Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 811: Lời Thề Nguyện Cay Đắng: Cánh Cửa Hy Vọng Khép Lại Vĩnh Viễn

Buổi lễ kết thúc, cặp đôi dắt tay nhau bước ra khỏi nhà thờ, gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Ngoài kia, nắng vẫn dịu, trời vẫn quang đãng, như chào đón một cuộc đời mới, một khởi đầu mới. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa cỏ và nắng sớm. Cô đã chính thức bước vào một chương mới, và cô biết, cô đã sẵn sàng cho nó.

***

Trong căn hộ chung cư cao tầng nằm sâu giữa lòng thành phố, ánh đèn đường nhấp nháy như những hạt bụi vàng vương vãi trên nền vải nhung đen thẳm của màn đêm. Trần Hạo ngồi co ro trên chiếc ghế bành bọc da màu tối, tựa đầu vào đầu gối, cơ thể cuộn tròn lại như cố gắng thu mình vào một không gian bé nhỏ nhất có thể, trốn tránh khỏi sự thật đang gào thét trong tâm trí anh. Chiếc điện thoại thông minh, vật bất ly thân của con người hiện đại, nằm úp trên mặt bàn kính lạnh lẽo, màn hình vẫn còn sáng mờ, hiển thị một tin nhắn vừa nhận được từ Thanh Tùng, người bạn chí cốt ở quê nhà. Anh không cần phải mở khóa, không cần phải đọc từng con chữ. Dù chỉ là một thoáng lướt qua, dòng thông báo ngắn gọn cũng đủ để xuyên thủng trái tim anh như một mũi dao sắc lạnh, xác nhận điều mà anh đã linh cảm, đã sợ hãi nhất bấy lâu nay.

Căn hộ của Trần Hạo, dù được thiết kế hiện đại và tiện nghi, với tông màu xám và trắng chủ đạo, mang một vẻ đẹp tối giản nhưng lại chất chứa sự lạnh lẽo khó tả. Không có những chậu cây xanh tươi tốt như trong mô tả về "Căn Hộ 'Góc Ban Công Nắng' lý tưởng", chỉ có một vài vật trang trí bằng kim loại và thủy tinh phản chiếu ánh sáng nhân tạo một cách vô hồn. Không khí trong phòng đặc quánh một mùi cà phê đã nguội từ sáng, lẫn với chút mùi kim loại của thiết bị điện tử. Tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố, xen lẫn tiếng động cơ xe máy rì rầm, tạo thành một bản giao hưởng đô thị buồn tẻ, không chút cảm xúc, y hệt như tâm trạng của Trần Hạo lúc này. Anh siết chặt bàn tay đang đặt trên đầu gối, cảm nhận từng đốt xương khẽ kêu rắc rắc. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt kính sapphire sáng bóng, phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ màn hình điện thoại, như một lời nhắc nhở trớ trêu về cái giá của sự thành công mà anh đã lao đầu vào theo đuổi. Nó là biểu tượng của địa vị, của những nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng giờ phút này, nó chỉ càng làm sâu sắc thêm cảm giác trống rỗng, vô vị trong lòng anh.

Anh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh không mời mà đến, nhưng chúng cứ hiện rõ mồn một, sắc nét như thể anh đang đứng đó, chứng kiến tận mắt. Trong tâm trí anh, thời gian dường như quay ngược, đưa anh trở về với thị trấn nhỏ ven sông, với những con đường đất quen thuộc và mái nhà thờ cổ kính. Anh thấy Lê An, cô gái mà anh đã yêu thương, đã khắc sâu vào từng tế bào ký ức của mình, đang bước đi. Cô ấy đẹp hơn bao giờ hết, tựa như một thiên thần giáng trần trong bộ váy cưới trắng tinh khôi. Chiếc khăn voan mỏng manh không thể che đi vẻ rạng rỡ, ánh mắt long lanh và nụ cười bình yên trên môi cô. Nụ cười ấy, lẽ ra phải dành cho anh, lẽ ra phải là của anh. Nhưng không, nó thuộc về một người khác.

