Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 736: Bình Minh Ngày Cưới: Bóng Hình Lẩn Khuất
Sau nhiều giờ đứng lặng lẽ trong bóng tối, khi những ngọn đèn trong nhà Lê An đã bắt đầu tắt dần, và màn đêm dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh, Trần Hạo mới rời khỏi vị trí ẩn nấp. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi như kéo theo cả gánh nặng của nỗi hối tiếc. Anh không về chiếc xe, mà đi bộ về phía bờ sông cũ, nơi chứng kiến biết bao kỷ niệm của anh và Lê An, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ.
Trời vẫn tối, nhưng sương đêm đã bắt đầu tan, nhường chỗ cho một màn sương mỏng giăng mắc trên mặt sông. Không khí se lạnh, mang theo mùi nước sông và mùi cây cỏ dại. Anh ngồi xuống bãi đất ven bờ, nơi những viên sỏi nhỏ lăn dưới chân anh, tạo nên một âm thanh khẽ khàng, lạc lõng trong sự tĩnh mịch. Ánh mắt anh nhìn xa xăm vào dòng sông tĩnh lặng, mặt nước phản chiếu những vệt sáng lờ mờ của bình minh và những ngôi sao cuối cùng còn sót lại trên bầu trời. Dòng sông vẫn chảy, vẫn êm đềm như ngày nào, nhưng mọi thứ đã thay đổi.
Tâm trí anh tràn ngập những hồi ức. Anh nhớ lại những lần Lê An giận dỗi anh bên bờ sông, những lần anh lén nhìn cô cười đùa với lũ bạn, những lần anh muốn nắm lấy tay cô nhưng lại không dám. Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" của anh, và cách anh đã thất hứa một cách vô tình, hay cố tình. Anh nhớ lại nụ cười bình thản của cô, và câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy như một lời nguyền, đeo bám anh, hành hạ anh từng giây phút.
"Mình phải làm gì đây?" anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Rời đi hay ở lại? Nếu không nhìn thấy em lần cuối, liệu mình có hối hận cả đời không?" Anh đấu tranh giữa lý trí muốn buông bỏ, rời đi và trái tim khao khát được nhìn thấy Lê An lần cuối. Lý trí mách bảo anh rằng anh nên quay về thành phố, tiếp tục vùi mình vào công việc, tiếp tục xây dựng bức tường cảm xúc kiên cố. Nhưng trái tim anh lại không cho phép. Nó muốn ở lại, muốn đối mặt với sự thật phũ phàng, muốn khắc ghi hình ảnh cô dâu vào tâm trí, dù cho nó có đau đớn đến nhường nào.
Anh đưa tay chạm vào dòng nước lạnh buốt của con sông. Cảm giác lạnh lẽo ấy như xoa dịu phần nào nỗi đau trong lòng anh, nhưng cũng nhắc nhở anh về sự chảy trôi không ngừng của thời gian, về những gì đã mất đi và không bao giờ có thể quay trở lại. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nuối tiếc. Nhưng nó cũng mang theo một sự thật nghiệt ngã: thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy.
Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, xinh đẹp và rạng rỡ, sánh bước bên một người đàn ông khác. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, tất cả đều dành cho người đó, không phải anh. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa vào làn hơi lạnh của sương đêm. Anh mở mắt ra, ánh mắt đau đớn nhưng kiên định. Anh biết mình phải ở lại. Anh phải chứng kiến đám cưới đó. Đó là cách duy nhất để anh có thể chấp nhận sự thật, dù cho nó có tan nát đến nhường nào.
Sự yếu đuối trong việc buông bỏ của Trần Hạo cho thấy 'bức tường cảm xúc' anh đang xây dựng còn rất mong manh, và anh vẫn dễ bị tổn thương bởi quá khứ. Anh sẽ sống với vết sẹo mang tên Lê An, với nỗi day dứt khôn nguôi về "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút…", giữa biển người đông đúc của thành phố không ngủ này. Nhưng trước đó, anh phải đối mặt với nó, phải nhìn thẳng vào sự thật, dù cho trái tim anh có vỡ tan thành ngàn mảnh. Anh sẽ không quay đầu. Con đường này, anh đã chọn.
