Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 820: Nơi Ký Ức Đọng Lại
“Đây là lời tạm biệt cuối cùng, An à. Anh sẽ không bao giờ làm phiền em nữa,” anh thầm thì, giọng nói lạc hẳn trong tiếng ồn ào đang dần dâng lên của bến xe. Từng lời như được nén lại trong lồng ngực, trở thành một lời thề nguyện đau đớn. Anh gấp lá thư cẩn thận, không một chút do dự, không một chút hối hận. Nó không phải là sự buông bỏ tình yêu, mà là sự chấp nhận rằng tình yêu đó, với những gì đã xảy ra, không thể có một kết thúc khác. Nó sẽ được cất giữ, như một vết sẹo lòng vĩnh viễn, nhắc nhở anh về những gì đã mất, về những gì anh đã không dám nói. Anh biết, lá thư này sẽ là biểu tượng cho những lời chưa nói và những cảm xúc bị chôn vùi, báo hiệu anh sẽ sống với vết sẹo lòng này mãi mãi, và khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác trong tương lai.
Trần Hạo từ từ đứng dậy, cơ thể anh cứng đờ sau một đêm dài không ngủ trên chiếc ghế đá lạnh lẽo. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. Anh cất cuốn sổ vào một ngăn kéo bí mật bên trong chiếc vali đã được gói ghém cẩn thận. Ngăn kéo ấy sẽ được khóa kín, như một lời hứa rằng anh sẽ không bao giờ chạm vào nó nữa, không bao giờ để những ký ức đau buồn ấy định hình cuộc sống hiện tại của anh. Chiếc vali nặng trĩu được kéo lê trên nền gạch, tạo thành một tiếng sột soạt khô khốc, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của bến xe đang dần thức giấc.
Ánh bình minh mờ ảo đã bao trùm khắp bến xe, nhuộm một màu cam nhạt lên những chiếc xe khách cũ kỹ, lên những hàng quán vừa mới mở cửa. Mùi cà phê và bánh mì nóng hổi bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi xăng dầu và ẩm mốc của đêm qua. Dòng người bắt đầu đổ về bến xe ngày một đông đúc hơn, hối hả hơn, ai nấy đều mang theo những hành lý, những mục đích của riêng mình. Trần Hạo hòa vào dòng người ấy, một thân hình cao lớn, vạm vỡ nhưng lại mang một vẻ cô độc đến lạ lùng. Anh bước đi, không ngoảnh đầu nhìn lại thị trấn đã bỏ lại sau lưng, không ngoảnh đầu nhìn lại nơi Lê An đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của cuộc đời mình. Con đường phía trước trải dài hun hút, dẫn anh đến một nơi xa lạ, nơi anh sẽ xây dựng một cuộc đời mới, không có bóng dáng Lê An. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án, để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng, để chứng minh rằng anh có thể tồn tại mà không cần đến tình yêu. Hành động này, quyết định không gửi thư, dù đã viết ra tất cả, cho thấy sự rụt rè và thiếu dứt khoát trong việc thể hiện cảm xúc vẫn là một phần bản chất của Trần Hạo, ngay cả khi đối mặt với mất mát lớn nhất. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt về vật chất, nhưng tâm hồn sẽ mãi mãi mang một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó…", một vết sẹo lòng sẽ không bao giờ lành. Anh bước lên chuyến xe đầu tiên của ngày mới, hướng về thành phố, về một tương lai mà anh biết, sẽ không có Lê An.
***
Nhưng đôi khi, con đường ta muốn đi lại không phải là con đường ta sẽ đặt chân lên. Dù đã hứa với lòng rằng sẽ dứt khoát, sẽ không bao giờ quay đầu lại, nhưng có một sợi dây vô hình, dai dẳng hơn cả nỗi nhớ, lại kéo ghì bước chân Trần Hạo. Anh đã tiến về phía cổng bến xe, đã thấy bóng dáng chiếc xe khách đang nổ máy, nhưng rồi, một sự thôi thúc không thể gọi tên, một tiếng gọi vọng về từ sâu thẳm ký ức, lại khiến anh rẽ hướng. Anh không lên chuyến xe đầu tiên ấy. Anh không đi về phía thành phố ngay lập tức. Thay vào đó, anh kéo lê chiếc vali nặng trĩu của mình, nặng như chính gánh nặng trong lòng, đi ngược lại, rời khỏi sự huyên náo của bến xe, rẽ vào một con đường làng quen thuộc.
