Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 823: Sân Ga Định Mệnh: Nỗi Dằn Vặt Của 'Nếu Như'
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray từ xa vọng lại, như một lời chào đón cho hành trình mới. Trần Hạo bước lên toa tàu, tìm đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Chỗ ngồi được đánh số rõ ràng trên tấm vé lạnh lẽo. Anh đặt chiếc vali lên khoang hành lý phía trên, rồi ngồi xuống. Ghế bọc nỉ đã sờn, tỏa ra một mùi ẩm mốc cũ kỹ, nhưng anh không bận tâm. Anh chỉ muốn được ngồi yên, muốn chuyến tàu này nhanh chóng lăn bánh, mang anh rời xa nơi này.
Những người lạ trên chuyến tàu đã ổn định chỗ ngồi. Họ trò chuyện rôm rả, cười đùa, hay đơn giản là đọc sách, nghe nhạc. Mỗi người một câu chuyện, một thế giới riêng. Trần Hạo không muốn giao tiếp, không muốn bị cuốn vào bất cứ câu chuyện nào. Anh nhìn lướt qua những gương mặt xa lạ, những "Người Lạ Trên Chuyến Tàu" mà anh sẽ không bao giờ gặp lại, không bao giờ biết tên. Anh thấy mình cũng là một người lạ, một bóng hình vô danh giữa dòng đời hối hả, mang theo một nỗi đau riêng không thể chia sẻ. Anh thấy một bà cụ đang tỉ mẩn đan len, một cô gái trẻ đang mải mê với chiếc điện thoại, một cặp đôi đang thì thầm to nhỏ. Tất cả đều có vẻ bình yên, hạnh phúc theo cách riêng của họ. Và anh, thì cô độc.
Tiếng còi tàu hú vang lần nữa, dài và dứt khoát hơn. Chuyến tàu bắt đầu lăn bánh, chậm rãi rời khỏi sân ga. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray, cảm giác rung lắc nhẹ nhàng truyền qua thân tàu, qua ghế ngồi, qua cơ thể Trần Hạo. Anh không vội nhìn ra ngoài. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại, mùi than và mùi không khí buổi sáng trong toa tàu. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, như thể muốn ghi nhớ khoảnh khắc cuối cùng này, trước khi mọi thứ thay đổi.
Khi mở mắt ra, anh từ từ quay đầu, ánh mắt dõi theo khung cảnh đang lướt qua ngoài cửa sổ. Thị trấn quen thuộc dần lùi xa. Những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất đỏ bazan, những hàng cây xanh mướt, tất cả bắt đầu biến thành những chấm nhỏ. Anh có thể thấy dòng sông lấp lánh phản chiếu ánh nắng ban mai, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của anh và Lê An. Dòng sông ấy, "bên bờ sông cũ" ấy, giờ đây cũng đang xa dần, mờ đi trong tầm mắt anh. Nỗi đau thắt lại trong lồng ngực, nhưng anh không cho phép mình yếu lòng. Anh đã hứa với chính mình, sẽ không quay đầu lại.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ thay đổi nhanh chóng. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những rặng tre rì rào trong gió, những ngôi làng nhỏ xen kẽ. Tất cả đều lướt qua như một thước phim quay nhanh. Thị trấn của anh, nơi anh đã sinh ra và lớn lên, nơi anh đã yêu và đánh mất, giờ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo trên đường chân trời. Rồi, nó hoàn toàn khuất dạng. Không còn gì cả. Chỉ còn lại khung cảnh nông thôn rộng lớn, bao la, và một cảm giác trống rỗng mênh mông trong lòng anh.
Ánh mắt Trần Hạo trống rỗng, vẻ mặt trầm mặc. Anh biết, đây là sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Tấm vé tàu này, chuyến đi này, là biểu tượng cho một Trần Hạo mới, cứng rắn hơn, nhưng cũng mang theo vết sẹo tình cảm vĩnh viễn. Chuyến tàu tiếp tục lăn bánh, mang anh đi xa hơn, xa hơn nữa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ còn lại bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng trôi lững lờ. Anh biết, cuộc sống ở thành phố sẽ là một cuộc sống cô độc, lạnh lẽo, nơi công việc sẽ là cách duy nhất anh lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng anh cũng biết, dù có cố gắng đến mấy, nỗi trống rỗng này sẽ không bao giờ được lấp đầy hoàn toàn. Hình bóng Lê An, câu hỏi "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", và sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp", sẽ mãi mãi ám ảnh anh, trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai anh gặp sau này. Thị trấn đã biến mất, và cùng với nó, một phần quan trọng nhất của trái tim anh cũng đã vĩnh viễn ở lại phía sau.
