Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 812: Hạnh Phúc Lặng Thầm và Nỗi Đau Vô Vọng: Hồi Kết Một Mối Tình

Tiếng gõ phím đều đặn của Trần Hạo cuối cùng cũng chìm vào khoảng không im ắng của đêm khuya, khi những con số cuối cùng được sắp xếp, những dòng code cuối cùng được hoàn thiện. Màn hình máy tính rực sáng như một cửa sổ đơn độc giữa biển đêm đen kịt của căn hộ. Anh không biết mình đã làm việc bao lâu, chỉ biết khi những ngón tay mỏi nhừ rời khỏi bàn phím, ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời, vẽ lên một vệt sáng mờ ảo phía xa thành phố. Mệt mỏi nhưng không thể ngủ, anh gục đầu xuống bàn một lúc, cố gắng xua đi những hình ảnh lặp đi lặp lại của đêm qua: chiếc váy trắng tinh khôi, nụ cười bình yên, và đặc biệt là chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay Lê An, biểu tượng cho sự kết thúc không thể đảo ngược.

Trần Hạo ngẩng đầu dậy, cảm giác choáng váng nhẹ. Anh đứng dậy, bước chân nặng trĩu đưa anh về phía chiếc giường trống trải. Căn hộ sang trọng, hiện đại nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, với thiết kế mở và toàn bộ tường kính, đáng lẽ phải mang lại cảm giác phóng khoáng, tự do. Nhưng giờ đây, nó chỉ phản chiếu chính tâm trạng của anh: rộng lớn nhưng cô độc, rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt bắt đầu len lỏi qua khung cửa kính khổng lồ, rọi vào căn phòng được bài trí theo phong cách Bắc Âu tối giản, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Nó mang một vẻ đẹp tinh tế, không tì vết, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, thiếu đi tiếng cười nói, thiếu đi sự hiện diện của một người phụ nữ. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh tự động, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động làm nền cho sự tĩnh mịch bao trùm. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang thoang thoảng tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng cũng đầy vẻ xa cách.

Anh ngồi xuống mép giường, tay vuốt nhẹ tấm ga trải giường lụa lạnh lẽo. “Vậy là… đã kết thúc thật rồi,” anh thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và cảm xúc dồn nén. Lời nói không thành, những lời yêu thương đã không kịp thốt ra, giờ đây đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lớp bụi của thời gian và quyết định. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, nhưng nó cứ bám riết lấy tâm trí anh như một lời nguyền, một dấu ấn không thể phai mờ. Cảm giác trống rỗng nơi lồng ngực anh vẫn còn đó, một lỗ hổng lớn hoác mà dường như không gì có thể lấp đầy. Nó không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự bào mòn từ bên trong, khiến anh cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh giữa biển khơi, mất đi phương hướng, mất đi bến đỗ.

Anh mở mắt, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố bên dưới đã bắt đầu một ngày mới nhộn nhịp, những dòng xe cộ như những con kiến bò trên mặt đất, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng. Nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một màn sương mờ của nỗi đau, một bức tranh sống động mà anh không thể nào hòa mình vào. Anh đến trước gương lớn trong phòng thay đồ, nhìn hình ảnh phản chiếu tiều tụy của mình. Quầng thâm dưới mắt, nét mặt căng thẳng, hàm râu lún phún. Đó không còn là Trần Hạo của ngày xưa, của tuổi trẻ nồng nhiệt, mà là một người đàn ông trưởng thành, mang trên mình những vết sẹo vô hình của thời gian và những lựa chọn sai lầm.

Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng loáng, đặt trên bàn cạnh vài quyển sách kinh doanh. Đó là một món quà anh tự thưởng cho mình khi đạt được một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp. Anh nhặt nó lên, cảm nhận sự lạnh lẽo và nặng nề của kim loại. Chiếc đồng hồ không chỉ là vật trang sức, mà còn là biểu tượng của thời gian, của những khoảnh khắc đã trôi qua, của những điều không thể quay lại. Anh đeo nó lên cổ tay, tiếng "cạch" nhỏ vang lên khi khóa đồng hồ được gài chặt, như một lời thề, một sự cam kết. "Từ giờ trở đi... chỉ còn công việc," anh tự nhủ, giọng nói mang một sự kiên quyết đến lạnh lùng. Anh sẽ vùi mình vào nó, biến công việc thành nơi trú ẩn, thành liều thuốc giảm đau duy nhất cho tâm hồn đang rỉ máu.

