Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 810: Chương Kết Cho Một Tình Yêu: Lễ Đường và Nhát Cứa Trong Tim
Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống phía chân trời, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt cuối cùng ở phía Tây. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Nhưng trong căn hộ của Trần Hạo, chỉ có bóng tối và sự tĩnh mịch bao trùm. Anh vẫn đứng tựa vào cửa sổ, tay siết chặt chiếc điện thoại, ánh sáng mờ nhạt từ màn hình hắt lên gương mặt anh, lộ rõ vẻ mệt mỏi và đau khổ. Từng chữ trong tin nhắn của Thanh Tùng như những mũi kim châm vào từng tế bào thần kinh của anh, khiến anh run rẩy.
"Đã diễn ra rồi."
Cái cụm từ ấy lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời nguyền rủa, một bản án. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc áo cưới trắng, nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười đó không dành cho anh. Anh đã tự tay dâng hiến hạnh phúc của mình cho người khác, bằng sự chần chừ, bằng sự e dè không dám bày tỏ. Anh đã chậm một nhịp, và nhịp chậm ấy đã đánh đổi bằng cả một đời. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, bao nhiêu kỷ niệm bên bờ sông cũ, bao nhiêu lời nói không thành, tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, sắc nhọn cứa vào tâm can anh.
Trần Hạo trượt người xuống, ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường kính. Anh cuộn tròn người lại, hai tay ôm lấy đầu gối, như một đứa trẻ đang cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong chính bản thân mình. Nỗi đau không còn là những cơn quặn thắt dữ dội nữa, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi buồn câm lặng thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Nó không gào thét, không than khóc, mà chỉ âm ỉ, dai dẳng, như một ngọn lửa tàn đang cháy dở, vĩnh viễn không bao giờ tắt. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang bao bọc lấy anh, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với mọi cảm xúc, mọi hy vọng.
Thành công, tiền tài, địa vị... tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh mất đi điều quan trọng nhất. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại, giờ đây chỉ là một biểu tượng trống rỗng, một lời nhắc nhở về những gì anh đã đạt được mà không đổi lấy được hạnh phúc. Nó chỉ là một vật trang sức vô tri, không thể đo đếm được giá trị của một tình yêu, của một "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...".
Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự thất vọng, hối tiếc và cam chịu. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ rẽ sang một hướng khác. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, biến nó thành nơi trú ẩn, thành một bức tường kiên cố để che giấu nỗi đau và lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, một người luôn đi trước thời đại trong công việc, nhưng trái tim anh sẽ vĩnh viễn mang một vết sẹo, một vết sẹo không thể lành, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai. Sự cô độc sẽ là người bạn đồng hành của anh, và nỗi tiếc nuối về Lê An sẽ là cái bóng đeo bám anh cho đến hết cuộc đời.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ sàn nhà thấm vào cơ thể. Ngoài kia, thành phố vẫn đang chuyển mình trong đêm, với những ánh đèn rực rỡ và tiếng còi xe xa xăm. Nhưng trong căn hộ của anh, chỉ có một khoảng không vô tận, một sự trống rỗng mà không một thành công nào, không một niềm vui nào có thể lấp đầy được nữa. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng Lê An đã thuộc về người khác. Chấp nhận rằng anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã "lỡ cả một đời". Nỗi đau này, nó sẽ khắc sâu vào anh, trở thành một phần không thể tách rời, một dấu vết của thời gian mà anh sẽ mang theo mãi mãi.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm nhẹ lên mái ngói rêu phong của ngôi nhà cổ, không khí tại nhà Lê An đã rộn ràng khác thường. Tiếng cười nói xen lẫn tiếng lách cách của bát đũa, mùi hương của xôi gấc, gà luộc, và hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên lan tỏa khắp gian nhà. Mẹ Lê An, bà Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt vẫn long lanh niềm vui, tất bật cùng Bà Mai – người hàng xóm thân thiết, và vài người dì khác chuẩn bị mâm cỗ. Bà Tư thoăn thoắt xếp đĩa, tay run run nhưng miệng không ngừng dặn dò, mắt không rời khỏi cô con gái đang ngồi trước gương.
Lê An ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ quen thuộc đặt giữa gian phòng khách, trước tấm gương soi đã bạc màu thời gian. Phía sau cô, chiếc váy cưới trắng tinh khôi, với những đường ren thêu tinh xảo, đang treo lơ lửng, chờ đợi. Gương mặt cô gái dịu dàng ngày nào, giờ đây đã trưởng thành hơn, mang một vẻ đẹp viên mãn và pha lẫn chút hồi hộp. Lê An khẽ đưa tay chạm vào gò má mình, cảm nhận nhịp đập nơi lồng ngực. Cô gái của những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, giờ đây sắp bước sang một trang mới, hoàn toàn khác.
