Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 84: Bão Tố Trong Ánh Mắt Hoàng Hôn

Ánh đèn dầu trong căn bếp nhà Lê An đã tắt từ lâu, nhưng lời mẹ Nguyễn Thị Tư vẫn văng vẳng trong tâm trí cô, như một dòng chảy ngầm xuyên qua đêm tối. “Hạnh phúc là do mình nắm giữ, con ạ. Đừng vì ai mà đánh mất chính mình, cũng đừng vì chờ đợi ai mà bỏ lỡ con đường riêng của mình.” Cô trằn trọc trên chiếc giường gỗ đơn sơ, lắng nghe tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn cây sau nhà, cảm nhận sự cô đơn và nỗi bất an vẫn cuộn trào, dù đã được mẹ vỗ về. Lê An biết mẹ nói đúng, nhưng việc chấp nhận sự thật ấy lại là một cuộc đấu tranh nội tâm đầy đau đớn. Cô muốn mạnh mẽ, muốn tự chủ, nhưng trái tim vẫn mãi hướng về hình bóng quen thuộc, về lời hứa mơ hồ bên bờ sông. Nỗi lo sợ "mình sẽ lạc mất nhau" vẫn hiện hữu, như một đám mây đen lơ lửng trên đầu, che khuất cả những tia hy vọng mong manh nhất. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, Lê An thức dậy với một quyết tâm mới, pha lẫn sự mệt mỏi và nỗi buồn cố hữu. Cô sẽ không bỏ cuộc, ít nhất là chưa. Cô sẽ thử một lần nữa, để không phải hối tiếc về "nếu như ngày đó" đã không cố gắng hết sức.

***

Đêm khuya, không khí trong căn nhà Trần Hạo vẫn đặc quánh một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Dù đã qua nửa đêm, ánh đèn dầu leo lét trên bàn học của Trần Hạo vẫn sáng, hắt một vầng sáng vàng vọt lên chồng sách vở cao ngất ngưởng. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và chút hương trầm thoang thoảng từ góc bàn thờ, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió hè oi bức thỉnh thoảng lùa qua khung cửa sổ, làm tờ giấy bản khẽ rung rinh. Trần Hạo ngồi đó, cúi gằm mặt, mái tóc đen lòa xòa che đi vầng trán nhăn nhó. Anh liên tục viết, gạch xóa những dòng công thức toán học chằng chịt, những định lý vật lý phức tạp. Tiếng bút chì kẽo kẹt trên giấy, tiếng giấy lật sột soạt vang lên đều đặn trong màn đêm tĩnh mịch, như một nhịp điệu đơn điệu của sự mệt mỏi và áp lực. Mỗi khi vò đầu bứt tai, anh lại thở dài một tiếng nặng nề, cơ thể gầy sọp đi trông thấy dưới ánh đèn mờ. Đôi mắt anh quầng thâm, đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn không rời khỏi trang sách, như bị hút chặt vào mê cung tri thức. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ còn những con số nhảy múa, những phương trình chồng chéo, những kiến thức khô khan cần phải nhồi nhét. Mọi thứ khác, mọi cảm xúc, mọi mối bận tâm, dường như đều bị đẩy lùi về một góc khuất, trở nên mờ nhạt và không còn quan trọng bằng kỳ thi sắp tới.

Từ xa, Trần Văn Ba và Nguyễn Thị Tư lặng lẽ quan sát con trai. Họ ngồi dựa lưng vào vách tường, ánh mắt vừa thương yêu vô hạn vừa đầy kỳ vọng. Tiếng côn trùng đêm rả rích ngoài vườn dường như càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề trong căn nhà. Trần Văn Ba khẽ lắc đầu, thì thầm với vợ, giọng ông trầm đục, mang theo chút buồn bã và lo lắng: “Thằng Hạo gầy sọp đi rồi. Con bé An có khi cũng buồn vì nó bận học quá.” Nguyễn Thị Tư khẽ gật đầu, ánh mắt bà nhìn con trai đầy xót xa. Bà hiểu rằng áp lực này không chỉ đến từ sách vở mà còn từ chính kỳ vọng của gia đình, của cả thị trấn nhỏ này.

