Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 85: Ngã Ba Đường Của An
Ánh hoàng hôn đỏ rực đã hoàn toàn tan biến sau rặng tre cuối làng, để lại một màn đêm buông xuống đặc quánh, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên vách tường những bóng hình chập chờn. Tiếng sinh hoạt của gia đình, những tiếng lách cách của chén đĩa từ dưới bếp, tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư dặn dò em trai Lê An về bài vở, tất cả vọng lên từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống, nhưng hôm nay, chúng không thể xoa dịu được nỗi bất an đang cuộn sóng trong lòng cô gái nhỏ.
Lê An ngồi bên chiếc bàn học cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, bao quanh là một đống giấy tờ, những tờ quảng cáo trường cấp ba được cô cẩn thận xin về từ những người quen, những cuốn sổ tay ghi chép tỉ mỉ thông tin về các ngôi trường ở thị trấn và cả ở thành phố. Mùi sách cũ, mùi gỗ ẩm nhẹ của chiếc bàn đã gắn bó cùng cô suốt bao năm tháng học trò, cùng với thoang thoảng mùi hương trầm từ bàn thờ vọng xuống, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa chất chứa sự lo lắng. Ánh đèn dầu yếu ớt chao đảo mỗi khi có cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, khiến những dòng chữ in trên giấy cũng nhảy múa theo, tựa như chính tâm trạng của cô lúc này – bối rối, không định hình.
Cô chậm rãi lật giở từng trang tài liệu, ánh mắt lướt qua những cái tên trường, những con số điểm chuẩn, những mô tả về cơ sở vật chất, về các câu lạc bộ ngoại khóa. Cô so sánh từng trường, cân nhắc từng yếu tố. Trường cấp ba của thị trấn thì gần nhà, tiện lợi, nhưng chất lượng giáo dục không thể so sánh với những trường chuyên ở thành phố. Trường ở thành phố thì tốt thật, nhưng xa xôi, chi phí đắt đỏ, và quan trọng hơn, nó sẽ tạo ra một khoảng cách lớn hơn nữa giữa cô và Trần Hạo. Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu những băn khoăn. Tay cô vô thức vuốt ve bìa cuốn sổ nhật ký đã cũ nằm cạnh đó. Cuốn sổ, với lớp bìa xanh đã phai màu, chứa đựng biết bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu kỷ niệm về anh, về những ước mơ ngây thơ của hai đứa trẻ bên bờ sông. Nay nó nằm đó, mở ra một trang trắng, như thể chờ đợi cô lấp đầy bằng những suy nghĩ rối ren của hiện tại.
"Nếu Hạo đi thật, mình sẽ phải làm sao đây?" cô tự hỏi, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu, hòa lẫn vào tiếng gió lùa. "Liệu có trường nào đủ gần để mình vẫn có thể gặp anh ấy mỗi cuối tuần không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, day dứt không ngừng. Cô biết Trần Hạo đang dồn hết tâm trí cho kỳ thi chuyên, anh không có thời gian để nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt như trường cấp ba của cô. Nhưng chính điều đó lại càng khiến Lê An cảm thấy cô đơn. "Anh ấy có từng nghĩ đến việc mình sẽ học ở đâu không? Hay chỉ có mỗi mình mình lo lắng cho cả hai?" Cô cảm thấy nỗ lực của mình thật đơn phương, một mình cô chạy vạy tìm kiếm một tương lai chung, trong khi anh dường như đã có một con đường riêng rẽ, không có hình bóng cô trong đó.