Rạng sáng, màn đêm đã nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên yếu ớt của bình minh, nhưng sương đêm vẫn còn vương vấn khắp nơi. Không khí se lạnh, thấm vào từng thớ thịt, từng hơi thở của Trần Hạo, gợi nhớ về những buổi sớm tinh mơ anh và Lê An cùng nhau đi học, cùng nhau đạp xe trên con đường này. Con đường đất nhỏ, hai bên là những hàng cây xanh mướt và những bụi rậm rậm rạp, vẫn còn ẩm ướt hơi sương. Tiếng côn trùng đêm đã dần ngớt, chỉ còn tiếng gà gáy thưa thớt từ những ngôi nhà xa xa, báo hiệu một ngày mới đang thực sự bắt đầu. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại, xen lẫn chút mùi khói bếp còn vương từ những gia đình dậy sớm đun nước, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một mùi hương đặc trưng của quê nhà, thứ mùi hương đã gắn liền với tuổi thơ, với những kỷ niệm anh từng có cùng Lê An.
Mỗi bước chân của Trần Hạo trên con đường quen thuộc này đều nặng nề, như thể anh đang cố ý kéo dài từng khoảnh khắc cuối cùng anh còn được hít thở không khí của nơi đây, nơi có Lê An. Anh nép mình vào hàng cây ven đường, cố gắng giữ cho mình không bị phát hiện, một cách vô thức, như một tên trộm đang cố gắng lẻn vào khu vườn của chính mình. Anh biết, đây là lần cuối cùng anh đi trên con đường này với một tâm trạng như vậy. Từ nay về sau, nếu có trở lại, thì mọi thứ cũng đã khác.
“An, em có nhớ những lần chúng ta đi bộ về nhà sau những buổi học thêm không?” Anh thầm thì, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng gió xào xạc làm lay động những tán lá. Anh nhớ như in buổi chiều tà ấy, khi nắng đã ngả vàng óng ả, hai đứa trẻ con, một trai một gái, cùng nhau bước trên con đường này, kể cho nhau nghe những chuyện vặt vãnh ở trường. Lê An khi đó, đôi mắt long lanh, nụ cười trong trẻo như sương mai, luôn biết cách xua tan đi những mệt mỏi, lo toan của Trần Hạo. Anh nhớ cái lần cô bé vấp ngã, anh đã vội vàng đỡ lấy, rồi cõng cô bé về tận nhà, trái tim non nớt đập loạn xạ khi cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng nhỏ bé.
Rồi những buổi tối mùa hè, trăng sáng vằng vặc, họ lại lén lút ra đây, ngồi dưới gốc cây bàng cổ thụ, kể cho nhau nghe những câu chuyện ma quỷ, những ước mơ ngây thơ về tương lai. Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ cô bé cả đời, sẽ xây cho cô bé một ngôi nhà thật đẹp, bên bờ sông cũ, nơi họ đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau dệt nên những ước mơ. Nhưng rồi, lời hứa ấy, những ước mơ ấy, tất cả đều đã tan biến vào hư không, chỉ vì sự chần chừ, sự e dè của chính anh. Một “khoảng cách vô hình” đã dần hình thành giữa họ, không phải do địa lý, mà do những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén.
Anh nhớ cái cảm giác khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, không phải vì anh hết yêu, mà vì áp lực cuộc sống thành thị, vì sự non nớt trong cách thể hiện tình cảm của một chàng trai mới lớn. Anh đã tự bào chữa cho mình bằng lý do bận rộn, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó chỉ là một sự lảng tránh. Lẽ ra anh phải kiên định hơn, mạnh mẽ hơn, phải nói ra những gì anh muốn nói, phải nắm giữ lấy Lê An. Nhưng anh đã không làm. Và giờ đây, trên con đường quen thuộc này, chỉ còn lại một mình anh, kéo lê chiếc vali nặng trĩu, với trái tim cũng nặng trĩu những hối tiếc.
