Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 86: Khoảng Khắc Mong Manh Trước Bình Minh

Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên trang giấy trắng tinh khôi của cuốn sổ nhật ký cũ kỹ. Lê An ngồi đó, mái tóc dài buông xõa trên vai gầy, đôi mắt vẫn còn vương những ưu tư của đêm qua. Sáng sớm ở thị trấn ven sông này luôn mang một vẻ tĩnh lặng diệu kỳ, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như một bản nhạc giao hưởng dịu dàng, tiếng gà gáy xa xa báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Nhưng đối với Lê An, sự tĩnh lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi bồn chồn trong lòng cô. Cô vuốt ve bìa cuốn sổ, nơi lưu giữ những giấc mơ ngây thơ của một thời chưa xa, những nét chữ nguệch ngoạc ghi lại từng kỷ niệm nhỏ bé bên bờ sông, từng ánh mắt ngại ngùng của Trần Hạo. Giờ đây, những dòng chữ ấy như những mảnh vỡ của một giấc mộng đẹp đẽ, mà cô không biết liệu có thể hàn gắn lại được nữa hay không.

Tiếng dép lẹt quẹt dưới sàn nhà, mùi thơm thoang thoảng của cơm mới nấu và canh rau đay bay vào phòng. Mẹ cô, bà Nguyễn Thị Tư, bước vào, ánh mắt hiền từ nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng khi thấy con gái mình vẫn thẫn thờ. Bà Tư là người phụ nữ của thị trấn, cả đời gắn bó với mảnh vườn, con sông, những lo toan giản dị nhưng chân thành. Bà hiểu con gái mình hơn ai hết.

"An nhà mình sao cứ thẫn thờ thế con? Mau ra ăn sáng rồi còn đi học chứ." Giọng bà Tư nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng trong đó ẩn chứa một sự thúc giục rất đỗi đời thường. Bà lại gần, đặt tay lên vai cô, cảm nhận sự run rẩy mơ hồ. "Con gái mẹ dạo này gầy đi nhiều. Cố gắng học cho tốt, sau này còn..." Bà ngập ngừng, câu nói trôi vào khoảng không, không nỡ nói ra cái từ "vững vàng" như mọi khi. Bà biết, cái "vững vàng" mà An mong muốn có thể không giống với cái "vững vàng" mà bà nghĩ. Bà nhìn về phía cửa sổ, nơi có thể thấy được một phần mái nhà của Trần Hạo, khẽ thở dài. "Chuyện của Hạo, con đừng quá lo lắng. Nó thông minh, rồi sẽ làm được thôi."

Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô gái trẻ tràn ngập sự bất an. "Mẹ ơi, nếu Hạo đi học xa thì sao ạ?" Câu hỏi bật ra như một lời thú tội, một nỗi sợ hãi đã âm ỉ cháy trong lòng cô suốt mấy ngày qua. "Nếu anh ấy lên thành phố, liệu mọi thứ có thay đổi không?" Cô muốn mẹ trấn an mình, muốn nghe một lời khẳng định rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, rằng Hạo sẽ không quên cô, sẽ không thay đổi. Nhưng bà Tư chỉ khẽ vuốt mái tóc con gái, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định.

"Thành phố khác với thị trấn mình lắm con ạ. Người ta bon chen, người ta vội vã. Cuộc sống ở đó không bình yên như ở đây." Bà Tư nói, giọng trầm xuống, như đang tự nói với chính mình. "Nhưng mà, tương lai sau này là do mình định đoạt, con ạ. Dù Hạo có đi đâu, thì con cũng phải sống cuộc đời của mình, phải tìm lấy con đường cho riêng mình. Mẹ chỉ mong con được bình an, hạnh phúc." Lời của mẹ như một gáo nước lạnh tạt vào những tia hy vọng mong manh của Lê An. Cô cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc xâm chiếm. Ngay cả mẹ cũng không thể cho cô một lời đảm bảo về Hạo, về tương lai của hai người. Bà Tư lại gần ôm lấy con gái, vỗ về tấm lưng gầy. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Mẹ cũng mong con có một bến đỗ bình yên." Lời nói tuy vô tư nhưng lại chạm đúng vào nỗi lòng của An, gợi lên một viễn cảnh mà cô vừa ao ước vừa sợ hãi – một bến đỗ, nhưng không phải bên Hạo.

