Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 816: Mưa Đêm, Nước Mắt, Và Sự Tận Cùng Của Hy Vọng
Đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng của một ngày dài dằng dặc. Trần Hạo bước đi trên con đường làng quen thuộc, bóng anh đổ dài, méo mó dưới ánh đèn vàng leo lét từ những ngôi nhà xa xăm. Con đường đất nhỏ ẩm ướt sau cơn mưa chiều, từng hạt sỏi li ti như đang cào xước lên nỗi đau âm ỉ trong lòng anh. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mỗi bước chân đều nặng trĩu như thể đang giẫm lên những mảnh vỡ của một tấm gương cũ, vỡ tan tành và không thể hàn gắn lại.
Thị trấn chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích không ngừng nghỉ, như bản hòa tấu buồn bã của sự chia ly. Gió se lạnh khẽ vuốt qua làn da, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cây cỏ dại ven đường, thứ mùi hương đã gắn liền với tuổi thơ anh, với những buổi chiều anh và Lê An đạp xe dọc con đường này, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc trời. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, và một mình anh, lạc lõng giữa những ký ức.
Đầu anh cúi gằm, ánh mắt vô hồn nhìn xuống đôi giày dính bùn. Từng bước, từng bước, anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn, những "nếu như" cứ vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền rủa. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm hơn một chút, nếu như anh đã không để những lời nói không thành ấy chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự e dè và sợ hãi. Nếu như anh đã không tin rằng tình yêu ấy sẽ mãi ở đó chờ anh, không bao giờ thay đổi. Anh đã chậm một nhịp, chỉ chậm một nhịp mà thôi, nhưng cái nhịp chậm ấy đã kéo theo cả một đời anh vào vòng xoáy của tiếc nuối.
"Một bước... chỉ một bước nữa thôi..." anh thầm thì trong tâm trí, giọng nghẹn đắng, khô khốc. Đó là bước chân anh đã không dám gõ cửa nhà cô đêm qua, bước chân anh đã không dám vượt qua cái khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra. Khoảng cách ấy, giờ đây, đã trở thành một vực sâu không thể nào chạm tới. "Nhưng anh đã không làm được." Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu không ngừng. Anh siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cơn đau vật lý ấy chỉ như một lời nhắc nhở yếu ớt cho nỗi đau tinh thần đang giằng xé anh từng chút một.
Ánh đèn vàng leo lét từ những ngôi nhà ven đường bỗng trở nên ma mị, biến những hàng cây bạch đàn thẳng tắp thành những bóng đen khổng lồ, vươn tay níu kéo anh lại. Hay là chúng đang chế giễu sự hèn nhát của anh? Anh lắc đầu, cố gắng xua đi những ảo ảnh. Anh đã quay lưng bước đi, không còn đường lui nữa rồi. Con đường này, tưởng chừng thân thuộc đến từng viên sỏi, giờ đây lại trở thành một lối đi xa lạ, dẫn anh đến một nơi mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải đến: một tương lai không có Lê An.
Mùi đất ẩm nồng hơn khi anh đi qua một khoảnh đất trống ven đường, nơi ngày xưa anh và Lê An thường trốn học để ngắm mây, để kể cho nhau nghe những câu chuyện trẻ con vô nghĩa. Giờ đây, nơi đó chỉ còn là một bãi cỏ hoang tàn, những kỷ niệm xưa cũ cũng tan biến như sương khói. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm lấy từng thớ thịt, từng khớp xương. Nhưng không phải là sự mệt mỏi của thể xác, mà là sự mệt mỏi của một trái tim đã quá nhiều tổn thương, đã quá nhiều dằn vặt.
Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn hiện lên rõ mồn một. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo mỗi khi nhìn anh, mái tóc đen dài bay trong gió. Tất cả đều là những thước phim đẹp đẽ, nhưng giờ đây lại trở thành những mũi kim đâm vào tâm can anh. Anh đã từng có tất cả, nhưng lại đánh mất tất cả chỉ vì không đủ dũng khí để giữ lấy. Sự tiếc nuối giờ đây không chỉ là một cảm xúc, nó đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo hằn sâu không bao giờ lành lặn.
