Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 821: Ly Cà Phê Cuối Cùng Của Một Thời Thanh Xuân

Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, không phải bởi tiếng động lớn hay sự va chạm, mà là từ một cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ chiếc cửa kính anh tựa đầu. Giấc ngủ chập chờn trên chuyến xe khách chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi, không đủ xoa dịu tâm hồn anh, mà ngược lại, còn đẩy những ký ức đau đáu về Lê An dồn dập hơn. Ánh nắng ban mai đã len lỏi qua ô cửa, nhuộm vàng khoang xe khách còn vương mùi ẩm mốc và hơi người. Chiếc xe không còn chạy bon bon trên con đường ven sông nữa, mà đã dừng lại tại một bến lớn hơn, đông đúc và ồn ào hơn. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại xôn xao, những âm thanh xa lạ của một thành phố nhỏ đang thức giấc. Anh nhận ra đây không phải là nơi anh muốn đến, chưa phải là thành phố lớn mà anh định vùi mình vào công việc. Đây chỉ là một trạm trung chuyển, một điểm dừng của những chuyến xe liên tỉnh.

Anh từ từ mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua những gương mặt xa lạ đang lục tục xuống xe. Cảm giác trống rỗng dâng lên, như một dòng nước lạnh buốt tràn ngập tim anh. Anh đã nói rằng sẽ không còn An, không còn ký ức, nhưng lời nói đó chỉ là một sự tự lừa dối yếu ớt. Hình ảnh Lê An vẫn hiện hữu, rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết, như thể cô vẫn đang ở cạnh anh, vẫn cười nói, vẫn nắm tay anh đi trên những con đường làng quen thuộc.

Bất chợt, một thôi thúc không thể cưỡng lại trỗi dậy trong lòng Trần Hạo. Anh cần một thứ gì đó quen thuộc, một điểm tựa cuối cùng trước khi hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ. Một ly cà phê. Một ly cà phê ở "Góc Yên Bình". Nơi đó, ít ra, vẫn còn vương vấn hơi thở của những ngày xưa cũ, của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của "lời nói không thành". Anh không biết tại sao mình lại nghĩ đến nơi đó, có lẽ vì đó là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy một chút bình yên giữa cơn bão lòng đang gào thét.

Anh đứng dậy, kéo chiếc vali nặng trĩu theo sau. Tiếng bánh xe vali "lộc cộc" trên nền xi măng thô ráp của bến xe nghe thật khô khan, lạc lõng giữa những âm thanh ồn ào xung quanh. Chiếc túi xách nặng trịch trên vai, áo sơ mi nhàu nhĩ sau một đêm không ngủ, cùng với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt thất thần, biến Trần Hạo thành một người đàn ông hoàn toàn khác. Không còn là chàng thanh niên đầy hy vọng của những năm tháng tuổi trẻ, cũng không phải là người đàn ông thành đạt, chững chạc như khi anh trở về thị trấn. Lúc này, anh chỉ là một kẻ lữ hành cô độc, lạc lối trong chính cuộc đời mình.

Anh rời khỏi bến xe, hòa vào dòng người tấp nập trên con đường lớn dẫn vào trung tâm thị trấn. Dù đã "rời khỏi thị trấn nhỏ ven sông" trên chuyến xe khách, anh biết mình vẫn đang ở trong vùng ảnh hưởng của nó, chưa thực sự cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc. Anh rảo bước, không để ý đến những ánh nhìn tò mò của người đi đường. Bước chân anh nặng nề, nhưng lại dứt khoát hướng về một điểm duy nhất trong tâm trí: Quán cà phê 'Góc Yên Bình'.

Khoảng cách không quá xa. Chỉ vài con phố nữa thôi. Con đường quen thuộc giờ đây như một dòng sông ký ức, mỗi bước chân anh đi qua đều gợi lại một hình ảnh, một kỷ niệm. Cửa hàng tạp hóa nhỏ của bà Năm, tiệm may của cô Sáu, cây bàng cổ thụ nơi anh và Lê An từng ngồi đọc sách... Tất cả đều vẫn ở đó, nhưng dường như đã thay đổi. Không phải cảnh vật đổi thay, mà là lòng người, là cảm xúc của anh đã khác.

Khi anh đứng trước Quán cà phê 'Góc Yên Bình', ánh nắng sớm đã trải dài khắp mặt tiền. Quán vẫn giữ nguyên vẻ kiến trúc cũ kỹ, với những mái ngói rêu phong, bức tường quét vôi vàng nhạt đã bạc màu thời gian. Hai bên cửa ra vào là giàn hoa giấy tím rực rỡ, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió. Mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên cạnh. Đó là mùi hương của bình yên, của tuổi thơ, của những buổi chiều vô tư lự.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng tức. Anh kéo chiếc vali, bước qua ngưỡng cửa gỗ đã cũ mòn. Tiếng chuông gió nhỏ bằng tre kêu leng keng, báo hiệu có khách. Bên trong quán, không gian vẫn ấm cúng và dịu mắt như xưa. Những chiếc bàn gỗ đơn sơ, những bức tranh vẽ phong cảnh thị trấn, và những giá sách nhỏ chất đầy sách cũ. Một bản nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, vang lên từ chiếc radio cũ kỹ ở quầy pha chế, như một khúc ca buồn vương vấn. Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ lớn, những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh mơ màng, huyền ảo.