Lê An ăn sáng trong im lặng, mỗi thìa cơm như nặng trĩu. Tiếng bát đũa lạch cạch, tiếng mẹ cô khẽ khàng nhắc nhở những chuyện vặt vãnh hàng ngày, tất cả chỉ càng làm cô cảm thấy lạc lõng. Cô nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi có cây hoa nhài đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Mùi hoa nhài ấy gợi nhắc cô về những buổi tối Hạo thường sang chơi, ngồi dưới hiên nhà, kể chuyện học hành, chuyện bạn bè. Khi đó, mùi hoa nhài dường như là biểu tượng của sự bình yên, của một tình yêu thầm lặng đang chớm nở. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi lên một nỗi nhớ nhung, một sự tiếc nuối về những gì đã qua và những gì có thể sẽ không bao giờ trở lại. Cô cất cuốn sổ nhật ký vào cặp, một thói quen đã thành nếp. Cuốn sổ ấy không chỉ là nơi cô ghi lại những cảm xúc cá nhân, mà còn là một người bạn đồng hành thầm lặng, một nơi trú ẩn cho những ước mơ không dám nói thành lời. Cô biết, hôm nay Hạo sẽ không đi học chung với cô. Anh sẽ đến trường sớm hơn, tự học trong thư viện hoặc phòng học trống, miệt mài cho kỳ thi định mệnh. Nỗi lo lắng cho anh, cùng với nỗi sợ hãi cho chính mình, khiến Lê An gần như không thở nổi.

***

Cùng lúc đó, trong căn nhà nhỏ cách đó không xa, Trần Hạo đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Buổi trưa hè oi ả, tiếng ve râm ran như muốn xé toạc không gian tĩnh mịch. Căn phòng của Hạo ngập tràn sách vở, giấy nháp, bút chì. Mùi giấy cũ, mực in và mồ hôi quyện vào nhau tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng nề. Anh ngồi lì trên ghế, lưng còng xuống, ánh mắt dán chặt vào những con số, những công thức, những bài toán hóc búa. Chiếc quạt điện cũ kỹ quay tít, phả ra luồng gió nóng hầm hập, nhưng Hạo dường như không cảm nhận được. Anh là một cỗ máy, một cỗ máy được lập trình để học, để giải, để ghi nhớ.

Tiếng bước chân nặng nề của bố anh, ông Trần Văn Ba, vọng vào từ ngoài sân. Ông Ba là một người đàn ông nghiêm khắc, cả đời lam lũ với ruộng vườn, chỉ mong con trai mình có một tương lai sáng sủa hơn. Ông đi ngang qua cửa phòng Hạo, dừng lại một chút, liếc nhìn vào bên trong. Thấy con trai vẫn đang cắm cúi học, ông khẽ gật đầu hài lòng, nhưng khóe miệng vẫn không khỏi trĩu nặng một chút lo âu.

"Cố gắng lên con. Kỳ thi này là bước ngoặt đó." Giọng ông Ba trầm, pha chút chất giọng địa phương đặc trưng của thị trấn, vang lên khô khan. "Mai mốt có công ăn việc làm ổn định, không phải cực khổ như bố mẹ nữa." Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều là một gánh nặng vô hình đè lên vai Hạo. Đó không chỉ là kỳ vọng của riêng ông, mà là của cả dòng họ, của cả một thế hệ. Ông Ba quay đi, tiếng thở dài nhẹ thoát ra, hòa vào tiếng ve kêu.