***
Bình minh của ngày cưới, một bình minh trỗi dậy từ màn sương mỏng, như một lưỡi dao sắc lạnh rạch vào trái tim Trần Hạo. Anh đã ngồi bó gối bên bờ sông, lạnh lẽo và cô độc, nhìn những vệt nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua rặng tre già, nhuộm vàng mặt nước sông tĩnh lặng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe như lời thì thầm của số phận, mỗi tiếng động nhỏ đều khoét sâu thêm vào nỗi trống rỗng trong lồng ngực anh. Anh hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt của không khí buổi sớm len lỏi vào tận xương tủy, nhưng không thấm vào đâu so với cái lạnh giá trong tâm hồn.
"Ngày này cuối cùng cũng đến... Mình đã không thể thay đổi được gì." Anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc, lẫn vào tiếng gió. Cả đêm anh không ngủ, vật lộn với những suy nghĩ, những "nếu như ngày đó" cứ xoáy vào tâm trí như một cơn lốc. Nếu ngày đó anh mạnh dạn hơn một chút, nếu ngày đó anh nói ra những lời chân thật, liệu mọi thứ có khác không? Câu trả lời luôn hiện ra rõ ràng, tàn nhẫn: quá khứ không thể thay đổi. Đây là cái giá cho sự hèn nhát của anh, cho sự chậm một nhịp của trái tim, cho những lời nói không thành đã mãi mãi chôn vùi dưới lớp thời gian.
Anh chậm rãi đứng dậy, cảm giác mệt mỏi rã rời sau một đêm dài thức trắng. Trần Hạo phủi nhẹ những hạt đất cát vương trên quần áo, ánh mắt kiên định nhưng đầy bi thương nhìn về phía thị trấn đang dần bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai đã bắt đầu lan tỏa, xua đi màn sương cuối cùng, để lộ bầu trời trong xanh không một gợn mây. Những tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, như đang reo vui cho một ngày mới, một ngày hạnh phúc của ai đó, nhưng đối với anh, đó là một khúc ca bi ai. Anh hít thêm một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn nỗi đau đang cuộn trào trong lồng ngực, để nó không trào ra thành tiếng nấc. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối, nhưng không thể mang đi được gánh nặng trong lòng anh. Anh biết mình phải đối mặt. Không thể trốn chạy mãi.
***
Khi Trần Hạo bước vào những con phố trung tâm thị trấn, mặt trời đã lên cao, nắng đã bắt đầu chói chang, xua đi hoàn toàn cái lạnh của buổi sớm. Dù mới khoảng bảy, tám giờ sáng, nhưng không khí đã rộn ràng khác lạ. Những ngôi nhà ven đường, vốn dĩ bình dị và trầm mặc, giờ đây được khoác lên mình những dải lụa đỏ tươi, những chùm bóng bay lấp lánh, và những bó hoa tươi thắm được đặt trang trọng trước cửa. Tiếng nhạc đám cưới từ đâu đó vọng lại, lúc gần lúc xa, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của những người hàng xóm đang tất bật chuẩn bị. Mùi phở, mùi bánh mì và mùi cà phê thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của buổi sáng thị trấn, nhưng hôm nay, còn có thêm mùi hương nồng nàn của hoa tươi và mùi cỗ bàn đang được nấu.
