Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 808: Bóng Hình Lễ Đường Trong Mắt Anh
Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, đưa anh về phía một tương lai không có Lê An, một tương lai mà anh biết, sẽ chỉ còn lại sự cô độc và một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Trần Hạo tựa đầu sâu hơn vào cửa kính lạnh ngắt, cảm nhận cái lạnh thấu xương lan tỏa, nhưng nó không thể sánh bằng cái lạnh giá trong tâm hồn anh.
Chiếc xe khách không ngừng lăn bánh, xé gió lao đi trên con đường nhựa đã bớt gồ ghề hơn con đường làng. Thị trấn ven sông đã khuất dạng hoàn toàn sau những dải đồi thoai thoải, chỉ còn lại trong tâm trí anh những mảng ký ức nhòe nhoẹt như màu nước cũ. Ngoài cửa sổ, cảnh vật cứ thế lướt qua như một cuốn phim câm tua nhanh. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những hàng cây bạch đàn thẳng tắp, rồi dần dần nhường chỗ cho những con đường lớn hơn, những ngôi nhà san sát và những biển hiệu quảng cáo rực rỡ, xa lạ. Nắng đã lên cao, rải một lớp vàng óng lên mọi thứ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn Trần Hạo. Anh nhìn ra ngoài một cách vô hồn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi đau không thể gọi tên, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong cái mênh mông của không gian và thời gian đang trôi.
Hành khách trên xe vẫn còn thưa thớt, ai nấy đều chìm trong giấc ngủ vùi hoặc lẳng lặng ngắm nhìn phong cảnh. Tiếng động cơ xe rì rì như một bản nhạc nền buồn bã, hòa cùng tiếng bánh xe nghiến nhẹ trên mặt đường, tạo nên một âm thanh đều đều, ru ngủ. Anh nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện thì thầm của một vài người ở phía trước, tiếng còi xe inh ỏi từ một chiếc xe tải vượt qua, nhưng tất cả đều chỉ là những âm thanh mơ hồ, không thể chạm tới được bức tường ngăn cách mà anh đã tự dựng lên cho chính mình. Mùi dầu diesel hăng hắc trộn lẫn với mùi vải ghế cũ sờn và mùi khói bụi từ bên ngoài thổi vào qua khe cửa sổ không kín, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của những chuyến xe đường dài, một thứ mùi mà từ nay sẽ gắn liền với cuộc chia ly này.
Trần Hạo không nói một lời, chỉ có những suy nghĩ và cảm xúc cuộn trào, dồn nén đến nghẹt thở trong lồng ngực. Ngón cái của anh khẽ xoa nhẹ lên mặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Rolex lấp lánh dưới ánh nắng sớm, biểu tượng của sự thành đạt mà anh đã dày công gây dựng. Nó sáng bóng, lạnh lẽo, và giờ đây, nó như một lời nhắc nhở trớ trêu về cái giá của sự thành công vật chất – cái giá là cả một cuộc đời, cả một tình yêu. Anh đã từng nghĩ, khi anh có tất cả, anh sẽ quay về, và Lê An sẽ ở đó, đợi anh. Nhưng anh đã sai, một bước sai đã lỡ cả một đời, và giờ đây, chiếc đồng hồ đắt giá này không thể mua lại được dù chỉ một khoảnh khắc của ngày xưa cũ.
"Nó sẽ bắt đầu... ngay bây giờ," anh thì thầm trong đầu, giọng nói khản đặc chỉ là một tiếng vọng thầm kín trong tâm tưởng. "Cô ấy sẽ cười. Cô ấy sẽ hạnh phúc." Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, nhưng vô vọng. Tưởng tượng như một dòng lũ dữ dội, cuốn phăng mọi sự kháng cự của lý trí. Nó không phải là một hình ảnh mơ hồ, mà là một thước phim sống động, sắc nét đến từng chi tiết, được phát đi phát lại trong đầu anh, tra tấn anh không ngừng. Anh siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Đau đớn về thể xác dường như chỉ là một nốt trầm nhỏ trong bản giao hưởng của nỗi đau tinh thần đang giày vò anh.
