Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 828: Vòng Xoáy Hối Tiếc: Những Con Đường Đã Không Chọn

Trần Hạo tỉnh giấc trên chiếc sofa bọc da cao cấp, tấm lưng anh cứng đờ vì tư thế ngủ không thoải mái. Dù là chiếc sofa đắt tiền, êm ái, nhưng nó vẫn không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương đang ngấm vào anh, không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh từ bên trong, từ sâu thẳm tâm hồn. Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua rèm cửa tự động, vẽ lên sàn đá cẩm thạch những vệt màu xám bạc, làm nổi bật sự rộng lớn và trống trải đến đáng sợ của căn hộ. Không gian tinh tươm, mọi vật dụng đều ở đúng vị trí hoàn hảo như một bức tranh sắp đặt, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một cuộc sống thực thụ, thiếu đi một dấu vết của sự hiện diện mà anh từng khao khát.

Anh đưa tay lên day day thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ sau một đêm dài không ngủ trọn vẹn. Mắt anh từ từ mở ra, đập vào mắt là khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh qua ô cửa kính lớn. Hàng ngàn tòa nhà cao tầng vươn mình trong làn sương mỏng, những con đường bắt đầu tấp nập những chiếc xe ô tô lướt đi như đàn kiến. Xa xa, tiếng còi xe, tiếng động cơ hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng ồn ã của cuộc sống đô thị, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa với anh. Anh thấy mình cô độc lạ lùng giữa dòng chảy hối hả ấy, như một hòn đảo trơ trọi giữa đại dương. Mọi người đều có nơi để đến, có mục đích để vươn tới, còn anh, dường như chỉ đang tồn tại, đang lấp đầy những khoảng trống bằng sự bận rộn.

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào không khí tĩnh mịch của căn hộ. "Cuối cùng thì mọi chuyện cũng kết thúc... theo cách mà mình đã chọn," giọng anh thì thầm, khô khan và rỗng tuếch, như một lời nhận tội với chính mình, hay có lẽ là một lời tự an ủi yếu ớt. Cái cụm từ "đã chọn" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, nặng trĩu như một lời nguyền. Anh đã chọn. Anh đã có cơ hội để thay đổi, để gõ cửa đêm đó, để một lần nữa đối diện với sự thật, với chính cảm xúc của mình. Nhưng anh đã không làm. Sự im lặng của đêm đen, sự chần chừ của trái tim anh, đã vẽ nên một ranh giới vĩnh viễn, chia cắt anh với một phần cuộc đời mà anh đã từng tin là của mình. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi buồn sâu thẳm không tên. Anh đã đánh đổi tất cả, tuổi trẻ, tình yêu, và cả một phần tâm hồn, để có được cái gọi là "thành công" này. Nhưng liệu nó có xứng đáng? Câu hỏi ấy như một mũi dao sắc nhọn, khoét sâu vào vết thương lòng đang rỉ máu.

Trần Hạo chậm rãi đứng dậy, cảm giác tê cứng ở chân lan dần khắp cơ thể. Anh lê bước vào khu vực bếp, một không gian được thiết kế tinh giản và hiện đại, với những thiết bị tối tân nhưng hiếm khi được sử dụng. Anh nhấn nút trên chiếc máy pha cà phê tự động, tiếng máy kêu ro ro khe khẽ vang vọng trong không gian vắng lặng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa, mang theo một chút đắng đót, một chút quen thuộc, nhưng không đủ để xua đi mùi hương của nỗi buồn đang quẩn quanh. Anh rót cà phê vào chiếc cốc sứ trắng tinh, hơi nóng bốc lên làm mờ đi một phần khung cảnh thành phố bên ngoài. Anh đứng đó, tay cầm cốc cà phê, nhìn ra xa xăm, mắt vô định.

Trên bàn ăn bằng đá cẩm thạch đen bóng là một chồng tài liệu dày cộp, cùng với một chiếc máy tính bảng đang hiển thị biểu đồ và số liệu. Đó là thế giới của anh bây giờ. Thế giới của những con số, của những hợp đồng bạc tỷ, của những dự án lớn. Anh đã tự nhủ rằng công việc sẽ là liều thuốc chữa lành, là cách duy nhất để lấp đầy khoảng trống, để quên đi những gì đã mất. Anh đã hứa với chính mình rằng sẽ vùi đầu vào nó, biến nỗi đau thành động lực, biến sự tiếc nuối thành sự quyết tâm. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc này, khi anh đang cố gắng ép mình nhìn vào những con chữ khô khan, hình ảnh Lê An vẫn hiện lên mờ ảo, như một bóng ma ký ức không thể xua đuổi. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo của cô, giọng nói ấm áp của cô, tất cả như được tái hiện sống động trong tâm trí anh. Anh cảm nhận được cái nắng ấm áp trên da, nghe rõ tiếng lá cây xào xạc trong gió, và ngửi thấy mùi hương quen thuộc của quê nhà, tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc đời mà anh đã để lạc mất. Cảm giác này, vừa ngọt ngào vừa cay đắng, là một vết cứa sâu hoắm trong tâm hồn anh, nhắc nhở anh về "nếu như ngày đó", về "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã mãi mãi chia cắt họ. Anh đặt cốc cà phê xuống, hơi thở nặng nề, lướt qua những tài liệu công việc trên bàn, cố gắng tìm kiếm một sự phân tâm, một lối thoát tạm thời khỏi vực thẳm của hoài niệm. Mỗi trang giấy, mỗi con số đều là một nỗ lực để xây dựng một bức tường vững chắc, cách ly anh khỏi quá khứ, khỏi những gì đã là của ngày hôm qua. Nhưng bức tường ấy, dù cao đến đâu, cũng không thể che giấu được nỗi cô đơn và sự trống rỗng vẫn cứ gặm nhấm anh từ bên trong.

