Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 807: Hành Trình Cô Độc: Khi Thị Trấn Lùi Xa
Cánh cửa chậm rãi khép lại phía sau Lê An, mang theo tiếng "cạch" rất khẽ, nhưng vang vọng đến tận cùng tâm trí Trần Hạo, dù anh không hề ở đó. Nó như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc, một lời khẳng định lạnh lùng cho những gì đã lỡ. Trong một căn phòng khác, cách đó không xa, nhưng lại như một thế giới biệt lập, Trần Hạo đang ngồi trên mép giường, chìm sâu trong bóng tối nhập nhoạng của rạng sáng. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ, như một vệt dao lam mỏng manh, không đủ xua đi màn đêm đặc quánh đang bao trùm cả căn phòng và cả tâm hồn anh. Đêm đã qua, một đêm dài đến vô tận, và anh đã không gõ cửa. Quyết định đó, hay đúng hơn là sự bất lực của một khoảnh khắc chần chừ, giờ đây như một vết dao cứa sâu vào tim anh, từng nhát, từng nhát một, rỉ máu âm thầm.
Cả căn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ cũ kỹ và tiếng tim anh đập thình thịch, nặng nề như tiếng trống trận thất bại. Anh đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự gai góc của bộ râu mọc lún phún và sự lạnh lẽo từ lòng bàn tay. Đôi mắt anh ráo hoảnh, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước, nơi những hình ảnh của đêm qua cứ thay nhau hiện về, sắc nét đến tàn nhẫn. Anh thấy mình đứng trước cánh cửa nhà Lê An, bàn tay anh đã giơ lên, đã run rẩy, nhưng cuối cùng vẫn không thể hạ xuống để gõ. Cái khoảnh khắc ấy, cái sự "chậm một nhịp" ấy, đã định đoạt tất cả. Nó không chỉ là một khoảnh khắc, mà là một chuỗi dài những "nếu như ngày đó" đã kéo dài suốt cả một đời.
Anh đứng dậy, động tác nặng nề như thể mang trên vai một gánh nặng vô hình, một khối đá tảng của sự hối tiếc và dằn vặt. Mỗi bước chân của anh đều như dẫm lên những mảnh vỡ của chính mình. Căn phòng, dù là nơi anh lớn lên, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ, lạnh lẽo. Từng góc nhỏ, từng món đồ vật đều gợi lại những kỷ niệm, những hình ảnh của Lê An, của một thời thơ ấu vô tư lự, của những lời hứa hẹn không thành. Chiếc điện thoại di động, một vật phẩm thuộc thế hệ cũ kỹ, nằm im lìm trên đầu giường, màn hình đen kịt, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nào có thể xoa dịu nỗi đau đang cào xé anh. Nó là biểu tượng cho sự cô độc của anh, cho việc anh đã tự tách mình ra khỏi mọi kết nối, hay có lẽ, mọi kết nối đã tự động rời xa anh.
Anh chậm rãi thu dọn vài món đồ cá nhân vào một chiếc túi xách du lịch đơn giản. Không nhiều đồ đạc, chỉ vài bộ quần áo, một cuốn sách đã đọc đi đọc lại nhiều lần, và chiếc ví da bạc màu. Anh không cần nhiều. Anh đến đây với một trái tim đầy hy vọng, dù mong manh, và giờ anh rời đi với một trái tim tan nát, nặng trĩu. Tiếng gà gáy le te từ phía xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu, một ngày mà cuộc đời Lê An sẽ sang trang, còn cuộc đời anh sẽ lún sâu hơn vào một khoảng trống vô định. Anh rời khỏi nhà một cách lén lút, không muốn ai thấy mình, không muốn đối mặt với bất kỳ ánh mắt dò xét hay thương hại nào. Anh không muốn bất kỳ ai chứng kiến sự vỡ vụn của chính mình. Cánh cửa nhà anh khẽ khép lại, không một tiếng động, như thể anh chưa từng tồn tại ở nơi đây, như thể anh chỉ là một bóng ma mờ nhạt vừa thoáng qua.
