Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 827: Vết Sẹo Thời Gian: Những Mảnh Vỡ Ký Ức
Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng chảy trong không gian tĩnh mịch của căn hộ cao cấp, như một dòng sông nhỏ chảy qua sa mạc, chỉ càng làm nổi bật lên sự khô cằn của tâm hồn Trần Hạo. Hơi thở đều đặn của máy điều hòa, tiếng tủ lạnh khe khẽ hoạt động không ngừng nghỉ từ góc bếp, tất cả dệt nên một tấm màn âm thanh đơn điệu, ru anh vào một giấc ngủ chập chờn, không yên ả. Anh gục trên chiếc sofa da lạnh lẽo từ đêm qua, tấm chăn mỏng manh trượt xuống sàn nhà. Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua những tấm rèm cửa tự động vén lên một cách từ tốn, Trần Hạo giật mình tỉnh giấc.
Căn phòng rộng lớn, với những bức tường kính trong suốt kéo dài từ sàn đến trần, giờ đây phơi bày toàn bộ sự trống trải và cô độc của nó dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Tông màu xám, trắng, đen của nội thất Bắc Âu hiện đại, cùng với chất liệu gỗ sồi và đá cẩm thạch sang trọng, đáng lẽ phải mang lại cảm giác thanh lịch, yên bình, nhưng trong mắt Trần Hạo lúc này, chúng chỉ là những khối vật chất vô tri, lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh ngồi dậy, cảm thấy toàn thân nặng trĩu, như thể mỗi cơ bắp đều đang gồng mình chống lại một sức nặng vô hình. Đầu anh đau như búa bổ, và một cơn buồn nôn nhẹ dâng lên, hậu quả của một đêm dài thức trắng và dằn vặt. Anh ôm lấy cái đầu nặng trịch của mình, mi mắt sưng húp vì thiếu ngủ và những giọt nước mắt đã rơi lặng lẽ trong đêm.
Thành phố bên ngoài cửa kính vẫn còn đang chìm trong màn sương mỏng, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời như những ngón tay gầy guộc, cào vào bầu trời trong xanh, se lạnh của buổi sớm. Dù sống ở tầng cao nhất của một trong những tòa nhà chọc trời bậc nhất thành phố này, Trần Hạo vẫn cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Không một âm thanh nào của sự hối hả thường ngày vọng vào được không gian cách âm hoàn hảo này, chỉ còn lại tiếng vọng của chính nỗi cô độc trong lòng anh. Anh lê bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, đi lại vô định trong căn hộ. Mỗi bước đi đều nặng nề, dường như anh đang mang trên vai gánh nặng của cả một đời người. Anh đi đến quầy bar mini, nơi những chai rượu vang đắt tiền xếp ngay ngắn, lấp lánh dưới ánh sáng phản chiếu từ cửa sổ. Anh rút ra một viên cà phê, đặt vào máy pha tự động. Tiếng máy xay hạt rì rầm, rồi tiếng nước sôi chảy qua cà phê, mùi thơm đắng nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Nhưng khi cốc cà phê nóng hổi đã sẵn sàng, anh chỉ cầm nó trên tay, nhìn chằm chằm vào làn khói lượn lờ, không hề đưa lên miệng.
Anh đi đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng người và xe cộ bắt đầu tấp nập trên những con đường phía dưới. Tất cả đều vội vã, hối hả, như đang chạy đua với thời gian, với những mục tiêu và ước mơ của riêng họ. Nhưng anh thì sao? Anh đã đạt được gì? Sự nghiệp thành công, tiền tài danh vọng, một căn hộ xa hoa mà nhiều người mơ ước. Nhưng đổi lại, anh mất đi cái gì? Một trái tim đã rạn vỡ, một tâm hồn trống rỗng, và một khoảng cách vô hình không thể nào san lấp được với những gì anh từng yêu thương nhất. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và tiếc nuối. Trong tâm trí anh, tiếng nhạc jazz vẫn vang lên, nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc nền u buồn nữa, mà là khúc dạo đầu cho một bản hòa tấu của hồi ức, những mảnh vỡ của quá khứ bắt đầu ùa về, sống động như thể chúng chưa từng biến mất.
Trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, Trần Hạo thấy mình trở về thị trấn nhỏ ven sông, nơi tuổi thơ anh được dệt nên từ những sợi nắng vàng và tiếng cười hồn nhiên. Anh thấy một cô bé tóc tết bím, chiếc váy hoa nhí giản dị tung bay theo gió, đứng bên bờ sông, gương mặt thanh tú ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu. Đó là Lê An, cô bé hàng xóm, người bạn thanh mai trúc mã của anh. Cả hai cùng nhau ngồi trên triền đê xanh mướt, chân trần chạm vào dòng nước mát lạnh của con sông quê. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, như một bản nhạc ru êm đềm của thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây ven sông, tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ câu cá ở xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh ký ức đẹp đến nao lòng. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ cây xanh tươi non mơn mởn, mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, tất cả đều hiện hữu, sống động đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Anh nhớ những buổi chiều hè oi ả, hai đứa lén trốn ba mẹ ra bờ sông bắt cá, thả những chiếc thuyền giấy nhỏ xinh trôi theo dòng nước, mơ mộng về một thế giới rộng lớn hơn. Lê An khi ấy vui vẻ, hồn nhiên, đôi khi còn tinh nghịch hơn cả anh. Cô bé với đôi mắt lấp lánh nhìn anh, hỏi: "Hạo, sau này anh sẽ đưa em đi khắp nơi chứ? Em muốn thấy những nơi xa thật xa, chứ không chỉ quanh quẩn ở thị trấn này." Anh khi ấy, chỉ là một cậu bé rụt rè, e dè, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực khi cô bé gọi tên mình. Anh chỉ dám ậm ừ, giọng nói vụng về: "Ừm, anh sẽ... anh sẽ đưa An đi." Lời hứa ấy, tưởng chừng đơn giản, lại nặng trĩu biết bao nhiêu tình cảm mà anh không dám nói thành lời.
Những ký ức trôi dần về thời thiếu niên, khi hai người đã lớn hơn một chút. Hình ảnh hai thiếu niên đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây, những hàng cây cổ thụ già nua sừng sững đứng hai bên, lá xanh rì rào trong gió, tạo thành một mái vòm tự nhiên. Mùi hương của những bông hoa sữa đầu mùa, mùi lúa chín vàng ươm từ những cánh đồng bên đường, tất cả đều gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ. Họ cùng nhau đến trường, chiếc xe đạp cũ kỹ cọt kẹt qua từng con dốc nhỏ. Buổi học về, họ chia nhau chiếc bánh rán mẹ Lê An làm, còn nóng hổi và thơm lừng. "Anh Hạo, em thích ngắm sao trời với anh nhất," Lê An từng nói vào một đêm trăng thanh, gió mát, khi họ ngồi cạnh nhau trên bờ sông cũ, đếm những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Ánh mắt cô khi ấy sáng rực, tràn đầy niềm tin và hy vọng. Anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, cảm nhận hơi ấm từ người cô truyền sang, tim đập rộn ràng. Anh muốn nói rất nhiều, muốn thổ lộ hết những tình cảm chất chứa trong lòng, nhưng rồi những lời nói ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành những câu đáp vụng về, đầy e dè: "An thích thì anh sẽ đi cùng. Anh cũng thích ngắm sao trời với An."
Lê An trong ký ức của anh luôn dịu dàng, luôn tin tưởng, luôn là ánh sáng dẫn lối trong những tháng ngày tuổi trẻ mịt mờ của anh. Nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, giọng nói ấm áp của cô, tất cả hiện hữu sống động như chỉ mới hôm qua. Anh nhớ cả mùi thức ăn thơm lừng từ căn bếp nhỏ của nhà Lê An mỗi khi anh sang chơi, tiếng trò chuyện rôm rả của ba mẹ cô, tiếng cười giòn tan của cô. Mọi thứ đều chân thực đến nỗi anh có thể cảm nhận được cái nắng ấm áp trên da, nghe rõ tiếng lá cây xào xạc trong gió, và ngửi thấy mùi hương quen thuộc của quê nhà. Những ký ức ấy, ngọt ngào như mật, nhưng cũng cay đắng như thuốc độc, bởi vì mỗi khoảnh khắc tươi đẹp đó đều nhắc nhở anh về một điều: tất cả đã là quá khứ, là những gì anh đã để mất, đã tự tay đánh rơi chỉ vì sự chần chừ, sự hèn nhát của chính mình. Sự ấm áp của ký ức xen lẫn nỗi đau xé lòng của hiện thực, tạo thành một vết cứa sâu hoắm trong tâm hồn anh.