Trần Hạo đến công ty vào giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã dịu hơn một chút, xuyên qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà chọc trời. Anh bước vào văn phòng riêng của mình, một không gian rộng rãi với tầm nhìn bao quát thành phố, nơi mỗi góc cạnh đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và thành đạt. Mùi giấy mới, mùi mực và mùi điều hòa phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí làm việc nghiêm túc, lạnh lẽo. Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da đen bóng, cảm nhận sự êm ái nhưng cũng đầy xa cách của nó. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp Thụy Sĩ lấp lánh dưới ánh đèn, mặt kính sapphire phản chiếu ánh sáng, dây đeo bằng thép không gỉ sáng bóng. Nó không chỉ là một vật dụng để xem giờ, mà là biểu tượng cho những gì anh đã đạt được, một lời khẳng định về địa vị và thành công mà anh đã phải đánh đổi bằng cả thanh xuân, bằng cả trái tim mình. Nhưng khi nhìn vào nó, anh không cảm thấy tự hào, mà chỉ là một sự chua chát đến tận cùng. Thời gian, thứ anh từng muốn níu giữ, thứ anh từng muốn quay ngược lại, giờ đây lại được đong đếm một cách chính xác trên cổ tay anh, nhắc nhở anh về những khoảnh khắc đã trôi qua, không thể lấy lại.

Anh mở máy tính, màn hình sáng lên với hàng loạt email và tài liệu đang chờ xử lý. Anh cố gắng tập trung, lướt qua những con số khô khan, những báo cáo tài chính phức tạp. Tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn vang lên trong văn phòng tĩnh lặng, như một bản nhạc nền đơn điệu cho nỗi cô đơn của anh. Nhưng tâm trí anh lại không ngừng trôi dạt. Hình ảnh Lê An, ánh mắt của cô khi nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ" cứ hiện về ám ảnh, như một vết sẹo không bao giờ lành. Lời nói đó, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đã đóng lại cánh cửa của mọi hy vọng, mọi "nếu như". Mỗi khi anh cố gắng xua đuổi, hình ảnh ấy lại càng rõ nét, càng khắc sâu vào tâm trí anh. Anh day day thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang quẩn quanh, nhưng vô ích.

"Nếu mình đã nói sớm hơn?" anh tự hỏi, giọng thì thầm đủ để chỉ mình anh nghe thấy. Nếu anh đã không chần chừ, không sợ hãi trước những định kiến, trước tương lai mịt mờ khi còn là một chàng trai trẻ? Nếu anh đã mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình, thay vì để nó chôn vùi trong những ánh mắt dõi theo thầm lặng, trong những cử chỉ quan tâm vụng về? "Nếu mình đã không sợ hãi?" Câu hỏi ấy mang theo một nỗi hối tiếc sâu sắc. Sợ hãi sự từ chối, sợ hãi mất đi tình bạn đẹp đẽ, sợ hãi không đủ tốt để ở bên cô. Chính sự sợ hãi đó đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ, một khoảng cách mà giờ đây đã trở thành vực thẳm.

Rồi anh nhớ lại đêm định mệnh đó, đêm trước đám cưới của Lê An. "Nếu mình đã gõ cửa đêm qua?" Một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Chỉ một cái gõ cửa thôi, một hành động đơn giản, có thể đã thay đổi tất cả. Nhưng anh đã không làm. Anh đã chọn đứng lặng lẽ dưới màn mưa, để rồi quay lưng bước đi, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Sự hèn nhát của anh đã tạo nên một "lời nói không thành", một cơ hội bị bỏ lỡ, một cuộc đời rẽ sang hai hướng khác biệt. "Liệu có khác không?" Anh gần như muốn bật cười một cách chua chát. Tất nhiên là sẽ khác. Nhưng cái khác đó, anh sẽ không bao giờ biết được. Cái giá của sự chần chừ, của "chậm một nhịp", là cả một cuộc đời. Anh liên tục di chuyển con trỏ chuột trên màn hình, lật giở những trang tài liệu điện tử, nhưng ánh mắt anh thường xuyên vô định, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô tận ngoài cửa sổ. Anh day day thái dương một lần nữa, cảm nhận từng nhịp đập đau nhói, như thể bộ não anh đang cố gắng phân tích một phương trình không có lời giải.

