy nhất: Thị trấn ven sông, nơi Lê An đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của đời mình. Anh đứng dậy, bước đến tấm kính lớn. Thành phố rực rỡ dưới chân anh, một biểu tượng của quyền lực và thành công mà anh đã đạt được. Nhưng lòng anh lại trống rỗng đến lạ, như một khoảng không vô tận không thể lấp đầy. Thành công càng lớn, sự cô độc càng sâu sắc.

Anh đưa tay, đặt lòng bàn tay lên mặt kính lạnh lẽo. Hơi thở phả ra làm mờ đi một khoảng nhỏ. Qua lớp kính ấy, anh thấy chính mình, một bóng hình cô độc giữa biển ánh sáng. Một cơn đau thắt bất chợt xộc lên trong lồng ngực, thiêu đốt mọi giác quan. Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Rồi, không kìm nén được nữa, anh đấm mạnh vào tường. Tiếng "bộp" khô khốc vang lên, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng không đủ để át đi tiếng gào thét trong lòng anh. Cú đấm không mạnh, không nhằm phá hủy, chỉ như một cách để giải tỏa sự dồn nén, sự bất lực tột cùng.

Anh vơ lấy chìa khóa xe trên bàn, lao ra khỏi văn phòng như một kẻ mất trí. Cánh cửa nặng nề khép lại phía sau, khóa chặt lại một ngày làm việc đầy dằn vặt và một trái tim tan nát. Anh không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng anh không thể ở lại thành phố này thêm một giây nào nữa. Nỗi đau và sự hối tiếc gặm nhấm anh, thôi thúc anh phải làm một điều gì đó, bất kể nó có điên rồ đến đâu.

***

Đèn pha chiếc xe thể thao hạng sang rạch ngang màn đêm, xé toạc màn sương mỏng lãng đãng trên đường cao tốc. Trần Hạo đạp ga, chiếc xe lao đi như mũi tên, vượt qua hàng loạt phương tiện khác đang di chuyển chậm chạp. Bên ngoài cửa kính, những tòa nhà cao tầng của thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa đang vào mùa, những hàng cây xanh mướt và những ngôi nhà thấp thoáng dưới ánh đèn vàng của đường phố. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, táp vào mặt anh, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự tê tái trong lòng.

Đường phố trung tâm thành phố đã nhộn nhịp hơn khi anh rời đi, nhưng giờ đây, trên con đường dẫn về thị trấn, sự hối hả ấy đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng động cơ gầm rú, tiếng gió rít qua cửa xe và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh không bật nhạc, không muốn bất kỳ âm thanh nào phá vỡ dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

"Một lần cuối... chỉ một lần cuối thôi," anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, như đang cố gắng biện minh cho hành động bốc đồng của mình. Anh biết mình đang làm gì. Anh đang trở về nơi anh đã thề sẽ không bao giờ quay lại, ít nhất là trong một thời gian dài. Anh đang đi ngược lại mọi lý trí, mọi kế hoạch, mọi cố gắng để chôn vùi ký ức. Nhưng lý trí đã thua, kế hoạch đã đổ vỡ, và ký ức đã trỗi dậy. Một nỗi khao khát được nhìn thấy cô lần cuối cùng, được khắc ghi hình ảnh cô dâu vào tâm trí, dù cho nó có đau đớn đến nhường nào, đã chiến thắng tất cả.

Khuôn mặt anh căng thẳng, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm về phía trước. Ánh đèn đường lướt qua, tạo thành những vệt sáng kéo dài trên kính chắn gió. Mùi khói bụi, mùi xăng xe vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng càng lái xa thành phố, mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại càng trở nên rõ nét. Đó là mùi của thị trấn, mùi của quê hương, mùi của những ký ức anh đã cố gắng quên đi. Mỗi một mét đường, anh lại cảm thấy mình gần hơn với nơi trái tim anh đã vỡ vụn.

Trong khoảnh khắc, anh như thấy lại hình ảnh Lê An đứng bên bờ sông, ánh mắt trong veo nhìn anh, nụ cười dịu dàng như nắng sớm. Rồi hình ảnh ấy tan biến, nhường chỗ cho nụ cười bình thản của cô trong buổi gặp lại cuối cùng, cùng câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy như một mũi dao găm, xuyên thẳng vào tim anh, khiến anh đau đớn không thở nổi. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh tăng tốc xe, như muốn chạy trốn khỏi chính nỗi đau của mình, nhưng càng chạy, nó lại càng bám riết.

