Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 814: Bờ Sông Ký Ức: Nơi Tình Yêu Hóa Thành Sương Khói
Chiếc xe khách tăng tốc, lao đi trên con đường quốc lộ, mang theo Trần Hạo rời xa thị trấn, rời xa quá khứ, và rời xa Lê An. Anh không nhìn lại, chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu le lói, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm. Anh biết, cuộc đời anh đã bước sang một trang mới, một trang sách mà chỉ có anh tự viết, mang theo nỗi đau vĩnh viễn của riêng mình. Thị trấn chìm dần trong màn đêm, như một giấc mơ đẹp đã tan vỡ, để lại Trần Hạo một mình trên con đường dài phía trước, với một tương lai rạng rỡ về sự nghiệp nhưng đầy rẫy sự trống rỗng trong tâm hồn.
Trong tiếng động cơ gầm gừ đều đều, trong hơi nóng hầm hập của ghế nỉ bạc màu, tâm trí Trần Hạo không ngừng xoay vần, tựa như một thước phim cũ kỹ tua ngược, tái hiện lại những giờ khắc cuối cùng anh ở lại thị trấn này. Màn đêm đã đặc quánh, nuốt chửng mọi âm thanh xô bồ của bến xe khách, trả lại cho anh sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm rả rích từ đâu đó vọng lại, xa xăm.
Anh nhớ rõ cái cảm giác lạc lõng đến tận cùng khi rời khỏi nhà Lê An mà không gõ cửa. Đó là một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân, một nhát dao tự cứa vào trái tim đang rỉ máu. Con đường làng quen thuộc, vốn dĩ luôn mang lại cảm giác bình yên và thân thuộc, giờ đây lại trải dài như vô tận dưới chân anh, mỗi bước chân đều nặng trĩu, không mục đích. Màn đêm buông xuống, bao phủ mọi thứ trong một màu đen thăm thẳm, chỉ có ánh trăng khuyết hắt lên vạn vật một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, yếu ớt. Tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía những căn nhà mái ngói, trộn lẫn với tiếng côn trùng đêm râm ran và tiếng gió xào xạc qua hàng tre, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, u hoài. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi sương đêm se lạnh và mùi rơm rạ thoang thoảng từ những cánh đồng vừa gặt hái phả vào mũi anh, quen thuộc đến đau lòng. Đó là mùi của tuổi thơ, của những ký ức không thể nào phai nhạt, nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ lạnh lẽo, u buồn, phảng phất chút bí ẩn, như thể đang che giấu một sự thật phũ phàng mà anh không muốn đối mặt. Trần Hạo bước đi chậm rãi, cúi đầu, ánh mắt vô định. Anh nhìn ngắm những ngôi nhà quen thuộc lướt qua, những khung cửa sổ đã tắt đèn, những hàng rào hoa giấy đã ngủ yên, nhưng không còn cảm nhận được sự ấm áp, thân thương như trước. Tất cả chỉ là những hình ảnh mờ nhạt, xa lạ, như thể anh đang đi qua một thế giới khác, một thế giới mà anh không còn thuộc về.
"Lê An..." anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm khàn đặc, "lẽ nào đây là kết thúc thật rồi?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại như một điệp khúc đau đớn, không có câu trả lời. Anh biết là vậy, biết rằng tất cả đã kết thúc, nhưng một phần trong anh vẫn không muốn tin. Anh sải bước nặng nề, cơ thể như bị kéo đi bởi một lực hút vô hình, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, về phía bờ sông. Nơi đó, dòng sông vẫn chảy, vẫn thì thầm những câu chuyện cũ, nơi những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của anh và Lê An đã được dệt nên, nơi tình yêu của họ đã nảy mầm và lớn lên trong sự ngây thơ, tinh khiết. Anh muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của quá khứ, chút tàn dư của một tình yêu đã chết, trước khi nó hoàn toàn tan biến vào hư vô. Con đường dẫn ra bờ sông tối om, chỉ có những đốm sáng lập lòe từ những ngôi nhà xa xa, như những vì sao lạc lối trên mặt đất. Anh bước đi trong sự im lặng của đêm, mỗi bước chân đều là một sự dằn vặt, một sự giằng xé giữa thực tại nghiệt ngã và quá khứ tươi đẹp.