Trần Hạo bước đi chậm rãi, cố gắng cúi thấp đầu, tránh ánh mắt tò mò của mọi người. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc loài giữa dòng chảy hân hoan ấy. Thị trấn này từng là tổ ấm, là nơi anh thuộc về, nhưng giờ đây, anh chỉ là một bóng hình lướt qua, một người ngoài cuộc mang trong mình nỗi đau quá lớn. Anh lướt qua một nhóm phụ nữ đang túm tụm bên chiếc xe ba gác chất đầy hoa tươi, nghe lỏm được vài câu chuyện phiếm về đám cưới. "Nhà cô An làm lớn thật đấy, chắc chắn sẽ đông vui lắm đây!" một người nói, giọng đầy phấn khích. "Thằng Huy cũng được cái mã, với lại biết cách làm ăn, xứng đôi vừa lứa với con bé An nhà mình rồi." Lời nói vô tư lự ấy như những nhát dao cứa vào tim Trần Hạo. Anh siết chặt hàm, cố gắng duy trì vẻ bình thản.
Anh nhìn thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thiết ngày nào, với mái tóc bạc vấn cao, đang tươi cười rạng rỡ với mấy cô hàng xóm khác, tay thoăn thoắt sắp xếp những mâm quả. Nụ cười hiền hậu của bà, ánh mắt lấp lánh niềm vui, tất cả đều minh chứng cho hạnh phúc mà Lê An đang sắp đón nhận. Trần Hạo nhanh chóng nép mình vào một góc khuất, không muốn để bà nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của mình, không muốn đối mặt với những câu hỏi thăm, những lời hỏi han có thể khơi gợi lại những ký ức anh đang cố gắng chôn vùi.
Xa hơn một chút, cô bán bánh cuốn đang tất bật tráng bánh, tay thoăn thoắt, miệng không ngừng mời chào: "Bánh cuốn nóng đây! Bánh cuốn nóng vừa ra lò đây!" Mùi bánh cuốn thơm nức mũi bay lảng bảng trong không khí, gợi lại những buổi sáng anh và Lê An cùng nhau đạp xe đi học, ghé lại mua bánh cuốn nóng hổi. Mọi thứ ở đây, từ tiếng rao hàng thân thuộc đến những gương mặt quen, đều là những mảnh ghép của quá khứ, những mảnh ghép mà giờ đây anh chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, như một bức tranh đã cũ.
Trần Hạo ghé vào quán chú Nam, quán cà phê nhỏ ven sông nơi anh thường lui tới. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang chậm rãi pha cà phê. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" chú Nam hỏi, giọng trầm ấm, như một lời chào hỏi quen thuộc. Trần Hạo gật đầu khẽ, "Vâng, chú Nam. Đen đá, không đường." Anh chọn một góc khuất, khuất sau những chậu cây cảnh, chỉ đủ để quan sát dòng người qua lại. Cầm trên tay ly cà phê đen nóng, không đường, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, như chính tâm trạng anh lúc này. Anh cố gắng che giấu khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng sau đêm không ngủ, hy vọng chú Nam không nhận ra sự khác lạ trong anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt anh đã vùi mình vào để quên đi quá khứ, giờ đây dường như trở nên vô nghĩa, nặng nề trên cổ tay anh. Nó chỉ đếm từng giây, từng phút trôi qua, đẩy anh gần hơn đến khoảnh khắc định mệnh.
"Mọi người đều vui vẻ... chỉ có mình là lạc lõng." Anh tự nhủ. Thị trấn vẫn vậy, vẫn êm đềm, vẫn nồng hậu, nhưng anh đã khác rồi. Anh đã là một kẻ xa lạ, mang trong mình một trái tim tan nát và một tương lai đầy mịt mờ. Anh có thể cảm nhận rõ ràng khoảng cách vô hình giữa mình và tất cả mọi người ở đây, một khoảng cách không gian, mà còn là khoảng cách của cảm xúc, của số phận.