Bà Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng đứng dậy, rót một cốc trà xanh còn ấm, đặt lên bàn bên cạnh Trần Hạo. Mùi trà thơm dịu lan tỏa trong không khí, cố gắng xua đi sự căng thẳng. Bà vuốt nhẹ mái tóc mềm của con trai, giọng nói bà nhẹ nhàng, ấm áp như một dòng suối mát giữa đêm hè oi ả: “Con uống chút nước đi Hạo. Đừng thức khuya quá. Học là tốt, nhưng sức khỏe mới là quan trọng.” Bà biết Hạo đang vô cùng căng thẳng, nên bà không dám nói nhiều, sợ làm phân tâm anh. Bà chỉ mong anh giữ gìn sức khỏe, dù biết điều đó thật khó trong giai đoạn nước rút này.

Trần Hạo khẽ giật mình, ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt vẫn còn dán vào những dòng chữ loằng ngoằng trên trang sách. Anh đón lấy cốc trà một cách vô thức, môi mấp máy: “Vâng, con biết rồi mẹ.” Giọng anh khô khốc, mệt mỏi, dường như chỉ là một phản xạ tự nhiên chứ không hề mang theo chút cảm xúc nào. Anh uống một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Tâm trí anh đã bị chiếm trọn bởi những công thức, những bài tập, những kiến thức cần phải ghi nhớ. Anh không nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt mẹ, không cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay bà, cũng không nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của bố. Trong khoảnh khắc ấy, anh như một cỗ máy được lập trình sẵn, chỉ biết đến một mục tiêu duy nhất: học, và học. Mọi thứ xung quanh anh, bao gồm cả tình cảm dành cho Lê An, đều đã bị đặt sang một bên, tạm thời bị lãng quên trong guồng quay khắc nghiệt của kỳ thi. Anh biết mình đang thờ ơ, nhưng anh không thể làm khác. Anh không có thời gian, không có tâm trí để nghĩ về bất cứ điều gì ngoài tương lai đang đè nặng lên vai.

Trần Văn Ba và Nguyễn Thị Tư trao đổi ánh mắt đầy suy tư. Họ hiểu rằng con trai đang ở đỉnh điểm của sự căng thẳng. Họ không dám làm phiền thêm, chỉ lặng lẽ quay trở lại chỗ cũ, ngồi nhìn bóng lưng gầy gò của con, lòng đầy những nỗi niềm khó nói. Họ lo cho sức khỏe của Hạo, nhưng cũng biết rằng tương lai của anh phụ thuộc rất nhiều vào kỳ thi sắp tới. Căn nhà lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng bút kẽo kẹt và tiếng côn trùng đêm rả rích, như một bản nhạc buồn cho những kỳ vọng và những hy sinh thầm lặng.

***

Sân trường cấp 2 vào buổi học cuối cùng trước kỳ thi mang một không khí đặc biệt. Nắng nhẹ, trời trong xanh, những hàng phượng vĩ cuối mùa vẫn còn vương vài cánh hoa đỏ thắm, nhưng không ai còn tâm trí để ngắm nhìn. Tiếng trống trường vừa điểm, vang lên dõng dạc khắp sân, như một lời nhắc nhở về thời gian không ngừng trôi. Trong lớp học, Thầy Bình đứng trên bục giảng, mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, giọng nói vang dội, đầy nhiệt huyết. Ông liên tục nhấn mạnh về tầm quan trọng của kỳ thi vào trường chuyên, về cánh cửa tương lai rộng mở đang chờ đợi những học trò ưu tú. “Các em phải nhớ, đây là cơ hội lớn để thay đổi cuộc đời. Vào được trường chuyên là cả một tương lai rộng mở! Phải cố gắng hết sức!” Lời thầy nói như những mũi tên găm sâu vào tâm trí từng học sinh, đặc biệt là Trần Hạo.

Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, dáng vẻ mệt mỏi, đầu óc anh dường như không còn nghe thấy gì ngoài tiếng vọng của những công thức toán học, những định lý vật lý và ngữ pháp tiếng Anh trong đầu mình. Anh ghi chép lia lịa, tay cầm bút chì run rẩy, gần như không ngẩng đầu lên. Mùi phấn bảng nồng nặc trong không khí, mùi giấy sách cũ thoang thoảng từ chồng tài liệu trên bàn, tất cả đều tạo nên một áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở của anh. Anh biết, anh phải đỗ. Đó không chỉ là ước mơ của anh, mà còn là niềm hy vọng của cả gia đình, của thầy cô. Anh không cho phép mình thất bại.