Căn phòng làm việc sang trọng này, với những tiện nghi hiện đại và tầm nhìn tuyệt đẹp ra thành phố, giờ đây giống như một chiếc lồng vàng. Anh có mọi thứ mà người khác mơ ước: sự nghiệp thành công, tiền tài, địa vị. Nhưng anh thiếu đi thứ quý giá nhất, thứ mà tiền bạc không thể mua được: hơi ấm của tình yêu, của một gia đình, của một người để chia sẻ những thành công và thất bại. Nỗi cô đơn tột cùng này, nó không chỉ là một cảm giác, mà là một thực thể vô hình, bóp nghẹt lấy trái tim anh, nhắc nhở anh rằng dù anh có đạt được bao nhiêu đỉnh cao đi chăng nữa, thì sự trống rỗng trong tâm hồn vẫn sẽ mãi ở đó, như một vết sẹo vĩnh viễn, không thể xóa nhòa. Nó ảnh hưởng đến mọi quyết định, mọi cách anh nhìn nhận hạnh phúc sau này, đẩy anh vào trạng thái cô độc, xa lánh cảm xúc và khó khăn trong việc thiết lập các mối quan hệ tình cảm sâu sắc. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây, rồi lại vùi mình vào công việc, vào những con số và biểu đồ, như một cách để trốn chạy khỏi chính mình, trốn chạy khỏi quá khứ và những tiếc nuối không thể gọi tên.

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, Trần Hạo quyết định rời khỏi bàn làm việc. Anh đi thang máy lên sân thượng của tòa nhà công ty. Tiếng thang máy kêu ro ro, đưa anh lên cao, tách biệt khỏi sự ồn ào, hối hả của những tầng dưới. Khi cánh cửa kim loại mở ra, một luồng gió mạnh bất ngờ ùa tới, thổi tung mái tóc anh, làm lay động vạt áo vest. Gió lùa mạnh, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà và mùi khói bụi đặc trưng của thành phố. Anh bước ra, đứng tựa vào lan can kính cường lực, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé bắt đầu lấp lánh, mỗi ánh sáng là một ngôi nhà, một cuộc đời, một câu chuyện.

Thành phố dưới chân anh giờ đây trông như một tấm thảm dệt kim khổng lồ bằng những sợi chỉ vàng bạc, lung linh và huyền ảo. Những tòa nhà cao tầng khác cũng bắt đầu thắp đèn, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, lộng lẫy. Nhưng giữa vẻ đẹp đó, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng. Anh là một phần của cái "biển người, biển ánh sáng" này, nhưng lại cô độc giữa nó. Mọi người đều có thể đang quay quần bên gia đình, bên người thân yêu, còn anh chỉ có một mình, đối mặt với sự tĩnh lặng đến đáng sợ của chính mình.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự trong lành của không khí trên cao, nhưng chỉ thấy lòng mình thêm nặng trĩu. "Không có 'nếu như'," anh thì thầm, giọng nói bị gió cuốn đi, nghe như một tiếng thở dài mệt mỏi. "Chỉ có những lựa chọn đã đưa ra. Và cái giá phải trả." Lời nói đó, như một lời kết luận cuối cùng cho tất cả những dằn vặt, những tự vấn suốt bao năm qua. Anh đã hiểu, đã chấp nhận. Không có con đường nào khác. Không có cơ hội thứ hai. Cái "chậm một nhịp" của anh đã tạo nên "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa. "Lời nói không thành" đã trở thành tiếc nuối vĩnh cửu.

Anh nắm chặt tay vào lan can kim loại lạnh lẽo, cảm nhận sự cứng rắn và kiên cố của nó. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng anh phải mạnh mẽ, phải đối diện với thực tại nghiệt ngã này. Anh đứng đó thật lâu, nhìn ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dần sau những tòa nhà chọc trời, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Khi những tia nắng cuối cùng biến mất, anh thở dài nặng nề. Đó là một tiếng thở dài của sự chấp nhận, của sự cam chịu, nhưng cũng là của một quyết tâm sắt đá.

Anh quay lưng lại với khung cảnh hoàng hôn, với ánh sáng rực rỡ nhưng ngắn ngủi ấy. Ánh mắt anh kiên định hơn, không còn sự mơ hồ, lạc lõng như buổi sáng. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, một vết sẹo vĩnh viễn không thể lành. Anh biết, cuộc đời anh từ giờ sẽ chỉ còn là công việc và sự nghiệp. Căn hộ cao cấp, sang trọng nhưng lạnh lẽo, với những tiện nghi đắt tiền nhưng thiếu vắng hơi ấm tình yêu và gia đình, sẽ là biểu tượng cho cuộc sống thành đạt vật chất nhưng cô độc của anh. Nó sẽ trở thành một chiếc lồng vàng, nơi anh có mọi thứ trừ hạnh phúc trọn vẹn. Nỗi đau và sự tiếc nuối về Lê An sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, ảnh hưởng đến mọi quyết định và cách anh nhìn nhận hạnh phúc sau này, đẩy anh vào trạng thái cô độc, xa lánh cảm xúc và khó khăn trong việc thiết lập các mối quan hệ tình cảm sâu sắc. Một cuộc đời mới, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, đã thực sự bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free