Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 824: Hành Trình Ly Biệt: Dòng Chảy Vô Tận Của Tiếc Nuối
Tiếng còi tàu cuối cùng đã tắt lịm, nhường chỗ cho âm thanh đều đặn, không ngừng nghỉ của động cơ và tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray. Đó không còn là tiếng còi ai oán của sự từ biệt, mà là một bản hòa tấu đơn điệu, lạnh lùng của một hành trình không thể đảo ngược. Trần Hạo vẫn ngồi im lìm, tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh ngắt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của con tàu đang cắt ngang màn đêm. Thị trấn của anh, nơi vừa nãy còn là một chấm sáng yếu ớt phía sau, giờ đã hoàn toàn biến mất, chìm vào bóng tối mênh mông của buổi rạng đông. Cả một thế giới đã bị nuốt chửng, và anh, một kẻ lạc lõng giữa chuyến đi này, cũng cảm thấy mình đang bị cuốn trôi vào một vực thẳm của sự trống rỗng.
Mỗi nhịp bánh xe vang lên, đều đặn như một nhát dao vô hình, từ từ, chậm rãi khắc sâu vào trái tim anh. Không đau đớn dữ dội, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, không ngừng nhắc nhở anh về tất cả những gì anh đã bỏ lại. Nó kéo anh đi xa khỏi dòng sông cũ, nơi tuổi thơ anh và Lê An được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Kéo anh xa khỏi con đường làng quen thuộc, nơi những bước chân anh từng dõi theo bóng dáng cô, nơi những lời hứa không thành đã mãi mãi chôn vùi. Kéo anh xa khỏi mái nhà nhỏ bé, nơi anh đã trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc đơn sơ nhất, và cũng là nơi anh đã đứng lặng lẽ đêm qua, vật lộn giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực nghiệt ngã. Anh đã chọn không gõ cửa, và giờ đây, anh đang trả giá cho sự chần chừ đó bằng cả cuộc đời mình. Một cái giá quá đắt, một bản án quá nặng nề mà anh phải gánh chịu, không có ngày tha thứ.
Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác, mang theo tất cả những uất nghẹn, những tiếc nuối đã tích tụ bấy lâu. Giọt nước mắt ấy chảy qua thái dương, thấm vào mái tóc mai, lạnh buốt nhưng anh không buồn lau đi. Nó là bằng chứng duy nhất cho thấy trái tim anh vẫn còn đập, vẫn còn đau. Trong bóng tối của khoang tàu, hình ảnh Lê An hiện lên rõ mồn một. Cô gái với nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo như dòng nước sông, mái tóc dài buông xõa bay trong gió. Anh nhớ mùi hương hoa sữa vương vấn trên tóc cô mỗi khi hai đứa đạp xe về nhà. Nhớ tiếng cô cười khúc khích khi anh kể chuyện tiếu lâm. Nhớ cả ánh mắt chờ đợi, hy vọng của cô mỗi khi anh lảng tránh những câu hỏi về tương lai của hai đứa. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, không còn là niềm an ủi, mà là những mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn anh, không ngừng khoét sâu thêm vết thương lòng.
Tiếng gió rít qua khe cửa toa tàu, nghe như tiếng thở dài của chính anh, tiếng than khóc cho một mối tình đã không thể thành. Mùi kim loại, mùi dầu máy và mùi của không gian kín bưng trong khoang tàu càng làm tăng thêm cảm giác cô độc, lạc lõng. Giữa những hành khách đang say ngủ, đang trò chuyện nhỏ nhẹ hay đang chìm vào thế giới riêng của họ, Trần Hạo cảm thấy mình là một hòn đảo trôi dạt giữa đại dương mênh mông. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng đêm vô định bên ngoài cửa sổ, nơi chỉ có những hàng cây lướt qua như những bóng ma, những cánh đồng tối mịt không một ánh đèn. Anh cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một thứ gì đó để bám víu, nhưng tất cả đều trôi tuột, mờ ảo như chính tương lai của anh. Một tương lai không có Lê An, một tương lai mà anh biết sẽ đầy rẫy những thành công vật chất, nhưng cũng đầy rẫy những khoảng trống không thể lấp đầy.
Cái lạnh từ cửa sổ truyền vào lòng bàn tay anh, nhắc nhở anh về cái lạnh trong tâm hồn. Anh đã từng nghĩ, rời đi là cách để quên, để trốn chạy. Nhưng bây giờ anh hiểu, có những thứ không thể trốn chạy, có những ký ức đã ăn sâu vào máu thịt, trở thành một phần không thể tách rời của con người anh. Lê An đã trở thành một phần của anh, một phần mà anh đã tự tay đánh mất, một phần mà anh sẽ vĩnh viễn mang theo như một vết sẹo không bao giờ lành. Đêm nay, khi thị trấn chìm trong giấc ngủ, Lê An có lẽ đang chuẩn bị cho ngày trọng đại nhất đời mình. Còn anh, anh đang trên chuyến tàu ly biệt, tự mình đóng cánh cửa cuối cùng lại, cắt đứt mọi sợi dây liên kết với quá khứ. Anh đã chấp nhận, một sự chấp nhận cay đắng và nặng nề, rằng "sai một bước" đã khiến anh "lỡ cả một đời".
