Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 817: Chuyến Xe Buổi Bình Minh: Sự Đoạn Tuyệt Cuối Cùng
Trần Hạo ngồi bệt trên chiếc ghế đá lạnh lẽo, tấm thân ướt sũng. Cái lạnh từ khối đá thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, men theo da thịt mà tràn vào từng thớ cơ, khiến anh run lên bần bật. Không chỉ là cái lạnh của đêm mưa, mà còn là cái lạnh thấu xương từ sâu thẳm trong tâm hồn, nơi mọi cảm xúc đã hóa đá. Ánh đèn vàng yếu ớt của bến xe leo lét trong màn sương mờ mịt của buổi bình minh, tựa như những đốm lửa ma trơi lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch và rộng lớn.
Xung quanh anh, vài ba hành khách khác cũng đang co ro chờ đợi, những bóng người lờ mờ như những hình hài vô định trong bức tranh thủy mặc buồn bã. Họ không nói chuyện, chỉ chìm trong thế giới riêng của mình, có lẽ cũng mang theo những gánh nặng, những câu chuyện thầm kín. Tiếng xe khách hú còi xa xa, tiếng động cơ rù rì nổ máy, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng trong không gian bến xe còn vắng vẻ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự chia ly và khởi hành. Mùi xăng dầu, mùi khói xe cũ kỹ, mùi ẩm mốc của đất đá sau cơn mưa, tất cả quấn quýt lấy nhau, chui vào tận kẽ mũi, khiến lồng ngực anh nặng trĩu.
Anh ngước mắt nhìn về phía thị trấn, nơi những ngôi nhà vẫn còn chìm trong màn đêm buông xuống, lờ mờ như những bóng ma. Anh biết, trong số đó có một ngôi nhà mà ánh đèn đã tắt từ lâu. Ngôi nhà của Lê An. Cô ấy đang ngủ, có lẽ trong giấc mơ thanh bình, không hề hay biết rằng có một người đàn ông vừa trải qua một đêm dài đằng đẵng của sự dằn vặt và tuyệt vọng, đang lặng lẽ rời đi, mang theo một phần linh hồn đã vỡ vụn. Ngày mai, nơi đó sẽ bừng sáng trong tiếng cười nói, trong sắc màu rực rỡ của ngày hỷ sự. Một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới, sắp bắt đầu mà không có anh. Nỗi cay đắng dâng lên cổ họng, nhưng anh không còn sức để nuốt xuống.
Trần Hạo siết chặt chiếc túi xách đã ướt sũng trong tay, cảm nhận từng đường chỉ thô ráp cọ vào lòng bàn tay tê cóng. Sự trống rỗng trong lồng ngực anh không phải là sự nhẹ nhõm, mà là một khoảng không vô tận, một hố sâu thăm thẳm không đáy. Anh đã từng nghĩ, nếu anh không gõ cửa đêm qua, anh sẽ giải thoát mình khỏi gánh nặng của "nếu như". Nhưng giờ đây, "nếu như" không hề biến mất, nó chỉ biến hóa thành một lời nguyền, đeo bám anh như một cái bóng không thể rũ bỏ. "Nếu như ngày đó anh đã đủ dũng cảm... nếu như lời nói không thành kia được cất lên sớm hơn một chút..." Những ý nghĩ đó như những mũi kim nhọn, châm chích vào từng tế bào thần kinh đã kiệt quệ của anh.
Cảm giác ẩm ướt trên quần áo, cái lạnh buốt của ghế đá, sự tĩnh mịch bao trùm bến xe trước bình minh, tất cả đều góp phần nhấn chìm anh vào một trạng thái vô cảm. Anh không còn cảm thấy đau đớn dữ dội, không còn sự dằn vặt giằng xé như đêm qua. Thay vào đó là một sự chấp nhận lạnh lùng, một quyết tâm sắt đá đến tàn nhẫn. Anh đã tự tay chôn vùi tình yêu của mình, chôn vùi cả một phần tuổi trẻ của mình dưới cơn mưa đêm. Giờ đây, anh sẽ rời đi, sẽ vĩnh viễn đoạn tuyệt với nơi này, với quá khứ này, để bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời chỉ có công việc và sự nghiệp. Đó là vỏ bọc anh sẽ dùng để che giấu trái tim đã tan vỡ, để lấp đầy cái khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc.
Ánh sáng bình minh bắt đầu le lói ở phía chân trời, xé tan màn đêm u tịch. Những vệt hồng cam nhạt nhòa hiện ra, tô điểm cho bầu trời xám xịt. Sương sớm vẫn giăng mắc, phủ một lớp khăn mỏng lên mọi vật, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và xa vời. Trần Hạo cảm thấy mình cũng như một phần của cảnh vật ấy, bị bao phủ bởi lớp sương của sự xa cách và hờ hững. Anh đã mất đi khả năng yêu thương, khả năng cảm nhận mọi thứ một cách trọn vẹn. Anh chỉ còn là một cỗ máy, một cái xác không hồn, đang chờ đợi mệnh lệnh để bắt đầu hành trình mới.
Tiếng loa phát thanh lại vang lên, rõ ràng hơn một chút, thông báo về chuyến xe đầu tiên đi thành phố. "Xe khách tuyến [tên thị trấn] đi Thành phố Hồ Chí Minh, khởi hành lúc 5 giờ sáng, mời quý khách có vé vui lòng lên xe tại bến số 3." Giọng nói đều đều, vô cảm, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng đã đến lúc anh phải rời đi.
