Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 825: Ga Cuối Của Nỗi Đau: Thành Phố Vô Vọng

Tiếng tàu vẫn tiếp tục hành trình, nhưng âm thanh đã dần thay đổi. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, nhưng đã xen lẫn những tiếng còi xe từ xa, tiếng động cơ ồn ào của một đô thị đang thức giấc. Mùi không khí cũng dần khác biệt. Không còn mùi rơm rạ khô, mùi đất ẩm sau sương đêm của đồng quê. Thay vào đó là chút mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng của một thành phố lớn. Tất cả những thay đổi đó như báo hiệu một sự chuyển dịch không chỉ về địa lý, mà còn về một chương mới trong cuộc đời Trần Hạo. Một chương mà anh biết sẽ không còn chỗ cho những yếu mềm, cho những day dứt của tình cảm.

Anh thẳng người dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một thứ cảm xúc lẫn lộn: vừa là nỗi đau âm ỉ, vừa là một sự kiên quyết lạnh lẽo. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua khung cửa sổ, tập trung vào đường chân trời nơi những tòa nhà cao tầng đang đón những tia nắng đầu tiên. Dù vẫn còn nét mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt, nhưng đã có một sự kiên định rõ ràng trong đôi mắt anh. Một lời thề câm lặng, rằng anh sẽ không bao giờ để mình phải chần chừ nữa. Không bao giờ để những cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến quyết định của mình.

"Mối tình đầu, anh đã đặt dấu chấm hết." Anh thì thầm trong tâm trí, giọng nói như tan vào không khí, chỉ mình anh nghe thấy. "Từ giờ, chỉ còn công việc. Chỉ còn sự nghiệp. Không còn chỗ cho những yếu mềm nữa." Đây không phải là một lời nói suông, mà là một lời thề sắt đá anh tự hứa với lòng mình. Nỗi đau mất mát Lê An sẽ không làm anh gục ngã, mà sẽ trở thành động lực, một ngọn lửa lạnh lẽo thúc đẩy anh tiến lên. Anh sẽ vùi mình vào những dự án, vào những con số khô khan, vào những cuộc họp căng thẳng. Anh sẽ biến nỗi tiếc nuối này thành năng lượng để đạt được những thành công vật chất còn lớn hơn nữa, để chứng minh cho chính mình thấy rằng anh không phải là một kẻ yếu đuối, rằng anh có thể đứng vững sau những mất mát.

Trần Hạo siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Cái siết tay ấy không phải là của sự giận dữ, mà là của sự dồn nén, của một ý chí thép đang hình thành. Anh cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi toàn thân, nhưng cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm. Anh biết, cuộc sống ở thành phố sẽ là một cuộc sống cô độc, lạnh lẽo. Anh sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa, sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực và đáng kính trong mắt người đời. Nhưng anh cũng biết, dù có cố gắng đến mấy, nỗi trống rỗng này sẽ không bao giờ được lấp đầy hoàn toàn. Nỗi dằn vặt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai của anh. Hình bóng Lê An, nụ cười của cô ấy, và sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp", sẽ mãi mãi ám ảnh anh, trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và bất kỳ ai anh gặp sau này.

Thành phố hiện ra rõ nét hơn, những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới ánh bình minh. Con tàu chậm dần, chuẩn bị vào ga. Trần Hạo đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest, gương mặt anh đã trở lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng thường thấy của một doanh nhân thành đạt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một trái tim tan nát vẫn không ngừng rỉ máu. Anh đã đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ, không còn đường quay lại. Một Trần Hạo mới, cứng rắn hơn, nhưng mang vết sẹo tình cảm vĩnh viễn, đang bắt đầu hành trình của mình. Chuyến tàu dừng lại, tiếng rít của phanh tàu vang lên chói tai, kết thúc một hành trình ly biệt và mở ra một tương lai vô định. Trần Hạo bước xuống sân ga đông đúc, hòa mình vào dòng người hối hả, mang theo tất cả nỗi tiếc nuối của một mối tình đã lỡ, và bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, không còn chỗ cho tình yêu.