Tiếng nhạc jazz từ hệ thống âm thanh thông minh bỗng dừng lại, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn hộ, kéo Trần Hạo trở về với thực tại phũ phàng. Anh chầm chậm mở mắt, những hình ảnh về Lê An và thị trấn nhỏ tan biến như sương khói ban mai. Căn phòng vẫn vậy, sang trọng nhưng lạnh lẽo, hoàn toàn không có hơi ấm của những ký ức vừa rồi. Ánh nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào những góc khuất của căn phòng, phơi bày sự trần trụi của nỗi cô đơn đang bủa vây anh. Anh cảm thấy như bị xé làm đôi, một nửa tâm hồn vẫn còn chìm đắm trong quá khứ ngọt ngào, một nửa phải đối diện với hiện thực tàn nhẫn, trống rỗng đến cùng cực. Nỗi cô đơn, giờ đây, không chỉ là một cảm giác, mà là một thực thể khổng lồ, bóp nghẹt lấy trái tim anh.
Trần Hạo đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đang ngự trị trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, mặt kính sapphire lấp lánh, dây đeo bằng thép không gỉ sáng bóng. Nó là biểu tượng của thành công, của địa vị, của tất cả những gì anh đã đánh đổi bằng cả thanh xuân, bằng cả trái tim mình. Nhưng khi nhìn vào nó, anh không cảm thấy tự hào, mà chỉ là một sự chua chát đến tận cùng. "Quên đi, Hạo. Tất cả đã kết thúc rồi," một giọng nói khô khan vang lên trong đầu anh, đó là giọng của chính anh, cố gắng tự trấn an, tự ép buộc mình. "Mày đã chọn con đường này. Mày đã chọn không gõ cửa đêm đó. Mày đã chọn chấp nhận hiện thực nghiệt ngã này." Anh tự nhủ, một cách tàn nhẫn, rằng anh phải sống với lựa chọn của mình, sống với nỗi dằn vặt của một tình yêu đã "chậm một nhịp", một "lời nói không thành" đã để lại "khoảng cách vô hình" vĩnh viễn.
Anh đứng dậy, lê bước vào phòng tắm. Chiếc gương lớn phản chiếu hình ảnh một người đàn ông mệt mỏi, hốc hác, đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ. Mái tóc đen rũ xuống trán, và những đường nét góc cạnh trên gương mặt anh giờ đây càng thêm khắc khổ. Anh nhận ra mình đã không còn là chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết năm xưa, mà là một người đàn ông đã trải qua quá nhiều biến cố, đã đánh mất quá nhiều thứ quý giá. Anh nắm chặt tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó, hoặc tự trấn an bản thân khỏi sự sụp đổ. Quyết tâm vùi đầu vào công việc để lấp đầy khoảng trống, để biến nỗi đau thành động lực, trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Căn hộ cao cấp, sang trọng nhưng lạnh lẽo này, với những tiện nghi đắt tiền nhưng thiếu vắng hơi ấm tình yêu và gia đình, sẽ là biểu tượng cho cuộc sống thành đạt vật chất nhưng cô độc của anh. Nó sẽ trở thành một chiếc lồng vàng, nơi anh có mọi thứ trừ hạnh phúc trọn vẹn. Nỗi đau và sự tiếc nuối về Lê An sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, ảnh hưởng đến mọi quyết định và cách anh nhìn nhận hạnh phúc sau này, đẩy anh vào trạng thái cô độc, xa lánh cảm xúc và khó khăn trong việc thiết lập các mối quan hệ tình cảm sâu sắc. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn vào gương, như thể đang nhìn thẳng vào một tương lai không thể thay đổi. Một cuộc đời mới, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, đã thực sự bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.