Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 83: Nỗi Bất An Dưới Ánh Đèn Dầu

Bàn tay cô, sau khi buông ra, bỗng trở nên lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Lê An nhìn Trần Hạo, thấy anh vẫn còn cúi đầu, né tránh ánh mắt cô. Cô biết, lời hứa "sẽ luôn nhớ về em" là một lời hứa chân thành, nhưng nó quá mơ hồ, quá thiếu cụ thể. Nó không phải là lời cô mong muốn, không phải là lời có thể xóa nhòa đi "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Cô cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, nhận ra rằng dù anh có nhớ cô đến đâu, thì sự "chậm một nhịp" của anh, sự thiếu quyết đoán của anh, sẽ mãi mãi là rào cản ngăn cách họ. Có lẽ, lời hứa ấy chỉ là một lời tạm biệt sớm, một lời níu kéo yếu ớt trước khi anh rời đi, để lại cô một mình trên con đường hạnh phúc mà cô phải tự mình tìm kiếm, không có anh. Cô biết, đã đến lúc cô phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này, rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp.

Màn đêm buông xuống đặc quánh, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của ngày. Trong căn phòng nhỏ của Lê An, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng cô lên bức tường vôi cũ kỹ, tạo nên một hình ảnh cô độc và đầy suy tư. Mùi dầu hỏa quyện với mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm mốc của căn nhà, tạo nên một không gian đặc trưng của những đêm tĩnh lặng nơi thị trấn ven sông. Tiếng dế kêu rả rích từ mảnh vườn sau nhà, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào từ con sông chảy nhẹ, làm nổi bật thêm sự tĩnh mịch, khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Lê An ngồi bó gối bên bàn học, đôi mắt xa xăm nhìn vào khoảng không vô định.

Nỗi bất an từ lời hứa mơ hồ của Trần Hạo tối qua vẫn còn day dứt trong tâm trí cô, như một vết kim châm âm ỉ. "Anh sẽ… sẽ luôn nhớ về em, An ạ." Lời nói đó, ấm áp thật, chân thành thật, nhưng lại thiếu đi một điều gì đó cốt yếu. Nó giống như một chiếc thuyền độc mộc trôi giữa dòng nước mênh mông, không có la bàn, không có bến đỗ. Cô không thể nào ngừng suy nghĩ: Trần Hạo sẽ nhớ về cô, nhưng là nhớ về cô trong một thế giới nào? Một thế giới vẫn còn anh bên cạnh, hay một thế giới hoàn toàn khác, nơi anh đã lên thành phố, đã chạm tới những ước mơ lớn lao, đã gặp gỡ những con người mới, và cô chỉ còn là một ký ức xa xăm? Nỗi lo sợ bị lãng quên, bị bỏ lại phía sau cứ như một dòng nước ngầm lạnh lẽo, len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim cô.

Lê An khẽ thở dài, rồi đưa tay với lấy cuốn sổ cũ kỹ đặt trên bàn. Đó là cuốn sổ mà cô vẫn dùng để ghi lại những kỷ niệm đẹp đẽ của hai người, những câu chuyện vụn vặt từ thuở ấu thơ, những lời nói trêu chọc, những lần cùng nhau ngắm hoàng hôn bên bờ sông cũ. Từng trang giấy đã ngả màu ố vàng, nhưng những nét chữ nắn nót của cô vẫn còn rõ ràng, như thể mỗi kỷ niệm đều được cất giữ cẩn thận, không muốn để thời gian xóa nhòa. Cô lật giở từng trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ thân quen: "Hôm nay Hạo tặng An cành hoa dại ven sông," "Hạo hứa sẽ dạy An làm diều," "Hạo nói muốn thi đỗ trường chuyên để sau này về xây cầu qua sông cho An đi học đỡ vất vả." Những lời hứa, những ước mơ ngây thơ của tuổi thơ, giờ đây lại mang một màu sắc khác, một sự mong manh đến xót xa.

Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Trần Hạo, sự rụt rè của anh khi nói ra lời hứa tối qua. Cô hiểu anh đang phải đối mặt với áp lực lớn đến nhường nào. Kỳ thi trường chuyên, ước mơ của cả gia đình anh, và cả những kỳ vọng vô hình của mọi người trong thị trấn, tất cả đều đè nặng lên đôi vai gầy của anh. Nhưng trái tim cô vẫn không thể ngừng thổn thức. Cô không mong anh phải từ bỏ ước mơ, không mong anh phải vì cô mà thay đổi con đường. Cô chỉ mong anh có thể chia sẻ nhiều hơn, có thể cho cô một điểm tựa vững chắc hơn, một niềm tin rõ ràng hơn vào tương lai của họ. Nhưng điều đó có vẻ quá xa vời.

