Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 819: Những Lời Cuối Cùng Của Đêm Trước Hôn Lễ

Trần Hạo bước ra khỏi cánh cửa căn phòng cũ kỹ, nơi anh vừa kết thúc việc thu dọn cả một đời ký ức, nơi anh đã chôn cất những mảnh vụn cuối cùng của một tình yêu đã chết. Cơn gió đêm se lạnh của thành phố len lỏi qua từng kẽ hở của chiếc áo khoác mỏng, vuốt ve khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và kiệt sức của anh. Mùi khói bụi, mùi ẩm mốc đặc trưng của một thành phố không ngủ hòa quyện với cái lạnh buốt của đêm khuya, phả vào lồng ngực, mang theo một cảm giác trống rỗng đến tận cùng. Anh đã ở đây, trong căn hộ này, sau khi đặt chân xuống thành phố sau chuyến xe khách định mệnh – một chuyến đi đã được nhắc đến như một sự đoạn tuyệt cuối cùng. Nhưng thực chất, sự đoạn tuyệt tinh thần, cái vỏ bọc lạnh lùng anh tự tạo ra, chỉ mới bắt đầu được hình thành, và đêm nay, nó sẽ được củng cố bằng những nét bút cuối cùng của một câu chuyện.

Anh không về nhà mình, nơi có thể có sự hỏi han, dù là ít ỏi, từ những người thân. Anh chọn một góc khuất tại bến xe khách liên tỉnh, nơi những chuyến xe đêm vẫn miệt mài lăn bánh, nơi sự hối hả của kẻ đi người đến tạo thành một bức màn hoàn hảo che giấu nỗi cô độc của một tâm hồn. Đó là một bến xe cũ kỹ, với những bức tường bong tróc và những hàng ghế đá nhuốm màu thời gian. Ánh đèn vàng yếu ớt từ cột điện cao vút hắt xuống, loang lổ trên nền gạch ẩm ướt, tạo nên những bóng người đổ dài, méo mó, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, lạnh lẽo. Bóng anh, đổ dài trên nền đất, như một sự khẳng định cho nỗi cô độc đang ngự trị trong anh. Chiếc vali nhỏ, nặng trĩu không phải bởi quần áo, mà bởi những kỷ vật và một phần tuổi trẻ đã được gói ghém cẩn thận, đặt sát bên anh, như một người bạn đồng hành câm lặng. Xung quanh, thỉnh thoảng lại có tiếng xe khách hú còi xa xăm, tiếng máy nổ rì rì như nhịp thở nặng nhọc của một con quái vật khổng lồ, hay tiếng loa thông báo rè rè một chuyến đi nào đó mà chẳng ai thực sự lắng nghe. Đôi khi, một vài người khách lỡ chuyến hoặc đợi xe sớm cũng ngồi co ro ở những góc khuất tương tự, nhưng không ai để ý đến ai. Mỗi người là một hòn đảo riêng, chìm đắm trong những suy tư của riêng mình.

Trần Hạo ngồi co ro trên chiếc ghế đá lạnh lẽo, tấm lưng anh tựa vào bức tường rêu phong, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Nó không chỉ là cái lạnh của đêm khuya, mà còn là cái lạnh buốt của tâm hồn, của một trái tim vừa trải qua trận bão tố. Gió vẫn lùa qua mái tôn cũ kỹ, tạo nên những âm thanh vù vù như tiếng thở dài của thời gian. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi xăng dầu đặc trưng, mùi khói xe cũ kỹ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí và một chút mùi thức ăn đường phố còn vương vấn. Tất cả tạo nên một bức tranh hỗn độn, xám xịt của một bến xe về đêm, nhưng lại quá đỗi phù hợp với tâm trạng của anh lúc này.

Trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi những âm thanh rời rạc, Trần Hạo từ từ đưa tay vào túi áo khoác. Anh rút ra một cuốn sổ nhỏ, cũ kỹ, bìa da đã sờn và một cây bút bi. Cuốn sổ này, anh đã mang theo từ thị trấn, như một thói quen, một vật vô tri nhưng lại chứa đựng biết bao điều anh chưa từng dám viết ra. Ánh mắt anh vô định nhìn vào trang giấy trắng tinh, phẳng lặng dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Một cảm giác trống rỗng dâng lên, nhưng không phải là sự trống rỗng của vô cảm, mà là sự trống rỗng sau khi mọi cảm xúc đã được vắt kiệt, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh biết, đêm nay, anh không thể ngủ. Đêm nay, Lê An của anh đang ở rất gần, trong căn nhà quen thuộc của cô, chuẩn bị cho ngày trọng đại của cuộc đời mình. Và anh, Trần Hạo, phải rời đi, phải cắt đứt, phải nói lời tạm biệt cuối cùng theo cách riêng của mình. Những lời nói không thành, những lời hứa hẹn đã lụi tàn, tất cả sẽ được cô đọng lại trên những trang giấy này, dù biết rằng chúng sẽ không bao giờ đến được tay người anh yêu. Đây là một lá thư không gửi, một lời thổ lộ muộn màng, một di chúc cho một tình yêu đã chết. Anh đặt cuốn sổ lên đầu gối, siết chặt cây bút trong tay, như thể nó là điểm tựa duy nhất trong biển cả hỗn loạn của cảm xúc.

