Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 813: Bóng Ma Hạnh Phúc: Lời Chia Tay Thầm Lặng Với Thị Trấn

Trong khi Lê An đang tận hưởng những khoảnh khắc bình yên đầu tiên của cuộc sống hôn nhân, thì tại trung tâm thành phố, một cỗ máy mang tên Trần Hạo đã bắt đầu guồng quay không ngừng nghỉ của mình. Chiều cùng ngày, tại Tập Đoàn Trần Thịnh, tòa nhà chọc trời bằng kính và thép cao 50 tầng, với thiết kế hiện đại, tối giản nhưng sang trọng, ánh nắng gắt của thành phố phản chiếu vào những ô cửa kính, tạo nên một vẻ uy nghi đến lạnh lùng.

Bên trong văn phòng Tổng Giám Đốc, Trần Hạo đang vùi mình vào công việc với một cường độ đến đáng sợ. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới của những tập tài liệu, mùi nước hoa cao cấp và cả mùi kim loại, nhựa mới của thiết bị điện tử hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, căng thẳng. Tiếng máy tính gõ lạch cạch không ngừng, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng bước chân vội vã của nhân viên bên ngoài hành lang, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và áp lực. Anh làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm cho đến tận khuya, không cho phép bản thân có một phút giây rảnh rỗi nào. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, lướt qua những con số, những biểu đồ, những bản kế hoạch phức tạp.

Mỗi khi một ý nghĩ về Lê An chợt lướt qua tâm trí, anh lại ép mình tập trung sâu hơn vào công việc, như thể những con số khô khan kia có thể lấp đầy cái lỗ hổng lớn trong lồng ngực anh. Anh dùng công việc như một lá chắn, một bức tường kiên cố để ngăn cách bản thân khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những cảm xúc đau khổ, tiếc nuối và cả sự trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh dường như chạy nhanh hơn bình thường, hay chính anh đang chạy trốn thời gian? Mỗi tích tắc trôi qua, anh lại cảm thấy mình đang tiến xa hơn vào một tương lai mà anh đã tự định đoạt: thành công vượt bậc trong sự nghiệp, nhưng đổi lại là sự cô độc đến cùng cực.

Chuông điện thoại trên bàn réo vang, là Anh Long, Phó Tổng Giám Đốc, đồng thời là người bạn thân thiết của Trần Hạo từ thời đại học.

“Cậu cứ làm việc như thế, không sợ đột quỵ à, Hạo?” Anh Long nói qua điện thoại, giọng nói đầy vẻ lo lắng. “Cậu đã làm việc từ đêm qua đến giờ rồi đấy. Dù là robot cũng phải sạc pin chứ.”

Trần Hạo gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một cử chỉ quen thuộc khi anh đang suy nghĩ. Giọng anh vẫn lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Công việc vẫn còn nhiều, anh Long. Tôi không muốn lãng phí thời gian.” Anh không muốn nói ra, không muốn thừa nhận rằng anh đang chạy trốn. Anh không muốn bất cứ ai biết về nỗi đau mà anh đang giấu kín.

“Nhưng mà…” Anh Long định nói thêm, nhưng Trần Hạo đã ngắt lời.

“Tôi có một cuộc họp quan trọng với đối tác nước ngoài trong mười lăm phút nữa. Anh chuẩn bị tài liệu cho tôi.”

Sau khi gác máy, Trần Hạo tiếp tục gõ phím, duyệt tài liệu, gọi điện thoại cho các phòng ban. Anh từ chối tất cả các cuộc hẹn xã giao, các lời mời ăn trưa, chỉ tập trung duy nhất vào công việc. Anh nhìn vào màn hình máy tính, cố gắng không nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài những dự án đang dang dở. Anh là một cỗ máy làm việc, không cảm xúc, không ngừng nghỉ. Nỗi đau và sự chấp nhận mất mát đã biến anh thành một con người khác, một người đàn ông thành đạt nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn, mãi mãi. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay Lê An, trong trí tưởng tượng của Trần Hạo, là biểu tượng không thể xóa nhòa của sự lựa chọn và định mệnh, khẳng định rằng con đường của cô và anh đã chia đôi mãi mãi, không thể nào quay lại. Và anh, sẽ phải bước tiếp trên con đường của riêng mình, mang theo nỗi tiếc nuối "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", biến nó thành động lực để vươn tới đỉnh cao sự nghiệp, nhưng với cái giá là một cuộc đời cô độc.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải những vệt vàng lấp lánh trên những con phố nhỏ của thị trấn ven sông, Trần Hạo đã ở đó. Anh đã lặng lẽ rời khỏi thành phố từ đêm qua, sau cuộc họp mà anh đã hoàn thành một cách hoàn hảo, không một chút sai sót, nhưng tâm trí anh vẫn vương vấn một nỗi bất an không thể gọi tên. Bước chân anh vô định, cứ thế dẫn lối anh đến Khu Chợ Dân Sinh, nơi mà mọi âm thanh, mùi hương, và cả những gương mặt thân quen đều gợi nhắc anh về một phần cuộc đời đã khép lại.