Một thoáng hoài niệm như làn gió nhẹ lướt qua tâm trí cô. Đó là những hình ảnh mờ nhạt của một cậu bé với đôi mắt kiên định, luôn âm thầm dõi theo cô. Là những lời nói không thành, những cử chỉ quan tâm vụng về. Là một khoảng cách vô hình đã dần lớn lên, chia cắt hai tâm hồn tưởng chừng như không thể tách rời. Lê An hít thở sâu, cố gắng xua đi những mảnh ký ức vụn vỡ ấy. Cô đã chọn. Cô đã bước tiếp. Và giờ đây, không có lý do gì để nhìn lại, để chìm đắm trong những "nếu như ngày đó".
"An ơi, con gái mẹ hôm nay đẹp quá!" Bà Tư tiến đến gần, giọng nghẹn ngào, đôi mắt ướt lệ. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái, vuốt ve mái tóc đen mượt. "Hạnh phúc nhé con."
Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định. Cô quay lại nhìn mẹ, đôi mắt cũng long lanh. "Dạ, con sẽ hạnh phúc mà mẹ. Mẹ đừng khóc."
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đứng bên cạnh, tay cầm chiếc lược ngà, chuẩn bị giúp Lê An vấn tóc. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà lẩm bẩm như thể đang nhắc lại một câu nói quen thuộc từ nhiều năm trước, trước khi sửa lại bằng giọng đầy xúc động. "Phúc phận của con bé An đây mà. Chú Huy tốt bụng, hiền lành, sẽ yêu thương con bé hết lòng."
Lê An khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Nguyễn Hoàng Huy. Anh là người đã đến bên cô khi cô mệt mỏi nhất, khi cô cần một bến đỗ an yên. Anh không phải là mối tình đầu mãnh liệt, không phải là người cô đã từng chờ đợi mỏi mòn, nhưng anh là người đã cho cô sự quan tâm, sự an toàn và một tương lai rõ ràng. Điều đó, đối với Lê An, là quá đủ.
Bà Mai bắt đầu vấn tóc cho Lê An, những ngón tay khéo léo cuộn lấy từng lọn tóc, tạo thành một búi tóc gọn gàng, thanh lịch. Mùi dầu dừa thoang thoảng quyện với mùi hương hoa cau từ bình hoa đặt trên bàn. Xung quanh, tiếng cười nói của họ hàng, bà con lối xóm càng lúc càng rộn ràng. Không khí vui tươi, ấm cúng bao trùm, xua tan đi bất kỳ dấu vết nào của sự tiếc nuối hay hoài niệm. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận bàn tay ấm áp của mẹ cài chiếc khăn voan mỏng manh lên đầu mình. Chiếc khăn voan nhẹ như mây, nhưng mang theo biết bao hy vọng và lời chúc phúc. Cô mở mắt, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Một cô dâu. Một khởi đầu mới.
Cô đứng dậy, để mẹ và Bà Mai chỉnh sửa lại từng nếp váy cưới. Lớp vải ren mềm mại lướt trên da, cảm giác mát lạnh nhưng cũng đầy trang trọng. Chiếc váy ôm vừa vặn cơ thể, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát của cô. Lê An xoay nhẹ một vòng, tà váy xòe rộng, trắng muốt như đám mây. Cô hít thở sâu, nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt kiên định nhìn vào gương, như tự nhủ với chính mình về quyết định của ngày hôm nay. Không còn chỗ cho sự chần chừ, không còn chỗ cho những day dứt. Chỉ còn sự bình yên và một trái tim sẵn sàng đón nhận tương lai.
***
Cùng lúc đó, cách đó hàng trăm cây số, tại thành phố lớn, một không gian hoàn toàn khác đang bao trùm căn hộ cao cấp của Trần Hạo. Trời âm u, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc ngoài cửa sổ kính, khiến những tòa nhà chọc trời phía xa hiện lên mờ ảo như những bóng ma. Căn hộ rộng lớn, với nội thất hiện đại và đắt tiền, giờ đây dường như chỉ càng nhấn chìm anh vào sự cô độc. Trần Hạo ngồi bất động trên chiếc ghế sofa da màu đen, cơ thể anh chìm sâu vào lớp đệm êm ái, nhưng tâm hồn anh lại chông chênh đến lạ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt, lấp lánh dưới ánh đèn trần, nhưng dường như cũng không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng anh.
Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu chảy dài trên mặt kính, tạo nên những đường vân phức tạp. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng mưa rơi đều đặn, như một điệu nhạc buồn. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ thoang thoảng của đồ nội thất và mùi không khí lạnh từ điều hòa. Tất cả tạo nên một bầu không khí ảm đạm, nặng nề, đối lập hoàn toàn với sự rực rỡ và hối hả thường ngày của thành phố.