***
Trong tâm trí Trần Hạo, thời gian và không gian dường như ngưng đọng, rồi lại chuyển động một cách lạ lùng. Không gian trên chuyến xe khách tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh khác, sống động như thật. Anh thấy mình đứng ở một góc khuất trong nhà thờ thị trấn, nơi mà anh đã từng đến rất nhiều lần vào những ngày lễ, những dịp đặc biệt cùng Lê An khi họ còn là những đứa trẻ. Nhưng hôm nay, nhà thờ đã hoàn toàn biến đổi. Nó được trang hoàng lộng lẫy, những dải lụa trắng và hoa tươi kết thành vòm cổng, những hàng ghế gỗ được phủ khăn ren tinh tươm. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn nến lung linh trên bàn thờ, hòa cùng ánh nắng ban trưa xuyên qua những ô cửa kính màu, tạo nên một không gian linh thiêng và ấm áp. Mùi hoa ly thanh khiết quyện với hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, một mùi hương mang theo sự trang trọng và hân hoan của một ngày trọng đại.
Tiếng nhạc thánh ca du dương, trang nghiêm vang lên, từng nốt nhạc chậm rãi như thấm vào từng tế bào của anh. Đó không phải là một bản nhạc buồn, mà là một khúc ca chúc phúc, một khúc ca của tình yêu và hy vọng. Nhưng đối với anh, nó lại như một bản ai ca, mỗi giai điệu là một lời tiễn biệt, một lời khẳng định về sự kết thúc không thể đảo ngược của mối tình đầu. Anh nhìn về phía cuối lễ đường, nơi Nguyễn Hoàng Huy đang đứng, trong bộ vest lịch lãm, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tràn đầy yêu thương, chờ đợi. Anh ta trông thật hạnh phúc, thật tự tin, một hình ảnh đối lập hoàn toàn với chính anh lúc này.
Và rồi, cánh cửa chính của nhà thờ từ từ mở ra. Thời gian như ngừng lại. Lê An xuất hiện. Cô gái ấy, người mà anh đã yêu thương, trân trọng suốt cả một tuổi thơ, cả một quãng đời thanh xuân, giờ đây đang khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh, bồng bềnh như một đám mây. Mái tóc đen nhánh của cô được vấn cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và chiếc cổ cao kiêu sa. Trên tay cô là bó hoa cưới trắng muốt, những cánh hoa e ấp như chính cô ngày nào. Nụ cười của Lê An rạng rỡ hơn bao giờ hết, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc, không hề có một chút bâng khuâng hay tiếc nuối nào. Cô đẹp đến nao lòng, đẹp đến mức khiến trái tim anh thắt lại, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm.
Từng bước chân của Lê An trên thảm đỏ, chầm chậm, vững vàng, như tiếng búa gõ vào trái tim Trần Hạo, mỗi nhịp là một nhát cắt sâu vào mối tình đã qua. Cô không bước về phía anh, không hề liếc nhìn về phía anh. Cô bước đi về phía Nguyễn Hoàng Huy, về phía một tương lai mà không có anh. Anh cảm nhận từng bước chân của Lê An như đang tiến về phía anh, nhưng rồi lại vượt qua anh, bỏ lại anh ở phía sau, để đến với người đàn ông đã cho cô "một bến đỗ an yên".
Anh nghe thấy lời thề nguyện không lời, những lời hứa hẹn về tình yêu vĩnh cửu, về sự thủy chung trọn đời. Anh thấy chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay thon dài của Lê An, một biểu tượng của sự gắn kết, của một khởi đầu mới. Cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." giờ đây không còn là một câu hỏi dằn vặt, mà là một lời khẳng định nghiệt ngã, một sự thật không thể nào thay đổi. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, đã trở thành một vực sâu không đáy, vĩnh viễn chia cắt anh và Lê An. Anh đã chậm một nhịp, và nhịp chậm ấy đã đánh đổi bằng cả một đời.
Hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy trao nhau nụ hôn nồng cháy dưới ánh nến và ánh nắng, trong tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người, như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào lồng ngực anh. Anh không nghe thấy tiếng vỗ tay, không nghe thấy tiếng chúc mừng, chỉ có tiếng tim mình đang vỡ vụn, tan nát thành ngàn mảnh. Cô gái ấy, với nụ cười thanh thoát, với ánh mắt kiên định, đã hoàn toàn thuộc về một người đàn ông khác. Anh chỉ là một ký ức xa xăm, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn trôi theo dòng nước, hòa vào hư vô.
***
Trần Hạo chợt mở bừng mắt. Hình ảnh lễ cưới vẫn ám ảnh trong tâm trí anh, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với hiện thực nghiệt ngã: anh đang trên một chuyến xe, rời xa tất cả, một chuyến xe khách cũ kỹ đang lao đi dưới cái nắng gay gắt giữa trưa. Ánh nắng chói chang xuyên qua cửa kính, rọi thẳng vào mắt anh, khiến anh nheo mày lại. Không khí trong xe oi bức hơn, mùi điều hòa cũ kỹ pha lẫn với mùi mồ hôi và mùi đồ ăn vặt của hành khách, tạo nên một sự ngột ngạt khó chịu.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi chiếc đồng hồ đeo tay vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn tuần tự quay, đếm từng giây phút trôi qua, từng giây phút Lê An thuộc về một người đàn ông khác. Nó là một sự thật không thể chối cãi, một thực tại phũ phàng mà anh phải đối mặt. Nỗi đau không còn là sự dằn vặt dữ dội, không còn là những cơn quặn thắt đến nghẹt thở nữa. Nó đã biến thành một sự trống rỗng mênh mông, một nỗi buồn sâu thẳm, câm lặng, chìm nghỉm trong đáy lòng. Anh cảm thấy trái tim mình như bị đóng băng, một khối băng lạnh giá, vĩnh viễn mang theo một vết sẹo không thể lành.
"Kết thúc rồi," anh lại thì thầm trong đầu, lần này không còn là câu hỏi hay dự cảm, mà là một lời khẳng định nghiệt ngã, một sự chấp nhận đau đớn. "Thật sự kết thúc rồi." Anh đã mất đi cơ hội duy nhất, và giờ đây, anh phải sống với hậu quả của sự chần chừ, của sự e dè không dám bày tỏ. Anh đã tự tay đẩy Lê An về phía một cuộc đời khác, một hạnh phúc khác không có anh.
Trần Hạo dựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, nhắm mắt lại. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang muốn vỡ òa, những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi. Anh không muốn mình yếu đuối, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự tan nát trong tâm hồn anh. Anh cố gắng giữ cho gương mặt mình một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự thờ ơ giả tạo để che giấu đi cơn bão tố đang gào thét bên trong. Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, đưa anh đi xa hơn, ngày càng xa thị trấn ven sông, xa bờ sông cũ, xa tất cả những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây đã hóa thành những mũi kim đâm vào tim.
Anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ phải sống với nỗi tiếc nuối này, mãi mãi. Nó sẽ trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời anh, một người bạn đồng hành câm lặng. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt trong sự nghiệp, một người luôn đi trước thời đại trong công việc, nhưng lại mang một trái tim đầy vết sẹo, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai. Sự chấp nhận hiện thực đau đớn này sẽ là tiền đề cho việc anh vùi đầu vào công việc ở thành phố, biến nó thành nơi trú ẩn để lãng quên nỗi đau, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Nhưng anh biết, dù công việc có bận rộn đến mấy, dù thành công có rực rỡ đến đâu, nỗi tiếc nuối về Lê An, về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", sẽ luôn đeo bám anh, định hình tính cách và các mối quan hệ sau này của anh, cho đến hết cuộc đời.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.