Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 809: Dấu Vết Thời Gian: Nỗi Đau Khắc Sâu
Trần Hạo chợt mở bừng mắt. Hình ảnh lễ cưới vẫn ám ảnh trong tâm trí anh, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với hiện thực nghiệt ngã: anh đang trên một chuyến xe, rời xa tất cả, một chuyến xe khách cũ kỹ đang lao đi dưới cái nắng gay gắt giữa trưa. Ánh nắng chói chang xuyên qua cửa kính, rọi thẳng vào mắt anh, khiến anh nheo mày lại. Không khí trong xe oi bức hơn, mùi điều hòa cũ kỹ pha lẫn với mùi mồ hôi và mùi đồ ăn vặt của hành khách, tạo nên một sự ngột ngạt khó chịu.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi chiếc đồng hồ đeo tay vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn tuần tự quay, đếm từng giây phút trôi qua, từng giây phút Lê An thuộc về một người đàn ông khác. Nó là một sự thật không thể chối cãi, một thực tại phũ phàng mà anh phải đối mặt. Nỗi đau không còn là sự dằn vặt dữ dội, không còn là những cơn quặn thắt đến nghẹt thở nữa. Nó đã biến thành một sự trống rỗng mênh mông, một nỗi buồn sâu thẳm, câm lặng, chìm nghỉm trong đáy lòng. Anh cảm thấy trái tim mình như bị đóng băng, một khối băng lạnh giá, vĩnh viễn mang theo một vết sẹo không thể lành.
"Kết thúc rồi," anh lại thì thầm trong đầu, lần này không còn là câu hỏi hay dự cảm, mà là một lời khẳng định nghiệt ngã, một sự chấp nhận đau đớn. "Thật sự kết thúc rồi." Anh đã mất đi cơ hội duy nhất, và giờ đây, anh phải sống với hậu quả của sự chần chừ, của sự e dè không dám bày tỏ. Anh đã tự tay đẩy Lê An về phía một cuộc đời khác, một hạnh phúc khác không có anh.
Trần Hạo dựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, nhắm mắt lại. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang muốn vỡ òa, những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi. Anh không muốn mình yếu đuối, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự tan nát trong tâm hồn anh. Anh cố gắng giữ cho gương mặt mình một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự thờ ơ giả tạo để che giấu đi cơn bão tố đang gào thét bên trong. Tiếng động cơ xe vẫn đều đều, đưa anh đi xa hơn, ngày càng xa thị trấn ven sông, xa bờ sông cũ, xa tất cả những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây đã hóa thành những mũi kim đâm vào tim.
Anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ phải sống với nỗi tiếc nuối này, mãi mãi. Nó sẽ trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời anh, một người bạn đồng hành câm lặng. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt trong sự nghiệp, một người luôn đi trước thời đại trong công việc, nhưng lại mang một trái tim đầy vết sẹo, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai. Sự chấp nhận hiện thực đau đớn này sẽ là tiền đề cho việc anh vùi đầu vào công việc ở thành phố, biến nó thành nơi trú ẩn để lãng quên nỗi đau, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Nhưng anh biết, dù công việc có bận rộn đến mấy, dù thành công có rực rỡ đến đâu, nỗi tiếc nuối về Lê An, về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", sẽ luôn đeo bám anh, định hình tính cách và các mối quan hệ sau này của anh, cho đến hết cuộc đời.
***
Chiếc xe khách cũ kỹ cuối cùng cũng rề rà lăn bánh vào Bến xe khách Liên Tỉnh, tiếng phanh rít lên chói tai, kết thúc một hành trình dài dằng dặc, cả về địa lý lẫn tâm tưởng. Cánh cửa xe bật mở, một làn hơi nóng hầm hập pha lẫn mùi xăng dầu và khói xe ập thẳng vào mặt Trần Hạo, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh chậm rãi đứng dậy, cơ thể đau mỏi và cứng đờ sau nhiều giờ ngồi bất động. Mấy hành khách khác đã vội vã chen chúc xuống xe, tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng bước chân vội vã như muốn xé toạc màn tĩnh lặng mà anh đã cố gắng tạo ra quanh mình. Trần Hạo không vội. Anh nhấc chiếc vali nhỏ của mình xuống, cảm nhận sức nặng của nó, một sức nặng vật chất không là gì so với gánh nặng đang đè lên tâm hồn anh.