Anh mở mắt, bước chân vẫn vô định, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Không còn sự dằn vặt của đêm qua, không còn sự đấu tranh của sáng nay. Chỉ còn lại một sự chấp nhận đau đớn, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh biết, anh không thể quay lại. Không thể quay lại để nói những lời anh đã giữ kín. Không thể quay lại để sửa chữa những sai lầm. Tất cả đã quá muộn. Con đường phía trước, dù có chông gai đến mấy, dù có cô độc đến mấy, anh cũng phải bước đi. Bởi vì ở phía sau, anh đã không còn gì để níu kéo nữa rồi. Tiếng gió rít qua những hàng cây khô khốc, như tiếng khóc của chính anh, hòa vào màn đêm u tối. Anh là một người đàn ông thành đạt, là một Trần Hạo đầy tham vọng, nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ khờ dại, đang cố gắng thoát khỏi cái bóng của chính mình, cái bóng của một tình yêu đã mất.
Bất chợt, bầu trời tối sầm lại một cách kỳ lạ. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che phủ kín cả vầng trăng non đang cố gắng le lói. Một cơn gió mạnh ập đến, thổi tung những chiếc lá khô trên đường, cuốn chúng bay lượn như những linh hồn lạc lối. Không khí bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề, báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra. Trần Hạo ngẩng đầu nhìn lên, cảm nhận những giọt mưa nặng hạt đầu tiên rơi xuống mặt. Từng giọt, từng giọt lạnh buốt, như những giọt nước mắt của bầu trời đang khóc than cho số phận của anh.
Rồi không báo trước, một cơn mưa giông bất chợt trút xuống, dữ dội và cuồng nộ. Những hạt mưa lớn như trút nước, quất thẳng vào mặt Trần Hạo, vào thân thể anh. Tiếng sấm rền vang một tiếng thật lớn, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, khiến cả mặt đất như rung chuyển. Tia chớp loé sáng liên hồi, soi rõ khung cảnh hoang tàn xung quanh anh, những ngôi nhà lụp xụp của khu Chợ Dân Sinh hiện ra trong chốc lát rồi lại chìm vào bóng tối. Anh không tìm nơi trú ẩn, không chạy. Anh chỉ đứng thẳng giữa trời, để những hạt mưa lạnh buốt quất vào mặt, vào thân, như muốn gột rửa đi tất cả những gì còn sót lại trong anh.
Quần áo anh nhanh chóng ướt sũng, bết dính vào người, nặng trĩu. Cảm giác lạnh buốt thấu xương xâm chiếm lấy anh, nhưng nó không thấm vào đâu so với sự lạnh giá trong trái tim. Cơn mưa xối xả như tiếng lòng anh vỡ vụn, như tiếng khóc thét của những nỗi đau mà anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Anh gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, chôn vùi gương mặt vào cánh tay, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, hòa lẫn vào tiếng mưa giông ầm ĩ. Anh khóc, khóc không thành tiếng, khóc cho tình yêu đã mất, khóc cho sự hèn nhát của chính mình, khóc cho những hy vọng cuối cùng đã bị gột rửa trôi theo dòng nước.
Mùi đất ẩm nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện với mùi nước mưa tươi mát nhưng lạnh lẽo, như muốn nhấn chìm anh vào vực sâu của tuyệt vọng. Gió rít mạnh, thổi từng đợt lạnh buốt xuyên qua lớp áo ướt, khiến toàn thân anh run lên bần bật. Nhưng anh không quan tâm. Nỗi đau trong lòng anh còn lớn hơn gấp vạn lần sự lạnh giá của cơn mưa. "Tất cả đã hết... mọi thứ đã kết thúc..." Anh lặp đi lặp lại trong tâm trí, mỗi từ như một nhát dao tự đâm vào trái tim mình. Lê An đã đi rồi, đã thuộc về một người khác. Anh đã mất cô ấy, mất vĩnh viễn.
Những lời nói không thành, những cơ hội vụt mất, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy bi kịch. Anh nhìn thấy hình ảnh mình đứng trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh nhìn thấy mình quay lưng bước đi, để lại phía sau một tình yêu vĩnh viễn không thể cứu vãn. Đó là khoảnh khắc anh đã tự tay chôn vùi hạnh phúc của chính mình. Giờ đây, những tàn dư cuối cùng của hy vọng, dù mong manh đến mấy, cũng đã bị cơn mưa này cuốn trôi đi hết. Anh hoàn toàn trống rỗng, hoàn toàn kiệt quệ.
