Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 818: Hành Lý Của Ký Ức: Tạm Biệt Một Thanh Xuân
Chiếc xe khách lao đi trên con đường quốc lộ, mang theo Trần Hạo vào một chương mới của cuộc đời, một chương mà anh biết sẽ đầy cô đơn và ám ảnh bởi nỗi tiếc nuối. Mùi khói bụi, tiếng còi xe inh ỏi của thành phố dần thay thế mùi đất, mùi cây cỏ quen thuộc của thị trấn. Khi xe dừng lại ở bến cuối, Trần Hạo bước xuống, cảm giác như một cỗ máy vừa hoàn thành một hành trình dài vô tận. Thân thể rệu rã, tâm trí trống rỗng, nhưng trong sâu thẳm, một ý chí sắt đá đã thành hình. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án, để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng.
Đã ba ngày kể từ khi Trần Hạo đặt chân trở lại căn hộ của mình ở thành phố. Ba ngày trôi qua như một thước phim quay chậm, mờ nhạt và vô nghĩa. Anh đã cố gắng quay lại nhịp sống cũ, vùi đầu vào công việc còn dang dở, nhưng mọi thứ dường như đều mất đi hương vị. Những cuộc họp, những con số, những bản kế hoạch trước đây từng là lẽ sống, giờ đây chỉ còn là những ký tự vô hồn trên màn hình máy tính. Đêm xuống, căn hộ cao tầng lạnh lẽo, vắng lặng bao trùm lấy anh. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tất cả đều cộng hưởng vào nỗi cô đơn đang gặm nhấm tâm hồn.
Sáng nay, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Căn phòng, vốn được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, nay càng thêm phần trống trải. Trần Hạo đứng giữa không gian ấy, tay giữ chặt một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn cũ, khác hẳn với mọi vật dụng khác trong căn hộ. Đây là lãnh địa của anh ở thành phố, nơi anh tự tay sắp đặt từng món đồ, từng góc nhỏ, để phản ánh một con người đã trưởng thành, thành đạt, và khép kín. Nhưng chiếc hộp gỗ trong tay anh, cùng với một chiếc vali nhỏ đặt dưới sàn, lại là những mảnh ghép duy nhất còn sót lại từ một thế giới đã xa. Chúng là hành lý, nhưng không phải hành lý của những chuyến đi, mà là hành lý của ký ức, của một thanh xuân không thể nào quay lại.
Anh đặt chiếc hộp gỗ lên bàn kính, tiếng “cạch” khẽ khàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu thẳng vào chiếc hộp, làm nổi bật những vân gỗ đã bạc màu theo thời gian. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên nắp hộp, cảm nhận sự thô ráp quen thuộc dưới đầu ngón tay. Trong không gian yên bình đến đáng sợ này, chỉ có tiếng gió khẽ lay những tán cây xanh mướt phía dưới tòa nhà, tiếng chim hót xa xăm từ một công viên nào đó, và cả tiếng thở dài khe khẽ của chính anh. Bầu không khí vốn dĩ đã yên bình, hoài niệm, nay càng ẩn chứa một sự nặng nề của chia ly, của một sự đoạn tuyệt không thể chối bỏ.
“Mọi thứ vẫn vậy… chỉ có mình là đã khác,” anh thầm nhủ, giọng nói khản đặc như thể đã lâu không được sử dụng. Anh nhìn quanh căn hộ hiện đại, từng góc cạnh đều phản chiếu sự ngăn nắp, lạnh lùng và không một chút hơi ấm. Nó là nơi anh trú ngụ, là vỏ bọc hoàn hảo cho một tâm hồn đã chai sạn. “Mình đã từng mơ về điều gì ở nơi này nhỉ?” Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu, không lời đáp. Những giấc mơ ngày xưa, những hoài bão về một tương lai rực rỡ, về một gia đình nhỏ với Lê An – tất cả giờ đây đã tan biến như bọt biển, chỉ còn lại một Trần Hạo của hiện tại, một người đàn ông thành đạt về vật chất nhưng trái tim trống rỗng đến tận cùng.
Anh từ từ quỳ xuống, mở chiếc vali nhỏ. Bên trong không phải quần áo hay vật dụng cá nhân, mà là những món đồ được gói ghém cẩn thận trong lớp giấy báo cũ kỹ. Đây là những thứ anh đã chọn lọc kỹ lưỡng, những thứ mang theo quá nhiều kỷ niệm để có thể bỏ lại, nhưng cũng quá đau đớn để giữ lại một cách trọn vẹn. Chúng là hành lý, nhưng không phải hành lý của những chuyến đi, mà là hành lý của ký ức, của một thanh xuân không thể nào quay lại. Mỗi món đồ như một mảnh ghép từ bức tranh cuộc đời anh, một lời nhắc nhở sâu sắc về “nếu như ngày đó…”. Anh chậm rãi lấy ra từng món, như thể sợ làm vỡ tan một điều gì đó mong manh. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng sột soạt của giấy báo, tiếng lạch cạch của những món đồ va vào nhau, và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết, việc thu dọn hành lý này không phải là hành trình của thể xác, mà là hành trình của tâm hồn, một lần cuối cùng đối mặt với quá khứ trước khi vĩnh viễn khép lại cánh cửa.
Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rõ những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, như những mảnh ký ức đang nhảy múa quanh anh. Căn phòng, vốn đã quá rộng lớn đối với một người, giờ đây càng trở nên ngột ngạt. Anh bắt đầu công việc thu dọn, hay đúng hơn là một cuộc đối thoại thầm lặng với chính mình, với những mảnh vỡ của một mối tình đã lỡ. Anh cẩn thận gấp từng chiếc áo sơ mi cũ kỹ, chiếc quần jean đã bạc màu, nhưng mỗi khi tay anh chạm vào một vật quen thuộc, một dòng ký ức lại ùa về như một cơn sóng.
Đó là chiếc áo anh mặc vào buổi chiều hẹn hò đầu tiên, vụng về và đầy lúng túng. Là chiếc quần anh đã mặc khi cùng Lê An đi dạo bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo của cô ấy vẫn văng vẳng bên tai. Anh tìm thấy một cuốn sách cũ, bìa đã bong tróc, mà Lê An đã từng mượn. Cô ấy đã đọc nó, đã lật từng trang, và có thể đã mỉm cười khi đọc đến một câu nào đó. Anh đưa cuốn sách lên mũi, hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm mùi hương quen thuộc của Lê An, nhưng chỉ có mùi giấy cũ kỹ và bụi thời gian. Cuốn sách đó, từng là cầu nối giữa hai tâm hồn trẻ thơ, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, một minh chứng cho những gì đã từng, và đã không còn.
Kế bên cuốn sách là một cây bút chì nhỏ, thân gỗ đã mòn vẹt. Anh nhớ đó là cây bút Lê An đã dùng để ghi chú trong những buổi học thêm, cô ấy thường cắn nhẹ vào đầu bút khi suy nghĩ, để lại những vết răng nhỏ xíu. Anh vuốt ve cây bút, cảm giác như đang chạm vào bàn tay bé nhỏ của cô ấy ngày xưa. “Nếu ngày đó… anh đã không chần chừ, đã không để những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng,” anh thầm thì, giọng nghẹn lại. Những câu nói “giá như” cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, xoáy sâu vào vết thương lòng. “Giá như… anh đã đủ dũng cảm để bày tỏ sớm hơn một chút.” Nhưng tất cả đã quá muộn rồi, tất cả đã trở thành một khoảng cách vô hình không thể vượt qua.
Anh tiếp tục bới tìm trong vali, bàn tay anh run nhẹ khi chạm vào một xấp ảnh cũ. Đó là những bức ảnh chụp chung với bạn bè, có cả Lê An trong đó. Bức ảnh chụp cả bọn đang cười đùa bên bờ sông, ánh mắt Lê An trong trẻo, nụ cười tươi tắn như ánh nắng ban mai. Bức ảnh chụp cô ấy lén nhìn anh trong buổi liên hoan cuối cấp, ánh mắt ấy chất chứa một điều gì đó mà ngày đó anh không đủ tinh tế để nhận ra, hay đúng hơn là không đủ dũng khí để đối mặt. Mỗi bức ảnh đều như một mũi kim châm vào trái tim đã chai sạn của anh, gợi nhắc về một thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Anh ngắm nhìn chúng, vuốt ve từng tấm, rồi lại đặt xuống một cách máy móc, như thể đang thực hiện một nghi thức đau khổ. Nỗi đau ấy không phải là sự bùng nổ, mà là một dòng chảy âm ỉ, dai dẳng, gặm nhấm anh từ bên trong.
Anh biết, những kỷ vật này, dù quý giá đến đâu, cũng chỉ là những mảnh vỡ của một quá khứ không thể hàn gắn. Chúng là bằng chứng cho sự tồn tại của một tình yêu, một hạnh phúc mà anh đã từng có thể chạm tới, nhưng lại để vuột mất chỉ vì “chậm một nhịp”. Anh không thể giữ chúng lại như những vật trang trí, bởi chúng sẽ mãi mãi nhắc nhở anh về những gì đã mất. Anh cũng không thể vứt bỏ chúng, bởi đó là một phần máu thịt của anh, là những gì còn sót lại của một thời tuổi trẻ đã qua. Cuối cùng, anh quyết định gói ghém chúng lại cẩn thận, đặt vào sâu trong chiếc hộp gỗ, rồi cất chiếc hộp vào một góc khuất của tủ quần áo, như thể chôn cất một phần tâm hồn mình. Anh sẽ không nhìn chúng nữa, ít nhất là trong một thời gian dài. Anh sẽ để chúng ngủ yên, cùng với những giấc mơ đã vỡ.