Lê An đặt bút xuống, ngón tay khẽ miết lên trang giấy trắng. Cô muốn viết, muốn trút hết những nỗi lòng này vào cuốn sổ, nhưng rồi lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Tâm trí cô hỗn loạn, chất chứa quá nhiều cảm xúc: nỗi sợ hãi khi phải xa Hạo, nỗi lo lắng cho tương lai, và cả một chút tủi thân khi cảm thấy mình không được quan tâm, không được chia sẻ. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ là về khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách cảm xúc đang dần lớn lên giữa hai người. Cô sợ rằng, khi anh đã quen với cuộc sống mới ở thành phố, với những người bạn mới, những trải nghiệm mới, anh sẽ quên đi những kỷ niệm xưa cũ, quên đi cô gái nhỏ vẫn luôn lặng lẽ dõi theo anh từ phía sau.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh Trần Hạo vội vã quay lưng bước đi dưới ánh hoàng hôn của chiều qua lại hiện rõ mồn một trong tâm trí. Ánh mắt thờ ơ, nụ cười mệt mỏi, và câu nói "Thôi mình về đi An, tớ phải học tiếp đây. Sắp thi rồi" như những nhát dao cứa vào tim cô. Cô đã cố gắng, đã dũng cảm đến mức nào để mở lời, để níu giữ anh lại dù chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng anh đã không nhận ra, hoặc cố tình không nhận ra. Cái "chậm một nhịp" của anh đã khiến "lời nói không thành" mãi mãi nằm lại trong lồng ngực cô.
Lê An mở mắt, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ quảng cáo trường chuyên, nơi Trần Hạo đang hướng tới. Cô khao khát được cùng anh bước tiếp trên con đường ấy, được tiếp tục những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ. Nhưng cô biết, để làm được điều đó, cô phải nỗ lực gấp trăm ngàn lần. Cô lại lật giở một tờ giấy khác, là danh sách các trường cấp ba ở thành phố. Cô tỉ mỉ đọc từng tên, từng địa chỉ, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một cánh cửa nhỏ có thể dẫn cô đến gần anh hơn. Nhưng càng đọc, cô càng thấy tương lai mờ mịt. Học phí, ký túc xá, rồi cuộc sống nơi thành thị xa lạ, tất cả đều là những thử thách quá lớn đối với một cô gái nhỏ đến từ thị trấn ven sông này. Cô biết mẹ sẽ lo lắng, sẽ không muốn cô đi xa. Nhưng nếu không đi, liệu cô có thể giữ được Trần Hạo không? Hay cô sẽ mãi mãi đứng lại phía sau, nhìn bóng anh khuất dần?
Nỗi sợ "không biết phải làm sao để níu giữ anh" cứ lớn dần trong lòng Lê An, như một con sóng ngầm, cuộn trào và xô đẩy những tảng băng hy vọng của cô. Cô biết mình phải làm gì đó, phải chủ động, nhưng cô lại không biết cách nào là đúng đắn, cách nào là đủ để anh nhận ra sự tồn tại của cô trong thế giới đầy tham vọng của anh. Đêm thu se lạnh, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ càng khiến Lê An co ro. Cô với tay tắt ngọn đèn dầu, để căn phòng chìm vào bóng tối. Có lẽ, trong bóng đêm, cô có thể tìm thấy một câu trả lời cho trái tim mình, một con đường cho tương lai đang mịt mờ phía trước. Hoặc có lẽ, cô chỉ muốn trốn tránh thực tại, trốn tránh cái cảm giác đơn độc đang bủa vây lấy cô.
---
Sau bữa tối, không khí trong bếp nhỏ của gia đình Lê An vẫn còn vương vấn mùi thức ăn, mùi nước mắm và gừng thoang thoảng, tạo nên một sự ấm cúng quen thuộc. Lê An giúp mẹ dọn dẹp, rửa những chiếc chén đĩa lách cách trong bồn nước. Mẹ Nguyễn Thị Tư, với sự tinh tế của người phụ nữ từng trải, nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt con gái, một nỗi lo lắng không thể che giấu. Bà vừa lau bàn, vừa nhẹ nhàng hỏi han:
"Con bé nhà mình dạo này cứ lơ đễnh thế nào ấy. Bài vở có nặng lắm không con?" Giọng mẹ Tư dịu dàng, nhưng ánh mắt bà lại đầy sự quan sát sắc bén, như thể bà có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của con gái mình.
Lê An khẽ giật mình, bàn tay đang siết chặt cái bát chợt lỏng ra một chút. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng giọng nói vẫn không giấu được chút lo âu: "Dạ, không nặng lắm đâu mẹ. Con... con đang nghĩ về chuyện chọn trường cấp ba thôi." Cô biết mình không thể che giấu mẹ được lâu, và đây cũng là cơ hội để cô thăm dò ý kiến của bà.
