Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 822: Chuyến Tàu Cuối Cùng Của Một Mối Tình
Trần Hạo bước đi, chiếc vali nặng trĩu kéo theo sau, tiếng bánh xe lộc cộc trên nền đá hoa cương ẩm ướt của con đường quen thuộc. Con đường dẫn đến bến xe khách Liên Tỉnh, nhưng hôm nay, nó còn là ga tàu của một thị trấn nhỏ. Ánh nắng ban mai vẫn dịu nhẹ, nhưng không còn sưởi ấm được trái tim anh. Anh biết, dù anh có đi đến đâu, làm gì, hình bóng Lê An vẫn sẽ mãi là một phần của anh, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai khác sau này. Anh sẽ sống với nỗi tiếc nuối này, với câu hỏi "nếu như ngày đó..." mãi mãi ám ảnh. Chuyến tàu sắp tới sẽ đưa anh đến một cuộc đời mới, một cuộc đời mà anh biết, sẽ không có Lê An. Và đó là một cuộc đời mà anh sẽ phải đối mặt với sự cô độc, với nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, dù anh có thành công đến đâu về vật chất.
Từng bước chân của Trần Hạo nặng nề, như thể mỗi bước anh đi đều phải vượt qua một lực cản vô hình, kéo giữ anh lại với nơi này. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh không một gợn mây, lòng anh lại nặng trĩu như trời sắp đổ bão. Mùi khói xe thoảng qua, hòa lẫn với mùi ẩm nhẹ của đất đá sau cơn mưa đêm, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những buổi sáng ở thị trấn, thứ hương vị mà sau này, dù có đi đến đâu, anh cũng sẽ không bao giờ tìm lại được. Anh đưa mắt nhìn những ngôi nhà hai bên đường, những cửa hàng tạp hóa đang hé mở, những quán phở nghi ngút khói, tất cả đều mang một vẻ bình dị, thân thuộc đến nao lòng. Anh đã từng nghĩ, mình sẽ sống ở đây, cùng Lê An, cùng nhau già đi giữa những khung cảnh thân thương này. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là dĩ vãng.
Khi cánh cổng bến xe Liên Tỉnh hiện ra trước mắt, Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió, mà vì một dự cảm không lành, một sự chấp nhận khắc nghiệt về những gì sắp diễn ra. Bến xe, nay kiêm nhiệm vai trò ga tàu, ồn ào và hối hả hơn anh nghĩ. Tiếng loa phóng thanh rè rè thông báo các chuyến xe, chuyến tàu đi và đến, những âm thanh hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ tạp âm khó chịu. Dòng người qua lại tấp nập, những khuôn mặt xa lạ vội vã, những cuộc chia ly vội vàng, những cái ôm siết chặt hay những lời từ biệt nghẹn ngào. Mỗi người một câu chuyện, một điểm đến, một nỗi niềm riêng. Nhưng Trần Hạo cảm thấy mình lạc lõng hoàn toàn trong dòng người ấy, như một hòn đảo đơn độc giữa đại dương bao la. Anh kéo chiếc vali, tiếng bánh xe lộc cộc trên nền gạch vỡ, hòa vào tiếng ồn ào của bến xe, nhưng lại nghe rõ mồn một trong tâm trí anh, như tiếng đếm ngược cho một sự chia ly vĩnh viễn.
Anh đi chậm rãi, ánh mắt vô định lướt qua những gương mặt, những ánh mắt. Có những ánh mắt rạng ngời niềm vui, có những ánh mắt đong đầy hy vọng, và cũng có những ánh mắt mang nặng nỗi buồn, sự chia ly. Anh không muốn tìm kiếm bất kỳ một ánh mắt quen thuộc nào, bởi anh biết, nếu có, thì đó cũng chỉ là ảo ảnh. Thị trấn này, giờ đây, không còn là nơi anh thuộc về nữa. Anh rúc sâu vào chiếc áo khoác mỏng, cảm thấy cái lạnh không chỉ từ buổi sáng mà còn từ sâu thẳm trái tim mình. Một cảm giác kiệt sức về tinh thần bao trùm lấy anh, khiến mỗi cử động đều trở nên nặng nề, chậm chạp. Đôi vai anh trĩu xuống, như gánh trên mình tất cả những gánh nặng của quá khứ, của những tiếc nuối không thể gọi tên.