Đột nhiên, một nỗi đau nhói lên không rõ nguyên nhân, một cảm giác mất mát sâu sắc không thể lý giải, xuyên thẳng vào tim anh. Nó không phải là sự hối tiếc âm ỉ của đêm qua, khi anh nhận tin nhắn về đám cưới đã diễn ra. Nó là một nỗi đau mới, sắc bén hơn, như thể có điều gì đó vĩnh viễn tan vỡ ngay trong khoảnh khắc này, một sợi dây vô hình nào đó vừa bị cắt đứt. Cảm giác như một nhát dao vô hình, lạnh lẽo, đang từ từ cứa vào lồng ngực anh, sâu hơn, đau hơn từng chút một. Nó không chỉ là sự tiếc nuối, mà là sự chấp nhận nghiệt ngã của một kết thúc không thể đảo ngược, một dấu chấm hết cho mọi hy vọng, dù là nhỏ nhoi nhất.
Anh đưa một tay ôm chặt lấy ngực, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn của trái tim mình. Tay kia anh nắm chặt thành ghế sofa, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề, nhưng hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, không phải là hình ảnh anh tưởng tượng đêm qua, mà là một hình ảnh sống động, chân thực hơn cả thực tại. Anh thấy cô đang mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng không dành cho anh, mà cho một người đàn ông khác.
"Đến giờ rồi sao...?" Trần Hạo thì thầm, giọng nói khô khốc, lạc đi trong không gian tĩnh lặng. Đó là một câu hỏi không lời, đầy tuyệt vọng, không phải dành cho ai khác ngoài chính bản thân anh, một lời thừa nhận nghiệt ngã về thời điểm định mệnh. Anh biết, anh cảm nhận được. Khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi, đã né tránh, đã tự lừa dối mình rằng nó sẽ không đến, cuối cùng cũng đã xảy ra. Anh cảm thấy một phần linh hồn mình đang chết đi, từng chút một.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào nỗi cô đơn đang bủa vây. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự bất lực, của nỗi đau quá lớn không thể kìm nén. Nó là giọt nước mắt của một người đàn ông đã "chậm một nhịp", và giờ đây phải chứng kiến "cả một đời" tan biến. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, lấp lánh như một lời chế giễu, nhắc nhở anh về những gì anh đã đạt được, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Nó là một biểu tượng trống rỗng, một lời nhắc nhở rằng tiền tài và danh vọng không thể mua được thời gian, không thể quay ngược lại quá khứ, không thể thay đổi một định mệnh đã được an bài bởi chính sự chần chừ của anh.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn hối hả, vẫn tiếp tục vòng quay của nó, nhưng đối với Trần Hạo, mọi thứ dường như đã ngừng lại. Anh cảm thấy mình đang đứng ngoài cuộc, lạc lõng và trống rỗng. Nỗi đau này, nó sẽ khắc sâu vào anh, trở thành một vết sẹo vĩnh viễn, một phần không thể tách rời của con người anh. Từ giây phút này, anh sẽ vùi mình vào công việc, biến nó thành bức tường kiên cố để che giấu vết thương lòng, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, một tượng đài của sự nghiệp, nhưng trái tim anh sẽ mãi mãi mang một nỗi cô độc, một nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi.
***
Tại nhà thờ nhỏ giữa thị trấn, nơi có tiếng chuông cổ kính ngân vang mỗi buổi sáng, một không khí hoàn toàn khác biệt đang bao trùm. Những tia nắng dịu nhẹ của buổi trưa len lỏi qua ô cửa kính màu, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gạch cổ. Hương hoa ly, hoa hồng và sáp nến thoang thoảng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương trang trọng, thiêng liêng. Tiếng đàn organ trầm bổng vang lên, không quá dồn dập mà nhẹ nhàng, trang nghiêm, như một lời dẫn dắt cho khoảnh khắc trọng đại sắp diễn ra.
Lê An, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tay nắm chặt tay bố, ông Trần Văn Ba, bước từng bước nhẹ nhàng trên thảm đỏ dẫn vào lễ đường. Mỗi bước chân của cô dường như đều mang theo một sự chấp nhận, một sự từ bỏ quá khứ và một sự hướng tới tương lai. Chiếc váy cưới lộng lẫy, với những đường thêu ren tinh xảo, phản chiếu ánh sáng, khiến cô trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết. Mái tóc đen mượt được vấn gọn gàng, chiếc khăn voan mỏng manh che đi một phần gương mặt, nhưng không giấu được ánh mắt long lanh và nụ cười mãn nguyện.