***

Khoang tàu vẫn còn hơi se lạnh của buổi sáng sớm. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ những bóng đèn trên trần, cố gắng xua đi cái bóng đêm còn vương vất sau khung cửa sổ. Trần Hạo ngồi tựa vào tấm kính lạnh, cảm giác buốt giá thấm sâu vào từng thớ thịt, nhưng dường như không thể sánh bằng cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim anh. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng rõ rệt sau một đêm dài không ngủ, nơi đó hằn lên nỗi mệt mỏi và một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã không chợp mắt được chút nào. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An lại hiện về, lúc thì là cô bé với mái tóc tết bím chạy theo anh trên con đường đất, lúc là thiếu nữ dịu dàng bên bờ sông cũ, và cuối cùng, là một Lê An trưởng thành, mỉm cười bình thản nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cứ thế, những thước phim ký ức cứ tua đi tua lại trong tâm trí anh, như một cuốn băng cũ kỹ, mòn vẹt.

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vẫn đang lướt qua một cách chậm rãi, như cố tình kéo dài nỗi dằn vặt của anh. Những cánh đồng lúa xanh rì hoặc vàng óng, những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng sau hàng tre, những con đường làng quanh co quen thuộc… tất cả đang dần lùi xa, nhỏ dần rồi biến mất. Anh cảm nhận rõ rệt sự đoạn tuyệt, một sợi dây vô hình đang bị cắt đứt giữa anh và nơi chốn này, nơi đã lưu giữ tất cả những ký ức đẹp đẽ nhất, nhưng cũng đau đớn nhất trong cuộc đời anh. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đều, tạo nên một thứ âm thanh đơn điệu, não nề, như tiếng thở dài của chính anh.

"Mọi chuyện đã kết thúc thật rồi… không còn 'nếu như' nào nữa." Anh thì thầm trong tâm trí, giọng nói khẽ khàng đến mức chính anh cũng khó nghe thấy. Cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đêm qua đã tiêu hao cạn kiệt chút sức lực cuối cùng của anh. Anh đã đứng trước ngưỡng cửa nhà cô, bàn tay đã vươn ra, nhưng cuối cùng lại không thể gõ. Sự hèn nhát của một khoảnh khắc đã định đoạt cả một đời. Anh đã chấp nhận, một sự chấp nhận cay đắng và nghiệt ngã. Nước mắt không chảy được nữa, chỉ còn lại sự khô cằn và rát buốt trong đáy mắt. Anh day day thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu đang đè nén.

Nhìn qua khung cửa sổ, những con đường lớn hơn, những hàng cây xa lạ hơn bắt đầu xuất hiện. Những ngôi nhà cao tầng dần thế chỗ những mái nhà ngói thấp tè. Mùi không khí cũng thay đổi, không còn mùi hương đồng gió nội thân thuộc, mà là mùi ẩm mốc nhẹ của khoang tàu, xen lẫn chút khói bụi và hơi lạnh của buổi sớm mai thành phố. Anh biết, anh đang rời xa. Rời xa không chỉ một thị trấn, mà là rời xa một phần linh hồn của chính mình. Sự rung lắc nhẹ nhàng của toa tàu như đang ru anh vào một trạng thái vô định, giữa thực tại và hồi ức.

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên: Lê An bên bờ sông cũ, nụ cười thanh khiết như nắng sớm. Anh nhớ lại những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. "Nếu như ngày đó… anh đã đủ dũng cảm nói ra sớm hơn một chút?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm can, như một vết dao cứa không ngừng. Nhưng tất cả đã là quá khứ. Lời thổ lộ "Ngày đó… anh đã rất thích em" đã đến quá muộn, trở thành một "lời nói không thành" đúng nghĩa. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi tất cả.