Trần Hạo dừng lại bên một góc vắng, tránh xa dòng người ồn ào. Anh rút từ trong túi áo ra tấm vé tàu, tấm vé lạnh lẽo và cứng nhắc, như một bằng chứng không thể chối cãi cho quyết định cuối cùng của mình. Tên anh, số ghế, giờ khởi hành, điểm đến... tất cả đều được in rõ ràng trên đó. Tấm vé này không chỉ là một mảnh giấy thông thường, nó là một lời đoạn tuyệt, một nhát cắt dứt khoát với tất cả những gì anh đã từng có, đã từng yêu. Ngón tay anh miết nhẹ lên bề mặt tấm vé, cảm giác lạnh lẽo của giấy và mực thấm vào da thịt, như nhắc nhở anh về sự lạnh giá của hiện thực. Anh nhìn chằm chằm vào những con chữ, như thể muốn tìm thấy một lối thoát, một cơ hội cuối cùng để quay đầu. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự trống rỗng và một con đường thẳng tắp dẫn về phía trước, một con đường mà anh biết sẽ không có hình bóng Lê An. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là cả một đời.
Tiếng còi tàu hú dài từ xa vọng lại, nghe thật não nề, như tiếng than khóc cho một mối tình đã lỡ, cho một thanh xuân đã qua. Đó là tiếng còi của chuyến tàu mà anh sắp đi, một chuyến tàu sẽ mang anh rời xa nơi này mãi mãi. Anh đứng đó, giữa bến xe ồn ào, trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người của riêng mình. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng còi tàu xa dần, và tiếng trái tim anh đang đập thình thịch trong lồng ngực, một nhịp đập đau đớn, hối tiếc. Anh không biết mình sẽ đi đâu, làm gì khi đến thành phố. Anh chỉ biết rằng, anh phải đi. Anh phải rời xa nơi này, rời xa những kỷ niệm, rời xa hình bóng cô ấy, dù biết rằng điều đó sẽ chẳng thể khiến anh quên được. Lê An sẽ vẫn ở đó, trong tâm trí anh, trong trái tim anh, mãi mãi là một vết sẹo lòng không bao giờ lành.
Trần Hạo tìm một băng ghế đá trống, nằm khuất trong một góc yên tĩnh của bến xe, tách biệt khỏi sự hối hả của dòng người. Anh ngồi xuống, kéo chiếc vali đặt cạnh chân, rồi nhắm mắt lại. Cảm giác mệt mỏi rã rời bao trùm lấy anh, không chỉ là mệt mỏi thể xác sau một đêm dài không ngủ, mà còn là sự kiệt quệ của tinh thần. Anh thở dài, một hơi thở nặng nhọc mang theo tất cả những u uất, những day dứt trong lòng. Mùi kim loại của toa tàu sắp khởi hành thoảng đâu đây, hòa lẫn với mùi khói xe và mùi cà phê còn vương vấn trên áo anh từ sáng sớm, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa gợi nhớ vừa xa cách.
Trong bóng tối của mi mắt, những hình ảnh về Lê An lại hiện về rõ nét như thước phim quay chậm. Anh nhớ những lần Lê An đưa anh ra bến xe này khi anh còn là một cậu học sinh cấp ba, chuẩn bị lên thành phố học. Cô ấy đứng đó, dưới ánh nắng chiều tà, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ, mái tóc đen dài bay trong gió. "Anh đi cẩn thận nhé, đừng quên em đấy!" – cô nói, giọng trong trẻo như tiếng suối reo. Anh gật đầu, hứa hẹn đủ điều, hứa sẽ không quên, hứa sẽ về thăm. Những lời hứa ấy, giờ đây, nghe sao mà chát đắng. Anh đã không quên, nhưng anh đã không đủ dũng khí để giữ lấy. Anh đã "chậm một nhịp".