"Mình phải biết anh ấy sẽ đi đâu, sẽ sống thế nào... để không lạc mất nhau," Lê An tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính cô nghe thấy, khẽ khàng như tiếng gió thoảng. Cô không muốn bị động chờ đợi, không muốn để "khoảng cách vô hình" này lớn dần rồi nuốt chửng tất cả. Cô muốn chủ động tìm hiểu, muốn trang bị cho mình kiến thức về cái thế giới mà Trần Hạo sắp bước vào, để ít nhất, cô có thể hình dung được anh sẽ đối mặt với những gì, để những câu chuyện của họ sau này không phải chỉ là những lời hỏi han vu vơ về thời tiết hay sức khỏe. Cô tin rằng, nếu cô hiểu được thế giới của anh, thì "nếu như ngày đó" có xảy ra đi chăng nữa, cô cũng sẽ không phải nuối tiếc vì đã không cố gắng.

Với một sự quyết tâm nhỏ nhoi nhưng kiên định, Lê An đặt cuốn sổ cũ sang một bên. Cô lấy ra một tờ giấy trắng tinh và cây bút chì, bắt đầu ghi xuống những câu hỏi, những điều cần tìm hiểu. "Trường chuyên A có gì đặc biệt? Cuộc sống ở thành phố có khác biệt thế nào so với thị trấn? Anh Hạo sẽ gặp những ai, học những gì? Làm sao để giữ liên lạc? Liệu có những 'khoảng cách vô hình' nào khác ngoài địa lý không?" Từng dòng chữ hiện lên trên trang giấy, như những sợi tơ mỏng manh cô đang cố gắng dệt lại để níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tay. Ánh đèn dầu vẫn lập lòe, hắt bóng cô lên tường, một cái bóng nhỏ bé nhưng kiên cường giữa màn đêm mênh mông, chất chứa nỗi lo lắng thầm kín về một tương lai bất định.

***

Chiều hôm sau, khi ánh nắng đã ngả vàng, hắt những vệt dài qua con đường làng quen thuộc, Lê An tìm đến hiệu sách của Ông Đức. Tiếng chuông gió nhỏ kêu leng keng khi cô đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, mang theo mùi của sách giấy và bụi thời gian. Hiệu sách nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, nhưng luôn là nơi trú ẩn bình yên cho những tâm hồn yêu sách. Ông Đức, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, đang ngồi sau quầy tính tiền, chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên những chồng sách cao ngất, tạo nên một không gian trầm mặc, tách biệt khỏi sự ồn ã của cuộc sống bên ngoài.

"Cháu chào ông Đức ạ," Lê An khẽ nói, giọng cô dịu dàng như tiếng gió thoảng.

Ông Đức ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh sau cặp kính nhìn cô mỉm cười hiền hậu. "Ồ, An đấy à. Lâu rồi không thấy cháu ghé. Tìm sách tham khảo cho kỳ thi cuối cấp à?"

Lê An hơi ngập ngừng. Cô không muốn nói thẳng về nỗi lo của mình, sợ làm phiền ông, hay tệ hơn là để lộ sự bất an đang gặm nhấm lòng cô. "Dạ... cháu cũng đang xem mấy cuốn sách tham khảo ạ. Nhưng cháu cũng muốn hỏi ông một vài chuyện ạ." Cô bước lại gần quầy, khẽ đặt cuốn tạp chí cũ về giáo dục thành phố mà cô vừa tìm thấy trên kệ xuống bàn.

"Cháu cứ hỏi đi," Ông Đức nhẹ nhàng đáp, gấp cuốn sách lại và đặt sang một bên, dành trọn sự chú ý cho cô. Mùi mực in cũ và giấy ẩm từ cuốn sách lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí.

Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. "Ông Đức ơi, con muốn hỏi... trường chuyên trên thành phố thì như thế nào ạ? Học ở đó có khó không, rồi cuộc sống trên đó có khác gì ở mình không ạ?" Giọng cô nhỏ dần ở những câu cuối, chất chứa sự tò mò pha lẫn nỗi lo lắng.