Giờ thì sao? Quay về thành phố, vùi đầu vào công việc… đó là tất cả những gì mình có thể làm. Anh mở mắt, ánh nhìn vô hồn quét qua những hành khách khác trong khoang tàu. Họ đang ngủ gà ngủ gật, hoặc mải mê với điện thoại, hoặc trò chuyện rôm rả. Không ai quan tâm đến nỗi đau câm lặng của anh. Sự cô độc bủa vây, một "khoảng cách vô hình" không chỉ giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và thế giới xung quanh. Anh cảm thấy như mình là một thực thể tách biệt, trôi nổi giữa dòng đời.

Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, như một lời từ biệt dứt khoát. Âm thanh ấy chói tai, nhưng cũng mang theo một sự giải thoát lạnh lẽo. Anh đã quyết định rồi. Không còn quay đầu lại. Không còn dằn vặt. Chỉ còn tiến về phía trước, một cách vô cảm. Anh tựa đầu vào tấm kính lạnh thêm lần nữa, cảm nhận sự rung động của con tàu đang tăng tốc. Mỗi nhịp bánh xe lăn đều đặn như đang đếm ngược từng giây đến khi anh hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ. Cảm giác mệt mỏi thể xác không thể so sánh với sự kiệt quệ của tinh thần. Anh chỉ muốn nhắm mắt lại, và khi mở ra, mọi thứ đã biến mất, như chưa từng tồn tại. Nhưng anh biết, đó chỉ là một ảo tưởng. Nỗi đau này sẽ theo anh đến suốt cuộc đời.

***

Buổi sáng muộn, ánh nắng đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, hắt lên khoang tàu những vệt sáng lấp lánh bụi. Nắng nhẹ, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim Trần Hạo. Anh vẫn ngồi đó, tư thế dường như không thay đổi, nhưng ánh mắt đã không còn nhìn ra ngoài một cách vô định nữa. Anh cố gắng ép mình thoát khỏi những hồi ức đau đáu. Anh với tay lấy chiếc điện thoại từ túi áo vest, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt có phần xanh xao của anh. Hàng chục email công việc chưa đọc, những thông báo từ các ứng dụng tài chính, những tin nhắn từ đồng nghiệp, đối tác... Tất cả đang đợi anh.

Anh bắt đầu lướt qua các email, cố gắng đọc từng dòng, từng chữ. Nhưng tâm trí anh lại như một dòng sông chảy xiết, cứ cuốn đi những con chữ khô khan, thay vào đó là hình ảnh Lê An. Lúc thì cô ấy mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi trong lễ bế giảng cấp ba, lúc thì cô ấy đang cúi đầu bên bờ sông, mái tóc dài buông xõa. Hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, nụ cười hạnh phúc bên Hoàng Huy, như một mũi dao sắc nhọn, chợt lóe lên rồi lại biến mất, khiến lồng ngực anh quặn thắt. Anh nhắm mắt lại, day day thái dương, cố gắng xua đi cái hình ảnh ám ảnh đó một cách đau đớn.

"Không được nghĩ nữa... Phải quên đi. Công việc, chỉ có công việc mới cứu rỗi mình lúc này." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết đến lạnh lùng. Anh ép buộc bản thân phải tập trung, tìm kiếm một điểm tựa trong sự nghiệp để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng. Anh mở một file tài liệu về dự án mới, những con số, biểu đồ, kế hoạch kinh doanh phức tạp hiện ra. Anh cố gắng chìm đắm vào đó, như một người sắp chết đuối bấu víu vào một mảnh ván. Anh nghiến răng, cố gắng đọc từng đoạn, phân tích từng số liệu.