Khu vực bến xe hiện ra trước mắt anh là một khung cảnh hỗn loạn đặc trưng của một thành phố lớn: tiếng còi xe inh ỏi, tiếng loa thông báo vang vọng qua lại giữa những cột bê tông cũ kỹ, tiếng người bán hàng rong rao mời, tiếng hành khách gọi nhau í ới. Mùi xăng dầu đặc quánh hòa quyện với mùi khói bụi, mùi ẩm mốc từ những góc khuất, và cả mùi thức ăn đường phố nồng nặc. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, hối hả, nhưng lại hoàn toàn xa lạ với anh, dù đây là nơi anh đã từng coi là nhà, là mục tiêu để vươn tới. Anh đứng đó, giữa dòng người hối hả đang lướt qua mình, cảm thấy mình như một hòn đá lạc lõng giữa dòng sông cuộn chảy. Sự vô cảm của thành phố, sự vội vã của những con người xa lạ, dường như càng làm nổi bật sự trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Anh nhìn lướt qua những tòa nhà cao tầng sừng sững phía xa, những khối bê tông vô tri vươn mình lên trời, biểu tượng cho một cuộc sống hiện đại, nhộn nhịp mà anh đã từng khao khát. Nhưng giờ đây, tất cả dường như chỉ là một phông nền mờ ảo, không thể chạm tới được cảm xúc thật của anh. Từng bước chân anh di chuyển chậm rãi, nặng nề, khác hẳn với sự nhanh nhẹn, dứt khoát thường thấy. Anh không có đích đến cụ thể nào trong tâm trí, chỉ là cần rời khỏi cái nơi ồn ào này, rời khỏi cái cảm giác bị nuốt chửng bởi sự vô nghĩa. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một sản phẩm cao cấp, tinh xảo, mà anh đã phải cố gắng rất nhiều để có được, giờ đây lại như một lời nhắc nhở mỉa mai về những thành công vật chất chẳng thể nào lấp đầy được khoảng trống tình cảm. Nó vẫn đều đặn điểm giờ, như thể thời gian chẳng dừng lại vì nỗi đau của bất kỳ ai.
Trần Hạo đi ra khỏi khu vực nhà chờ, đến chỗ vắng người hơn. Anh lấy điện thoại di động ra, màn hình sáng lên, hiện lên một vài cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Anh lướt qua chúng một cách hờ hững, không muốn bận tâm. Cuộc sống ở thành phố vẫn đang vận hành, với những lo toan, những mối quan hệ mà anh đã cố gắng xây dựng. Nhưng tất cả đều trở nên nhạt nhòa. Anh bấm số của một dịch vụ taxi. Giọng nói của tổng đài viên vang lên đều đều, chuyên nghiệp. Anh chỉ nghe thấy một nửa, tâm trí anh vẫn còn kẹt lại đâu đó giữa thị trấn ven sông và hình ảnh một lễ đường trong tưởng tượng.
Trong lúc chờ đợi xe đến, Trần Hạo đứng tựa vào một cây cột bê tông, ánh nắng giữa trưa gay gắt vẫn không ngừng rọi xuống, khiến anh cảm thấy hơi choáng váng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn hỗn loạn. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi khói bụi và sự oi nồng của thành phố. Đây rồi, đây là cuộc sống mà anh đã chọn, một cuộc sống không có Lê An. Một cuộc sống mà anh sẽ phải tự mình đối mặt với tất cả, với những vết sẹo không thể lành và nỗi tiếc nuối sẽ theo anh mãi mãi. Anh mở mắt, nhìn về phía xa, nơi những chiếc xe hơi nối đuôi nhau di chuyển như một dòng chảy không ngừng. Anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ phải vùi mình vào cái dòng chảy hối hả ấy, để nỗi đau không còn có chỗ trú ngụ.