Ông Trần Văn Ba, với mái tóc đã bạc và vóc dáng gầy gò, đôi mắt đỏ hoe nhưng gương mặt tràn đầy niềm tự hào. Ông nâng niu bàn tay con gái, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của nó. Trọn đời ông đã dốc sức nuôi dạy cô bé này, và giờ đây, ông đang tiễn con gái về nhà chồng. Bước chân ông chậm rãi, cẩn trọng, như thể sợ rằng một khoảnh khắc sơ suất nào đó có thể làm vỡ tan đi sự hoàn hảo của giây phút này.
"Con gái của bố... hãy thật hạnh phúc nhé," ông Trần Văn Ba thì thầm, giọng khẽ run, vừa đủ để Lê An nghe thấy. Ông khẽ siết chặt tay con gái, rồi nhẹ nhàng trao bàn tay cô cho Nguyễn Hoàng Huy, người đang đứng đợi ở cuối con đường, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt tràn đầy tình yêu.
Nguyễn Hoàng Huy, trong bộ vest lịch lãm, gương mặt điển trai sáng bừng niềm hạnh phúc. Ánh mắt anh dán chặt vào Lê An từ giây phút cô xuất hiện, không hề rời đi. Anh đón lấy tay Lê An từ tay bố cô, nhẹ nhàng nắm chặt, như thể đang nắm giữ cả thế giới. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, mang đến cho Lê An một cảm giác an toàn tuyệt đối.
"Anh yêu em, An," Nguyễn Hoàng Huy thì thầm, lời thề nguyện đầu tiên, không cần mic, không cần ai nghe thấy, chỉ dành riêng cho cô. Ánh mắt anh tràn đầy tình yêu và sự bảo bọc, hứa hẹn một cuộc đời bình yên và hạnh phúc.
Lê An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Cô gật đầu, thay cho lời đáp. Cặp đôi cùng nhau tiến lên bục, đối mặt với mục sư. Dưới ánh sáng vàng dịu của nhà thờ, họ trao nhau những lời thề nguyện thiêng liêng, từng câu từng chữ đều thấm đẫm sự cam kết và tình yêu. Tiếng chuông nhà thờ vang lên một hồi dài, như một lời chúc phúc từ trời cao, đánh dấu khoảnh khắc thiêng liêng ấy.
Sau lời thề, Nguyễn Hoàng Huy từ tốn lấy ra chiếc nhẫn cưới. Chiếc nhẫn vàng trắng lấp lánh, đơn giản nhưng tinh tế, được anh nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của Lê An. Cảm giác mát lạnh từ kim loại, rồi sự ấm áp khi chiếc nhẫn vừa vặn trên ngón tay, như một lời khẳng định về sự gắn kết vĩnh cửu. Lê An cũng nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào tay Hoàng Huy. Hai chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng cho sự lựa chọn, cho định mệnh, và cho một con đường chung đã được mở ra.
Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, được Nguyễn Hoàng Huy đặt lên môi Lê An. Nụ hôn ấy không chỉ là sự kết nối giữa hai con người, mà còn là lời tuyên bố chính thức, kết nối hai cuộc đời dưới sự chứng giám của Chúa và tất cả những người thân yêu. Tiếng vỗ tay vang lên khắp lễ đường, những lời chúc phúc thì thầm, những nụ cười rạng rỡ. Lê An nhìn Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt cô tràn đầy sự bình yên và mãn nguyện. Cô đã tìm thấy bến đỗ của mình.
Giây phút ấy, Lê An cảm thấy như một cánh cửa cũ vừa khép lại, và một cánh cửa mới rộng lớn hơn đang mở ra. Cô không còn là cô gái của những nuối tiếc, của những đợi chờ vô vọng. Cô là cô dâu của Nguyễn Hoàng Huy, là người phụ nữ đã lựa chọn hạnh phúc hiện tại và tương lai. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh, khẳng định rằng con đường của cô và Trần Hạo đã vĩnh viễn chia đôi, không thể nào quay lại. Nỗi đau và sự chấp nhận mất mát của Trần Hạo, dù cô không hay biết, đã trở thành động lực để anh vùi mình vào công việc một cách điên cuồng ở thành phố, biến công việc thành nơi trú ẩn và lấp đầy khoảng trống cảm xúc. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn. Còn Lê An, cô sẽ tìm thấy hạnh phúc trong sự ổn định, nhưng đôi khi vẫn có thể có những khoảnh khắc hoài niệm mơ hồ về quá khứ, dù không ảnh hưởng đến hiện tại, một lời nhắc nhở về những gì đã từng.
Buổi lễ kết thúc, cặp đôi dắt tay nhau bước ra khỏi nhà thờ, gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Ngoài kia, nắng vẫn dịu, trời vẫn quang đãng, như chào đón một cuộc đời mới, một khởi đầu mới. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa cỏ và nắng sớm. Cô đã chính thức bước vào một chương mới, và cô biết, cô đã sẵn sàng cho nó.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.