Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 826: Ánh Mắt Định Mệnh: Khắc Sâu Nỗi Ân Hận

Chiếc taxi len lỏi giữa dòng xe cộ hối hả, tiến sâu vào lòng thành phố đang dần lên đèn. Ngoài cửa kính, cảnh tượng đô thị như một dòng chảy không ngừng nghỉ của ánh sáng, âm thanh và chuyển động. Những tòa nhà cao tầng vút lên tận trời, những tấm biển hiệu quảng cáo rực rỡ nhấp nháy đủ màu, vẽ nên một bức tranh phồn hoa nhưng cũng đầy choáng ngợp. Vỉa hè rộng thênh thang nhưng vẫn chật kín người đi lại, mỗi người một vẻ, mỗi người một nỗi lo toan, tất cả đều gấp gáp, vội vàng như thể thời gian đang đuổi theo gót chân họ. Tiếng còi xe inh ỏi hòa cùng tiếng động cơ gầm rú, tiếng loa phát thanh từ những cửa hàng ven đường, tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn đặc trưng của thành phố lớn.

Trần Hạo tựa đầu vào tấm kính lạnh, đôi mắt vô hồn dõi theo những cảnh vật lướt qua. Mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng quyện với mùi thức ăn đường phố thoang thoảng và mùi nước hoa nồng nặc từ những người đi bộ, tất cả xộc vào khứu giác anh, nặng nề và khó chịu. Khác hẳn với mùi hương của đất ẩm, mùi rơm rạ hay mùi hoa đồng cỏ nội quen thuộc nơi thị trấn cũ, những mùi hương này mang một vẻ xa lạ, lạnh lùng, như chính thành phố này vậy. Anh cảm thấy mình như một kẻ ngoại lai, một linh hồn lạc lõng giữa dòng chảy hối hả ấy. Sự nhộn nhịp, năng động của thành phố đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến u ám trong tâm hồn anh, càng khiến nỗi cô đơn thêm phần sâu sắc. Đây là một chiều đầu đông, không khí se lạnh nhưng khô và bụi bặm, khác hẳn cái lạnh ẩm ướt, trong lành của miền quê ven sông. Trần Hạo cảm nhận được sự khô khốc ấy không chỉ ở làn da mà còn ở sâu thẳm trái tim mình.

Anh đã trở về. Về với nơi anh từng coi là mục tiêu, là tham vọng. Nơi anh đã gây dựng sự nghiệp, từng bước trở thành một doanh nhân thành đạt, sở hữu những gì mà nhiều người mơ ước. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó lại trở nên vô nghĩa đến lạ lùng. Anh nhìn những gương mặt lướt qua trên đường, không một ánh mắt nào dừng lại quá vài giây, không một nụ cười xã giao, chỉ có sự vội vã, những bước chân gấp gáp và ánh nhìn xa lạ. Anh cảm thấy như mình đang chìm trong một đại dương mà không thể với tới bất kỳ một điểm tựa nào. Sự vô tâm của thành phố này như một tấm gương phản chiếu chính nội tâm tan nát và cô độc của anh. Mỗi tòa nhà chọc trời, mỗi ánh đèn lấp lánh như đang chế giễu sự trống rỗng trong anh. Chúng là biểu tượng của thành công, của quyền lực, nhưng lại không thể mua được một chút bình yên, một chút ấm áp mà anh đã đánh mất.

Trần Hạo khẽ đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay. Mặt kính sapphire sáng bóng phản chiếu những vệt sáng đèn đường lấp loáng. Anh nhớ lại, khi mua chiếc đồng hồ này, anh đã từng nghĩ rằng nó sẽ là một món quà ý nghĩa để kỷ niệm một cột mốc nào đó với Lê An. Một món quà tượng trưng cho thành công anh muốn dành tặng cô, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, một minh chứng cho sự thành đạt trống rỗng của anh. Thành công này… có ý nghĩa gì khi không thể giữ được người mình yêu? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, nghe như một tiếng thở dài mệt mỏi, nặng trĩu. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất, điều mà tiền bạc không thể mua được, thời gian không thể quay lại.