Tiếng chó sủa xa vọng từ một ngôi nhà nào đó kéo anh trở về thực tại. Anh nhận ra mình đã đi khá xa, đã đến gần ngôi nhà của Lê An. Một cảm giác run rẩy khó tả chạy dọc sống lưng. Anh không biết mình đang mong chờ điều gì, hay chỉ đơn thuần là muốn nhìn thấy nơi cô ấy đang ở một lần cuối, trước khi hoàn toàn rời xa. Con đường này, từng là con đường của tuổi thơ, của những kỷ niệm ngọt ngào, giờ đây lại trở thành con đường của sự chia ly, của những hối tiếc muộn màng. Mỗi bước đi là một nhát dao cứa vào tim, nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất, về "nếu như ngày đó" anh đã khác đi.
***
Trần Hạo dừng lại ở một góc khuất, khuất sau bụi tre già và cây bàng cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của họ. Từ vị trí này, anh có thể nhìn rõ toàn bộ ngôi nhà của Lê An. Bình minh đã rõ hơn một chút, mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm một màu cam hồng lên những đám mây và cảnh vật. Sương đã tan gần hết, không khí trong lành hơn, se lạnh nhưng không còn buốt giá như lúc rạng đông.
Ngôi nhà của Lê An, vốn đã cũ kỹ nhưng ấm cúng, giờ đây được trang hoàng đơn giản nhưng tinh tế. Những dải cờ hoa màu đỏ, màu vàng được giăng mắc khắp sân, những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc treo lủng lẳng trên mái hiên, trên những cành cây. Tất cả đều báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp diễn ra, một ngày hạnh phúc mà anh không thể là một phần của nó. Anh thấy ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ phòng khách, rồi một lúc sau, ánh đèn từ bếp cũng bật sáng. Anh nghe thấy tiếng nói cười khe khẽ từ bên trong, tiếng bước chân vội vã của ai đó đang đi lại, chuẩn bị cho một ngày dài. Mùi hoa tươi, có lẽ là hoa cúc, hoa hồng, thoang thoảng bay trong gió, hòa quyện với mùi hương của đất trời buổi sớm, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa thân quen.
Từng chi tiết nhỏ của ngôi nhà, từng góc sân, từng khóm hoa đều gợi về những kỷ niệm đã hóa thành tro bụi trong tâm trí Trần Hạo. Anh nhớ cái hàng rào dâm bụt trước nhà, nơi anh và Lê An thường ngồi kể chuyện, nơi anh đã từng hái tặng cô những bông hoa đỏ thắm. Anh nhớ cái ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây xoài, nơi họ đã cùng nhau ôn bài, cùng nhau mơ mộng về một tương lai xa xôi. Anh nhớ cái cửa sổ phòng Lê An, nơi anh đã từng lén lút ném những viên sỏi nhỏ để gọi cô bé ra chơi.
“Nơi này... đã từng là tất cả của chúng ta,” anh thầm nghĩ, một nỗi xót xa trào dâng trong lòng. “Giờ thì, nó thuộc về người khác.” Ngôi nhà vẫn ở đó, vẫn mang hình hài quen thuộc, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Nó không còn là biểu tượng của những ước mơ chung, của một tình yêu sẽ đơm hoa kết trái. Nó đã trở thành một phần của quá khứ, một kỷ vật của nỗi tiếc nuối.
Anh hình dung ra Lê An đang bận rộn bên trong, với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh hạnh phúc, không hề hay biết có một người đang đứng lặng lẽ ngoài kia, nhìn ngắm cô lần cuối. Cô ấy sẽ mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, tóc được búi cao gọn gàng, khuôn mặt rạng ngời trong niềm hạnh phúc sắp thành đôi. Anh có thể hình dung ra tiếng cười trong trẻo của cô ấy khi nhận được lời chúc phúc từ gia đình, từ bạn bè. Và anh, Trần Hạo, chỉ có thể đứng đây, từ một khoảng cách vô hình, chứng kiến tất cả.
