Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 815: Thước Phim Cuối Cùng Của Một Tình Yêu Đã Mất
Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh, mang theo Trần Hạo rời xa tất cả, hướng về một tương lai rạng rỡ về sự nghiệp nhưng đầy rẫy sự trống rỗng trong tâm hồn, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm mà anh đang lặng lẽ nhìn ngắm. Anh tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, đôi mắt vẫn mở nhưng dường như chẳng còn nhìn rõ bất cứ điều gì ngoài kia. Những ánh đèn thành phố lấp lánh dần hiện rõ qua màn đêm mờ ảo, nhưng tâm trí anh lại quay ngược về phía sau, về nơi những ánh đèn mờ ảo của thị trấn, về những gì anh đã cố gắng chôn vùi chỉ vài giờ trước. Một thước phim quay chậm, không lời, đầy ám ảnh bắt đầu hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, lướt qua từng khoảnh khắc rời đi đầy đau đớn, từng chi tiết nhỏ nhặt của một buổi sáng định mệnh, buổi sáng của những lời chia tay không thành.
**Cảnh 1: Đường làng**
Sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà tranh, phủ lên những hàng cây xanh mướt và những con đường đất quen thuộc một tấm màn mỏng manh, huyền ảo. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt, yếu ớt xuyên qua kẽ lá, cố gắng xua đi cái lạnh se sắt của không khí. Trần Hạo bước đi trên con đường làng thân thuộc, mỗi bước chân đều nặng trịch như kéo lê một gánh đá tảng vô hình. Đất dưới chân anh vẫn còn ẩm ướt hơi sương đêm, nhưng lòng anh thì khô cằn, nứt nẻ. Anh cúi gằm mặt, cố gắng tránh đi ánh mắt tò mò, hân hoan của những người hàng xóm đang rộn ràng chuẩn bị cho một ngày trọng đại. Tiếng gà gáy rộn ràng từ những khu vườn, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tất cả những âm thanh quen thuộc của buổi sáng bình yên nơi làng quê nay lại như những nhát dao cứa vào tai anh, nhắc nhở anh về một thực tại phũ phàng.
Con đường nhỏ dẫn ra đường lớn, nơi chiếc xe khách đang chờ anh, bỗng chốc trở nên dài vô tận. Phía xa, một chiếc cổng hoa mới tinh, kết bằng những bông hoa giấy trắng muốt và ruy băng đỏ tươi, đã được dựng lên. Dù chỉ là một thoáng nhìn lướt qua, anh vẫn nhận ra sự tinh tế trong cách phối màu, sự dịu dàng trong từng cánh hoa, những chi tiết mà có lẽ chỉ có một người như Lê An mới chọn lựa. Những chùm bóng bay trắng tinh khôi buộc thành từng chùm, lung lay theo làn gió nhẹ, như những ước mơ mong manh đang bay lượn trên bầu trời xanh. Tiếng cười nói xôn xao từ phía ngôi nhà quen thuộc vọng lại, lẫn trong tiếng nhạc đám cưới chầm chậm vang lên từ chiếc loa cũ kỹ. Đó là một bài hát trữ tình quen thuộc, một giai điệu từng làm nền cho bao nhiêu buổi chiều anh và Lê An ngồi bên bờ sông, nhưng giờ đây, nó lại mang một nỗi bi ai đến tận cùng.
Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ cổng cưới, hòa quyện với mùi đất ẩm và sương sớm, tạo nên một hỗn hợp vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến anh muốn nôn nao. Anh nắm chặt bàn tay, những ngón tay siết vào nhau đến nỗi khớp xương trắng bệch. Dù cố gắng phớt lờ, hình ảnh cổng hoa, những chùm bóng bay, tiếng nhạc và cả những lời xì xào của hàng xóm vẫn không ngừng đập vào mắt, vào tai anh.
"Nhà An hôm nay vui ghê, con bé lấy chồng hiền lành, giỏi giang..." một giọng nói quen thuộc của một bà hàng xóm vang lên, xen lẫn tiếng cười khúc khích. "Nhìn An hạnh phúc, mình cũng mừng cho nó."
Trần Hạo bước nhanh hơn, như thể muốn chạy trốn khỏi tất cả. Anh nhìn xuống đất, lướt qua những viên sỏi nhỏ, những vũng nước đọng còn sót lại sau cơn mưa đêm qua. Chúng phản chiếu hình ảnh bầu trời trong xanh, nhưng trong mắt anh chỉ là một màu xám xịt. "Hôm nay... là ngày đó rồi," anh thầm nghĩ trong đầu, giọng nói nội tâm kiên quyết nhưng đầy sự tan vỡ. "Ngày mà anh đã từng mơ về, nhưng với một người khác." Giấc mơ về một mái nhà nhỏ, một khu vườn xinh xắn, nơi anh và An cùng nhau già đi, giờ đây chỉ còn là một mảnh vụn ký ức, tan biến trong ánh nắng mai của một ngày cưới không phải của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác nghẹt thở đang dâng trào trong lồng ngực. Bước chân anh vẫn cứ đều đặn, mỗi bước đi là một nỗ lực để đoạn tuyệt, để chấp nhận rằng, có những điều, dù muốn hay không, cũng phải buông bỏ. Con đường phía trước, dù chưa biết sẽ dẫn anh đến đâu, nhưng chắc chắn sẽ không còn bóng dáng cô.