Trần Hạo ngồi lặng lẽ bên cửa sổ toa tàu, một mình giữa những hành khách khác. Ánh sáng ban mai yếu ớt rọi qua khung cửa kính đã cũ, chiếu lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, nhưng không thể làm tan đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Sân ga đã lùi lại phía sau, nhưng những hình ảnh về nó vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Anh đã nhìn thấy những cặp đôi ôm hôn từ biệt, những giọt nước mắt lăn dài trên má, những lời hẹn ước không thành tiếng. Anh đã nhìn thấy những gia đình vẫy tay tiễn đưa, tiếng cười nói hòa lẫn tiếng khóc nghẹn ngào, những bàn tay níu kéo không muốn rời. Và anh, anh là một chấm đen lẻ loi, cô độc giữa bức tranh rộn ràng nhưng cũng đầy chia ly ấy. Không ai tiễn anh. Không ai chờ đợi anh. Chỉ có anh và nỗi cô đơn của chính mình.
Anh siết chặt tay vào thành ghế bọc nỉ đã sờn, cảm nhận từng sợi vải li ti ma sát vào lòng bàn tay. Cái cảm giác thô ráp ấy như muốn kéo anh về thực tại, nhưng tâm trí anh vẫn trôi dạt về những miền ký ức xa xăm. Anh dõi mắt nhìn theo những người xa lạ trên chuyến tàu, những "Người Lạ Trên Chuyến Tàu" mà anh sẽ không bao giờ biết tên, không bao giờ chia sẻ một câu chuyện. Một bà cụ ngồi đối diện anh, đôi tay nhăn nheo tỉ mẩn đan từng mũi len, tạo nên một chiếc khăn màu xanh da trời. Đôi mắt bà hiền từ, thỉnh thoảng ngước lên nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại cúi xuống với công việc của mình. Bà có một câu chuyện, một cuộc đời giản dị mà hạnh phúc. Anh tự hỏi, bà có bao giờ phải trải qua những nỗi tiếc nuối tột cùng như anh không? Có bao giờ bà phải rời bỏ một phần linh hồn mình ở lại phía sau không?
Phía xa hơn, một cô gái trẻ đang mải mê với chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình cảm ứng. Cô ấy cười khúc khích, rồi lại cau mày, có lẽ đang trò chuyện với người yêu hay bạn bè. Tuổi trẻ của cô ấy tràn đầy sức sống, tràn đầy những lựa chọn và những cơ hội. Anh chợt thấy ghen tị với sự vô tư ấy. Anh nhớ về Lê An của những năm tháng thanh xuân, cũng từng vô tư, từng rạng rỡ như thế. Nhưng giờ đây, nụ cười của Lê An đã thuộc về một người khác, và sự vô tư của anh đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới gánh nặng của những hối tiếc.
Một cặp đôi ngồi cách anh vài hàng ghế, thì thầm to nhỏ, đôi khi lại trao nhau những nụ hôn nhẹ. Tình yêu của họ thật đơn giản, thật tự nhiên, không có những "khoảng cách vô hình", không có những lời nói không thành. Anh nhìn họ, và lòng anh lại quặn thắt. Anh đã từng có những khoảnh khắc như thế với Lê An, những khoảnh khắc mà anh ngỡ là vĩnh cửu. Nhưng chính sự e dè của anh, sự chần chừ của anh, đã biến những khoảnh khắc ấy thành những mảnh vụn ký ức đau đáu. Anh là một người xa lạ giữa những người xa lạ, một bóng hình vô danh giữa dòng đời hối hả, mang theo một nỗi đau riêng không thể chia sẻ. Anh thấy mình lạc lõng đến tận cùng, một mình. Luôn là một mình. Câu nói ấy vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền không thể phá vỡ. Ánh mắt sâu thẳm của anh dõi theo những con người đang lướt qua, cố gắng tìm một sự kết nối, một tia hy vọng mong manh, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài. Mùi ẩm mốc của ghế, mùi kim loại thoang thoảng từ đường ray, hòa lẫn với mùi than cũ kỹ, tất cả tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, nhưng anh lại tìm thấy sự an ủi trong đó. Chúng là những mùi hương của sự khởi đầu, của sự kết thúc, của một hành trình không thể quay đầu.