Lê An ngồi ngay cạnh Trần Hạo, ánh mắt cô dõi theo từng cử chỉ của anh, lòng nặng trĩu. Nỗi bất an từ đêm qua vẫn chưa tan biến, thậm chí còn lớn hơn khi cô thấy anh chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Cô cố gắng bắt chuyện vài lần, muốn tìm một khe hở nhỏ để kết nối lại với anh. “Hạo, hôm nay trời đẹp quá, cậu có muốn chiều đi dạo bờ sông không?” Cô khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng vàng ươm trải dài trên tán lá, hy vọng có thể khơi gợi chút lãng mạn, chút bình yên như ngày xưa.

Nhưng Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu một cách hờ hững, ánh mắt vẫn vô định nhìn ra cửa sổ, nhưng tâm trí thì đang quay cuồng với một bài toán khó mà anh vừa mới gặp phải. Anh không quay đầu lại nhìn cô, không hề nhận ra ánh mắt mong chờ và nỗi thất vọng đang hiện rõ trên gương mặt Lê An. “Ừm... để xem đã. Tớ còn nhiều bài tập lắm.” Giọng anh vẫn đều đều, lạnh nhạt, hoàn toàn không để tâm đến lời mời gọi của cô, cũng không có chút gì của sự nhớ nhung, tình cảm mà cô hằng mong đợi. Đó chỉ là một câu trả lời mang tính xã giao, một cách để kết thúc cuộc nói chuyện mà không cần suy nghĩ.

Lê An cảm thấy tim mình thắt lại. Cô đặt tay lên vai anh, khẽ siết nhẹ, hy vọng có thể truyền cho anh chút hơi ấm, chút động lực. Nhưng Trần Hạo chỉ khẽ giật mình, rụt người lại một cách vô thức, như thể bị làm phiền. Anh không cố ý, nhưng hành động ấy đã vô tình tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người, một bức tường lạnh lẽo ngăn cách hai tâm hồn. Lê An thở dài một tiếng thật khẽ, thu tay về. Đôi mắt cô buồn bã, nhìn xa xăm ra khoảng không vô định. Cô cảm thấy mình như đang đứng một mình giữa một hoang mạc rộng lớn, cố gắng gọi tên một người đang dần khuất bóng. Nỗi thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi bắt đầu len lỏi, gặm nhấm lấy chút hy vọng cuối cùng trong lòng cô. Cô đã cố gắng, cô đã chủ động, nhưng anh thì vẫn mãi ở một thế giới khác, nơi mà cô không thể chạm tới. Tiếng thầy Bình vẫn vang vọng, nhưng với Lê An, đó chỉ là những âm thanh vô nghĩa, hòa lẫn với tiếng lòng đang dần vỡ vụn.

***

Chiều muộn, ánh hoàng hôn đỏ rực trải dài trên mặt sông, nhuộm cả không gian một màu vàng cam tuyệt đẹp. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào êm ái, như một khúc ca du dương nhưng chất chứa nỗi buồn. Lê An và Trần Hạo cùng đi dạo bên bờ sông, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của họ từ thuở nhỏ. Nhưng không khí giữa họ khác hẳn mọi khi. Trần Hạo bước đi nặng nề, từng bước chân như kéo lê theo cả gánh nặng của sách vở và kỳ vọng. Đầu óc anh vẫn lơ lửng với những bài toán chưa giải, những công thức chưa thuộc. Mùi nước sông thoảng phù sa, mùi cỏ cây ven bờ, những mùi hương quen thuộc ngày nào nay dường như cũng không thể kéo anh về với thực tại. Anh như một người mộng du, tồn tại ở đó về thể xác nhưng tâm hồn đã bay đi rất xa.

Lê An im lặng đi bên cạnh, ánh mắt dõi theo bóng hình cao gầy của anh. Cô cố gắng tìm kiếm một lời nói, một ánh mắt quen thuộc, một cử chỉ thân thương như ngày nào. Cô khao khát được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của anh, được nghe anh kể chuyện vu vơ về những điều nhỏ nhặt. Nhưng anh chỉ là một Trần Hạo trầm tư, mệt mỏi, với vầng trán nhăn nhó và ánh mắt vô hồn. Nỗi bất an trong cô càng lớn khi cô nhận ra, dù anh đang ở ngay bên cạnh, nhưng khoảng cách giữa họ lại xa vời vợi, một khoảng cách vô hình mà cô không sao chạm tới.