**Cảnh 2: Bến Xe Khách Liên Tỉnh**
Chẳng mấy chốc, thị trấn yên bình đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự ồn ào, hối hả của bến xe khách liên tỉnh. Ánh nắng đã lên cao, chói chang và gay gắt, xua tan đi hoàn toàn cái se lạnh của buổi sớm. Không khí ở đây đặc quánh mùi xăng dầu, khói xe, lẫn với mùi ẩm mốc của những chiếc ghế chờ cũ kỹ và mùi thức ăn đường phố nồng nặc. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách í ới, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng đến tê dại trong tâm hồn Trần Hạo.
Anh bước vào khu vực chờ, vóc dáng cao lớn, chiếc áo sơ mi phẳng phiu và chiếc quần tây chỉnh tề khiến anh nổi bật giữa đám đông người lao động, người buôn bán vội vã. Nhưng ánh mắt anh thì vô hồn, như một con thuyền lênh đênh giữa biển khơi không bến đỗ. Anh đến quầy vé, mua một tấm vé chuyến sớm nhất về thành phố. Giọng nói của cô nhân viên bán vé vẫn còn văng vẳng bên tai, "Anh đi đâu ạ? Vé chuyến này sẽ chạy sau mười lăm phút nữa." Anh chỉ gật đầu, không nói một lời. Cố gắng tìm một góc khuất, một băng ghế ít người ngồi để tránh xa sự xô bồ, anh ngồi xuống, mắt vô định nhìn dòng người qua lại. Từng gương mặt xa lạ lướt qua trước mắt anh, không ai biết được nỗi đau mà anh đang mang, không ai hiểu được trái tim anh đang rỉ máu từng giọt.
Trần Hạo rút chiếc điện thoại di động thế hệ cũ từ túi quần ra. Đó là một chiếc điện thoại đơn giản, chỉ đủ chức năng nghe gọi và nhắn tin, khác xa với những chiếc smartphone hiện đại mà anh thường dùng để làm việc. Chiếc điện thoại này là kỷ vật của một thời, thời mà anh và Lê An vẫn còn dùng những tin nhắn ngắn ngủi để trao đổi, để giữ liên lạc. Anh không mở máy, chỉ nhìn vào màn hình đen tuyền, như nhìn vào một khoảng không vô định, một vực thẳm của ký ức.
Đúng lúc đó, từ chiếc radio cũ kỹ của người bán nước trà đá bên cạnh, một giai điệu quen thuộc văng vẳng cất lên. Đó là bài hát mà Lê An từng rất thích, từng hát khe khẽ bên bờ sông mỗi khi anh đưa cô về nhà sau những buổi học thêm. Giọng ca sĩ trầm ấm, ca từ buồn man mác, ngay lập tức, những ký ức ngọt ngào và đau đớn ùa về như một dòng thác lũ, nhấn chìm anh không kịp phòng bị.
*“Giá như… giá như ngày đó mình nói ra sớm hơn một chút…”*
Lời tự vấn ấy như một tiếng nức nở vô hình vang vọng trong tâm trí anh. Anh nhắm mắt lại, để dòng ký ức cuốn đi, từng hình ảnh hiện rõ mồn một trong tâm trí, sắc nét hơn cả thực tại. Anh thấy Lê An cười tươi rói dưới ánh nắng chiều, mái tóc dài bay bay trong gió, đôi mắt lấp lánh như những vì sao. Anh thấy cô chăm chú ngồi bên bờ sông, tay vẽ những hình thù ngộ nghĩnh lên cát, chờ đợi anh đến. Anh thấy cô quay lưng bước đi, bóng dáng nhỏ nhắn dần xa khuất khi anh không dám nói lời giữ chân. Tất cả những khoảnh khắc ấy, nay lại hiện về, rõ ràng đến mức anh có thể cảm nhận được mùi hương của tóc cô, hơi ấm của bàn tay cô, và cả sự tuyệt vọng của chính mình.
Tiếng loa thông báo chuyến xe của anh sắp khởi hành vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. "Hành khách đi chuyến xe về thành phố, xin mời ra xe số 3, cửa số 5. Xe sắp chạy!"
Trần Hạo mở mắt. Anh thấy Anh Tám, người tài xế quen thuộc với vóc người trung bình và vẻ mặt sạm nắng, đang đứng vẫy khách một cách hối hả. Giọng nói của Anh Tám vẫn vậy, tự nhiên và dứt khoát. "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Anh Tám nhìn anh, khẽ gật đầu chào. Trần Hạo đứng dậy, cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu. Mỗi bước đi hướng về phía chiếc xe khách đều là một nỗ lực vượt qua chính mình, vượt qua những tiếc nuối đang giằng xé. Anh biết, khi cánh cửa xe đóng lại, cũng là lúc anh đóng lại một phần cuộc đời mình, một chương đẹp đẽ nhưng đầy bi kịch.