Tâm trí Trần Hạo quay cuồng với những "nếu như", lướt qua như những thước phim quay chậm bị ám ảnh. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray trở thành nền nhạc cho những hồi ức giày vò. Cảm giác rung lắc nhẹ nhàng của toa tàu như đang lay động tận sâu thẳm tâm can anh, khuấy động những nỗi đau tưởng chừng đã ngủ yên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ cứ thế ùa về, nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết lấy anh, không ngừng hành hạ.
Anh nhớ lại đêm qua, bóng đèn vàng ấm áp hắt ra từ ngôi nhà của Lê An. Ánh sáng ấy, giờ đây, trong ký ức anh, trở thành một thứ ánh sáng ma mị, đầy hối tiếc. Anh đã đứng đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa quen thuộc. Bàn tay anh đã lơ lửng giữa không trung, chỉ cách cánh cửa gỗ vài phân. Chỉ một cử động nhỏ, một tiếng gõ cửa khẽ khàng, có thể đã thay đổi tất cả không? Một lời nói, một hành động dứt khoát có thể giữ cô lại không? Anh tự hỏi, tại sao khi đó, anh lại không đủ dũng khí? Tại sao anh lại để mọi thứ trôi qua trong im lặng, trong sự dằn vặt của chính mình?
"Nếu như... chỉ một tiếng gõ cửa đó thôi...", anh tự nhủ, giọng nói nội tâm nghẹn lại. "Nếu như anh đã nói ra tất cả những gì anh giữ kín trong lòng, những lời anh đã chôn chặt bấy lâu nay. Nếu như anh đã không để cái tôi, sự e dè, và cả nỗi sợ hãi mất mát che mờ lý trí. Nếu như...". Hàng loạt những "nếu như" nối tiếp nhau, tạo thành một chuỗi xích vô hình xiềng chặt trái tim anh. Mỗi "nếu như" là một vết dao cứa vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về những cơ hội đã bỏ lỡ, những con đường đã không đi, những lời đã không nói.
Anh nhớ lại cái ngày anh rời đi thành phố học cấp ba, lời hứa "không quên em" của anh nghe sao mà yếu ớt, sao mà trống rỗng. Anh đã không giữ lời hứa đó, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không biết cách. Anh đã để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, để "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người. Anh đã để Lê An chờ đợi mỏi mòn, để cô ấy phải tìm kiếm một bến đỗ an yên khác. Và bây giờ, anh phải trả giá cho sự im lặng ấy.
"Một lời nói, một hành động... sao lại khó đến vậy? Để rồi bây giờ... tất cả chỉ còn là hối tiếc," anh lẩm bẩm trong đầu. Anh cảm thấy trái tim mình quặn thắt lại, như có ai đó đang siết chặt. Mùi ẩm của đất, mùi vải ghế cũ, tất cả những mùi hương quen thuộc của chuyến tàu này không thể xoa dịu được nỗi đau đang ngự trị trong lòng anh. Chúng chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và lạc lõng. Anh đã "chậm một nhịp" – một nhịp quá đủ để mất đi tất cả. Một nhịp quá đủ để Lê An tìm thấy hạnh phúc bên người khác. Một nhịp quá đủ để cuộc đời anh rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đầy tiếc nuối và dằn vặt. Anh đã để "lời nói không thành" vang vọng mãi trong tâm trí, giờ đây nó trở thành bản án nặng nề nhất mà anh phải gánh chịu. Anh đã từng nghĩ, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, nhưng bây giờ anh hiểu, có những vết thương không bao giờ lành lặn, chúng chỉ đóng vảy thành những vết sẹo vĩnh viễn, nhắc nhở anh về những sai lầm đã qua. Anh nhắm mắt lại thật chặt, cố gắng đẩy lùi dòng suy nghĩ không ngừng nghỉ này, nhưng hình bóng Lê An vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, kèm theo nụ cười bình thản của cô ấy: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy cứ vang vọng, đâm sâu vào trái tim anh, khiến nỗi đau càng trở nên nhức nhối.