Cô nắm lấy tay áo anh, khẽ siết nhẹ, hy vọng cử chỉ nhỏ bé đó có thể kéo anh trở về với cô, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Cô mong anh sẽ chú ý, sẽ quay sang nhìn cô, sẽ hỏi cô có chuyện gì. Trần Hạo khẽ giật mình, một cái giật mình vô thức, nhưng rồi lại thả lỏng ngay lập tức. Tâm trí anh đã bay đến những công thức phức tạp, đến những bài tập Vật lý khó nhằn mà thầy Bình vừa giao. Anh không quay sang nhìn Lê An, chỉ khẽ nhíu mày, như thể bị một ý nghĩ nào đó làm phiền.

Lê An nuốt nước bọt, cố gắng gom góp chút dũng khí cuối cùng. Cô nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của anh, giọng nói khẽ khàng, chất chứa biết bao nỗi niềm: “Hạo, cậu có nhớ... ngày xưa mình hay ngồi đây kể chuyện không?” Cô muốn gợi nhắc những kỷ niệm đẹp đẽ của hai người, muốn anh nhớ lại những buổi chiều hoàng hôn bình yên, nơi những lời hứa vu vơ, những ước mơ ngây thơ đã được dệt nên. Cô muốn anh nhớ về Lê An, về tình cảm của hai người.

Trần Hạo thở dài một tiếng nặng nề, quay sang nhìn Lê An, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, không thực sự chạm vào cô. “An, tớ... tớ đang nghĩ đến bài Vật lý. Cái phần điện từ này khó quá.” Giọng anh bộc lộ sự mệt mỏi cùng cực, sự tập trung hoàn toàn vào việc học, đến mức anh không nhận ra sự run rẩy trong giọng nói của Lê An, không cảm nhận được nỗi buồn đang cuộn trào trong cô. Anh đã vô thức bỏ qua lời gợi mở của cô, bỏ qua một cơ hội quý giá để kết nối lại. Anh không hề biết rằng, đó là một trong những lần cuối cùng cô An dám cố gắng.

Lê An cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô biết, đây là cơ hội cuối cùng. Cô phải nói ra. “Tớ... tớ có điều muốn nói với cậu...” Cô ngập ngừng, hy vọng anh sẽ dừng lại, sẽ nhìn vào mắt cô, sẽ cho cô một cơ hội để bày tỏ tất cả những gì đang chất chứa trong lòng. Cô muốn nói về nỗi sợ hãi, về nỗi nhớ, về cái tương lai mà cô muốn có anh đi cùng.

Nhưng Trần Hạo, với tâm trí hoàn toàn bị kỳ thi chiếm giữ, không hề hay biết về trận bão tố đang diễn ra trong lòng cô gái nhỏ. Anh chỉ quay sang mỉm cười nhợt nhạt, một nụ cười mệt mỏi, xa cách, không chút vui vẻ hay quan tâm. “Thôi mình về đi An, tớ phải học tiếp đây. Sắp thi rồi.” Anh nói, rồi quay lưng bước đi, vội vã, như thể sợ lãng phí thêm dù chỉ một giây phút.

Lê An buông thõng tay áo Trần Hạo, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh khi anh khuất dần trong ánh hoàng hôn đang dần tắt. Cô đứng một mình bên bờ sông, nơi từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại nhuốm màu chia ly. Hoàng hôn đỏ rực, đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng lòng cô thì trống rỗng, lạnh lẽo. Cô đã cố gắng, cố gắng đến tận cùng, nhưng anh đã bỏ lỡ nó, một cách vô thức, nhưng cũng thật tàn nhẫn. Nước mắt không rơi, nhưng trong lòng cô, một cái gì đó đã vỡ vụn. Cô hiểu rằng, "lời nói không thành" đã không thể nói ra, và "nếu như ngày đó" có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến. Anh đã vội vã quay đi, bỏ lại cô bơ vơ giữa mênh mông sông nước và một "khoảng cách vô hình" đang ngày càng rộng lớn. Một giai đoạn mới của sự xa cách, cả về địa lý lẫn cảm xúc, dường như đã bắt đầu, ngay dưới ánh hoàng hôn đẹp đẽ nhưng đầy tiếc nuối này. Lê An biết, cô sẽ phải tìm con đường riêng của mình, dù con đường ấy có thể không có anh đi cùng, dù cô sẽ mãi day dứt về "chậm một nhịp" của tình yêu đầu đời.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free