**Cảnh 3: Xe khách**
Chiếc xe khách cũ kỹ, với động cơ ì ạch, cuối cùng cũng lăn bánh, tăng tốc dần, rời khỏi bến xe ồn ào. Trần Hạo ngồi sát cửa sổ, quay mặt vào tấm kính, cố gắng nhìn những cảnh vật thị trấn quen thuộc lùi dần trong tầm mắt. Những hàng cây bạch đàn thẳng tắp hai bên đường, những mái nhà ngói đỏ rêu phong, bờ sông lấp lánh dưới nắng mai, tất cả đều trở nên mờ ảo, nhỏ dần rồi biến mất như một giấc mơ tan vỡ. Anh nhìn thấy những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, rồi cả cây cầu nhỏ bắc qua con suối mà anh và Lê An từng đạp xe qua không biết bao nhiêu lần. Từng chi tiết nhỏ nhặt cứ thế hiện lên rồi vụt tắt, như những mảnh ghép của một bức tranh đã mất.
Nỗi trống rỗng trong lồng ngực anh không ngừng lớn dần, nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Anh nhắm mắt lại, và một thước phim quay chậm về cuộc đời anh và Lê An hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, như thể dòng xe đang đưa anh đi ngược lại dòng thời gian, trở về với những ngày tháng đã qua.
Anh nhớ những buổi tan học chung đường, anh đi phía sau cô, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng cô gái nhỏ nhắn mà lòng chất chứa bao nhiêu lời muốn nói. Anh nhớ ánh mắt chờ đợi của Lê An mỗi khi anh im lặng, mong chờ một lời bày tỏ, một cử chỉ quan tâm mà anh đã không đủ dũng khí để đáp lại. Đó là những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự e dè, sợ hãi. Khoảng cách vô hình giữa họ, được tạo nên từ chính sự chần chừ của anh, cứ thế lớn dần theo năm tháng.
Rồi đến khi anh lên thành phố, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, không phải vì anh hết yêu, mà vì áp lực cuộc sống, vì tham vọng, vì sự ngây thơ tin rằng tình yêu ấy sẽ mãi ở đó chờ anh. Anh đã sai, sai một bước, và lỡ cả một đời. Anh nhớ lại đêm trước đám cưới, anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Cuối cùng, anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Khoảnh khắc ấy, anh đã quay lưng bước đi, để lại phía sau một tình yêu vĩnh viễn không thể cứu vãn.
Tất cả hiện rõ như mới hôm qua, những cơ hội vụt mất, những lời nuối tiếc ngập tràn. "Mình đã làm sai ở đâu?" Anh tự vấn, giọng nghẹn ngào trong tâm trí, không một âm thanh nào thoát ra khỏi đôi môi khô khốc. "Hay là, mình đã sai ngay từ đầu khi không đủ dũng cảm?" Anh cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, lẫn vào những giọt mồ hôi đang rịn ra vì cái oi bức trong xe khách. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng động cơ ì ạch, tiếng nhạc đám cưới từ xa vọng về trong ký ức, tất cả như hòa vào làm một bản nhạc bi thương, kể lại câu chuyện tình yêu dang dở của anh.
Anh siết ch���t chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại như chính trái tim anh lúc này. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh nắng sớm, biểu tượng cho con đường mới, cô độc của anh. Con đường mà anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự nghiệp, để tìm kiếm sự thành đạt vật chất, một vỏ bọc hoàn hảo cho một trái tim tan vỡ. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." câu nói ấy như một vết sẹo không thể xóa nhòa, hằn sâu vào tâm trí anh. Nó sẽ ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ sau này của anh, khiến anh khó lòng mở lòng với người khác, mãi mãi mang theo nỗi trống rỗng về mặt tình cảm.
"Xe sẽ dừng ở trạm nghỉ tiếp theo sau hai tiếng nữa. Ai muốn đi vệ sinh hay mua đồ ăn thì chuẩn bị nhé!" Giọng Anh Tám vọng lên qua loa, kéo anh trở về với thực tại. Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh, xa dần thị trấn, mang theo anh và nỗi đau, báo hiệu một sự đoạn tuyệt gần như hoàn toàn với quá khứ và khởi đầu một chương mới đầy cô độc ở thành phố, nơi anh sẽ phải đối mặt với chính mình và sự lựa chọn của mình. Thị trấn thân yêu giờ đây đã hoàn toàn khuất dạng, chỉ còn lại những hình ảnh mờ nhạt trong ký ức, và một Trần Hạo với ánh mắt trống rỗng, hướng về phía trước, về một tương lai mà anh biết, sẽ không còn Lê An ở đó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.