Anh nhớ ánh mắt của cô, trong veo và đầy tin tưởng. Nhớ cái nắm tay nhẹ nhàng, cái vẫy tay lưu luyến khi chiếc xe khách lăn bánh. Những lần ấy, anh luôn quay đầu nhìn lại, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn. Anh đã từng nghĩ, một ngày nào đó, cô sẽ lại đứng ở bến xe này, tiễn anh đi, nhưng với tư cách là vợ anh, với một nụ cười mãn nguyện và ánh mắt yêu thương. Anh đã từng vẽ ra một tương lai tươi đẹp, nơi anh và cô cùng nhau xây dựng tổ ấm, cùng nhau đón đưa con cái đi học, cùng nhau già đi bên bờ sông cũ. Nhưng tất cả giờ chỉ là ảo ảnh, là những mảnh vỡ của một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.
"Tấm vé này...", anh thầm nghĩ, "là tấm vé cắt đứt tất cả." Nó không chỉ cắt đứt mối liên hệ vật chất giữa anh và thị trấn, mà còn cắt đứt một sợi dây vô hình nối liền trái tim anh với quá khứ, với Lê An. Nó là một dấu chấm hết, một sự buông bỏ nghiệt ngã. Anh đã từng chần chừ, đã từng sợ hãi việc phải đối mặt với sự thật này. Anh đã từng ôm ấp một tia hy vọng mong manh, một ảo tưởng rằng mọi thứ có thể thay đổi. Nhưng giờ đây, tấm vé trong tay anh, lạnh lẽo và cứng nhắc, đã đập tan tất cả. Nó là lời khẳng định cuối cùng cho sự thất bại của anh, cho sự hèn nhát của anh khi không dám nói ra "lời nói không thành" ấy.
Những tiếng loa thông báo chuyến tàu đi thành phố X lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở không thể chối từ. "Hành khách đi chuyến tàu số hiệu 205, khởi hành lúc 8 giờ 30 phút, vui lòng di chuyển ra ga số 3." Anh mở mắt, ánh mắt đã kiên định hơn, dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn sâu thẳm. Sự mệt mỏi thể xác vẫn còn đó, nhưng trong tâm trí anh, một quyết định dứt khoát đã được đưa ra. Anh không thể tiếp tục chìm đắm trong quá khứ. Anh phải bước đi, dù con đường phía trước có mịt mờ đến đâu, dù nỗi cô độc có bao trùm đến đâu.
Trần Hạo đứng dậy, kéo chiếc vali theo sau, hướng về phía ga tàu. Mỗi bước chân giờ đây tuy vẫn chậm rãi nhưng đã mang một sự kiên quyết lạ thường. Anh không ngoảnh đầu nhìn lại băng ghế đá, không muốn lưu luyến thêm bất cứ điều gì. Anh đã nhìn lại quá nhiều lần, đã chần chừ quá nhiều lần. Và mỗi lần như thế, anh lại tự mình giam hãm trong vòng luẩn quẩn của sự hối tiếc. Lần này, anh sẽ không mắc lại sai lầm ấy. Anh sẽ bước đi, chấp nhận rằng mình đã mất, chấp nhận rằng mình đã sai một bước, và chấp nhận rằng nó đã lỡ cả một đời. Anh sẽ mang theo vết sẹo này, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về bài học đau đớn nhất trong cuộc đời mình.
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray từ xa vọng lại, như một lời chào đón cho hành trình mới. Trần Hạo bước lên toa tàu, tìm đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Chỗ ngồi được đánh số rõ ràng trên tấm vé lạnh lẽo. Anh đặt chiếc vali lên khoang hành lý phía trên, rồi ngồi xuống. Ghế bọc nỉ đã sờn, tỏa ra một mùi ẩm mốc cũ kỹ, nhưng anh không bận tâm. Anh chỉ muốn được ngồi yên, muốn chuyến tàu này nhanh chóng lăn bánh, mang anh rời xa nơi này.