Một chiếc taxi màu xanh lá cây cũ kỹ dừng lại trước mặt anh. Tài xế, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ, nhìn anh qua gương chiếu hậu. Trần Hạo mở cửa xe, đặt chiếc vali vào cốp rồi ngồi vào ghế sau. Tiếng đóng cửa xe vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào bên ngoài. Chiếc xe lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của thành phố. Trần Hạo dựa đầu vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những con phố quen thuộc dần hiện ra, những tòa nhà cao tầng chọc trời, những biển quảng cáo rực rỡ. Tất cả đều không thể khơi gợi bất kỳ cảm xúc nào trong anh ngoài sự trống rỗng và một nỗi buồn câm lặng. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình cô độc, nơi anh sẽ phải học cách sống chung với nỗi đau và sự chấp nhận nghiệt ngã. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn đều đặn chạy, như thể nhắc nhở anh rằng thời gian không chờ đợi ai, và cuộc đời vẫn phải tiếp diễn, dù có thiếu vắng một phần quan trọng nhất.
***
Chiếc taxi rẽ vào một con đường nhỏ hơn, yên tĩnh hơn, dẫn đến khu chung cư cao cấp mà Trần Hạo đang ở. Không khí ở đây khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của trung tâm thành phố. Những hàng cây xanh được cắt tỉa gọn gàng, những tòa nhà hiện đại với kiến trúc sang trọng, và sự vắng lặng đến đáng sợ. Trần Hạo xuống xe, trả tiền và không nói thêm lời nào. Anh kéo vali đi vào sảnh, chào hỏi người bảo vệ một cách hờ hững rồi bấm thang máy lên tầng cao nhất. Cánh cửa thang máy mở ra, lộ ra hành lang dài, lát đá hoa cương bóng loáng. Không một tiếng động, không một bóng người. Sự tĩnh lặng ở đây dường như còn nặng nề hơn cả sự ồn ào ở bến xe.
Anh mở cửa căn hộ của mình, một không gian rộng lớn, tiện nghi với tầm nhìn bao quát toàn thành phố. Ánh nắng chiều đã nhạt dần, hắt những vệt vàng cam lên sàn gỗ và những bức tường trắng. Căn phòng được bài trí theo phong cách tối giản, hiện đại, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống. Nó giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, nhưng lại vô hồn. Trần Hạo buông chiếc vali xuống sàn, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong không gian trống trải. Anh không bật đèn, không bật nhạc, chỉ để mình chìm trong thứ ánh sáng nhập nhoạng của chiều tà đang dần buông.
Anh bước đến cửa sổ kính lớn, nơi thành phố trải dài dưới tầm mắt. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng cuối ngày, những con đường tấp nập xe cộ giờ chỉ còn là những dải lụa mềm mại trong tầm nhìn từ trên cao. Gió nhẹ bắt đầu thổi, mang theo chút hơi se lạnh của buổi hoàng hôn. Anh đặt hai lòng bàn tay lên mặt kính lạnh ngắt, cảm nhận sự rộng lớn của thế giới bên ngoài và sự nhỏ bé, cô độc của chính mình. Bao nhiêu năm qua, anh đã dốc hết sức lực để xây dựng sự nghiệp, để có được một vị trí vững chắc ở thành phố này, để có được một căn hộ xa hoa như thế này. Anh đã nghĩ rằng thành công sẽ lấp đầy mọi khoảng trống, sẽ mang lại cho anh sự mãn nguyện. Nhưng giờ đây, khi đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh chỉ cảm thấy một khoảng trống rỗng mênh mông, một sự vô nghĩa đến đáng sợ. Mọi thứ anh dày công xây dựng dường như không thể lấp đầy khoảng trống mà Lê An để lại.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi quần anh rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ của căn phòng. Trần Hạo giật mình, một cảm giác lo lắng vô cớ len lỏi. Anh rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị tên Thanh Tùng, người bạn thân duy nhất còn giữ liên lạc thường xuyên với anh từ thuở nhỏ. Anh do dự một lúc, rồi cũng trượt ngón tay để mở tin nhắn. Anh biết, tin nhắn từ Thanh Tùng, vào đúng thời điểm này, không thể nào là một tin tức bình thường. Nó sẽ là một nhát dao, một nhát dao cuối cùng, khẳng định sự thật mà anh đã cố gắng né tránh.