Nhưng cứ mỗi khi anh cố gắng tập trung, một mùi hương thoảng qua, mùi hoa sữa dịu nhẹ mà anh từng ngửi thấy khi đi bộ cùng Lê An vào một buổi tối mùa thu, lại ùa về. Hoặc một tiếng chim hót lảnh lót ngoài cửa sổ, gợi anh nhớ về những buổi sáng hai đứa cùng nhau đạp xe ra đồng. Những ký ức không mời mà đến, chúng len lỏi vào từng kẽ hở của tâm trí anh, như những dòng nước lạnh lẽo xuyên qua lớp vỏ bọc kiên cố mà anh đang cố gắng dựng lên. Ánh mắt anh vẫn vô hồn, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ khi một hình ảnh quen thuộc thoáng qua – một ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy, một cây cổ thụ ven đường. Mỗi lần như vậy, trái tim anh lại nhói lên một nhịp, như nhắc nhở anh về những gì đã mất.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc nhẹ trong khoang tàu, cùng chút mùi thức ăn nhanh từ những hành khách xung quanh. Mọi thứ thật hỗn độn, thật xa lạ. Anh không thuộc về nơi này, cũng không còn thuộc về nơi kia. Anh là một kẻ lạc lõng, một kẻ lưu đày giữa chính cuộc đời mình. Chiếc điện thoại trên tay anh rung lên, báo hiệu một cuộc gọi đến. Anh nhìn tên người gọi – một đối tác quan trọng. Anh hít thở sâu, cố gắng điều chỉnh lại nét mặt, giọng nói. Anh không thể để bất cứ ai nhận ra sự tan nát bên trong mình.

"Alo." Giọng anh trầm và ổn định, không một chút gợn sóng cảm xúc. Anh bắt đầu trao đổi công việc, những thuật ngữ kinh tế, những con số, những kế hoạch. Anh biến mình thành một cỗ máy, hoạt động theo lập trình. Đây là cách anh chống lại nỗi đau. Đây là cách anh trốn chạy. Anh nói chuyện một lúc lâu, ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng đã bắt đầu mọc lên dày đặc hơn. Thành phố đã gần kề. Thành phố, nơi anh sẽ vùi mình vào công việc, nơi anh sẽ xây dựng một đế chế vật chất, nhưng cũng là nơi anh sẽ sống một cuộc đời cô độc, không tình yêu.

Kết thúc cuộc gọi, anh đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ tràn qua cơ thể. Nỗi đau vẫn ở đó, không hề suy giảm. Nó chỉ bị che lấp đi, bị dồn nén lại, như một ngọn lửa âm ỉ cháy sâu bên trong. Anh biết, sự kiên quyết này sẽ dẫn đến thành công vang dội về sự nghiệp, nhưng đồng thời cũng sẽ đẩy anh vào trạng thái cô độc, xa lánh cảm xúc. Nỗi tiếc nuối về Lê An sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh, ảnh hưởng đến các mối quan hệ và cách anh đối diện với cuộc sống sau này. Thành phố sẽ trở thành "chiếc lồng vàng" của Trần Hạo, nơi anh có mọi thứ trừ hạnh phúc trọn vẹn và tình yêu. Anh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không, gương mặt biểu cảm một sự chấp nhận bi thương.

***

Chuyến tàu cuối cùng cũng dừng bánh, với tiếng rít chói tai của phanh, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man và những ký ức đau đáu của Trần Hạo. Tiếng còi tàu cuối cùng ngân vang rồi im bặt, nhường chỗ cho một thứ âm thanh hỗn độn, ồn ào đến choáng váng: tiếng loa phát thanh thông báo, tiếng hành khách xô đẩy, tiếng bánh xe vali lọc cọc trên sân ga, tiếng còi xe inh ỏi từ phía ngoài. Buổi trưa ở thành phố đã đến, mang theo cái nắng gắt và oi bức đặc trưng, khác hẳn cái se lạnh ban mai anh vừa trải qua.

Trần Hạo bước xuống tàu, hòa mình vào dòng người hối hả đang đổ ra từ các toa. Anh kéo chiếc vali nhỏ gọn, từng bước chân nặng trĩu. Giữa biển người đông đúc, anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc. Sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố càng làm nổi bật nỗi trống rỗng và cô độc đang bủa vây anh. Đây là thành phố, nơi anh đã từng coi là mục tiêu, là tham vọng. Nơi anh đã gây dựng sự nghiệp, từng bước trở thành một doanh nhân thành đạt. Nhưng giờ đây, cái thành công ấy lại trở nên vô nghĩa đến lạ lùng.