Ông Đức mỉm cười nhẹ, đôi mắt ông dường như nhìn xuyên thấu tâm tư cô gái nhỏ. Ông đã chứng kiến biết bao thế hệ thanh niên của thị trấn lớn lên, rồi rời đi để tìm kiếm tương lai. Ông hiểu rõ nỗi băn khoăn của Lê An, bởi nó không phải là lần đầu tiên ông nghe câu hỏi tương tự. "Trường chuyên à... đó là nơi tập trung những học sinh giỏi nhất, những cái đầu sáng nhất của cả tỉnh. Học ở đó tất nhiên là khó rồi con ạ. Cạnh tranh lắm. Nhưng bù lại, kiến thức sâu rộng, thầy cô giỏi, và cơ hội thì nhiều vô kể." Ông dừng lại một chút, như để Lê An có thời gian tiếp thu. "Còn cuộc sống trên thành phố... thì khác nhiều lắm. Thành phố lớn lắm con ạ. Đèn điện sáng trưng, nhà cao tầng san sát, người xe tấp nập. Mọi thứ đều nhanh hơn, vội vàng hơn. Con người ta ở đó, ai cũng có mục tiêu riêng, ai cũng vội vã chạy đua với thời gian."

Lê An chăm chú lắng nghe, cô rút ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, bắt đầu ghi lại những gạch đầu dòng quan trọng. Cô hình dung ra một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô chưa từng đặt chân đến, nơi mà Trần Hạo sắp sửa thuộc về. "Vậy... con người ở đó có thay đổi không ạ, ông?" cô hỏi, giọng nói khẽ run lên.

Ông Đức khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. "Thành phố, nó như một dòng sông lớn vậy. Nó cuốn trôi mọi thứ, cả những điều tốt đẹp lẫn những điều chưa tốt. Người ta lên đó, dễ đổi thay lắm. Cái gì cũng rộng lớn hơn, cái gì cũng vội vàng hơn. Giữ được cái gốc của mình mới là khó, con ạ. Cái tình làng nghĩa xóm, sự chân chất, giản dị của thị trấn mình, trên đó khó mà tìm thấy được. Nhưng cũng có những người, dù đi đâu, làm gì, vẫn giữ được cốt cách của mình. Quan trọng là lòng người, An ạ."

Lời nói của Ông Đức như một gáo nước lạnh tạt vào nỗi hy vọng mong manh của Lê An, nhưng cũng là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Cô cảm nhận được sự thật hiển nhiên trong từng câu chữ của ông. "Dễ đổi thay lắm..." Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có nằm trong số những người "dễ đổi thay" đó không? Liệu anh có thể giữ được "cái gốc của mình," giữ được lời hứa "sẽ luôn nhớ về em" giữa dòng chảy vội vã của thành phố? Hay rồi "khoảng cách vô hình" sẽ không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, là những ưu tiên, những giá trị sống? Cô nhìn cuốn tạp chí trên tay, hình ảnh những tòa nhà cao chọc trời, những con phố đông đúc hiện lên như một lời thách thức. Cô muốn hiểu, muốn chuẩn bị, nhưng nỗi bất an vẫn cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông Đức khẽ mỉm cười, đặt tay lên vai cô. "Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Cứ đọc đi con, rồi con sẽ hiểu." Lời nói của ông, như một lời an ủi, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng, cuối cùng, cô vẫn phải tự mình tìm kiếm câu trả lời.

***

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời và dòng sông cũ. Tiếng nước sông rì rào vỗ bờ, hòa cùng tiếng gió lùa qua những rặng tre, tạo nên một bản hòa tấu buồn man mác. Lê An tìm thấy Trần Hạo đang ngồi bên bờ sông, vẫn trên tảng đá quen thuộc, vẫn vùi đầu vào sách vở. Dáng anh gầy gò, vai hơi khom xuống, trông anh có vẻ mệt mỏi hơn so với thường ngày. Những trang sách đã cũ sờn, những nét bút gạch xóa chi chít, tất cả đều nói lên sự căng thẳng và áp lực anh đang phải chịu đựng. Mùi giấy cũ và mùi mực in thoang thoảng trong gió, hòa với mùi bùn non và hơi nước từ lòng sông.

Lê An rụt rè đến gần, bước chân cô nhẹ tênh trên thảm cỏ xanh mướt. Cô ngồi xuống cạnh anh, nhưng Trần Hạo vẫn không hề hay biết, đôi mắt anh dán chặt vào những dòng chữ, những công thức toán học khô khan. Cô im lặng một lúc, lắng nghe tiếng gió và tiếng sóng, cảm nhận sự gần gũi nhưng cũng đầy xa cách của khoảnh khắc này.

"Anh Hạo..." Lê An khẽ gọi, giọng cô nhỏ nhẹ như một lời thì thầm.