Chiếc taxi cuối cùng cũng dừng lại trước một tòa nhà cao tầng bằng kính lấp lánh. Anh đưa tiền cho tài xế, giọng nói trầm khẽ, có chút khàn đặc vì mệt mỏi. Khi cánh cửa xe đóng lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên như một âm thanh đóng lại một chương cũ của cuộc đời anh, một chương đầy nuối tiếc và ân hận. Anh kéo chiếc vali nhỏ gọn, từng bước chân nặng trĩu bước vào sảnh tòa nhà sang trọng. Sự xa hoa của nơi này càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đi qua những hành lang dài, thang máy đưa anh lên tầng cao nhất, nơi căn hộ của anh tọa lạc. Mỗi mét vuông ở đây đều toát lên vẻ đẳng cấp, nhưng cũng lạnh lẽo đến mức đáng sợ.

Mở cánh cửa căn hộ, một không gian rộng lớn, hiện đại và tối giản hiện ra. Căn phòng được thiết kế mở, với toàn bộ tường bằng kính nhìn thẳng ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng các chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Một quầy bar mini được sắp đặt gọn gàng, kế bên là phòng tập gym với đầy đủ thiết bị, tất cả đều phục vụ cho một cuộc sống tiện nghi, đẳng cấp. Nhưng trong khoảnh khắc này, tất cả những tiện nghi đó chỉ khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết.

Anh đặt chiếc vali xuống sàn, không thèm bật đèn. Bóng tối và sự tĩnh mịch lập tức bao trùm lấy không gian. Chỉ có ánh sáng từ thành phố hắt qua tấm kính, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền sàn đá cẩm thạch. Anh bước những bước chân nặng nề về phía sofa da xám, gục mình xuống đó, cảm nhận sự mệt mỏi cùng cực đang nhấn chìm anh. Mùi gỗ mới từ những đồ nội thất, mùi da thuộc từ sofa, và mùi nước hoa nam tính quen thuộc của chính anh hòa quyện trong không khí, nhưng chúng không thể xoa dịu nỗi đau đang cào xé trong lòng. Căn hộ này, từng là biểu tượng cho sự thành công mà anh luôn khao khát, giờ đây lại trở thành một chiếc lồng vàng, giam hãm anh trong sự cô độc và trống rỗng.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn hộ, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố bên ngoài, càng làm nổi bật tiếng vọng của những suy nghĩ trong tâm trí anh. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh tự động phát lên, tiếng điều hòa không khí chạy êm ru, và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng trong góc bếp. Chúng tạo nên một bản nhạc nền u buồn, càng khiến tâm trạng anh thêm trĩu nặng. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh ám ảnh. Nhưng càng cố gắng, chúng càng hiện rõ ràng hơn, sống động hơn.

Trong bóng tối thăm thẳm, tâm trí Trần Hạo lại quay về cái đêm định mệnh bên bờ sông cũ, nơi những lời nói không thành đã mãi mãi chia cắt anh và Lê An. Anh nhớ rõ từng chi tiết, từng khoảnh khắc. Đó là một đêm trăng thanh, gió nhẹ, tiếng rì rào của dòng sông như một lời thì thầm của số phận. Anh đứng đó, run rẩy, cả đời chưa từng cảm thấy sợ hãi đến vậy. Sợ hãi phải đối mặt với sự thật, sợ hãi phải nói ra những lời đã chôn giấu quá lâu. Rồi anh nhớ khoảnh khắc gặp lại Lê An, sau bao nhiêu năm xa cách, trong chính thị trấn nhỏ bé ấy. Anh đã nhìn thấy cô, vẫn dịu dàng, vẫn thanh thoát như ngày nào, nhưng ánh mắt ấy đã khác. Nó không còn là ánh mắt ngây thơ, mong chờ của cô gái năm xưa, mà là ánh mắt của một người phụ nữ trưởng thành, ẩn chứa một sự bình thản, dứt khoát.