***
Chuyến tàu vẫn miệt mài lăn bánh, nuốt chửng từng kilomet đường ray trong bóng tối mịt mùng. Thời gian như ngừng trôi trong khoang tàu tĩnh mịch, nơi chỉ có âm thanh đều đặn của động cơ làm kim đồng hồ thêm phần vô nghĩa. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những chiếc ghế cũ, mùi đồ ăn vặt còn sót lại từ những hành khách vô tâm, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề. Vài hành khách ngủ gật, tiếng ngáy nhẹ của họ trở thành một bản nhạc nền buồn bã cho nỗi lòng của Trần Hạo. Đêm tối tĩnh mịch bên ngoài, bầu trời đầy sao nhưng không một ai ngắm nhìn, kể cả anh. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn trần hắt xuống, đủ để anh nhìn rõ những vệt nước mắt đã khô cứng trên má mình, như những dấu tích của một trận bão lòng vừa đi qua.
Trong cái không gian ngột ngạt ấy, những ký ức về Lê An ùa về như một thước phim quay chậm, không ngừng tua đi tua lại trong tâm trí anh. Anh thấy cô cười, nụ cười trong trẻo như nắng mai, làm bừng sáng cả một góc trời. Anh thấy cô giận dỗi, đôi môi chúm chím, ánh mắt trách móc nhưng vẫn ánh lên vẻ đáng yêu. Anh thấy cô chờ đợi, đứng dưới hiên nhà, hoặc bên bờ sông cũ, ánh mắt xa xăm hướng về phía chân trời, như chờ đợi một điều gì đó mà anh đã không đủ dũng cảm để mang đến. Mỗi hình ảnh, mỗi khoảnh khắc đều xoáy sâu vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những cơ hội đã bỏ lỡ, những "nếu như" không bao giờ thành hiện thực.
Rồi, một hình ảnh khác hiện lên, rõ nét và đau đớn hơn. Đó là hình ảnh Lê An trong vòng tay Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc, và trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn cưới lấp lánh như một lời khẳng định không thể chối cãi. Dù chưa tận mắt chứng kiến, nhưng anh biết, sáng nay, tất cả sẽ là sự thật. Nụ cười đó, lẽ ra anh phải là người mang đến. Bến đỗ đó, lẽ ra anh phải là người xây dựng. Nhưng anh đã chần chừ, đã e dè, đã để nỗi sợ hãi và tham vọng che mờ lý trí. Anh đã đặt sự nghiệp lên trên tất cả, và giờ đây, anh phải trả giá bằng việc nhìn người con gái mình yêu bước sang một trang mới, một trang mà không có anh.
Trần Hạo day thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh đang nhảy múa trong đầu. Cảm giác đau nhói ở thái dương lan dần xuống tận lồng ngực, như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, nhưng mùi ẩm mốc và mùi đồ ăn vặt trong khoang tàu lại càng khiến anh thêm khó chịu. Anh mở mắt, nhìn vào chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn mờ, với mặt số tinh xảo và dây đeo bằng thép không gỉ. Nó là biểu tượng của thành công vật chất mà anh đã miệt mài xây dựng, là thành quả của bao năm tháng lao động không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, nó chỉ khiến anh cảm thấy trống rỗng. Thành công này để làm gì, khi trái tim anh lại tan nát đến vậy? Tài sản này để làm gì, khi anh không thể mua lại một khoảnh khắc hạnh phúc đơn sơ bên người con gái anh yêu?
"Thích thì không đủ." Lời nói của Lê An lại vang vọng trong tai anh, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay bên cạnh. Anh biết, cô nói đúng. Tình yêu không chỉ cần sự thích, nó cần sự dũng cảm, sự chủ động, sự sẻ chia và cam kết. Những điều mà anh đã không thể cho cô vào thời điểm cô cần nhất. Anh đã giữ kín "lời nói không thành" quá lâu, để rồi nó trở thành một "khoảng cách vô hình" không thể vượt qua giữa hai người. Cái "chậm một nhịp" của anh đã biến thành một vực sâu ngăn cách, không thể hàn gắn. Anh đã có cơ hội, nhưng đã bỏ lỡ. Và giờ đây, mọi thứ đã an bài. Sự thật này nghiệt ngã đến mức anh không thể chấp nhận, nhưng cũng không thể chối bỏ.
Anh ngồi thẳng dậy, cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, như thể vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ trong tâm trí. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng đã có một vài tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói ở phía chân trời. Đó là dấu hiệu của một ngày mới, một ngày mà anh biết sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh và Lê An. Một ngày mà cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, và anh cũng sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng là một cuộc sống đầy cô độc và tiếc nuối. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng anh biết mình phải chấp nhận nó, phải học cách sống chung với nó. Giống như một vết sẹo vĩnh viễn, nó sẽ mãi mãi tồn tại, nhắc nhở anh về những sai lầm đã qua, nhưng cũng sẽ tôi luyện anh trở nên mạnh mẽ hơn.