Bàn tay Trần Hạo run rẩy khi những dòng chữ đầu tiên hiện lên trên trang giấy trắng. Không phải run vì lạnh, mà là run vì cảm xúc, vì nỗi đau bị kìm nén suốt bao năm qua, nay bỗng chốc được giải phóng, tuôn trào theo từng nét bút. Tiếng bút sột soạt trên giấy nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của bến xe, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược những khoảnh khắc cuối cùng của một mối tình. Anh viết, không theo một trình tự nào, chỉ là những mảnh ký ức, những cảm xúc hỗn độn cứ ùa về, tranh giành nhau hiện hữu trên trang giấy.

"An à," anh bắt đầu, nét chữ xiêu vẹo, "anh đã từng ước... ước gì anh có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau bên bờ sông cũ. Ngày ấy, anh đã thấy em, một cô bé với mái tóc đen dài, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu. Em đã cười, nụ cười trong sáng như ánh nắng ban mai, và trái tim anh, từ khoảnh khắc đó, đã biết rung động."

Mỗi nét chữ như một nhát dao cứa vào lòng, tái hiện lại những khoảnh khắc mà anh đã sai, đã chậm trễ. Anh viết về tuổi thơ êm đềm, về những buổi tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Anh nhớ những lời hứa hẹn ngây thơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng anh dành cho cô, và cả niềm tin mặc định của mọi người rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng rồi, anh đã đi, đã chọn con đường học vấn ở thành phố xa hoa, bỏ lại cô ở thị trấn nhỏ. Anh nhớ lại cái khoảnh khắc anh lên chuyến xe rời đi, lời hứa "không quên em" thốt ra một cách yếu ớt, không đủ sức níu giữ hy vọng.

"Anh đã sợ hãi, An à, sợ bị từ chối, sợ những ước mơ lớn lao của anh sẽ không đủ để em tin tưởng. Anh đã chọn cách im lặng, cách lẩn tránh, để rồi khoảng cách vô hình dần hình thành giữa chúng ta. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh trở về, em sẽ vẫn ở đó, vẫn chờ đợi anh. Nhưng anh đã sai, đã để mất em vào vòng xoáy của sự chần chừ và những lời nói không thành."

Anh viết về những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, về áp lực và tham vọng nơi thành thị đã cuốn anh đi. Anh viết về sự mệt mỏi của Lê An, về nhu cầu được quan tâm và một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy ở một người khác. Anh không trách cô, bởi anh biết, chính anh đã đặt cô vào vị trí phải lựa chọn, phải tìm kiếm.

"Anh đã nhìn thấy em, An à, đêm đó, khi em đứng bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của chúng ta bắt đầu. Anh đã muốn gõ cửa, muốn nói ra tất cả, muốn giữ em lại. Nhưng anh đã không đủ can đảm. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim."

Nước mắt không rơi, nhưng trái tim anh như đang bị vắt kiệt, khô cạn, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng. Anh siết chặt cây bút, các khớp ngón tay trắng bệch, đến nỗi đầu ngón tay tê dại. Mỗi từ ngữ, mỗi câu văn như một nhát dao tự cứa vào chính mình, một sự trừng phạt cho những sai lầm đã qua. Anh dừng lại, nhắm nghiền mắt, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang chực trào. Khuôn mặt anh hằn rõ vẻ đau khổ, khóe môi mím chặt, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng. Xung quanh, bến xe vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa, tiếng xe khách nổ máy xa xa, và tiếng gà gáy thưa thớt từ một nơi nào đó vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp đến, một ngày mà cuộc đời anh và Lê An sẽ rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt.

Anh viết về khoảnh khắc định mệnh gặp lại cô trên chuyến tàu nhiều năm sau, về sự gật đầu chào hỏi đầy xa lạ, về cảm giác day dứt khôn nguôi về "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút…". Anh hiểu, không phải tình yêu của họ không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đã "chậm một nhịp".

"Anh biết, An à," anh tiếp tục, giọng viết trở nên trầm buồn, chấp nhận hơn. "Anh biết, thích thì không đủ. Và anh cũng biết, anh đã không làm đủ để giữ em lại. Giờ đây, khi em sắp bước sang một trang mới của cuộc đời, anh chỉ có thể đứng từ xa, chúc phúc cho em."