Những người lạ trên chuyến tàu đã ổn định chỗ ngồi. Họ trò chuyện rôm rả, cười đùa, hay đơn giản là đọc sách, nghe nhạc. Mỗi người một câu chuyện, một thế giới riêng. Trần Hạo không muốn giao tiếp, không muốn bị cuốn vào bất cứ câu chuyện nào. Anh nhìn lướt qua những gương mặt xa lạ, những "Người Lạ Trên Chuyến Tàu" mà anh sẽ không bao giờ gặp lại, không bao giờ biết tên. Anh thấy mình cũng là một người lạ, một bóng hình vô danh giữa dòng đời hối hả, mang theo một nỗi đau riêng không thể chia sẻ. Anh thấy một bà cụ đang tỉ mẩn đan len, một cô gái trẻ đang mải mê với chiếc điện thoại, một cặp đôi đang thì thầm to nhỏ. Tất cả đều có vẻ bình yên, hạnh phúc theo cách riêng của họ. Và anh, thì cô độc.
Tiếng còi tàu hú vang lần nữa, dài và dứt khoát hơn. Chuyến tàu bắt đầu lăn bánh, chậm rãi rời khỏi sân ga. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray, cảm giác rung lắc nhẹ nhàng truyền qua thân tàu, qua ghế ngồi, qua cơ thể Trần Hạo. Anh không vội nhìn ra ngoài. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại, mùi than và mùi không khí buổi sáng trong toa tàu. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, như thể muốn ghi nhớ khoảnh khắc cuối cùng này, trư���c khi mọi thứ thay đổi.
Khi mở mắt ra, anh từ từ quay đầu, ánh mắt dõi theo khung cảnh đang lướt qua ngoài cửa sổ. Thị trấn quen thuộc dần lùi xa. Những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất đỏ bazan, những hàng cây xanh mướt, tất cả bắt đầu biến thành những chấm nhỏ. Anh có thể thấy dòng sông lấp lánh phản chiếu ánh nắng ban mai, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của anh và Lê An. Dòng sông ấy, "bên bờ sông cũ" ấy, giờ đây cũng đang xa dần, mờ đi trong tầm mắt anh. Nỗi đau thắt lại trong lồng ngực, nhưng anh không cho phép mình yếu lòng. Anh đã hứa với chính mình, sẽ không quay đầu lại.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ thay đổi nhanh chóng. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những rặng tre rì rào trong gió, những ngôi làng nhỏ xen kẽ. Tất cả đều lướt qua như một thước phim quay nhanh. Thị trấn của anh, nơi anh đã sinh ra và lớn lên, nơi anh đã yêu và đánh mất, giờ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo trên đường chân trời. Rồi, nó hoàn toàn khuất dạng. Không còn gì cả. Chỉ còn lại khung cảnh nông thôn rộng lớn, bao la, và một cảm giác trống rỗng mênh mông trong lòng anh.
Ánh mắt Trần Hạo trống rỗng, vẻ mặt trầm mặc. Anh biết, đây là sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Tấm vé tàu này, chuyến đi này, là biểu tượng cho một Trần Hạo mới, cứng rắn hơn, nhưng cũng mang theo vết sẹo tình cảm vĩnh viễn. Chuyến tàu tiếp tục lăn bánh, mang anh đi xa hơn, xa hơn nữa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ còn lại bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng trôi lững lờ. Anh biết, cuộc sống ở thành phố sẽ là một cuộc sống cô độc, lạnh lẽo, nơi công việc sẽ là cách duy nhất anh lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng anh cũng biết, dù có cố gắng đến mấy, nỗi trống rỗng này sẽ không bao giờ được lấp đầy hoàn toàn. Hình bóng Lê An, câu hỏi "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", và sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp", sẽ mãi mãi ám ảnh anh, trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai anh gặp sau này. Thị trấn đã biến mất, và cùng với nó, một phần quan trọng nhất của trái tim anh cũng đã vĩnh viễn ở lại phía sau.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.