Anh nhớ lại lời thổ lộ muộn màng của mình, những lời mà anh đã kìm nén suốt bao nhiêu năm, chỉ dám thốt ra khi mọi thứ đã quá muộn màng. "Ngày đó… anh đã rất thích em." Giọng anh khi ấy run rẩy, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Nhưng phản ứng của Lê An lại khiến tim anh thắt lại. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười bình thản đến đau lòng, ánh mắt dịu dàng nhìn anh như nhìn một kỷ niệm xa xăm. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

Câu nói ấy, nhẹ nhàng như một làn gió thoảng, nhưng lại mang sức nặng của cả một đời người, khắc sâu vào tâm khảm anh. Nó vang vọng trong căn hộ trống trải này, rõ ràng như thể Lê An đang đứng ngay trước mặt anh, lặp lại từng chữ. "Thích thì không đủ." Phải, anh đã thích, đã yêu cô nhiều lắm, nhưng cái sự "thích" và "yêu" ấy lại đến quá chậm một nhịp. Nó bị chôn vùi dưới sự e dè, sự rụt rè của một chàng trai trẻ không dám bày tỏ, và sự chờ đợi mỏi mòn của một cô gái. Cái khoảnh khắc ấy, chính là khoảnh khắc định mệnh đã mãi mãi chia cắt hai người. Mọi "nếu như ngày đó" đều vụn vỡ tan tành, không còn có thể ghép lại được nữa.

Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Trần Hạo, thấm vào lớp vải sofa lạnh lẽo. Anh đã cố gắng kìm nén, đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải chấp nhận. Nhưng trong bóng tối của căn hộ này, giữa sự tĩnh mịch đến đáng sợ, mọi vỏ bọc đều sụp đổ. Anh cảm nhận rõ ràng sự đoạn tuyệt, một khoảng cách vô hình không thể nào san lấp. Khoảng cách vật lý giữa anh và thị trấn, nơi có Lê An, là một khoảng cách không chỉ đo bằng cây số, mà bằng cả một đời người. Nó là biểu tượng cho sự đoạn tuyệt vĩnh viễn, không thể nào quay lại. Ánh mắt dứt khoát của Lê An, nụ cười bình thản của cô, và ba từ "thích thì không đủ" sẽ ám ảnh anh, trở thành một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ và cách anh đối diện với cuộc sống sau này.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh biết, nỗi đau này, sự trống rỗng này, sẽ trở thành động lực để anh vùi đầu vào công việc. Anh sẽ lao vào những tham vọng không ngừng, biến chúng thành mục tiêu duy nhất của cuộc đời mình, để lấp đầy nỗi trống rỗng mà không gì có thể khỏa lấp được. Căn hộ cao cấp, sang trọng nhưng lạnh lẽo này, với những tiện nghi đắt tiền nhưng thiếu vắng hơi ấm tình yêu và gia đình, sẽ là biểu tượng cho cuộc sống thành đạt vật chất nhưng cô độc của anh. Anh đã chọn không gõ cửa đêm đó. Anh đã chọn chấp nhận hiện thực nghiệt ngã này. Giờ đây, anh phải sống với lựa chọn của mình, sống với nỗi dằn vặt của một tình yêu đã "chậm một nhịp", một "lời nói không thành" đã để lại "khoảng cách vô hình" vĩnh viễn. Trần Hạo vẫn nhắm mắt, nằm im lìm trong bóng tối, cảm nhận sự mệt mỏi tột cùng đang nhấn chìm anh. Một cuộc đời mới đã thực sự bắt đầu, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, không còn chỗ cho tình yêu, và vĩnh viễn mang theo nỗi dằn vặt của một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free