Chiếc xe lao vun vút trên đường, những ánh đèn xe khác bị bỏ lại phía sau. Anh không dừng lại, cứ thế lái thẳng về phía thị trấn, về phía ngôi nhà mà anh biết rằng giờ đây đang rộn ràng chuẩn bị cho một cuộc đời mới, một cuộc đời không có anh. Khuôn mặt anh căng thẳng, ánh mắt kiên định một cách đau khổ. Anh biết, hành động này có thể sẽ khiến anh hối hận cả đời, nhưng anh không thể làm khác. Một phần trong anh vẫn muốn nhìn thấy Lê An lần cuối, để khắc ghi hình ảnh cô dâu vào tâm trí, để có một lời từ biệt không lời, một sự chấp nhận đau đớn cho một tình yêu đã chậm một nhịp.

***

Chiếc xe dừng lại trong một con hẻm tối, cách nhà Lê An một quãng khá xa. Đêm đã về khuya, không khí se lạnh và tĩnh mịch bao trùm cả thị trấn. Chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa vu vơ từ xa. Trần Hạo tắt máy, rút chìa khóa, rồi bước xuống xe. Mùi đất ẩm và mùi nước sông quen thuộc len lỏi vào cánh mũi, đánh thức những ký ức ngủ vùi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông đang thấm vào từng thớ thịt.

Anh bước đi chậm rãi, men theo những bụi cây, tìm một góc khuất để quan sát. Bóng tối và những tán lá rậm rạp che phủ anh, biến anh thành một cái bóng vô hình. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy rõ ngôi nhà của Lê An. Những ngọn đèn vẫn sáng trưng, xuyên qua màn đêm, tạo thành một quầng sáng ấm áp. Thỉnh thoảng, anh nghe thấy tiếng cười nói vọng lại, những âm thanh vui vẻ của những người thân đang tất bật chuẩn bị cho ngày trọng đại. Tiếng cười ấy như một nhát dao nữa cứa vào trái tim anh, tạo nên một sự đối lập nghiệt ngã giữa không khí hạnh phúc rộn ràng bên trong và nỗi cô đơn, tuyệt vọng tột cùng của anh ở bên ngoài.

Anh đứng bất động trong bóng tối, ánh mắt không rời khỏi ngôi nhà. Anh cố gắng tìm kiếm, cố gắng nhìn thấy cô. Qua khung cửa sổ sáng đèn, anh thoáng thấy bóng dáng một người phụ nữ mặc chiếc váy trắng tinh khôi, dáng người thon thả, mái tóc dài buông xõa. Đó có phải là Lê An không? Hay chỉ là một người chị em họ? Trái tim anh đập mạnh, lồng ngực đau nhói. Anh tin đó là cô, là hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, đang thử đồ, đang trò chuyện vui vẻ với những người phụ nữ khác. Nụ cười trên môi cô dường như rạng rỡ hơn bao giờ hết, ánh mắt cô dường như lấp lánh hơn bao giờ hết.

"Em hạnh phúc chứ, Lê An?" anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. "Liệu em có bao giờ nghĩ về anh không?" Câu hỏi không lời đáp ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, dằn vặt anh. Sự hối tiếc dâng trào, nhấn chìm anh trong một biển cảm xúc đau khổ. Anh nhớ lại những buổi chiều vô tư bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cái nắm tay hờ hững. Tất cả, giờ đây, đều đã trở thành quá khứ, một quá khứ mà anh đã đánh mất bằng chính sự e dè, không dám bày tỏ của mình.

Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, cảm giác đau đớn thể xác như muốn làm tê liệt nỗi đau tinh thần. Một làn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi sương đêm và mùi hoa tươi thoang thoảng từ nhà Lê An, có lẽ là hoa cưới. Mùi hương ấy, thay vì mang đến sự dễ chịu, lại càng khiến anh cảm thấy tê tái, bởi nó nhắc nhở anh về một tương lai mà anh không thuộc về. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, một biểu tượng cho thành công vật chất nhưng không thể lấp đầy khoảng trống tình cảm, không thể mang lại cho anh sự bình yên. Nó chỉ càng nhấn mạnh sự cô độc của anh giữa đêm khuya vắng lặng này.