Dòng chữ ngắn ngủi hiện lên trên màn hình, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tim anh:
*Đám cưới An diễn ra rồi, mọi thứ tốt đẹp lắm Hạo ạ.*
Chỉ vỏn vẹn mười hai chữ, nhưng chúng lại mang sức nặng của cả một định mệnh, của cả một cuộc đời đã rẽ sang hai hướng khác nhau. Trần Hạo đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, từng chữ như thiêu đốt tâm can anh. "Đã diễn ra rồi." Vậy là kết thúc. Không còn hy vọng, không còn cơ hội. Lê An giờ đây đã là vợ của Nguyễn Hoàng Huy. Một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng và vĩnh viễn khắc sâu trong anh. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt trái tim anh, khiến anh khó thở.
***
Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống phía chân trời, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt cuối cùng ở phía Tây. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Nhưng trong căn hộ của Trần Hạo, chỉ có bóng tối và sự tĩnh mịch bao trùm. Anh vẫn đứng tựa vào cửa sổ, tay siết chặt chiếc điện thoại, ánh sáng mờ nhạt từ màn hình hắt lên gương mặt anh, lộ rõ vẻ mệt mỏi và đau khổ. Từng chữ trong tin nhắn của Thanh Tùng như những mũi kim châm vào từng tế bào thần kinh của anh, khiến anh run rẩy.
"Đã diễn ra rồi."
Cái cụm từ ấy lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời nguyền rủa, một bản án. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc áo cưới trắng, nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười đó không dành cho anh. Anh đã tự tay dâng hiến hạnh phúc của mình cho người khác, bằng sự chần chừ, bằng sự e dè không dám bày tỏ. Anh đã chậm một nhịp, và nhịp chậm ấy đã đánh đổi bằng cả một đời. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, bao nhiêu kỷ niệm bên bờ sông cũ, bao nhiêu lời nói không thành, tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, sắc nhọn cứa vào tâm can anh.
Trần Hạo trượt người xuống, ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường kính. Anh cuộn tròn người lại, hai tay ôm lấy đầu gối, như một đứa trẻ đang cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong chính bản thân mình. Nỗi đau không còn là những cơn quặn thắt dữ dội nữa, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi buồn câm lặng thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Nó không gào thét, không than khóc, mà chỉ âm ỉ, dai dẳng, như một ngọn lửa tàn đang cháy dở, vĩnh viễn không bao giờ tắt. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang bao bọc lấy anh, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với mọi cảm xúc, mọi hy vọng.
Thành công, tiền tài, địa vị... tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh mất đi điều quan trọng nhất. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại, giờ đây chỉ là một biểu tượng trống rỗng, một lời nhắc nhở về những gì anh đã đạt được mà không đổi lấy được hạnh phúc. Nó chỉ là một vật trang sức vô tri, không thể đo đếm được giá trị của một tình yêu, của một "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...".
Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự thất vọng, hối tiếc và cam chịu. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ rẽ sang một hướng khác. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, biến nó thành nơi trú ẩn, thành một bức tường kiên cố để che giấu nỗi đau và lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, một người luôn đi trước thời đại trong công việc, nhưng trái tim anh sẽ vĩnh viễn mang một vết sẹo, một vết sẹo không thể lành, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai. Sự cô độc sẽ là người bạn đồng hành của anh, và nỗi tiếc nuối về Lê An sẽ là cái bóng đeo bám anh cho đến hết cuộc đời.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ sàn nhà thấm vào cơ thể. Ngoài kia, thành phố vẫn đang chuyển mình trong đêm, với những ánh đèn rực rỡ và tiếng còi xe xa xăm. Nhưng trong căn hộ của anh, chỉ có một khoảng không vô tận, một sự trống rỗng mà không một thành công nào, không một niềm vui nào có thể lấp đầy được nữa. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng Lê An đã thuộc về người khác. Chấp nhận rằng anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã "lỡ cả một đời". Nỗi đau này, nó sẽ khắc sâu vào anh, trở thành một phần không thể tách rời, một dấu vết của thời gian mà anh sẽ mang theo mãi mãi.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.