Nước mắt anh hòa lẫn vào nước mưa, lăn dài trên gò má. Không ai ở đây, không ai nhìn thấy sự yếu đuối này của một Trần Hạo thành đạt, lạnh lùng. Anh được phép khóc, khóc cho một tuổi trẻ đầy nuối tiếc, khóc cho một tình yêu mà anh đã không đủ dũng cảm để giữ lấy. Đây là sự gột rửa, không phải của những lỗi lầm, mà là của những ảo ảnh, của những giấc mơ hão huyền mà anh đã ôm ấp bấy lâu. Từ giờ phút này, sẽ không còn "nếu như ngày đó" nữa. Chỉ còn lại hiện thực nghiệt ngã, và một con đường phía trước mà anh buộc phải đi.
Cơn mưa giông dần ngớt. Tiếng sấm xa dần, tiếng gió cũng yếu đi. Chỉ còn lại tiếng mưa tí tách nhỏ giọt từ mái hiên, từ những tán cây, và tiếng côn trùng kêu rả rích thưa thớt hơn. Bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng không còn sự hỗn loạn của giông bão. Không gian trở nên tĩnh mịch và lạnh lẽo đến đáng sợ. Trần Hạo, ướt sũng và kiệt sức, lảo đảo đứng dậy. Từng khớp xương kêu răng rắc, cơ thể anh tê dại vì lạnh và mệt mỏi. Anh bước đi, bước những bước chân nặng nề như một cái xác không hồn, hướng về phía bến xe khách Liên tỉnh.
Ánh đèn vàng lờ mờ của bến xe hiện ra phía xa, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm tăm tối của anh. Anh lảo đảo bước vào khu vực chờ, tìm một chiếc ghế đá lạnh ngắt. Anh ngồi bệt xuống, không quan tâm đến quần áo ướt sũng của mình đang thấm vào bề mặt đá lạnh. Toàn thân anh run lên vì lạnh, nhưng không phải chỉ vì cái lạnh của cơn mưa. Là cái lạnh từ sâu thẳm trái tim anh, cái lạnh của sự cô độc và tuyệt vọng.
Ánh mắt anh vô hồn, nhìn về phía những chuyến xe đêm vẫn đang chuẩn bị lăn bánh. Tiếng động cơ nổ máy nhẹ, tiếng còi xe khách xa xa, tất cả đều trở nên mờ ảo, không thể chạm tới. Mọi cảm xúc đã cạn kiệt, như một con sông đã khô cạn hoàn toàn. Chỉ còn lại sự trống rỗng mênh mông, một khoảng không vô tận trong lồng ngực. Anh không còn cảm thấy đau đớn, không còn cảm thấy hối tiếc. Chỉ là một sự chấp nhận lạnh lùng, một quyết tâm tàn nhẫn: rời đi, vĩnh viễn.
Anh siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại như chính trái tim anh lúc này. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn bến xe mờ nhạt, biểu tượng cho con đường mới, cô độc của anh. Con đường mà anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự nghiệp, để tìm kiếm sự thành đạt vật chất, một vỏ bọc hoàn hảo cho một trái tim tan vỡ. Anh biết, vết sẹo lòng này sẽ không bao giờ lành lại. Nó sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến khả năng yêu thương và mở lòng của anh trong các mối quan hệ tương lai, khiến anh trở nên khép kín và cô độc hơn.
"Không còn gì nữa... chỉ còn lại con đường phía trước." Anh thầm nhủ, giọng nói trong tâm trí không còn chút rung động nào. Anh đã gạt bỏ tất cả, đã chấp nhận số phận của mình. Thị trấn này, bờ sông cũ này, tất cả những kỷ niệm với Lê An, giờ đây chỉ còn là một phần của quá khứ, một giấc mơ đã vỡ tan. Anh là một người đàn ông đã mất đi phần hồn của mình, đang bắt đầu một hành trình mới, đầy cô đơn và ám ảnh bởi nỗi tiếc nuối, dù cho anh có đạt được thành công vật chất đến mấy.
Tiếng loa phát thanh vang lên, thông báo chuyến xe đi thành phố sắp khởi hành. Trần Hạo đứng dậy, cơ thể nặng nề như đeo chì. Anh bước những bước chân chậm rãi về phía chiếc xe. Ánh mắt anh vẫn vô hồn, nhưng trong sâu thẳm, có một tia sáng lạnh lẽo vừa lóe lên, tia sáng của sự quyết tâm tàn nhẫn. Anh sẽ sống, sẽ làm việc, sẽ thành công. Nhưng không phải vì hạnh phúc, mà là vì để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng. Chiếc xe màu xanh lá cây cũ kỹ, động cơ rù rì nổ máy. Trần Hạo bước lên, quay lưng lại với thị trấn, quay lưng lại với một phần cuộc đời mình, vĩnh viễn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.