***
Sáng sớm, khoảng sáu giờ hơn, khi những tia nắng đầu tiên của ngày đông bắt đầu rải vàng trên những mái nhà ngói đỏ và con đường đất ẩm ướt, Trần Hạo đã đến bến xe khách Liên Tỉnh. Nơi này, anh vẫn nhớ rõ, là điểm khởi đầu cho hành trình anh rời thị trấn lên thành phố học cấp ba, mang theo biết bao hoài bão và một lời hứa "không quên em" đầy ngây thơ. Và cũng chính nơi đây, nhiều năm sau, anh đã trở về, trái tim vẫn còn vương vấn những hình bóng cũ. Giờ đây, bến xe lại một lần nữa trở thành điểm khởi đầu, nhưng không phải cho một cuộc hành trình mới đầy hy vọng, mà là cho một cuộc chạy trốn, một sự buông bỏ đau đớn.
Bến xe vào buổi sáng sớm đã khá tấp nập. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ nổ xình xịch, tiếng rao hàng của những người bán xôi, bánh mì, và tiếng nói cười của những hành khách vội vã. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ã, xé toạc sự tĩnh lặng trong tâm hồn Trần Hạo. Anh đứng lẫn vào đám đông, cảm thấy mình như một kẻ vô hình, một bóng ma lang thang giữa dòng đời hối hả. Anh không thuộc về nơi này nữa, anh cũng không còn thuộc về bất cứ nơi đâu.
Anh đến quầy vé, đưa tay ra, đặt vài tờ tiền lên mặt kính mà không nhìn mặt người bán. Ánh mắt anh vô hồn, trống rỗng. "Một vé đi thành phố X," anh nói, giọng khàn đặc, như vừa trải qua một đêm không ngủ, không lời. Người bán vé chỉ gật đầu, đưa lại cho anh một tấm vé nhàu nát và tiền thừa. Anh nhận lấy, không đếm, không kiểm tra, chỉ đơn thuần là một động tác máy móc. Chiếc vé trên tay anh như một tấm giấy thông hành đến một nơi xa lạ, nơi anh hy vọng có thể chôn vùi những ký ức, dù anh biết đó chỉ là một hy vọng hão huyền.
Một chiếc xe khách màu xanh lam cũ kỹ, thân xe đã bạc màu vì nắng mưa, đang nổ máy ầm ĩ ở cuối bến. Cửa xe mở toang, mùi dầu diesel và mùi nội thất xe cũ xộc thẳng vào mũi. Anh Tám, người tài xế quen thuộc với vẻ mặt sạm nắng, vóc người trung bình, đang đứng tựa vào cửa xe, tay cầm điếu thuốc dở, ánh mắt lướt qua những hành khách đang lên xe. Anh Tám có vẻ hơi khó tính, tập trung vào công việc của mình. "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Anh Tám nói, giọng hơi gắt, thúc giục những người còn đứng nán lại.
Trần Hạo không nói gì, chỉ gật đầu khẽ, rồi đi thẳng đến chiếc xe. Anh không quay đầu nhìn lại. Anh không dám nhìn. Anh sợ nếu anh ngoảnh đầu, anh sẽ thấy hình bóng Lê An, sẽ thấy những con đường quen thuộc dẫn đến nhà cô, sẽ thấy bờ sông cũ nơi họ đã cùng nhau dệt nên những ước mơ. Anh sợ mình sẽ không thể bước lên chuyến xe này, sẽ không thể rời đi. Anh bước lên bậc xe, tiếng kim loại kêu ken két dưới chân, rồi tìm một chỗ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, cạnh cửa sổ. Anh muốn được yên tĩnh, muốn được nhìn ngắm cảnh vật lùi xa, muốn được một mình với nỗi đau của mình. Tiếng động cơ xe gầm rú mạnh hơn, báo hiệu chuyến đi sắp bắt đầu. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực anh vẫn cứ quặn thắt, trống rỗng.