Mẹ Tư đặt chiếc khăn lau bàn xuống, quay người nhìn thẳng vào con gái. Khuôn mặt bà hiện lên vẻ ưu tư, nhưng vẫn tràn đầy sự thấu hiểu. "À, chuyện ấy à. Mẹ cũng đang nghĩ đến đây. Con bé nhà mình cũng sắp lớn rồi, phải chọn trường cho kỹ, tương lai sau này là do mình định đoạt cả đấy." Lời nói của bà nghe thật đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu sắc, một lời nhắc nhở rằng Lê An sẽ phải tự chịu trách nhiệm cho con đường của mình, không thể mãi chờ đợi hay dựa dẫm vào người khác.
Lê An cúi đầu, bàn tay lại vô thức siết chặt chiếc bát. Nước trong bồn đã dần lạnh đi, nhưng trong lòng cô lại nóng như lửa đốt. Cô biết, mẹ đang muốn nhắc nhở cô về sự độc lập, về việc phải tự chủ cuộc đời mình. Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn khao khát một tương lai có Trần Hạo, một tương lai mà cô không biết phải làm sao để níu giữ.
"Dạ... Con cũng đang nghĩ. Nhưng con không biết có nên tìm trường ở thành phố không mẹ? Con nghe nói ở đó có nhiều trường tốt hơn." Lê An ngập ngừng, cô dè dặt đưa ra ý tưởng, vừa nói vừa liếc nhìn phản ứng của mẹ. Cô muốn xem mẹ sẽ nói gì, liệu mẹ có ủng hộ ý định "đi xa" của cô, hay sẽ giữ cô lại bên mình.
Mẹ Tư khẽ thở dài, bà đưa tay vén lọn tóc mai lòa xòa của Lê An. "Tốt thì tốt thật, nhưng xa nhà, một mình con bé liệu có xoay sở nổi không? Hơn nữa... con bé có chắc là muốn đi xa không, hay vì chuyện gì khác?" Ánh mắt bà nhìn cô đầy trìu mến, nhưng cũng chứa đựng sự quan sát sắc bén. Câu hỏi cuối cùng của mẹ như mũi tên trúng tim đen, khiến Lê An giật mình. Mẹ đã nhìn thấy được nỗi lòng của cô, cái động lực ẩn giấu đằng sau mong muốn được học ở thành phố.
Lê An không thể trả lời. Cô chỉ cúi gằm mặt xuống, đôi má ửng hồng. Cô không muốn nói dối mẹ, nhưng cũng không biết phải giải thích thế nào về những cảm xúc phức tạp của mình. Cô muốn ở gần Trần Hạo, nhưng cô cũng không muốn mẹ nghĩ cô là một cô gái yếu đuối, chỉ biết chạy theo tình cảm mà quên đi tương lai của bản thân.
"Mẹ biết, con bé của mẹ luôn suy nghĩ sâu sắc." Mẹ Tư nhẹ nhàng nói tiếp, giọng bà vẫn ấm áp và đầy thấu hiểu. "Học ở đâu cũng tốt, miễn là con cố gắng. Nhưng con phải nhớ, cuộc đời mình là do mình lựa chọn. Đừng vì ai mà bỏ lỡ cơ hội của mình, cũng đừng vì ai mà phải chịu thiệt thòi." Lời khuyên của mẹ như một cơn gió nhẹ, thổi bay đi một phần gánh nặng trong lòng Lê An, nhưng cũng đồng thời gieo vào cô những hạt mầm suy nghĩ mới. Đó là lời nhắc nhở rằng, dù cô có yêu Trần Hạo đến đâu, cô vẫn phải có một con đường riêng cho mình.