Hồi ức ùa về như một dòng sông chảy xiết. Anh nhớ lời hứa “Anh sẽ xây cho em một ngôi nhà đẹp hơn thế này, ngay cạnh bờ sông...” Lời hứa ấy đã được nói ra bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của họ được dệt nên từ những buổi chiều tà ngắm hoàng hôn, những đêm trò chuyện vu vơ. Anh đã hứa, nhưng anh đã không làm được. Anh đã để thời gian trôi qua, để cơ hội tuột khỏi tầm tay, để lời nói không thành. Và giờ đây, ngôi nhà này, nơi đáng lẽ ra phải là tổ ấm của họ, lại là nơi cô ấy sẽ bắt đầu một cuộc sống mới bên một người đàn ông khác.
Trái tim anh thắt lại, một cơn đau buốt nhói lan khắp lồng ngực. Đây không phải là cơn đau của sự ghen tuông, mà là cơn đau của sự hối tiếc, của những gì đã có thể xảy ra nhưng không bao giờ thành hiện thực. "Nếu như ngày đó… anh đã dũng cảm hơn một chút, nếu như anh đã nói ra lời yêu sớm hơn một nhịp, thì liệu mọi chuyện có khác không?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng. Mọi thứ đã quá muộn.
Anh nhìn thấy một người phụ nữ trẻ, có lẽ là em họ của Lê An, bước ra sân, tay cầm chổi quét dọn những chiếc lá khô rụng. Cô ấy cười nói với một người đàn ông lớn tuổi hơn, có lẽ là chú hoặc bác của Lê An, đang loay hoay treo thêm một dải lụa đỏ lên cổng. Mọi người đều bận rộn, đều vui vẻ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dòng chảy thời gian vẫn cuộn trôi, không chờ đợi bất cứ ai, đặc biệt là những kẻ chậm chân như anh.
Anh đứng đó, bất động, như một pho tượng. Gió khẽ lay động những tán lá tre, tạo nên âm thanh xào xạc đều đều, như một bản nhạc buồn cho cảnh chia ly. Mùi khói bếp từ xa vẫn thoang thoảng, mùi hoa tươi từ ngôi nhà vẫn vương vấn, tất cả đều đang cố gắng níu giữ anh lại, nhưng anh biết, đã đến lúc phải buông tay. Sự trống rỗng trong lòng anh lớn dần, lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh cảm thấy như một cái vỏ rỗng tuếch, một linh hồn lạc lõng giữa buổi bình minh đang lên. Anh đã đến đây, đã nhìn thấy, đã cảm nhận tất cả. Và giờ là lúc anh phải ra đi, thật sự.
***
Với một cái thở dài cuối cùng, nặng trĩu như trút bỏ cả một gánh nặng thời gian, Trần Hạo quay lưng lại với ngôi nhà, với thị trấn, với tất cả những gì đã từng là của anh và Lê An. Anh không ngoảnh lại. Không một cái nhìn lưu luyến, không một chút do dự nào còn sót lại. Bởi anh biết, nếu anh nhìn lại, anh sẽ không thể rời đi. Ánh mắt anh lúc này đờ đẫn, nhưng ẩn chứa một sự chấp nhận lạnh lùng và cô độc đến tột cùng. Anh đã đi một vòng, quay lại nơi anh đã rời khỏi bến xe, nhưng giờ đây, bước chân anh dứt khoát hơn, không còn sự níu kéo vô hình nào nữa.
Tiếng bánh xe vali lăn đều trên con đường sỏi, tạo thành một âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian buổi sáng tĩnh lặng, như một lời tạm biệt cuối cùng của anh với nơi này. Mỗi tiếng "lộc cộc" của bánh xe như gõ vào trái tim anh, nhắc nhở anh về hành trình mới, một hành trình đơn độc và đầy thử thách. Bình minh đã rõ ràng hơn, nắng yếu ớt bắt đầu trải dài trên mặt đường, nhuộm một màu vàng nhạt lên những hàng cây, những mái nhà. Gió vẫn se lạnh, nhưng không còn mang theo hơi sương ẩm ướt, chỉ còn cái hanh hao của buổi sớm.