***
Khi những vệt nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua kẽ lá, rọi vào khoang tàu, ánh sáng yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, xé tan màn đêm u tịch. Không còn những cánh đồng quen thuộc trải dài vô tận, không còn dòng sông uốn lượn phản chiếu ánh ban mai, cũng không còn những mái nhà đỏ tươi lấp ló sau rặng tre. Thay vào đó là một khung cảnh xa lạ dần hiện ra, mờ ảo và đầy hứa hẹn, nhưng cũng lạnh lẽo và vô cảm. Những nhà máy với ống khói cao vút, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, những con đường bê tông rộng lớn bắt đầu xuất hiện phía xa. Đó là thành phố, nơi anh đã từng coi là mục tiêu, là tham vọng. Và giờ đây, nó là nơi anh sẽ quay về, nơi anh sẽ vùi đầu vào công việc để quên đi tất cả.
Tiếng tàu vẫn tiếp tục hành trình, nhưng âm thanh đã dần thay đổi. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, nhưng đã xen lẫn những tiếng còi xe từ xa, tiếng động cơ ồn ào của một đô thị đang thức giấc. Mùi không khí cũng dần khác biệt. Không còn mùi rơm rạ khô, mùi đất ẩm sau sương đêm của đồng quê. Thay vào đó là chút mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng của một thành phố lớn. Tất cả những thay đổi đó như báo hiệu một sự chuyển dịch không chỉ về địa lý, mà còn về một chương mới trong cuộc đời Trần Hạo. Một chương mà anh biết sẽ không còn chỗ cho những yếu mềm, cho những day dứt của tình cảm.
Anh thẳng người dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một thứ cảm xúc lẫn lộn: vừa là nỗi đau âm ỉ, vừa là một sự kiên quyết lạnh lẽo. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua khung cửa sổ, tập trung vào đường chân trời nơi những tòa nhà cao tầng đang đón những tia nắng đầu tiên. Dù vẫn còn nét mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt, nhưng đã có một sự kiên định rõ ràng trong đôi mắt anh. Một lời thề câm lặng, rằng anh sẽ không bao giờ để mình phải chần chừ nữa. Không bao giờ để những cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến quyết định của mình.
"Mối tình đầu, anh đã đặt dấu chấm hết." Anh thì thầm trong tâm trí, giọng nói như tan vào không khí, chỉ mình anh nghe thấy. "Từ giờ, chỉ còn công việc. Chỉ còn sự nghiệp. Không còn chỗ cho những yếu mềm nữa." Đây không phải là một lời nói suông, mà là một lời thề sắt đá anh tự hứa với lòng mình. Nỗi đau mất mát Lê An sẽ không làm anh gục ngã, mà sẽ trở thành động lực, một ngọn lửa lạnh lẽo thúc đẩy anh tiến lên. Anh sẽ vùi mình vào những dự án, vào những con số khô khan, vào những cuộc họp căng thẳng. Anh sẽ biến nỗi tiếc nuối này thành năng lượng để đạt được những thành công vật chất còn lớn hơn nữa, để chứng minh cho chính mình thấy rằng anh không phải là một kẻ yếu đuối, rằng anh có thể đứng vững sau những mất mát.
Trần Hạo siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Cái siết tay ấy không phải là của sự giận dữ, mà là của sự dồn nén, của một ý chí thép đang hình thành. Anh cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi toàn thân, nhưng cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm. Anh biết, cuộc sống ở thành phố sẽ là một cuộc sống cô độc, lạnh lẽo. Anh sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa, sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực và đáng kính trong mắt người đời. Nhưng anh cũng biết, dù có cố gắng đến mấy, nỗi trống rỗng này sẽ không bao giờ được lấp đầy hoàn toàn. Nỗi dằn vặt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai của anh. Hình bóng Lê An, nụ cười của cô ấy, và sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp", sẽ mãi mãi ám ảnh anh, trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai anh gặp sau này.
Thành phố hiện ra rõ nét hơn, những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới ánh bình minh. Con tàu chậm dần, chuẩn bị vào ga. Trần Hạo đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest, gương mặt anh đã trở lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng thường thấy của một doanh nhân thành đạt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một trái tim tan nát vẫn không ngừng rỉ máu. Anh đã đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ, không còn đường quay lại. Một Trần Hạo mới, cứng rắn hơn, nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn, đang bắt đầu hành trình của mình. Chuyến tàu dừng lại, tiếng rít của phanh tàu vang lên chói tai, kết thúc một hành trình ly biệt và mở ra một tương lai vô định. Trần Hạo bước xuống sân ga đông đúc, hòa mình vào dòng người hối hả, mang theo tất cả nỗi tiếc nuối của một mối tình đã lỡ, và bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, không còn chỗ cho tình yêu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.