"Đàn ông ai cũng có chí lớn, ai cũng muốn bay cao bay xa. Con Hạo nó học giỏi như thế, tương lai chắc chắn sẽ sáng lạn. Nó đi thành phố học trường chuyên là đúng rồi." Mẹ Tư tiếp tục, như thể bà đang đọc được suy nghĩ của con gái. "Nhưng con gái mình thì khác. Phận mình thì phải tự mình nắm giữ. Con đừng để mình phải hối hận vì những lựa chọn không phải của mình."
Lê An lắng nghe từng lời của mẹ, trái tim cô thắt lại. Những lời ấy vừa là sự an ủi, vừa là một lời cảnh báo. Mẹ không cấm cản cô đi xa, nhưng mẹ muốn cô suy nghĩ thật kỹ, không phải vì một ai khác, mà là vì chính bản thân cô. "Sự lựa chọn độc lập của Lê An sau này, khi cô không thể mãi chờ đợi Trần Hạo" đã được gieo mầm từ chính những lời khuyên thực tế này của mẹ. Cô hiểu rằng, mẹ muốn cô mạnh mẽ, muốn cô tự tin vào con đường mình chọn, dù con đường ấy có thể không có Trần Hạo đi cùng.
Tiếng nước chảy từ vòi vẫn đều đặn, tiếng chén đĩa va vào nhau vẫn lách cách, nhưng trong không gian ấm cúng của căn bếp, nỗi trầm tư của Lê An vẫn không tan biến. Cô biết mình phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những lựa chọn sẽ định hình tương lai c��a cô. Và cô cũng biết, dù mẹ có thấu hiểu đến đâu, thì gánh nặng của việc "không biết phải làm sao để níu giữ anh" vẫn là của riêng cô, một gánh nặng mà cô phải tự mình gánh vác. Đêm không trăng, gió lạnh dần bên ngoài cửa sổ, nhưng hơi ấm từ tình thương của mẹ vẫn bao bọc lấy Lê An, cho cô thêm chút sức mạnh để đối diện với những điều sắp tới.
---
Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lê An lặng lẽ bước đi trên con đường mòn quen thuộc ven bờ sông. Gió heo may se lạnh lướt qua da, mang theo mùi ẩm của đất, mùi nước sông và thoang thoảng mùi hoa dại. Nơi đây, từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại mang một vẻ buồn bã, xa cách, như thể chính dòng sông cũng đang thở dài theo nhịp thở của cô.
Lê An bước chậm rãi, chân khẽ khàng lướt trên sỏi đá, mỗi bước chân như đang cố níu giữ lại một chút gì đó của quá khứ. Cô nhìn xa xăm về phía con đường dẫn ra thị trấn, nơi Trần Hạo có thể đang vùi đầu vào sách vở, nơi những ước mơ lớn lao của anh đang dần hình thành. Cô mong gặp anh, khao khát một cuộc trò chuyện thẳng thắn về những dự định của mình, về những lựa chọn có anh trong đó. Cô muốn nói cho anh biết rằng cô đã tìm hiểu rất nhiều trường học, rằng cô đang cố gắng hết sức để có thể ở gần anh. Cô muốn anh biết rằng, cô luôn nghĩ đến anh, và tương lai của cô luôn có hình bóng anh.
Nhưng anh không xuất hiện. Hoặc nếu có, anh cũng chỉ là một bóng hình lướt qua, vội vã, tâm trí đã đặt nơi xa xôi, không chút để ý đến cô gái nhỏ đang đứng đợi bên bờ sông. Nỗi cô đơn bủa vây lấy Lê An, khiến trái tim cô se lại. Cô nhớ lại những buổi chiều hoàng hôn bình yên, khi hai đứa trẻ ngồi bên bờ sông, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ ngây thơ. Khi đó, cô đã từng tin rằng, tương lai của họ sẽ mãi mãi gắn liền với con sông này, với thị trấn nhỏ này. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.
Lê An dừng lại bên một gốc cây quen thuộc, nơi họ từng khắc tên mình lên thân cây khi còn bé. Dòng chữ đã mờ đi theo thời gian, như thể số phận cũng đang cố gắng xóa nhòa những dấu vết của quá khứ. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập thổn thức của trái tim. Nó đập nhanh, mạnh, như muốn phá tung lồng ngực để thoát ra, để tìm kiếm một câu trả lời, một sự an ủi.