Trần Hạo giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn còn đọng lại sự mệt mỏi và tập trung cao độ. "À, An à. Em ngồi đây từ lúc nào thế?" Anh khẽ cười, một nụ cười nhợt nhạt, nhưng rồi ánh mắt anh lại nhanh chóng quay về phía cuốn sách, như thể sợ mình sẽ bỏ lỡ một điều gì đó quan trọng.

Lê An đưa cuốn tạp chí về giáo dục thành phố mà cô đã mượn ở hiệu sách Ông Đức cho anh xem. "Anh Hạo, em vừa tìm hiểu được nhiều điều về trường chuyên trên thành phố này. Nghe nói họ có nhiều câu lạc bộ hay lắm, rồi thư viện cũng to nữa. Rất nhiều sách mới, và còn có cả phòng thí nghiệm hiện đại nữa." Cô cố gắng nói với một giọng đầy hào hứng, như muốn truyền một chút năng lượng tích cực và hình dung về một tương lai tươi sáng cho anh. Cô mong anh sẽ mở lòng, sẽ cùng cô chia sẻ về những ước mơ, về những dự định.

Trần Hạo chỉ lướt mắt qua cuốn tạp chí, rồi khẽ gật đầu. "Ừm... Vậy à. Anh cũng chỉ mong đỗ được đã, còn mấy cái đó để sau." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi rõ rệt, và ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cuốn sách. Anh không hề cầm lấy cuốn tạp chí, cũng không tỏ ra hứng thú với những thông tin mà cô đã cất công tìm hiểu. Sự thờ ơ của anh như một gáo nước lạnh dội vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy một nỗi thất vọng len lỏi, một sự tủi thân khó tả. Anh dường như không hề nhận ra sự nỗ lực của cô, hay nỗi bất an mà cô đang cố gắng che giấu. Với anh, lúc này, chỉ có kỳ thi là quan trọng nhất.

"Anh có nghĩ đến... khi anh lên đó, mình sẽ như thế nào không?" Lê An hỏi, giọng cô nhỏ dần, chất chứa một tia hy vọng mong manh, một lời gợi mở đầy ẩn ý về tương lai của hai người. Cô nhìn anh, chờ đợi một lời đáp, một sự trấn an, dù chỉ là một câu nói bâng quơ.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể anh đang mang trên vai cả một gánh nặng vô hình. Anh ngẩng đầu lên, nhìn cô, nhưng ánh mắt anh không thực sự tập trung vào cô mà dường như nhìn xuyên qua cô, về một điểm vô định nào đó. "An à, bây giờ anh chỉ nghĩ được đến mấy cái công thức này thôi. Em thông cảm nhé." Giọng anh có vẻ khó chịu nhẹ, như thể cô đang làm phiền anh, đang kéo anh ra khỏi thế giới của những con số và lý thuyết. Anh lại cúi xuống cuốn sách, lật vội một trang, cố gắng thoát khỏi cuộc trò chuyện này.

Lời nói của Trần Hạo như một lưỡi dao vô hình cứa vào tim Lê An. Cô cảm thấy "khoảng cách vô hình" giữa hai người càng lúc càng lớn, không phải bởi địa lý, mà là bởi tâm hồn, bởi những ưu tiên khác biệt. Cô đã cố gắng, đã chủ động tìm hiểu, đã muốn cùng anh mơ về một tương lai. Nhưng anh lại khước từ, hay nói đúng hơn, anh không thể cho cô điều cô cần. Cô rút tay về, ánh mắt buồn bã nhìn dòng sông đang cuồn cuộn chảy. Dòng nước kia, dù có chảy đi đâu, cũng sẽ hòa vào biển lớn. Còn cô và anh, liệu có thể hòa vào nhau được không, hay sẽ mãi mãi chỉ là hai dòng chảy song song, không bao giờ gặp gỡ? Nỗi bất an trong lòng cô càng lúc càng lớn, nuốt chửng cả tia hy vọng nhỏ nhoi vừa le lói.

***

Tối muộn, ánh đèn dầu trong căn bếp nhà Lê An vẫn còn sáng, hắt lên những đồ dùng giản dị, quen thuộc. Mùi khói bếp và thức ăn chiều đã tan dần, chỉ còn lại chút ấm áp thoang thoảng của một bữa cơm gia đình. Lê An đang giúp mẹ Nguyễn Thị Tư dọn dẹp bát đĩa, tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của chén đĩa va vào nhau phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền từ, đang rửa rau. Bà nhìn sang con gái, thấy ánh mắt Lê An vẫn còn đượm buồn, gương mặt cô bé không giấu được vẻ lo lắng.