Ánh sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua màn sương mỏng, nhuộm một vệt hồng cam lên phía chân trời, đánh thức thị trấn vẫn còn say ngủ. Lúc này, Trần Hạo đã ngồi trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông, nơi anh và Lê An từng ngồi hàng giờ, tâm sự những chuyện vặt vãnh của tuổi thơ, chia sẻ những giấc mơ non nớt của tuổi trẻ. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, phủ một lớp màn mờ ảo lên mặt nước, khiến dòng sông trông như một dải lụa trắng khổng lồ uốn lượn giữa những hàng cây xanh thẫm. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của thời gian, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, và tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bình yên của buổi sáng sớm. Mùi nước sông mát lạnh, mùi phù sa nồng nồng và mùi sương sớm thanh khiết phả vào mũi anh, đánh thức những giác quan đã tê liệt vì nỗi đau. Bầu không khí ở đây thật mênh mông, thoáng đãng, lãng mạn như thuở nào, nhưng trong lòng Trần Hạo, nó lại mang một vẻ hoang sơ, hiu quạnh đến lạ lùng. Anh nhìn dòng sông vẫn chảy trôi không ngừng, như thời gian, như cuộc đời, vô tình cuốn trôi đi tất cả, cả những kỷ niệm, cả những lời hứa hẹn.
Những hình ảnh về Lê An thuở nhỏ, với mái tóc bím hai bên và nụ cười rạng rỡ, bỗng hiện về rõ nét trong tâm trí anh. Những buổi chiều tan học, hai đứa nắm tay nhau đi bộ trên con đường đất, những lần anh lén nhìn cô ấy khi cô ấy say sưa đọc sách dưới gốc cây bàng, những lời hứa hẹn ngây thơ về một tương lai "chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau" bên bờ sông này... Tất cả đều hiện lên sống động, chân thực đến nỗi anh có thể cảm nhận được hơi ấm của bàn tay cô, nghe được tiếng cười trong trẻo của cô. Nhưng rồi, hiện thực nghiệt ngã ập đến, giật anh khỏi những ảo ảnh ngọt ngào. Cô ấy không còn là cô bé ngây thơ đó nữa, và anh cũng không còn là chàng trai luôn e dè, không dám nói ra lời yêu. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, bên một người đàn ông khác, còn anh thì vẫn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của nỗi tiếc nuối.
Anh cảm nhận sự tiếc nuối như một vết dao cứa vào tim, mỗi nhát cứa đều sâu hoắm, đau đớn. "Anh đã sai ở đâu, An?" anh thì thầm với dòng sông, giọng khàn đặc, chỉ đủ cho riêng mình nghe. "Hay chỉ là... duyên phận đã tận?" Anh siết chặt tay, những khớp xương trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Ánh mắt anh vô thức nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, món đồ mà anh đã mua sau bao năm bôn ba nơi thành thị. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh bình minh, như một lời nhắc nhở về những gì anh đã đánh đổi, những gì anh đã đạt được, và cả những gì anh đã bỏ lỡ. Thành công vật chất, danh vọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau mất mát này.