Anh dừng lại lâu hơn ở chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, nơi anh đã tìm thấy những kỷ vật vừa rồi. Đây là chiếc hộp anh đã dùng để cất giữ những bí mật nhỏ của tuổi thơ, những thứ anh không muốn ai khác chạm vào. Anh đưa tay mở nắp hộp, một cảm giác lành lạnh lan tỏa từ những ngón tay. Bên trong, nằm im lìm trên một lớp vải nhung cũ, là chiếc điện thoại di động cũ kỹ của mình – một mẫu điện thoại cục gạch thế hệ đầu, màn hình nhỏ xíu, bàn phím số đã mờ hết mực. Anh cầm nó lên, cảm nhận trọng lượng của nó trong lòng bàn tay, một trọng lượng không chỉ của kim loại và nhựa, mà còn của biết bao ký ức, bao lời nói không thành.
Màn hình đã tối đen, nhưng trong tâm trí anh, nó lại sáng bừng với những dòng tin nhắn đầu tiên, những cuộc gọi vụng về. Anh nhớ những đêm dài trò chuyện vu vơ, những tin nhắn hỏi han quan tâm, những lời hứa hẹn về một tương lai xa xôi mà cả hai từng tin tưởng. Chiếc điện thoại này đã từng là cầu nối giữa hai thế giới, giữa hai tâm hồn. Nhưng rồi, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng là sự im lặng kéo dài, một khoảng cách vô hình dần hình thành. Anh nhớ ngày đó, khi anh nhận ra mình đang dần xa Lê An, anh đã cố gắng gọi, đã cố gắng nhắn tin, nhưng những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng. Anh đã không đủ mạnh mẽ để giữ chặt, để kéo cô ấy lại gần mình.
“Chính mình đã để nó trôi đi…” anh thầm thì, giọng nói lạc hẳn. “Đáng lẽ mình đã có thể giữ chặt hơn.” Nhưng những lời hối tiếc ấy giờ đây chỉ còn là tiếng vọng vô nghĩa trong căn phòng lạnh lẽo. Chiếc điện thoại này, từng là biểu tượng của hy vọng và sự kết nối, giờ đây lại trở thành minh chứng cho sự xa cách, sự chần chừ và cuối cùng là sự mất mát không thể cứu vãn. Nó là vật chứng cho một tình yêu đã chết, không phải vì không đủ sâu đậm, mà vì nó đã “chậm một nhịp”.
Trần Hạo siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang bắt đầu một ngày mới ồn ào và vội vã. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những dòng xe cộ hối hả, tất cả đều xa lạ và vô cảm. Nó đối lập hoàn toàn với hình ảnh thị trấn ven sông yên bình, nơi Lê An đang chuẩn bị cho một ngày trọng đại – ngày hạnh phúc của người con gái anh yêu, nhưng không phải bên anh. Một nỗi đau tột cùng, lạnh buốt, xuyên thấu trái tim anh. Anh biết, vết sẹo lòng này sẽ không bao giờ lành lại. Nó sẽ ảnh hưởng s��u sắc đến khả năng yêu thương và mở lòng của anh trong các mối quan hệ tương lai, khiến anh trở nên khép kín và cô độc hơn. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt về vật chất, nhưng tâm hồn sẽ mãi mãi mang một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối về “nếu như ngày đó…”.
Anh từ từ đặt chiếc điện thoại trở lại hộp gỗ, khép nắp lại. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như một lời kết cho một chương đã khép. Anh đứng dậy, vươn vai, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Chiếc vali nhỏ, chiếc hộp gỗ chứa đầy ký ức, tất cả giờ đây đều đã được xử lý. Anh đã thu dọn xong hành lý của quá khứ. Anh sẽ gói ghém chúng thật kỹ, cất vào nơi sâu kín nhất của căn hộ, nơi không ai có thể chạm tới, kể cả chính anh. Chúng sẽ là một phần của anh, nhưng sẽ không còn định hình anh nữa.
Trần Hạo bước đến cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, mùi của sự vội vã và tham vọng. Một vỏ bọc lạnh lùng, xa cách đã được anh tạo ra, để đối phó với thế giới và nỗi đau của mình. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án. Anh sẽ xây dựng một đế chế, nhưng đế chế ấy sẽ không có nữ hoàng. Anh sẽ sống, sẽ làm việc, sẽ thành công, nhưng không phải vì hạnh phúc. Anh sẽ làm tất cả để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng, để chứng minh rằng anh có thể tồn tại mà không cần đến tình yêu. Con đường phía trước trải dài hun hút, dẫn anh đến một nơi xa lạ, nơi anh sẽ xây dựng một cuộc đời mới, không có bóng dáng Lê An. Anh đã quay lưng lại với thị trấn, quay lưng lại với một phần cuộc đời mình, vĩnh viễn, và giờ đây, anh đã chính thức chôn cất những mảnh vụn cuối cùng của ký ức về nó.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.