Khu chợ sáng sớm đã tấp nập, ồn ào. Những sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ, tạo thành một mê cung của màu sắc và âm thanh. Lối đi hẹp, ẩm ướt hơi sương đêm, lác đác những vũng nước đọng nhỏ li ti phản chiếu bầu trời trong xanh. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các bà, các chị hòa cùng tiếng trả giá dứt khoát của người mua, tiếng trò chuyện rôm rả về những câu chuyện thường ngày, và cả tiếng dao thớt băm chặt đều đặn từ quầy thịt. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn từ quầy bún riêu, mùi cá tanh nồng từ khu hải sản, mùi đất ẩm ướt quyện với mùi cốm thoang thoảng và những bông hoa cưới còn vương lại từ những tiệc cưới hôm qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một bức tranh sinh động mà anh đã từng rất quen thuộc.

Anh bước đi giữa dòng người tấp nập, ánh mắt vô hồn lướt qua những gương mặt tươi tắn, rạng rỡ của những người dân thị trấn. Họ bình dị, vui vẻ, sống cuộc đời của họ một cách trọn vẹn, không chút mảy may biết đến nỗi đau đang gặm nhấm lòng anh. Anh nhìn thấy bà cụ bán trầu cau với hàm răng đen nhánh cười móm mém khi một cô gái trẻ đưa tiền. Anh lướt qua một người hàng xóm quen thuộc, ông Tư, đang cẩn thận chọn mớ rau muống xanh non. Tất cả đều là những mảnh ghép của cuộc sống mà anh đã từng có, từng thuộc về.

Chợt, một giọng nói lanh lảnh, pha chút hóng hớt vang lên từ phía gian hàng bán vải, nơi một người phụ nữ với mái tóc búi cao, ánh mắt lanh lợi đang ngó nghiêng khắp nơi. "Chuyện gì mà rộn ràng thế, bà Tám? Có phải còn dư âm đám cưới nhà cô An không?" Đó là người hàng xóm tò mò, bà Sáu, mà anh vẫn thường thấy ở đây. Giọng bà ta vang vọng, mang theo sự vô tư và niềm vui chung của cộng đồng.

Nghe đến tên Lê An và đám cưới, trái tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc lồng ngực. Một hình ảnh sắc nét, như một vết cắt không thể lành, chợt hiện lên trong tâm trí anh: Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, mái tóc búi cao điểm xuyết hoa tươi, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh hạnh phúc khi đứng bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy. Bàn tay Hoàng Huy nắm chặt tay cô, chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của Lê An như một minh chứng không thể chối cãi cho sự lựa chọn và định mệnh của cô. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự rạng rỡ ấy… không dành cho anh. Nó mãi mãi thuộc về một người đàn ông khác, một cuộc đời khác.

"Mọi thứ vẫn vậy," anh thì thầm trong lòng, giọng anh khô khốc như cát. "Chỉ có mình anh là người lạc lõng. Nụ cười đó... mãi mãi không thuộc về mình."

Anh lướt qua các gian hàng, cố gắng tránh né ánh nhìn của mọi người, như một bóng ma lạc lõng giữa cuộc sống đang chảy trôi. Anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự tan nát đang ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh của mình. Bước chân anh chậm dần khi đi ngang qua một quầy hoa tươi, nơi những đóa hồng trắng, cẩm tú cầu tím và những cành baby trắng muốt vẫn còn đọng hơi sương đêm. Chúng gợi anh nhớ đến bó hoa cưới mà Lê An đã cầm, nhớ đến hương thơm dịu nhẹ của nó. Anh dừng lại một chút, ngón tay khẽ chạm vào một cánh hoa mềm mại, nhưng rồi, như chợt nhận ra điều gì đó, anh rụt tay lại và vội vã bước đi, để lại phía sau mùi hương hoa và những ký ức không lời. Anh không thuộc về nơi này nữa, không thuộc về những hạnh phúc bình dị này. Anh là một người ngoài cuộc, một kẻ đến chậm, một người đã lỡ mất.