Trần Hạo gục đầu vào lòng bàn tay, những ngón tay siết chặt lấy nhau đến trắng bợt. Hơi thở anh trở nên nặng nề, từng nhịp đập của trái tim như muốn xé toạc lồng ngực. Anh thì thầm, giọng khàn đặc, lạc đi trong không gian tĩnh mịch của căn phòng: "Em đã thực sự... đi rồi." Câu nói như một lời tuyên án cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng mỏng manh còn sót lại trong tâm hồn anh. Sự thật này, dù đã được dự liệu, dù đã được chuẩn bị tinh thần, vẫn giáng xuống anh như một tảng đá khổng lồ, nghiền nát mọi thứ thành tro bụi. Anh cảm thấy như một phần linh hồn mình vừa bị xé toạc, để lại một lỗ hổng lớn, lạnh lẽo và trống rỗng đến cùng cực.

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang trong tâm trí anh, không phải là tiếng chuông vui mừng của một khởi đầu mới, mà là tiếng chuông báo hiệu một sự kết thúc, một lời vĩnh biệt. Anh thấy Lê An đứng trước bàn thờ, ánh mắt dịu dàng và kiên định nhìn Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đang đứng bên cạnh cô. Ánh sáng vàng dịu từ những ô cửa kính màu của nhà thờ đổ xuống, bao phủ lấy hình bóng hai người, tạo nên một cảnh tượng thiêng liêng và trang trọng đến nhói lòng. Trong đầu Trần Hạo, từng lời thề nguyện được lặp lại, không phải bằng giọng của linh mục hay cô dâu chú rể, mà bằng chính giọng nói của nỗi đau, của sự tiếc nuối: "Con có đồng ý lấy người này làm vợ/chồng không?" Và rồi, câu trả lời, sắc lạnh như lưỡi dao, cứa vào từng thớ thịt trong tâm hồn anh: "Con đồng ý."

Khoảnh khắc Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng lồng chiếc nhẫn cưới lấp lánh vào ngón áp út của Lê An, một tia sáng chói loá như xé toạc không gian trong tâm trí Trần Hạo. Tia sáng đó không mang theo hy vọng, mà nó mang theo sự tàn nhẫn của thực tại, đóng sập cánh cửa cuối cùng của hy vọng mà anh đã cố gắng bám víu. Chiếc nhẫn vàng trắng lấp lánh trên ngón tay Lê An không chỉ là biểu tượng của tình yêu và sự cam kết, mà còn là một dấu chấm hết nghiệt ngã cho mối tình thanh mai trúc mã của anh. Anh thấy Lê An nở một nụ cười bình yên, nhưng dứt khoát, một nụ cười mà anh biết, cô đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không có anh. Nụ cười ấy, dù đẹp đến nao lòng, lại là nhát cứa sâu nhất vào trái tim Trần Hạo, bởi nó khẳng định rằng cô đã thật sự buông bỏ, đã hoàn toàn bước sang một trang mới, mà anh không phải là một phần trong đó.

Mùi hương trầm nhẹ của nhà thờ, mùi hoa cưới thoang thoảng trong không khí, tất cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong tưởng tượng của anh đều trở nên sống động một cách tàn nhẫn, giày vò tâm can anh. Anh cảm nhận rõ ràng sự tĩnh lặng đến đáng sợ của không gian sau những lời thề nguyện, chỉ còn lại tiếng vọng của lời hứa và sự gắn kết vĩnh cửu. Ánh mắt họ giao nhau, tràn đầy tình yêu và sự cam kết, là một bằng chứng không thể chối cãi về một hạnh phúc mới đã đơm hoa kết trái. Cảnh tượng ấy cứ chớp tắt, rồi lại hiện rõ mồn một trong tâm trí Trần Hạo, như một thước phim quay chậm của nỗi đau, lặp đi lặp lại không ngừng. Anh cảm thấy một cảm giác bỏng rát nơi lồng ngực, như thể có một ngọn lửa đang thiêu đốt tất cả những gì còn sót lại của hy vọng và tình yêu.