Anh miệt mài viết, từng dòng, từng chữ, trút bỏ những gánh nặng đã đè nén trái tim anh suốt bao năm qua. Lá thư này, dù không bao giờ được gửi đi, nhưng nó là một cách để anh giải thoát chính mình khỏi xiềng xích của sự hối tiếc, để anh có thể bước tiếp, dù biết rằng bước tiếp sẽ là một hành trình cô độc và đầy chông gai. Anh nhìn lại từng dòng chữ, từng nỗi đau được phơi bày trên trang giấy. Cuốn sổ nhỏ giờ đã thấm đẫm những tâm tư, những lời nói không thành, những ước mơ đã vỡ tan.

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xua tan dần màn đêm u tối, Trần Hạo cũng đặt dấu chấm hết cho lá thư của mình. Không còn sự run rẩy, không còn nước mắt, chỉ còn lại ánh mắt đờ đẫn nhưng đầy sự chấp nhận nghiệt ngã. Anh biết lá thư này sẽ không bao giờ đến tay Lê An. Nó là của riêng anh, là minh chứng cho một tình yêu đã mãi mãi hóa thành tiếc nuối. Bình minh lên, không khí lạnh lẽo dần tan đi, nhưng vẫn còn vương vấn hơi sương mờ ảo, giăng mắc trên những mái nhà, những tán cây. Tiếng loa thông báo chuyến xe đầu tiên của ngày mới vang lên rõ ràng hơn, rộn ràng hơn, như một lời nhắc nhở rằng đã đến lúc anh phải rời đi.

"Đây là lời tạm biệt cuối cùng, An à. Anh sẽ không bao giờ làm phiền em nữa," anh thầm thì, giọng nói lạc hẳn trong tiếng ồn ào đang dần dâng lên của bến xe. Từng lời như được nén lại trong lồng ngực, trở thành một lời thề nguyện đau đớn. Anh gấp lá thư cẩn thận, không một chút do dự, không một chút hối hận. Nó không phải là sự buông bỏ tình yêu, mà là sự chấp nhận rằng tình yêu đó, với những gì đã xảy ra, không thể có một kết thúc khác. Nó sẽ được cất giữ, như một vết sẹo lòng vĩnh viễn, nhắc nhở anh về những gì đã mất, về những gì anh đã không dám nói. Anh biết, lá thư này sẽ là biểu tượng cho những lời chưa nói và những cảm xúc bị chôn vùi, báo hiệu anh sẽ sống với vết sẹo lòng này mãi mãi, và khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai.

Trần Hạo từ từ đứng dậy, cơ thể anh cứng đờ sau một đêm dài không ngủ trên chiếc ghế đá lạnh lẽo. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. Anh cất cuốn sổ vào một ngăn kéo bí mật bên trong chiếc vali đã được gói ghém cẩn thận. Ngăn kéo ấy sẽ được khóa kín, như một lời hứa rằng anh sẽ không bao giờ chạm vào nó nữa, không bao giờ để những ký ức đau buồn ấy định hình cuộc sống hiện tại của anh. Chiếc vali nặng trĩu được kéo lê trên nền gạch, tạo thành một tiếng sột soạt khô khốc, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của bến xe đang dần thức giấc.

Ánh bình minh mờ ảo đã bao trùm khắp bến xe, nhuộm một màu cam nhạt lên những chiếc xe khách cũ kỹ, lên những hàng quán vừa mới mở cửa. Mùi cà phê và bánh mì nóng hổi bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi xăng dầu và ẩm mốc của đêm qua. Dòng người bắt đầu đổ về bến xe ngày một đông đúc hơn, hối hả hơn, ai nấy đều mang theo những hành lý, những mục đích của riêng mình. Trần Hạo hòa vào dòng người ấy, một thân hình cao lớn, vạm vỡ nhưng lại mang một vẻ cô độc đến lạ lùng. Anh bước đi, không ngoảnh đầu nhìn lại thị trấn đã bỏ lại sau lưng, không ngoảnh đầu nhìn lại nơi Lê An đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của cuộc đời mình. Con đường phía trước trải dài hun hút, dẫn anh đến một nơi xa lạ, nơi anh sẽ xây dựng một cuộc đời mới, không có bóng dáng Lê An. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án, để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng, để chứng minh rằng anh có thể tồn tại mà không cần đến tình yêu. Hành động này, quyết định không gửi thư, dù đã viết ra tất cả, cho thấy sự rụt rè và thiếu dứt khoát trong việc thể hiện cảm xúc vẫn là một phần bản chất của Trần Hạo, ngay cả khi đối mặt với mất mát lớn nhất. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt về vật chất, nhưng tâm hồn sẽ mãi mãi mang một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó…", một vết sẹo lòng sẽ không bao giờ lành. Anh bước lên chuyến xe đầu tiên của ngày mới, hướng về thành phố, về một tương lai mà anh biết, sẽ không có Lê An.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free