Chú Nam, chủ quán, vẫn với vóc dáng hơi gầy, mái tóc điểm bạc và ria mép tỉa gọn, đang cặm cụi lau ly. Ánh mắt tinh anh của chú nhận ra Trần Hạo ngay lập tức, dù anh đã thay đổi rất nhiều. Chú nở một nụ cười hiền hậu, nhưng cũng chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc mà Trần Hạo không thể che giấu.

"Trần Hạo đó à? Lâu lắm rồi mới thấy cháu ghé quán." Giọng chú Nam trầm ấm, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và cả sự cảm thông. "Cháu về từ khi nào vậy?"

Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Giọng anh nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Anh kéo chiếc vali đến một góc khuất trong quán, nơi có chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát cửa sổ, vị trí quen thuộc mà anh và Lê An thường ngồi. Từ đây, có thể nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mướt bên ngoài, nơi có cây hoa nhài tỏa hương dịu nhẹ.

Anh đặt vali xuống chân, ngồi phịch xuống ghế. Cảm giác mềm mại của chiếc đệm đã cũ mòn dưới lưng anh gợi lại một sự thoải mái thân thuộc đến lạ. Anh ngẩng đầu nhìn chú Nam, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.

"Cháu... cháu muốn uống một ly cà phê đen đá, không đường, chú ạ." Anh nói chậm rãi, giọng trầm khàn, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua một bức tường vô hình nào đó. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam hỏi, ánh mắt chú đầy tinh tế, dường như đã đọc thấu được nỗi lòng của anh.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, "Vâng, chú." Anh không cần phải giải thích, chú Nam hiểu. Hiểu rằng có những thứ, dù thời gian có trôi đi bao lâu, dù con người có cố gắng quên lãng đến mấy, vẫn sẽ giữ nguyên vị trí, giữ nguyên cảm xúc ban đầu. Giống như ly cà phê đắng ngắt không đường này, giống như tình yêu của anh dành cho Lê An.

Chú Nam không hỏi thêm, chỉ quay vào pha chế. Tiếng máy xay cà phê rì rì vang lên, như tiếng thời gian trôi, gặm nhấm từng chút một những ký ức còn sót lại. Trần Hạo vuốt nhẹ thành ly cà phê đã nguội trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Anh nhìn ra khung cửa sổ, ánh mắt vô định dõi theo những chiếc lá vàng rơi.

Mùi cà phê nồng nàn, mùi bánh ngọt thơm lừng, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng... Tất cả những chi tiết nhỏ bé ấy, bỗng chốc trở thành một cánh cửa, mở ra một dòng lũ ký ức không thể ngăn cản. Hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm.

Cô ấy ngồi đối diện anh, mái tóc đen nhánh xõa ngang vai, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao khi cô hào hứng kể về một cuốn sách vừa đọc, hay một câu chuyện nhỏ trong lớp học. Nụ cười rạng rỡ của cô, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió, vẫn còn vang vọng đâu đó trong không gian này. Anh nhớ những cái chạm tay vô tình dưới gầm bàn, khi họ cùng nhau lật trang sách, hay khi anh đưa cho cô một mẩu bánh. Anh nhớ sự im lặng ấm áp giữa họ, khi cả hai chỉ đơn giản là ngồi đó, thưởng thức ly cà phê và ngắm nhìn thị trấn bình yên ngoài kia. Lê An của những ngày ấy, ngây thơ, trong trẻo, và hoàn toàn thuộc về anh, ít nhất là trong suy nghĩ non nớt của anh.

Anh nhớ mùi hương tóc cô, thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ này, mỗi khi cô cúi xuống đọc sách, mái tóc chạm nhẹ vào cánh tay anh. Anh nhớ những lời hứa hẹn ngây thơ của tuổi học trò, về một tương lai chung, một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, một cuộc sống giản dị nhưng đầy ắp tình yêu. Tất cả những điều đó, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ đã tan tành.

Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi khoảnh khắc đã qua, đều xoáy vào trái tim anh, khiến ly cà phê vốn đắng nay càng thêm se sắt, như vị của nước mắt, của sự hối tiếc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, cố gắng xua đi những tiếng cười, những ánh mắt, những cái chạm tay. Nhưng vô ích. Ký ức như một dòng chảy xiết, cuốn phăng mọi nỗ lực chống cự của anh.