Anh đứng dậy, bước nhanh vào phòng tắm. Tiếng nước chảy xối xả, tiếng bàn chải đánh răng, tiếng dao cạo râu lướt trên da. Anh làm mọi thứ một cách máy móc, vô hồn, cố gắng gột rửa đi sự mệt mỏi thể xác và cả những ám ảnh trong tâm trí. Mùi xà phòng bạc hà the mát không thể xua tan đi mùi vị đắng chát của sự tiếc nuối vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Anh nhìn mình trong gương một lần nữa, đôi mắt đã bớt đi vẻ tiều tụy, thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, lạnh lẽo. Anh đã sẵn sàng đối mặt với một ngày mới, với một cuộc đời mới, nơi anh sẽ là một người đàn ông thành đạt, nhưng mãi mãi mang vết sẹo tình cảm. Anh sẽ không bao giờ để bất kỳ cảm xúc nào làm anh chệch hướng thêm một lần nào nữa.

***

Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với những bóng ma trong tâm trí mình, thì cách xa hàng trăm cây số, tại ngôi nhà nhỏ ven sông ở thị trấn, một khởi đầu mới đang hé nở trong không khí ấm cúng và ngập tràn ánh nắng. Lê An thức dậy trong vòng tay của Nguyễn Hoàng Huy. Nắng sớm tháng tư len lỏi qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng cưới được trang trí đơn giản nhưng ấm áp, với những tấm vải voan trắng muốt và những bông hoa nhỏ xinh. Mùi hương của hoa huệ tây và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian nhẹ nhàng, thanh khiết. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, và tiếng nước sông chảy nhè nhẹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của buổi sáng đầu tiên sau đám cưới.

Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Hoàng Huy. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt anh vẫn còn ngái ngủ nhưng tràn đầy yêu thương. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Cô nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út, ánh sáng từ viên kim cương nhỏ phản chiếu lên trần nhà. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là một biểu tượng, một lời hứa, một sự ràng buộc vĩnh cửu. Nó khẳng định rằng cô đã đưa ra một lựa chọn, đã chấp nhận một con đường, và sẽ đi hết con đường đó với người đàn ông bên cạnh mình. Không có sự hối tiếc, chỉ có sự bình yên và một niềm tin vững chắc vào tương lai.

“Em dậy rồi à? Ngủ ngon không, vợ yêu?” Nguyễn Hoàng Huy khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm và dịu dàng, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh siết nhẹ vòng tay, đặt một nụ hôn lên trán cô.

Lê An mỉm cười rạng rỡ, “Ngon lắm anh.” Cô ngả đầu vào vai anh, cảm nhận sự che chở, sự an toàn mà anh mang lại. Đây là bến đỗ mà cô đã tìm kiếm, một nơi mà cô có thể đặt trọn niềm tin, không cần phải chờ đợi, không cần phải đoán định. Hạnh phúc không phải là sự bùng cháy mãnh liệt, mà là sự êm đềm, ổn định, là cảm giác được quan tâm, được yêu thương mỗi ngày.

Khi đôi vợ chồng trẻ vừa bước xuống nhà, đã thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, đang ngồi nói chuyện vui vẻ với mẹ cô ở hiên nhà. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, mặc chiếc áo bà ba truyền thống, trông thật phúc hậu. Bà mang theo chút quà mừng, một giỏ trái cây tươi rói và một bó hoa sen thơm ngát, đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

“Con bé An của bà giờ đã là vợ người ta rồi,” Bà Mai nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy Lê An. “Nhìn con bé hạnh phúc thế này, bà cũng mừng lây.” Bà đưa tay vuốt nhẹ má Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. “Nhớ giữ gìn sức khỏe, rồi sớm có tin vui cho bà bế cháu nha con.”

Lê An đỏ mặt, cười bẽn lẽn. Nguyễn Hoàng Huy vòng tay qua eo cô, cũng mỉm cười lịch sự. “Dạ, chúng cháu cảm ơn lời chúc của bà ạ.” Anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy.

Sau khi tiễn Bà Mai về, Lê An cùng Nguyễn Hoàng Huy bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng. Không khí trong bếp rộn ràng tiếng chén đĩa va chạm nhẹ, tiếng nước chảy, và tiếng cười nói ấm áp của hai vợ chồng. Lê An nhẹ nhàng sắp xếp bát đĩa, trong khi Hoàng Huy pha trà và chiên trứng. Mùi cà phê thơm lừng hòa quyện với mùi thức ăn, tạo nên một hương vị của gia đình, của một cuộc sống mới đang bắt đầu. Cô giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa một chút, sắp xếp lại những món quà cưới, tận hưởng trọn vẹn không khí gia đình và sự quan tâm của những người thân yêu. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy mọi thứ thật đúng chỗ, thật viên mãn. Cô đã lựa chọn đúng, và cô sẽ trân trọng từng khoảnh khắc của hạnh phúc này. Dù đôi khi, một thoáng ký ức cũ lướt qua, nhưng nó chỉ như một làn gió nhẹ, không đủ sức làm lay động sự bình yên vững chắc mà cô đang có.