"Con gái, sao hôm nay con cứ trầm tư thế? Có chuyện gì à?" Nguyễn Thị Tư hỏi, giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn.

Lê An đặt chiếc đĩa cuối cùng vào giá, rồi khẽ thở dài. Cô không kìm được nữa, những nỗi lo lắng chất chứa trong lòng cần được giãi bày. "Mẹ ơi, con thấy lo quá. Anh Hạo cứ như người ở xa lắm rồi, dù anh ấy vẫn ở đây. Con sợ khi anh ấy đi thật... con sợ mình sẽ lạc mất nhau." Cô nói, giọng cô nghẹn lại, đôi mắt rưng rưng. Những giọt nước mắt không kìm được lăn dài trên má, mang theo tất cả sự tủi thân, bất an và nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng kìm nén suốt mấy ngày qua.

Nguyễn Thị Tư ngừng tay, quay sang nhìn con gái. Bà thấu hiểu nỗi lòng của Lê An hơn ai hết. Bà đã chứng kiến tình cảm thanh mai trúc mã của hai đứa trẻ lớn lên từng ngày, cũng như sự rụt rè, e dè của Trần Hạo. Bà biết, cái ngày Trần Hạo rời thị trấn để lên thành phố học là điều không thể tránh khỏi, và đó cũng là lúc mối quan hệ của họ sẽ đứng trước một thử thách lớn lao. Bà khẽ đặt tay lên mái tóc mềm của Lê An, vuốt nhẹ.

"Con gái à, đàn ông ai cũng có chí lớn. Hạo nó có ước mơ, có hoài bão, mình là con gái thì phải biết ủng hộ nó. Con đường học vấn của nó quan trọng lắm, nó sẽ quyết định cả tương lai sau này. Mình chỉ có thể ở bên cạnh, động viên, chứ không thể níu giữ hay cản bước nó được." Giọng bà vẫn dịu dàng, nhưng trong đó chất chứa một sự chấp nhận thực tế, một nỗi buồn thầm kín mà bà cố gắng che giấu.

"Nhưng mẹ ơi... con sợ anh ấy sẽ quên con. Con sợ thành phố sẽ thay đổi anh ấy," Lê An nức nở, tựa đầu vào vai mẹ, tìm kiếm một sự an ủi. Mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của đồng ruộng và của bếp lửa, mang đến cho cô một chút bình yên.

Nguyễn Thị Tư ôm lấy con gái, vỗ về tấm lưng gầy của cô. "Sông có chảy xuôi chảy ngược, thì nước vẫn là nước, còn mình thì phải biết đường đi của mình. Hạnh phúc là do mình nắm giữ, con ạ. Đừng vì ai mà đánh mất chính mình, cũng đừng vì chờ đợi ai mà bỏ lỡ con đường riêng của mình." Lời khuyên của bà không phải là một sự phủ nhận tình cảm của Lê An, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự tự chủ, về việc cô phải học cách tự mình tìm kiếm và vun đắp hạnh phúc cho bản thân, không thể mãi mãi chờ đợi một "lời nói không thành" hay một lời hứa "chậm một nhịp".

Lê An lắng nghe lời mẹ, những giọt nước mắt vẫn lăn dài nhưng trong lòng cô bắt đầu hình thành một suy nghĩ khác. Cô biết mẹ nói đúng. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi bất an và sự chờ đợi vô vọng. Cô phải mạnh mẽ, phải tự lo cho cuộc đời mình. Dù yêu Trần Hạo sâu sắc đến đâu, dù nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" có lớn đến mấy, cô cũng không thể để bản thân mình bị cuốn theo dòng chảy của sự bị động. Cô phải tìm con đường riêng của mình, dù con đường ấy có thể không có anh đi cùng.

Nguyễn Thị Tư khẽ xoa đầu con gái, ánh mắt bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống đặc quánh. Bà hiểu rằng, dù lời nói của bà có mạnh mẽ đến đâu, thì nỗi đau và sự chấp nhận vẫn là cả một quá trình dài đối với con gái bà. Bà chỉ có thể gieo vào lòng con một hạt giống về sự tự cường, về ý chí sống, hy vọng rằng một ngày nào đó, hạt giống ấy sẽ nảy mầm và giúp Lê An vượt qua tất cả. Sông vẫn chảy, đêm vẫn sâu, và cuộc đời vẫn tiếp diễn, mang theo những nỗi buồn thầm kín và những quyết định khó khăn mà mỗi người phải tự mình gánh vác.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free