Anh biết mình đang rời bỏ không chỉ một nơi chốn, mà là cả một phần tâm hồn, một tình yêu đã lỡ, một thanh xuân đầy tiếc nuối. Anh sẽ không bao giờ tìm lại được Lê An của những ngày xưa cũ, cũng như không bao giờ tìm lại được Trần Hạo của những ngày thơ ấu, hồn nhiên và đầy hy vọng. Mọi thứ đã vĩnh viễn thay đổi, chỉ vì anh đã "chậm một nhịp", vì anh đã để "lời nói không thành" chôn vùi trong tim.
Anh bước đi, qua khỏi bến xe khách, nơi lúc nãy anh đã đứng viết lá thư không gửi. Giờ đây, anh không còn dừng lại. Anh tiến thẳng đến con đường lớn, nơi những chuyến xe khách đang chờ đợi để đưa những người con của thị trấn đi khắp bốn phương. Anh không còn cảm giác trống rỗng như lúc nãy, thay vào đó là một sự dứt khoát đến đáng sợ. Giống như một cái cây đã trút hết lá vào mùa đông, trơ trọi nhưng mạnh mẽ, sẵn sàng đón nhận những cơn gió lạnh buốt nhất.
“Kể từ giờ, ta chỉ có thể sống cho riêng ta. Không còn An. Không còn ký ức.” Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió sớm. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, ký ức về Lê An sẽ mãi mãi là một vết sẹo lòng không bao giờ lành, một nỗi đau âm ỉ theo anh suốt cuộc đời. "Chúc em hạnh phúc, An..." Lời chúc phúc ấy cũng chỉ là một tiếng vọng trong tâm tưởng, không một ai có thể nghe thấy, ngoại trừ chính anh. Đó là lời chúc phúc cay đắng nhất, bởi nó được nói ra từ một trái tim tan nát, từ một người đàn ông đã mất đi tất cả.
Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án. Anh sẽ làm việc không ngừng nghỉ, để lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng, để chứng minh rằng anh có thể tồn tại mà không cần đến tình yêu. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt về vật chất, một người mà Lê An có thể tự hào (nếu cô ấy từng nghĩ về anh), nhưng tâm hồn anh sẽ mãi mãi mang một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó…", một vết sẹo lòng sẽ không bao giờ lành.
Hình ảnh ngôi nhà ấm cúng, rộn ràng chuẩn bị đám cưới của Lê An đối lập hoàn toàn với sự cô độc và hành trình rời đi của Trần Hạo. Đó là hai con đường, hai số phận, đã vĩnh viễn rẽ ngang. Quyết định không một lời từ biệt trực tiếp nào, chỉ một cái nhìn cuối cùng từ xa, thể hiện sự rụt rè và thiếu dứt khoát trong việc thể hiện cảm xúc vẫn là một phần bản chất của Trần Hạo, điều này sẽ ảnh hưởng đến các mối quan hệ sau này của anh. Anh sẽ khó lòng mở lòng, khó lòng tin tưởng, bởi vì anh đã từng đánh mất tất cả chỉ vì sự yếu đuối của chính mình.
Trần Hạo bước lên chuyến xe khách, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Anh đặt chiếc vali nặng trĩu xuống chân, tựa đầu vào thành ghế. Chiếc xe lăn bánh, từ từ rời khỏi thị trấn nhỏ ven sông, mang theo Trần Hạo đến một tương lai xa lạ, một cuộc đời mà anh biết, sẽ không có Lê An. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung lắc nhẹ nhàng của chiếc xe, và để mặc cho dòng ký ức, dù đau đớn đến mấy, cuốn trôi anh vào một giấc ngủ chập chờn, giấc ngủ đầu tiên sau một đêm dài định mệnh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.