Anh đứng đó, như một bức tượng, không dám nhúc nhích, không dám thở mạnh, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ phá vỡ khoảnh khắc mong manh này, khoảnh khắc anh được nhìn thấy cô, dù chỉ là một bóng hình mờ ảo từ xa. Anh muốn khắc ghi hình ảnh cô dâu vào tâm trí, muốn mang theo nó như một vết sẹo, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về một tình yêu đã lỡ. Nỗi ám ảnh về hình ảnh Lê An cô dâu sẽ đeo bám Trần Hạo trong suốt cuộc đời, trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa. Nó là cái giá mà anh phải trả cho sự chậm một nhịp của mình, cho những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể thành hiện thực.

***

Sau nhiều giờ đứng lặng lẽ trong bóng tối, khi những ngọn đèn trong nhà Lê An đã bắt đầu tắt dần, và màn đêm dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh, Trần Hạo mới rời khỏi vị trí ẩn nấp. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi như kéo theo cả gánh nặng của nỗi hối tiếc. Anh không về chiếc xe, mà đi bộ về phía bờ sông cũ, nơi chứng kiến biết bao kỷ niệm của anh và Lê An, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ.

Trời vẫn tối, nhưng sương đêm đã bắt đầu tan, nhường chỗ cho một màn sương mỏng giăng mắc trên mặt sông. Không khí se lạnh, mang theo mùi nước sông và mùi cây cỏ dại. Anh ngồi xuống bãi đất ven bờ, nơi những viên sỏi nhỏ lăn dưới chân anh, tạo nên một âm thanh khẽ khàng, lạc lõng trong sự tĩnh mịch. Ánh mắt anh nhìn xa xăm vào dòng sông tĩnh lặng, mặt nước phản chiếu những vệt sáng lờ mờ của bình minh và những ngôi sao cuối cùng còn sót lại trên bầu trời. Dòng sông vẫn chảy, vẫn êm đềm như ngày nào, nhưng mọi thứ đã thay đổi.

Tâm trí anh tràn ngập những hồi ức. Anh nhớ lại những lần Lê An giận dỗi anh bên bờ sông, những lần anh lén nhìn cô cười đùa với lũ bạn, những lần anh muốn nắm lấy tay cô nhưng lại không dám. Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" của anh, và cách anh đã thất hứa một cách vô tình, hay cố tình. Anh nhớ lại nụ cười bình thản của cô, và câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy như một lời nguyền, đeo bám anh, hành hạ anh từng giây phút.

"Mình phải làm gì đây?" anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Rời đi hay ở lại? Nếu không nhìn thấy em lần cuối, liệu mình có hối hận cả đời không?" Anh đấu tranh giữa lý trí muốn buông bỏ, rời đi và trái tim khao khát được nhìn thấy Lê An lần cuối. Lý trí mách bảo anh rằng anh nên quay về thành phố, tiếp tục vùi mình vào công việc, tiếp tục xây dựng bức tường cảm xúc kiên cố. Nhưng trái tim anh lại không cho phép. Nó muốn ở lại, muốn đối mặt với sự thật phũ phàng, muốn khắc ghi hình ảnh cô dâu vào tâm trí, dù cho nó có đau đớn đến nhường nào.

Anh đưa tay chạm vào dòng nước lạnh buốt của con sông. Cảm giác lạnh lẽo ấy như xoa dịu phần nào nỗi đau trong lòng anh, nhưng cũng nhắc nhở anh về sự chảy trôi không ngừng của thời gian, về những gì đã mất đi và không bao giờ có thể quay trở lại. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nuối tiếc. Nhưng nó cũng mang theo một sự thật nghiệt ngã: thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy.

Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, xinh đẹp và rạng rỡ, sánh bước bên một người đàn ông khác. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, tất cả đều dành cho người đó, không phải anh. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa vào làn hơi lạnh của sương đêm. Anh mở mắt ra, ánh mắt đau đớn nhưng kiên định. Anh biết mình phải ở lại. Anh phải chứng kiến đám cưới đó. Đó là cách duy nhất để anh có thể chấp nhận sự thật, dù cho nó có tan nát đến nhường nào.

Sự yếu đuối trong việc buông bỏ của Trần Hạo cho thấy 'bức tường cảm xúc' anh đang xây dựng còn rất mong manh, và anh vẫn dễ bị tổn thương bởi quá khứ. Anh sẽ sống với vết sẹo mang tên Lê An, với nỗi day dứt khôn nguôi về "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút…", giữa biển người đông đúc của thành phố không ngủ này. Nhưng trước đó, anh phải đối mặt với nó, phải nhìn thẳng vào sự thật, dù cho trái tim anh có vỡ tan thành ngàn mảnh. Anh sẽ không quay đầu. Con đường này, anh đã chọn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free