***

Trong khi Lê An đang tận hưởng những khoảnh khắc bình yên đầu tiên của cuộc sống hôn nhân, thì tại trung tâm thành phố, một cỗ máy mang tên Trần Hạo đã bắt đầu guồng quay không ngừng nghỉ của mình. Chiều cùng ngày, tại Tập Đoàn Trần Thịnh, tòa nhà chọc trời bằng kính và thép cao 50 tầng, với thiết kế hiện đại, tối giản nhưng sang trọng, ánh nắng gắt của thành phố phản chiếu vào những ô cửa kính, tạo nên một vẻ uy nghi đến lạnh lùng.

Bên trong văn phòng Tổng Giám Đốc, Trần Hạo đang vùi mình vào công việc với một cường độ đến đáng sợ. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới của những tập tài liệu, mùi nước hoa cao cấp và cả mùi kim loại, nhựa mới của thiết bị điện tử hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, căng thẳng. Tiếng máy tính gõ lạch cạch không ngừng, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng bước chân vội vã của nhân viên bên ngoài hành lang, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và áp lực. Anh làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm cho đến tận khuya, không cho phép bản thân có một phút giây rảnh rỗi nào. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, lướt qua những con số, những biểu đồ, những bản kế hoạch phức tạp.

Mỗi khi một ý nghĩ về Lê An chợt lướt qua tâm trí, anh lại ép mình tập trung sâu hơn vào công việc, như thể những con số khô khan kia có thể lấp đầy cái lỗ hổng lớn trong lồng ngực anh. Anh dùng công việc như một lá chắn, một bức tường kiên cố để ngăn cách bản thân khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những cảm xúc đau khổ, tiếc nuối và cả sự trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh dường như chạy nhanh hơn bình thường, hay chính anh đang chạy trốn thời gian? Mỗi tích tắc trôi qua, anh lại cảm thấy mình đang tiến xa hơn vào một tương lai mà anh đã tự định đoạt: thành công vượt bậc trong sự nghiệp, nhưng đổi lại là sự cô độc đến cùng cực.

Chuông điện thoại trên bàn réo vang, là Anh Long, Phó Tổng Giám Đốc, đồng thời là người bạn thân thiết của Trần Hạo từ thời đại học.

“Cậu cứ làm việc như thế, không sợ đột quỵ à, Hạo?” Anh Long nói qua điện thoại, giọng nói đầy vẻ lo lắng. “Cậu đã làm việc từ đêm qua đến giờ rồi đấy. Dù là robot cũng phải sạc pin chứ.”

Trần Hạo gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một cử chỉ quen thuộc khi anh đang suy nghĩ. Giọng anh vẫn lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Công việc vẫn còn nhiều, anh Long. Tôi không muốn lãng phí thời gian.” Anh không muốn nói ra, không muốn thừa nhận rằng anh đang chạy trốn. Anh không muốn bất cứ ai biết về nỗi đau mà anh đang giấu kín.

“Nhưng mà…” Anh Long định nói thêm, nhưng Trần Hạo đã ngắt lời.

“Tôi có một cuộc họp quan trọng với đối tác nước ngoài trong mười lăm phút nữa. Anh chuẩn bị tài liệu cho tôi.”

Sau khi gác máy, Trần Hạo tiếp tục gõ phím, duyệt tài liệu, gọi điện thoại cho các phòng ban. Anh từ chối tất cả các cuộc hẹn xã giao, các lời mời ăn trưa, chỉ tập trung duy nhất vào công việc. Anh nhìn vào màn hình máy tính, cố gắng không nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài những dự án đang dang dở. Anh là một cỗ máy làm việc, không cảm xúc, không ngừng nghỉ. Nỗi đau và sự chấp nhận mất mát đã biến anh thành một con người khác, một người đàn ông thành đạt nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn, mãi mãi. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay Lê An, trong trí tưởng tượng của Trần Hạo, là biểu tượng không thể xóa nhòa của sự lựa chọn và định mệnh, khẳng định rằng con đường của cô và anh đã chia đôi mãi mãi, không thể nào quay lại. Và anh, sẽ phải bước tiếp trên con đường của riêng mình, mang theo nỗi tiếc nuối "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", biến nó thành động lực để vươn tới đỉnh cao sự nghiệp, nhưng với cái giá là một cuộc đời cô độc.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free