Anh mở mắt, nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể vẫn thấy Lê An ngồi đối diện. Một ảo ảnh đau đớn, một sự tra tấn ngọt ngào. Anh thấy cô đang mỉm cười, đôi môi khẽ mấp máy một điều gì đó, rồi lại biến mất, tan vào những hạt bụi nhảy múa trong nắng sớm.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Trần Hạo, từ từ trượt xuống, thấm vào khóe môi anh, mặn chát. Anh đưa tay lên che mặt, không muốn ai nhìn thấy khoảnh khắc yếu lòng này của mình. Trong suốt những năm tháng xa cách, anh đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra bất cần. Nhưng giờ đây, khi đối diện với những tàn tích của quá khứ, bức tường kiên cố anh dày công xây dựng đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác tê dại dần qua đi, thay vào đó là một nỗi đau nhói buốt, một nỗi đau của sự hối tiếc tột cùng.

Anh đã chần chừ. Anh đã sợ hãi. Anh đã không dám nói ra "lời nói không thành" ấy. Và giờ đây, anh đã đánh mất. Mất đi Lê An, mất đi một phần quan trọng nhất của cuộc đời mình. Mất đi một tương lai mà anh đã từng mơ ước. Chỉ vì anh đã "chậm một nhịp".

Nỗi đau giằng xé anh, nhưng xen lẫn trong đó là một sự chấp nhận lạnh lẽo, một sự dứt khoát đến nghiệt ngã. Mọi thứ đã chấm dứt. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng mênh mông trong lòng anh, và con đường phía trước, một con đường dài hun hút, đơn độc. Anh không thể tiếp tục níu kéo, không thể tiếp tục chìm đắm trong những ảo ảnh của quá khứ. Anh phải bước đi.

Anh lấy chiếc điện thoại di động ra khỏi túi quần, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình. Anh tìm kiếm ứng dụng đặt vé tàu. Tàu. Không phải xe khách. Anh không muốn đi trên cùng một con đường mà anh đã từng rời đi một lần, rồi lại quay về, để rồi lại đau đớn như thế này. Một chuyến tàu sẽ mang anh đến một nơi khác, một khởi đầu khác. Anh chọn chuyến tàu sớm nhất rời khỏi thị trấn, không một chút chần chừ nào nữa. Từng thao tác đặt vé, điền thông tin, xác nhận thanh toán, đều diễn ra một cách máy móc, vô hồn.

Hoàn thành việc đặt vé, Trần Hạo cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, nhưng cũng xen lẫn với nỗi đau thấu xương. Đó là sự nhẹ nhõm của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng, đã chấp nhận số phận, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đặt điện thoại xuống bàn, uống cạn ly cà phê đen đá đã nguội ng��t. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như nếm trải lại tất cả những cay đắng trong cuộc đời anh.

Anh đứng dậy, kéo chiếc vali sau lưng. Tiếng bánh xe "lộc cộc" vang lên đều đều, giờ đây không còn khô khan nữa, mà mang một âm điệu trầm buồn, như một lời từ biệt không nói. Anh bước ra khỏi quán, không quay đầu nhìn lại. Không một cái nhìn lưu luyến, không một chút do dự. Bởi anh biết, nếu anh nhìn lại, anh sẽ không thể rời đi. Anh đã từng phạm sai lầm đó một lần, đứng trước nhà Lê An, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Lần này, anh sẽ không lặp lại.

Chú Nam nhìn theo bóng lưng Trần Hạo, ánh mắt chất chứa sự cảm thông sâu sắc. Chú hiểu rằng, không phải ai cũng may mắn có được hạnh phúc trọn vẹn. Có những mối tình, dù sâu đậm đến mấy, cũng chỉ có thể hóa thành tiếc nuối, thành một vết sẹo lòng không bao giờ lành. "Chậm một nhịp", đôi khi, là cả một đời.

Trần Hạo bước đi, chiếc vali nặng trĩu kéo theo sau, hướng về phía ga tàu. Ánh nắng ban mai vẫn dịu nhẹ, nhưng không còn sưởi ấm được trái tim anh. Anh biết, dù anh có đi đến đâu, làm gì, hình bóng Lê An vẫn sẽ mãi là một phần của anh, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai khác sau này. Anh sẽ sống với nỗi tiếc nuối này, với câu hỏi "nếu như ngày đó..." mãi mãi ám ảnh. Chuyến tàu sắp tới sẽ đưa anh đến một cuộc đời mới, một cuộc đời mà anh biết, sẽ không có Lê An. Và đó là một cuộc đời mà anh sẽ phải đối mặt với sự cô độc, với nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, dù anh có thành công đến đâu về vật chất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free