"Hạo à, anh có biết em đang nghĩ gì không?" cô tự hỏi, tiếng thì thầm hòa lẫn vào tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng côn trùng đêm. "Em muốn chúng ta mãi mãi được như thế này, mãi mãi có nhau." Lời nói không thành, nó chỉ là một dòng suy nghĩ vô vọng, trôi nổi trong không gian mênh mông của hoàng hôn. Cô biết, anh sẽ không nghe thấy, và có lẽ, anh cũng sẽ không hiểu. Anh đang quá bận rộn với những mục tiêu lớn lao của mình, đến mức không còn để ý đến những điều nhỏ bé xung quanh, đến những cảm xúc thầm kín của cô.
Cô rút chiếc điện thoại "cục gạch" từ túi áo ra. Màn hình đen thui, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ. Nó im lặng đến đáng sợ, như thể phản ánh chính mối quan hệ của họ lúc này – một sự im lặng đáng sợ, một khoảng cách vô hình đang ngày càng rộng lớn. Lê An ngắm nhìn chiếc điện thoại một lúc lâu, ngón tay khẽ miết lên từng phím số cũ kỹ. Cô muốn nhắn cho anh một tin, hỏi anh đang làm gì, có mệt không, có nhớ cô không. Cô muốn nói với anh về những băn khoăn của mình, về việc cô đang cố gắng tìm một ngôi trường ở thành phố để được gần anh. Cô muốn anh biết rằng cô đang chiến đấu cho tình yêu của họ.
Nhưng rồi, cô lại cất chiếc điện thoại vào túi. "Liệu em có đủ dũng khí để nói ra không? Hay em sẽ chỉ mãi chờ đợi anh?" Nỗi sợ hãi bị từ chối, bị coi là phiền phức, đã lấn át đi mọi dũng khí. Anh đã quá mệt mỏi, quá căng thẳng với kỳ thi. Liệu tin nhắn của cô có trở thành gánh nặng cho anh không? Liệu anh có hiểu được tấm lòng của cô, hay chỉ coi đó là sự yếu đuối, sự đeo bám? Cảm giác cô đơn và sự im lặng từ chiếc điện thoại "cục gạch" của Lê An, dù cô có ý định liên lạc, là biểu tượng cho sự phai nhạt dần của mối quan hệ khi khoảng cách địa lý (và cảm xúc) sắp xảy ra.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại những vệt tím than cuối cùng trên nền trời. Những vì sao bắt đầu lấp lánh, một vài đốm sáng yếu ớt xuất hiện, nhưng không thể xua đi bóng tối bao trùm. Lê An đứng đó, một mình, giữa mênh mông sông nước và sự lạnh lẽo của màn đêm. Cô hiểu rằng, không phải mọi tình yêu đều có thể vượt qua mọi thử thách, đặc biệt là khi chỉ có một người cố gắng níu giữ. Cái "nếu như ngày đó" đã không xảy ra, và cái "chậm một nhịp" đã để lại những vết sẹo sâu trong lòng cô.
Nỗi sợ "không biết phải làm sao để níu giữ anh" giờ đây không còn chỉ là một nỗi sợ hãi, mà nó đã biến thành một sự bất lực. Lê An cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc ở lại thị trấn, một bên là con đường xa lạ dẫn đến thành phố, nơi có anh nhưng cũng đầy rẫy những thử thách. Cô biết, dù chọn con đường nào, cô cũng sẽ phải bước đi một mình, ít nhất là trong thời điểm hiện tại. Bóng đêm dần nuốt chửng lấy cô, và trong không gian tĩnh mịch ấy, Lê An nghe rõ tiếng lòng mình tan vỡ, một sự tan vỡ âm thầm, không tiếng động. Cô gái nhỏ của thị trấn ven sông, cuối cùng, cũng phải tự mình đối mặt với những lựa chọn lớn lao của cuộc đời, với một tương lai mịt mờ phía trước, và một tình yêu đang dần trở thành "khoảng cách vô hình".
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.