Trần Hạo mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Cảm giác đau đớn không chỉ đơn thuần là nỗi buồn hay sự tiếc nuối. Đó là một sự trống rỗng đến cùng cực, một lỗ hổng lớn hoác trong lồng ngực anh, nơi lẽ ra phải là trái tim đang đập rộn ràng vì yêu thương. Nó lạnh buốt, vô tận, như một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Anh nhận ra rằng, mọi thứ đã kết thúc thật rồi. Không còn "nếu như ngày đó anh nói sớm hơn một chút", không còn "giá mà anh dũng cảm hơn". Chỉ còn lại thực tại nghiệt ngã và một tương lai mà anh phải tự mình bước đi, không có Lê An. Khoảng cách vô hình đã từng ngăn cách họ giờ đây đã biến thành một bức tường kiên cố, không thể xuyên thủng.

Hình ảnh cha anh, Trần Văn Ba, với mái tóc bạc và những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, và mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, với ánh mắt lo lắng đầy yêu thương, chợt lướt qua tâm trí anh. Những kỳ vọng vô hình, những áp lực về sự nghiệp, về thành công mà anh đã lao đầu vào theo đuổi, bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Chúng không còn là động lực, mà là gánh nặng, là sự nhắc nhở về một con đường anh đã chọn, đã đánh đổi bằng cả một đời hạnh phúc. Anh đã từng nghĩ rằng thành công vật chất sẽ lấp đầy mọi khoảng trống, sẽ bù đắp cho những thiếu thốn tình cảm. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tất cả chỉ là ảo ảnh.

"Sai một bước... lỡ cả một đời," anh thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc, đầy cay đắng. Lời nói không thành, những lời yêu thương đã không kịp thốt ra, những cảm xúc đã bị chôn vùi bởi sự e dè, sự tính toán, giờ đây chỉ còn là tiếng vọng đau đớn trong tâm hồn. Anh đứng dậy, cảm giác nặng nề như đeo chì. Bước chân anh chậm chạp, vô hồn, đưa anh đến ban công. Anh nhìn xuống thành phố đang lên đèn, ánh sáng rực rỡ nhưng lạnh lẽo, vô vàn những chấm nhỏ li ti, mỗi chấm là một cuộc đời, một câu chuyện. Anh tự hỏi, trong hàng triệu ánh sáng ấy, có bao nhiêu người cũng đang trải qua cảm giác trống rỗng như anh?

Anh đưa tay lên che mắt, như muốn ngăn lại những giọt nước mắt đang chực trào, hoặc đơn giản là muốn che đi cái thế giới tàn nhẫn này. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo tất cả nỗi tuyệt vọng và sự bất lực. Rồi anh quay lưng lại, hướng về phía bàn làm việc chất đầy tài liệu, những bản kế hoạch, những con số khô khan. Anh bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bóng đèn huỳnh quang chiếu rọi căn phòng, xua đi bóng tối nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh mở máy tính, tiếng khởi động quen thuộc của hệ điều hành vang lên. Ngón tay anh bắt đầu lướt trên bàn phím, gõ những dòng chữ vô tri vào màn hình sáng rực. Anh vùi mình vào công việc như một cỗ máy, cố gắng dập tắt mọi cảm xúc, cố gắng lấp đầy cái lỗ hổng lớn trong lồng ngực bằng những con số và những dự án.

Đêm dài lê thê, tiếng gõ phím đều đặn vang lên trong căn phòng im ắng, như một bản nhạc buồn không lời, một lời thề nguyện cay đắng cho một cuộc đời sẽ chỉ còn lại sự nghiệp và nỗi cô đơn. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay Lê An, trong trí tưởng tượng của Trần Hạo, là biểu tượng vĩnh viễn cho sự lựa chọn và định mệnh, khẳng định rằng con đường của cô và anh đã chia đôi mãi mãi, không thể nào quay lại. Nỗi đau và sự chấp nhận mất mát trong đêm nay sẽ là động lực để anh vùi mình vào công việc một cách điên cuồng ở thành phố, biến công việc thành nơi trú ẩn và lấp đầy khoảng trống cảm xúc. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn, mãi mãi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free