Bình minh dần lên, ánh sáng vàng cam càng lúc càng rực rỡ, nhuộm hồng cả dòng sông, xua tan dần lớp sương mờ. Cảnh vật trở nên rõ nét hơn, sống động hơn, nhưng không thể xua tan bóng tối u ám trong lòng anh. Một chiếc thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước, đó là Bác Sáu, người lái đò già với làn da nhăn nheo và ánh mắt xa xăm, hiền từ. Ông lướt qua, khẽ gật đầu chào anh, như một chứng nhân thầm lặng của dòng thời gian. "Sông vẫn chảy, người vẫn qua," câu nói quen thuộc của Bác Sáu bỗng vang vọng trong tâm trí anh, như một triết lý sâu sắc về sự vô thường của cuộc đời, về những cuộc gặp gỡ và chia ly. Không xa đó, dưới gốc đa cổ thụ, ông lão đánh cờ với bộ râu tóc bạc phơ, vẻ mặt trầm tư, đã ngồi vào vị trí quen thuộc của mình. Ông lão vẫn vậy, tĩnh lặng, tập trung vào ván cờ đời mình, đôi khi khẽ thở dài, như thể đang chiêm nghiệm về những nước cờ đã qua, những lựa chọn đã đưa ra. Hai con người già nua, hai biểu tượng của sự bình yên và dòng chảy thời gian, vô tình chứng kiến nỗi đau câm lặng của chàng trai trẻ đang vật lộn với những tiếc nuối của tuổi thanh xuân. Anh nhìn họ, rồi nhìn lại dòng sông, cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối trước dòng chảy vĩ đại của thời gian và số phận.
Mặt trời đã lên cao, những tia nắng ấm áp chiếu rọi khắp nơi, xua đi cái lạnh se của buổi sáng sớm. Tiếng gà gáy từ xa, tiếng người dân thị trấn bắt đầu thức dậy, tiếng xe cộ thưa thớt trên đường làng, và mùi thức ăn nhà ai đó đang nấu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc quen thuộc của cuộc sống thường ngày. Trần Hạo đứng dậy, cảm thấy cơ thể rã rời nhưng tâm trí anh đã có một sự chấp nhận đau đớn. Anh không còn tìm kiếm hơi ấm của quá khứ nữa, mà là một lời chia tay dứt khoát. Anh cúi xuống, nhặt một hòn đá nhỏ, nhẵn nhụi, rồi ném mạnh xuống dòng nước. Tiếng "tõm" nhẹ nhàng vang lên, hòn đá chìm sâu, tạo ra những gợn sóng lăn tăn rồi nhanh chóng tan biến. Như hòn đá nhỏ kia, tình yêu của anh với Lê An cũng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong quá khứ, không bao giờ nổi lên được nữa, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn trong ký ức rồi cũng sẽ dần lắng xuống.
Quay lưng lại với dòng sông, anh biết mình phải rời đi. Con đường phía trước là thành phố xa hoa, nơi anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự nghiệp, để lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại, nhưng không bao giờ có thể lấp đầy hoàn toàn. "Chào em, Lê An," anh tự nhủ trong lòng, giọng nói kiên quyết nhưng đầy đau đớn, "Chào quá khứ của anh. Từ giờ, sẽ không còn 'chúng ta' nữa. Chúc em hạnh phúc." Anh không ngoái đầu nhìn lại, mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt. Đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh nắng sớm, biểu tượng cho con đường mới, cô độc của anh, rảo bước về phía bến xe. Nỗi trống rỗng trong ánh mắt anh khi nhìn bình minh báo hiệu một tương lai thành đạt về vật chất nhưng thiếu vắng hạnh phúc tinh thần và tình yêu, một vết sẹo vĩnh viễn không thể chữa lành.
Khi những hình ảnh cuối cùng của bờ sông và con đường làng tan biến trong tâm trí, Trần Hạo mở mắt. Bên ngoài cửa sổ xe, thị trấn đã hoàn toàn khuất dạng. Những ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra rõ nét hơn, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền vải nhung đen. Anh biết, anh đang trở về với cuộc sống mà anh đã lựa chọn, cuộc sống của một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc. Nỗi tiếc nuối "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" sẽ mãi mãi là một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ sau này của anh, khiến anh trở nên thành đạt nhưng cô độc hơn bao giờ hết. Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh, mang theo Trần Hạo rời xa tất cả, hướng về một tương lai rạng rỡ về sự nghiệp nhưng đầy rẫy sự trống rỗng trong tâm hồn, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm mà anh đang lặng lẽ nhìn ngắm.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.