***

Buổi trưa, nắng gắt đổ vàng trên những mái nhà ngói đỏ, trên những con đường đất đỏ bụi mù. Trần Hạo tìm đến bờ sông quen thuộc, nơi từng chứng kiến bao kỷ niệm thời thơ ấu của anh và Lê An. Nơi đây, gió vẫn lộng, mát mẻ, mang theo hơi nước và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Bầu trời xanh ngắt, cao vời vợi, như một tấm màn nhung không vướng bận. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, cuồn cuộn trôi về phía biển lớn, như không hề hay biết đến sự đổi thay trong cuộc đời anh, không hề vướng bận những tiếc nuối và dằn vặt đang đè nặng trong lòng một kẻ si tình.

Anh ngồi xuống một phiến đá lớn, lạnh lẽo bởi sự bào mòn của thời gian và hơi nước. Lòng bàn tay anh cảm nhận rõ sự lạnh giá, thô ráp của đá, như chính cảm xúc của anh lúc này. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi những con thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước, nơi những cánh chim chao liệng giữa bầu trời bao la. Những ký ức về Lê An ùa về, không mời mà đến, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa nắm tay nhau đi dọc bờ sông, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt. Anh nhớ nụ cười của cô khi anh kể một câu chuyện cười ngô nghê, nhớ ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng khi hai đứa trò chuyện thâu đêm. Anh nhớ cái siết tay nhẹ nhàng của cô khi anh dắt cô qua những đoạn đường gồ ghề. Tất cả những hình ảnh đó, giờ đây, lại càng trở nên sắc nét, càng đau đớn hơn khi anh biết rằng những khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ trở lại.

"Sông vẫn chảy, người vẫn qua."

Giọng nói trầm tĩnh, đều đều của Bác Sáu vang lên từ phía xa, quen thuộc như tiếng sóng vỗ. Bác Sáu, với làn da nhăn nheo hằn sâu dấu vết của thời gian, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, đang chèo chiếc đò nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước. Bác không nhìn về phía anh, không biết anh đang ở đó, chỉ đơn thuần lặp lại câu nói mà bác đã nói biết bao lần trong cuộc đời mình, như một quy luật bất biến của tạo hóa. Câu nói ấy, như một lời nhắc nhở phũ phàng, xuyên thẳng vào tâm can Trần Hạo. Sông vẫn chảy, vẫn tiếp tục dòng chảy của nó, không vì bất cứ ai mà dừng lại. Cũng như cuộc đời, vẫn cứ trôi, không vì một tình yêu nào mà thay đổi định mệnh.

Anh vốc một nắm cát ướt từ bờ sông, để những hạt cát lấp lánh chảy qua kẽ tay. Từng hạt, từng hạt cát trôi đi, mang theo những hy vọng, những ước mơ, những lời nói không thành mà anh đã từng muốn nói với Lê An. Chúng trôi đi, không thể nắm giữ, không thể níu kéo, giống như thời gian, giống như tình yêu của anh. "Sông vẫn chảy, nhưng em đã qua bến khác. Anh đã sai một bước, lỡ cả một đời thật rồi." Tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây, đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Anh rút chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình ra, chiếc đồng hồ đắt tiền, biểu tượng của sự thành đạt, của thế giới mà anh đang thuộc về. Anh ngắm nhìn nó, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng trưa gay gắt. Nó đẹp, nó sang trọng, nó đánh dấu thời gian trôi đi, nhưng nó không thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng anh. Nó là vật chất, là thành công mà anh đã đổi bằng cả tuổi trẻ, bằng cả tình yêu. Giờ đây, đứng trước dòng sông vô tận, chiếc đồng hồ trên cổ tay anh, cùng với những thành công vang dội, bỗng trở nên vô nghĩa. Anh cất nó đi, cảm thấy sự hụt hẫng của vật chất không thể mua được hạnh phúc, không thể quay ngược thời gian.