***
Đồng hồ đeo tay của Trần Hạo chỉ gần chín giờ sáng, kim phút chậm rãi nhích từng chút một, như đang trêu ngươi sự căng thẳng trong lòng anh. Anh đã rời quán cà phê của chú Nam, bước đi vô định theo những con đường nhỏ, nhưng cuối cùng, đôi chân anh vẫn đưa anh đến gần địa điểm tổ chức đám cưới. Đó là sân trường cũ, nơi anh và Lê An từng học chung, từng chơi đùa dưới những tán cây phượng vĩ. Giờ đây, sân trường khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới. Những dải lụa đỏ rực rỡ, những cổng hoa kết bằng hồng môn và lan trắng, những bàn ghế được sắp xếp tươm tất, phủ khăn trải bàn trắng tinh khôi. Âm thanh của tiếng nhạc đám cưới đã trở nên rõ ràng hơn, những giai điệu vui tươi, rộn ràng, nhưng lại nghe như tiếng kèn tang trong tai Trần Hạo. Mùi hương hoa tươi ngào ngạt quyện cùng mùi hương trầm thoang thoảng từ những lễ nghi truyền thống, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy ám ảnh.
Trần Hạo tìm một gốc cây cổ thụ lớn nằm khuất phía sau bức tường cũ kỹ của trường, nơi có thể quan sát toàn bộ không gian buổi lễ mà không bị ai chú ý. Anh nép mình vào đó, như một bóng ma lạc lõng giữa cõi trần gian. Từ vị trí này, anh thấy những vị khách đầu tiên bắt đầu đến. Họ là những gương mặt quen thuộc của thị trấn, những người bà con, bạn bè thân thiết. Ai nấy đều diện quần áo chỉnh tề, gương mặt tươi rói, nở nụ cười chúc phúc. Tiếng cười nói rộn ràng, những lời hỏi han, những cái bắt tay xiết chặt. Tất cả đều là biểu hiện của niềm hạnh phúc, niềm vui chung mà anh không thể nào chia sẻ.
Ánh mắt Trần Hạo như xoáy vào cánh cổng chính, nơi cô dâu sẽ xuất hiện. Trái tim anh đập mạnh từng nhịp, không phải vì mong chờ, mà vì đau đớn và nghẹt thở. Anh biết, chỉ trong ít phút nữa thôi, Lê An sẽ bước ra từ cánh cửa đó, khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lộng lẫy như một nàng công chúa. Nhưng cô sẽ không bước về phía anh. Cô sẽ bước về phía Nguyễn Hoàng Huy.
Anh thoáng thấy Nguyễn Hoàng Huy đang tươi cười rạng rỡ, đứng ở cổng chính đón khách. Anh ta vận một bộ vest lịch lãm, gương mặt tràn đầy vẻ tự tin và hạnh phúc. Mỗi cái bắt tay, mỗi lời cảm ơn của Huy đều toát lên niềm hãnh diện, niềm tự hào về người con gái anh ta sắp cưới. Hình ảnh ấy như một đòn giáng mạnh vào Trần Hạo, một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự khác biệt giữa anh và người đàn ông mà Lê An đã chọn. Huy có tất cả những gì anh đã không dám cho Lê An: sự rõ ràng, sự chủ động, và một lời hứa về tương lai.
"Lê An, em sẽ bước ra từ cánh cửa đó... không phải cho anh." Nội tâm anh gào thét, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. "Mình đã mất tất cả rồi sao?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, không có lời đáp. Anh nắm chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn thể xác phần nào giúp anh bớt đi nỗi đau tinh thần đang giày vò.
Anh nín thở, đôi mắt không rời khỏi cánh cửa, chờ đợi khoảnh khắc định mệnh sẽ xé nát trái tim anh. Cái nắng chói chang của buổi sáng, tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói vui vẻ của đám đông, tất cả đều trở nên mờ ảo, xa xăm. Chỉ còn lại cánh cửa đó, và sự chờ đợi khắc nghiệt của Trần Hạo. Anh biết, khoảnh khắc Lê An xuất hiện, mọi thứ sẽ kết thúc. Mọi hy vọng, mọi ảo ảnh về một "nếu như ngày đó" sẽ tan biến mãi mãi. Anh sẽ phải đối mặt với sự thật rằng, tình yêu của anh đã mãi mãi chậm một nhịp.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.