Trần Hạo chầm chậm đứng dậy, từng khớp xương kêu răng rắc. Cơ thể anh nặng trĩu, rã rời, mỗi cử động đều cần một nỗ lực lớn. Anh bước những bước chân nặng nề, lảo đảo như một người say, hướng về phía chiếc xe khách màu xanh lá cây cũ kỹ đang đậu ở bến số 3. Tiếng động cơ xe rù rì nổ máy, thải ra những làn khói trắng đục, hòa vào màn sương sớm.
"Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Tiếng Anh Tám, tài xế xe khách, vọng lại từ cửa xe. Giọng ông vẫn khàn khàn, khó tính như mọi khi, nhưng trong tai Trần Hạo, nó lại nghe như một mệnh lệnh không thể chối từ của số phận. Anh Tám là một phần của khung cảnh quen thuộc nơi thị trấn này, một dấu mốc của cuộc sống bình dị mà anh sắp bỏ lại phía sau. Anh liếc nhìn Anh Tám, một người đàn ông vóc người trung bình, vẻ mặt sạm nắng, đôi mắt ít nói nhưng luôn tập trung vào công việc của mình. Có lẽ, đối với Anh Tám, anh chỉ là một hành khách nữa trong số hàng ngàn người qua lại trên chuyến xe này, không hơn không kém.
Trần Hạo không đáp, chỉ gật đầu một cách vô hồn. Anh bước lên xe, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của sàn xe dưới chân. Mùi vải ghế cũ kỹ, mùi điều hòa phả ra hơi lạnh, mùi hương quen thuộc của những chuyến xe đường dài, tất cả đều bao trùm lấy anh. Anh tìm một chỗ ngồi sát cửa sổ, vị trí mà anh vẫn thường chọn mỗi khi rời khỏi thị trấn để trở về thành phố, nhưng lần này cảm giác lại khác. Lần này, anh đang rời đi mà không hẹn ngày trở lại, ít nhất là không phải với tư cách của một người đàn ông còn ôm ấp hy vọng về một tình yêu đã mất.
Anh thả mình xuống ghế, dựa đầu vào cửa sổ lạnh ngắt. Bên ngoài, những tia nắng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu rọi xuống, làm tan chảy dần màn sương mù. Thị trấn bé nhỏ dần hiện ra rõ nét hơn trong ánh sáng mới, những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất quen thuộc. Anh nhìn chúng, như nhìn một thước phim quay chậm, từng khung hình một lướt qua tâm trí. Đó là nơi anh đã lớn lên, nơi anh đã trải qua những năm tháng tuổi thơ tươi đẹp nhất bên Lê An. Bờ sông cũ, con đường tan học, quán kem đầu ngõ, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh đã vĩnh viễn không thể hoàn chỉnh.
Trần Hạo siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay. Mặt kính sapphire phản chiếu ánh bình minh, sáng lấp lánh. Đó là biểu tượng của thành công, của sự nghiệp mà anh đã và đang xây dựng. Nhưng giờ đây, nó không mang lại cho anh một chút niềm vui hay tự hào nào. Nó chỉ là một vật vô tri, lạnh lẽo, như chính trái tim anh lúc này. Chiếc đồng hồ này sẽ là người bạn đồng hành của anh trên con đường mới, con đường cô độc, nơi anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án để quên đi tất cả.
Anh biết, vết sẹo lòng này sẽ không bao giờ lành lại. Nó sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến khả năng yêu thương và mở lòng của anh trong các mối quan hệ tương lai, khiến anh trở nên khép kín và cô độc hơn. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt về vật chất, nhưng tâm hồn sẽ mãi mãi mang một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy.
Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rời khỏi bến xe. Tiếng động cơ rù rì đều đều, tiếng còi xe vang lên một lần cuối, như một lời chào tạm biệt không lời gửi đến thị trấn. Trần Hạo không quay đầu lại. Anh chỉ nhìn thẳng về phía trước, qua cửa sổ xe, nhìn cảnh vật thị trấn lùi dần về phía sau. Những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây ven đường, tất cả đều dần biến thành những vệt màu nhòe nhoẹt.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi thứ ra khỏi tâm trí. Nhưng hình ảnh Lê An, nụ cười của cô ấy, ánh mắt của cô ấy, tất cả đều in hằn sâu trong tâm trí anh, như một vết mực không thể tẩy xóa. "Chậm một nhịp", anh thầm nhủ. Chỉ vì chậm một nhịp, anh đã lỡ cả một đời.
Khi mở mắt ra, thị trấn đã hoàn toàn biến mất sau những ngọn đồi. Con đường phía trước trải dài hun hút, dẫn anh đến một nơi xa lạ, nơi anh sẽ xây dựng một cuộc đời mới, không có bóng dáng Lê An. Anh sẽ sống, sẽ làm việc, sẽ thành công, nhưng không phải vì hạnh phúc. Anh sẽ làm tất cả để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng, để chứng minh rằng anh có thể tồn tại mà không cần đến tình yêu.
Chiếc xe tiếp tục lao đi trên con đường quốc lộ, mang theo một trái tim tan nát và một ý chí sắt đá. Bên ngoài cửa sổ, những cánh đồng lúa xanh ngút ngàn dần nhường chỗ cho những con đường bê tông, những tòa nhà cao tầng, những cột điện chằng chịt. Mùi không khí trong lành của đồng quê dần bị thay thế bằng mùi khói bụi, mùi nhựa đường, mùi ô nhiễm đặc trưng của thành phố. Trần Hạo biết, một chương mới của cuộc đời anh đã bắt đầu, một chương đầy cô đơn và ám ảnh bởi nỗi tiếc nuối, dù cho anh có đạt được thành công vật chất đến mấy. Anh đã quay lưng lại với thị trấn, quay lưng lại với một phần cuộc đời mình, vĩnh viễn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.