Gió sông vẫn thổi, mát lạnh, nhưng không thể xoa dịu vết thương lòng. Anh biết, đây là lần cuối cùng anh đứng ở bờ sông này với một tâm trạng như vậy. Mọi thứ đã kết thúc, không còn đường quay lại nữa. Anh phải chấp nhận, phải đối mặt với sự thật phũ phàng này. Nỗi đau này, sự chấp nhận mất mát này, sẽ là động lực, sẽ là vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim anh. Nó sẽ biến anh thành một người đàn ông khác, thành đạt hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng cô độc hơn. "Nếu như ngày đó," anh thầm nghĩ, "nếu như ngày đó anh đã nói sớm hơn một chút..." Nhưng tất cả chỉ là hai chữ "nếu như" vô nghĩa.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trần Hạo đã có mặt tại Bến Xe Khách Liên Tỉnh. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự bình yên của bờ sông hay sự ồn ào bình dị của chợ. Bến xe là một không gian hối hả, ồn ào, đôi khi hỗn loạn. Khu vực chờ rộng lớn, với hàng chục quầy vé xếp liền nhau, các bãi đỗ xe chật kín những chiếc xe khách sơn màu sặc sỡ, cũ kỹ. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè những tuyến đường, tiếng người gọi khách lanh lảnh, và tiếng trò chuyện xen lẫn tiếng cười đùa của những người lữ hành tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, xô bồ. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những chiếc ghế cũ quyện với mùi thức ăn đường phố từ các quán ăn tạm bợ, tất cả phả vào mũi anh một cách khó chịu, nhưng anh lại không mấy bận tâm.

Bến xe này, đối với anh, không chỉ là một điểm dừng chân. Nó là một ngưỡng cửa, một nơi đã từng chứng kiến anh rời xa thị trấn này để theo đuổi sự nghiệp ở thành phố lớn, để rồi tạo ra "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An. Giờ đây, nó lại là nơi anh sẽ chính thức rời bỏ tất cả những gì còn sót lại của tình yêu, của những kỷ niệm đã quá xa xôi. Anh bước đến quầy vé, chậm rãi, như cố gắng kéo dài khoảnh khắc cuối cùng này. Giọng anh trầm, khàn, chỉ đủ để yêu cầu một tấm vé đi thành phố. Người bán vé không hề để ý đến vẻ mệt mỏi trong đôi mắt anh, chỉ đưa vé và thu tiền một cách máy móc.

Với tấm vé trong tay, Trần Hạo tìm đến chiếc xe khách sẽ đưa anh rời đi. Nó là một chiếc xe cũ kỹ, nhưng sạch sẽ, với những hàng ghế nỉ đã bạc màu. Anh chọn một ghế cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy thị trấn lần cuối. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rời khỏi bến, anh không vẫy tay, không ngoảnh đầu nhìn lại lần nữa. Anh chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt trống rỗng.

Thị trấn ven sông của anh, nơi anh đã lớn lên, nơi anh đã trải qua những khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi thơ và cả nỗi đau lớn nhất của cuộc đời, đang lùi dần về phía sau. Ánh hoàng hôn buông xuống, bao trùm lên những mái nhà, những con đường, và cả dòng sông êm đềm. Màu đỏ rực của mặt trời lặn hắt lên những đám mây, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Trong ánh chiều tà đó, anh nhìn thấy một phần ký ức của mình tan biến. Anh mường tượng ra hình ảnh Lê An, người con gái anh yêu, đang sống một cuộc đời bình yên, hạnh phúc bên cạnh người đàn ông của cô. Nụ cười rạng rỡ của cô trong bộ váy cưới, giờ đây, không còn là vết cắt đau đớn nữa, mà là một bóng ma hạnh phúc, một lời chia tay thầm lặng mà anh phải chấp nhận.

"Mọi chuyện đã kết thúc. Không còn đường quay lại nữa." Anh thầm nghĩ, giọng anh không còn chút hy vọng nào, chỉ còn sự chấp nhận. Sự chấp nhận rằng anh đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước", và đã "lỡ cả một đời". Nỗi tiếc nuối "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" sẽ mãi mãi là một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ sau này của anh, khiến anh trở nên thành đạt nhưng cô độc hơn bao giờ hết.

Chiếc xe khách tăng tốc, lao đi trên con đường quốc lộ, mang theo Trần Hạo rời xa thị trấn, rời xa quá khứ, và rời xa Lê An. Anh không nhìn lại, chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu le lói, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm. Anh biết, cuộc đời anh đã bước sang một trang mới, một trang sách mà chỉ có anh tự viết, mang theo nỗi đau vĩnh viễn của riêng mình. Thị trấn chìm dần trong màn đêm, như một giấc mơ đẹp đã tan vỡ, để lại Trần Hạo một mình trên con đường dài phía trước, với một tương lai rạng rỡ về sự nghiệp nhưng đầy rẫy sự trống rỗng trong tâm hồn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free