Anh nhìn chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một biểu tượng của sự thành đạt, của quyền lực và tiền bạc. Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng gay gắt, nhưng nó không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng anh. "Thành công này... có ý nghĩa gì khi không thể giữ được người mình yêu?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm nghe như một tiếng thở dài mệt mỏi. Anh đã có tất cả, trừ điều quan trọng nhất.

Mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng của thành phố hòa lẫn với mùi thức ăn nhanh từ những quầy hàng vỉa hè, xộc thẳng vào mũi anh. Nó khác hẳn mùi đất ẩm, mùi rơm rạ, mùi hoa đồng cỏ nội của thị trấn. Tất cả mọi thứ ở đây đều hối hả, đều vội vàng, đều lạnh lùng. Không một ánh mắt dừng lại quá vài giây, không một nụ cười xã giao, chỉ có những gương mặt vội vã, những bước chân gấp gáp. Anh cảm nhận sự vô tâm của thành phố đối lập hoàn toàn với nội tâm tan nát và cô độc của mình.

Anh đi chậm rãi qua sân ga, ánh mắt vô định quét qua đám đông. Từ những gương mặt người lạ lướt qua anh, anh không tìm thấy một chút quen thuộc nào, cũng không muốn tìm kiếm. Anh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi ồn ào này, tìm một góc khuất, một nơi nào đó để giấu đi sự yếu đuối đang chực trào. Khoảng cách vật lý giữa anh và thị trấn, nơi có Lê An, là một khoảng cách không chỉ đo bằng cây số, mà bằng cả một đời người. Nó là biểu tượng cho sự đoạn tuyệt vĩnh viễn, không thể nào quay lại.

Anh dừng lại một chút, lấy điện thoại ra và gọi taxi. Trong lúc chờ đợi, anh vuốt nhẹ chiếc đồng hồ trên tay. Mặt kính sapphire sáng bóng, phản chiếu một phần nhỏ bầu trời thành phố đầy những đám mây bụi. Anh nhớ lại khi anh mua chiếc đồng hồ này, với hy vọng nó sẽ là một món quà ý nghĩa để kỷ niệm một cột mốc nào đó với Lê An. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, một minh chứng cho sự thành đạt trống rỗng của anh.

Chiếc taxi cuối cùng cũng đến. Anh mở cửa xe, đặt vali vào và ngồi xuống ghế sau. Tiếng đóng cửa xe vang lên khô khốc, như một âm thanh đóng lại một chương cũ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những con đường lớn, những tòa nhà chọc trời nối tiếp nhau, cao vút lên tận mây xanh. "Đây là cuộc sống mới của mình... một cuộc sống không có em." Anh thì thầm. Câu nói không thành lời, chỉ là một tiếng vọng trong tâm trí anh, hòa lẫn vào tiếng động cơ và tiếng còi xe bên ngoài.

Thành phố sẽ trở thành "chiếc lồng vàng" của Trần Hạo, nơi anh có mọi thứ trừ hạnh phúc trọn vẹn và tình yêu. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những tham vọng không ngừng, để lấp đầy nỗi trống rỗng mà không gì có thể khỏa lấp được. Nhưng anh biết, dù có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, nỗi tiếc nuối về Lê An sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ và cách anh đối diện với cuộc sống sau này. Vết sẹo ấy sẽ mãi mãi là một "khoảng cách vô hình" giữa anh và thế giới, giữa anh và bất kỳ người phụ nữ nào anh gặp sau này. Trần Hạo tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi tột cùng đang nhấn chìm anh. Một cuộc đời mới đã bắt đầu, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, không còn chỗ cho tình yêu, và vĩnh viễn mang theo nỗi dằn vặt của một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free