***
Chiếc xe khách từ từ lăn bánh, rời khỏi bến xe ồn ã, rồi dần tăng tốc trên con đường làng quen thuộc. Trần Hạo tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp tóc dày, xoa dịu phần nào vầng trán đang nóng bừng. Ánh mắt anh dõi theo từng khung cảnh lùi xa, từng chút, từng chút một. Những hàng cây bạch đàn xanh rì hai bên đường, những mái nhà ngói rêu phong, những cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, và cả con đường đất đỏ dẫn vào nhà Lê An... tất cả đều thu nhỏ lại, rồi biến mất sau khúc quanh co. Từng khung cảnh quen thuộc như những thước phim quay chậm, tua ngược lại dòng thời gian, khắc sâu vào tâm trí anh. Anh cảm thấy một phần linh hồn mình, một phần trái tim anh, đã bị bỏ lại phía sau, vĩnh viễn nằm lại nơi thị trấn ven sông yên bình này.
"Kết thúc rồi..." anh thì thầm trong đầu, giọng nói khản đặc chỉ đủ để chính anh nghe thấy, một lời độc thoại nội tâm đầy xót xa. "Mọi thứ đã thực sự kết thúc." Anh đã có cơ hội, anh đã từng đứng trước ngưỡng cửa của hy vọng, nhưng anh đã bỏ lỡ. Anh đã do dự, đã chần chừ, đã để sự e dè và nỗi sợ hãi chiếm lấy. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi hối tiếc tột cùng, như một vết sẹo không thể lành, ăn sâu vào da thịt. Tiếng động cơ xe đều đều hòa cùng tiếng nhạc radio cũ kỹ phát ra từ phía trước, một bản nhạc tình buồn, càng làm tăng thêm sự u uất trong lòng anh.
Anh siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Nó là biểu tượng cho sự thành đạt, cho những gì anh đã cố gắng gây dựng nơi thành phố hoa lệ, nhưng giờ đây, nó lại như trêu ngươi sự bất lực của anh trước tình yêu. Mọi thành công vật chất đều trở nên vô nghĩa khi anh đã đánh mất điều quý giá nhất. Cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." giờ đây không còn là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định nghiệt ngã, một sự thật không thể nào thay đổi. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, đã trở thành một vực sâu không đáy, vĩnh viễn chia cắt anh và Lê An.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào, nhưng hình ảnh Lê An trong bộ áo dài cưới trắng tinh, rạng rỡ và bình yên, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Cô gái ấy, với nụ cười thanh thoát, với ánh mắt kiên định, không hề có một chút bâng khuâng hay tiếc nuối nào. Cô đã chọn con đường của riêng mình, một "bến đỗ an yên", và anh, Trần Hạo, chỉ là một ký ức xa xăm, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn trôi theo dòng nước. Anh cảm nhận mùi đất ẩm từ những cánh đồng vừa gặt, mùi khói rơm thoang thoảng, và cả mùi hoa sữa thoảng nhẹ trong gió, những mùi hương thân thuộc của quê hương, giờ đây lại càng khiến lòng anh thêm quặn thắt.
Chiếc xe tiếp tục lao đi, đưa anh ngày càng xa thị trấn, xa bờ sông cũ, xa tất cả những gì anh đã từng yêu thương. Cảnh vật ngoài cửa sổ dần thay đổi, từ những cánh đồng lúa mênh mông sang những khu dân cư đông đúc hơn, rồi những nhà máy, xí nghiệp mọc lên san sát. Thị trấn ven sông, với những kỷ niệm êm đềm và cả những tiếc nuối đau đáu, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ xa tắp trong gương chiếu hậu, rồi hoàn toàn biến mất. Trần Hạo mở mắt, nhìn về phía trước, nơi con đường dài vô tận mở ra. Anh biết, anh phải chấp nhận. Chấp nhận nỗi đau này, chấp nhận sự mất mát này, và sống với nó. Anh đã vĩnh viễn bỏ lại một phần quá khứ và tình yêu của mình ở phía sau, và không thể quay trở lại.
Anh tựa đầu sâu hơn vào cửa kính, cảm nhận cái lạnh thấu xương lan tỏa, nhưng nó không thể sánh bằng cái lạnh giá trong tâm hồn anh. Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, đưa anh về phía một tương lai không có Lê An, một tương lai mà anh biết, sẽ chỉ còn lại sự cô độc và một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.