Tiếng còi tàu vang lên lần cuối, dài và não nề, như một lời từ biệt không thể cứu vãn, một bản giao hưởng buồn cho một mối tình đã lỡ. Chuyến tàu tăng tốc, tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray càng lúc càng dồn dập, kéo Trần Hạo ra khỏi mê cung của những "nếu như". Thị trấn thân yêu của anh, nơi anh đã sinh ra, lớn lên, yêu và đánh mất, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo phía sau, rồi hoàn toàn khuất dạng. Những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, những mái nhà đỏ tươi lấp ló sau rặng tre, dòng sông lấp lánh phản chiếu ánh nắng ban mai... tất cả đều lùi về phía sau, mang theo một phần linh hồn của anh, một phần thanh xuân không bao giờ trở lại.
Trần Hạo mở mắt, nhìn chằm chằm vào khung cảnh đang lướt qua như một thước phim quay nhanh. Một khoảng trống lạnh lẽo bủa vây trong lồng ngực anh, một sự trống rỗng mênh mông mà không một thành công vật chất nào có thể lấp đầy. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một món quà từ đối tác làm ăn, lấp lánh dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ, như một sự châm biếm cay đắng cho thành công mà anh đã đổi bằng cả một đời tiếc nuối. Nó là biểu tượng cho vị thế, cho tài sản, cho tất cả những gì anh đã đạt được, nhưng lại không thể mua được một khoảnh khắc hạnh phúc giản dị, không thể quay ngược thời gian để sửa chữa "sai một bước".
Mùi không khí trong lành của đồng quê, thoang thoảng mùi rơm rạ khô, mùi đất ẩm sau sương đêm, tràn vào toa tàu qua khe cửa. Những mùi hương ấy, thay vì mang lại cảm giác bình yên, lại càng khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Chúng nhắc nhở anh về những buổi chiều tan học cùng Lê An, về những đêm trò chuyện vu vơ "bên bờ sông cũ", về tất cả những kỷ niệm giờ đây chỉ còn là quá khứ. Anh biết, từ giờ trở đi, mỗi khi ngửi thấy mùi hương này, hình bóng Lê An sẽ lại hiện về, như một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn.
Anh cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo tất cả những "nếu như" không thể nói thành lời, những "lời nói không thành" đã chôn vùi bấy lâu. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự chấp nhận cay đắng. "Kết thúc rồi," anh thì thầm trong tâm trí, một suy nghĩ đơn giản, dứt khoát nhưng đầy đau đớn. Không còn gì để níu kéo, không còn gì để hy vọng. Mọi thứ đã an bài.
Chuyến tàu tiếp tục lăn bánh, mang anh đi xa hơn, xa hơn nữa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ còn lại bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng trôi lững lờ, vô định. Anh biết, cuộc sống ở thành phố sẽ là một cuộc sống cô độc, lạnh lẽo. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, vào những dự án, vào những con số khô khan, để cố gắng lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng. Anh sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa, sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực và đáng kính trong mắt người đời. Nhưng anh cũng biết, dù có cố gắng đến mấy, nỗi trống rỗng này sẽ không bao giờ được lấp đầy hoàn toàn. Nỗi dằn vặt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai của anh. Hình bóng Lê An, nụ cười của cô ấy, và sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp", sẽ mãi mãi ám ảnh anh, trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai anh gặp sau này. Thị trấn đã biến mất, và cùng với nó, một phần quan trọng nhất của trái tim anh cũng đã vĩnh viễn ở lại phía sau. Anh đã đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ, không còn đường quay lại. Một Trần Hạo mới, cứng rắn hơn, nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn, đang bắt đầu hành trình của mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.