Hạo chỉ khẽ gật đầu, không ngẩng mặt lên. Trong đầu anh, hàng ngàn phép tính đang nhảy múa, hàng ngàn công thức đang xoay vần. Anh không còn tâm trí để nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài kỳ thi sắp tới. Nó là tất cả. Là tương lai, là danh dự, là thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của thị trấn nhỏ này. Anh không được phép thất bại.

Bỗng, tiếng gõ cửa vang lên. Hạo nhíu mày, không muốn bị làm phiền. "Vào đi ạ," anh đáp, giọng khàn đặc.

Thầy Bình, người giáo viên chủ nhiệm cũ của anh, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, bước vào. Thầy mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy trìu mến khi nhìn thấy cậu học trò cưng của mình. Mùi hoa nhài từ ngoài vườn thoáng thoảng bay vào, xua đi chút không khí ngột ngạt trong phòng.

"Hạo đấy à, vẫn miệt mài thế sao?" Thầy Bình ngồi xuống chiếc ghế trống, quan sát Hạo. "Thầy chỉ ghé qua xem con thế nào thôi. Sắp thi rồi, có gì cần thầy giúp không?" Thầy Bình là một trong số ít người hiểu được áp lực mà Hạo đang phải gánh chịu. "Hạo là niềm hy vọng của cả trường. Đừng để áp lực làm mất đi phong độ. Cứ bình tĩnh mà làm bài." Thầy vỗ nhẹ vai Hạo, một cử chỉ động viên chân thành. "Con cứ nhớ, Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh. Cứ cố gắng hết sức mình, không phải sợ gì cả." Lời của thầy Bình, dù muốn động viên, nhưng lại vô tình chạm vào một ngóc ngách sâu kín trong tâm hồn Hạo, nơi anh đã cố gắng chôn vùi những cảm xúc của mình. "An nó hiền lành..." Hạo tự nhủ, một hình ảnh mơ hồ của Lê An lướt qua tâm trí anh, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi dòng chữ in đậm trên cuốn sách.

"Vâng ạ, con sẽ cố gắng." Hạo đáp cụt lủn, ánh mắt vẫn dán chặt vào trang sách. Anh không muốn nói chuyện nhiều, không muốn bị phân tâm. Anh biết thầy Bình có ý tốt, nhưng giờ phút này, bất cứ điều gì không liên quan đến kỳ thi đều là một sự xao nhãng.

Thầy Bình hiểu ý, thở dài nhẹ. "Thôi được rồi, con cứ học đi. Thầy về đây." Thầy đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại Hạo một mình với núi sách vở.

Trong không gian tĩnh lặng trở lại, Hạo lẩm bẩm, như một câu thần chú: "Phải đậu... phải đậu..." Áp lực ấy như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt mọi cảm xúc khác, mọi suy nghĩ khác. Anh thậm chí còn không nhớ rằng mình đã nhận được một tin nhắn từ Lê An sáng nay. Chiếc điện thoại cục gạch của anh nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, như thể nó cũng đang cùng anh chìm vào sự im lặng đến đáng sợ của những ngày cuối cùng trước kỳ thi. Anh biết, nếu giờ này anh không dốc toàn lực, thì tương lai của anh sẽ chỉ mãi mãi gắn liền với thị trấn nhỏ này, với công việc đồng áng, với những ước mơ dang dở. Và anh không muốn điều đó. Anh muốn một tương lai khác, một cuộc sống khác, dù cho cái giá phải trả là gì đi chăng nữa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời bên bờ sông. Những tia nắng cuối cùng còn sót lại trải dài trên mặt nước, lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ thổi, mang theo hơi nước mát lành và mùi phù sa đặc trưng của con sông. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến nao lòng. Lê An đứng đó, bên gốc cây quen thuộc, nơi hằn sâu những ký ức tuổi thơ của cô và Trần Hạo. Dòng chữ khắc tên hai đứa giờ đã mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, như thể thời gian đang cố gắng xóa nhòa đi những dấu vết của một tình yêu thầm kín. Cô đã chờ đợi. Cô biết, Hạo thường đi bộ về nhà sau buổi tự học ở trường, và con đường này là con đường duy nhất anh đi qua.

Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường, cao gầy, bước chân vội vã. Là Hạo. Trái tim Lê An đập mạnh, một sự phấn khích lẫn lo lắng dâng trào. Đây là cơ hội của cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

"Hạo!" Lê An gọi khẽ, nhưng đủ lớn để anh nghe thấy.

Trần Hạo giật mình, ngừng bước. Anh quay lại, ánh mắt mệt mỏi, dường như không muốn đối diện với ai vào lúc này. Khi nhìn thấy Lê An, một tia sáng thoáng qua trong mắt anh, rồi vụt tắt, nhường chỗ cho sự bối rối. Anh không muốn nói chuyện, không muốn bị níu giữ.

"An đấy à," anh đáp, giọng có vẻ gượng gạo. "Em đứng đây làm gì?"

Lê An bước lại gần, cố gắng giữ nụ cười trên môi. "Em... em đi dạo thôi. Thấy anh đi về nên gọi." Cô nhìn vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút ấm áp, một chút quan tâm như ngày xưa. "Anh học về muộn thế? Chắc mệt lắm phải không?"

Hạo thở dài. "Ừ. Sắp thi rồi, còn nhiều bài lắm." Anh đưa tay xoa xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng.

Lê An cảm nhận được sự xa cách của anh, nhưng cô không muốn bỏ cuộc. Cô nhìn về phía dòng sông, nơi hoàng hôn đang dần lặn. "Hạo này... anh có nhớ hồi bé mình hay mơ ước gì không?" Cô nói, giọng đầy hoài niệm, ánh mắt trìu mến. Cô hy vọng những kỷ niệm ấy có thể kéo anh về lại gần cô hơn, gợi nhắc anh về những gì họ đã từng có. "Mình từng ước sau này sẽ xây một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông này, có một vườn hoa nhài, và mỗi tối sẽ ngồi đây ngắm sao trời..."

Trần Hạo khẽ nhếch mép cười, một nụ cười nhạt nhòa, không đạt đến đáy mắt. "Ước mơ à? Giờ anh chỉ mơ đậu trường chuyên thôi, An à." Anh nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước, không nhìn vào cô. "Mấy cái ước mơ con nít đó, giờ nghĩ lại thấy ngô nghê quá." Lời nói của anh như một nhát dao khứa vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy hụt hẫng, đau đớn. Những ước mơ mà cô vẫn gìn giữ, vẫn tin tưởng, giờ đây lại bị anh coi là "ngô nghê".

Lê An cố nuốt ngược sự tủi thân vào trong. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí. "Vậy... sau này anh lên thành phố, anh có nhớ..." Cô ngập ngừng, muốn nói "nhớ em" nhưng những lời ấy như mắc nghẹn ở cổ họng, không tài nào thốt ra được. Cô chỉ muốn anh nói một lời, một lời hứa, một lời động viên, một lời an ủi.

Trần Hạo dường như không để ý đến sự ngập ngừng của cô. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn về phía con đường. "Anh còn nhiều bài phải ôn lắm. Anh đi trước đây." Anh nói, giọng vội vã, rồi quay người đi ngay lập tức, không nhìn lại. Bóng anh nhỏ dần trong ánh hoàng hôn, khuất sau những hàng cây. Lê An đứng đó, bàn tay cô khẽ vươn ra, nhưng chỉ nắm lấy khoảng không. Bàn tay cô lạnh ngắt, một cái lạnh từ bên trong lan ra toàn thân, thấm vào từng tế bào. Cô cảm thấy một sự đau đớn quặn thắt, một nỗi thất vọng tràn trề. Anh đã bỏ đi, như thể cô chưa từng tồn tại, như thể những lời nói của cô là vô nghĩa.

Tiếng xì xào của ai đó vang lên bên tai Lê An. Bà Mai, người hàng xóm thân thiện với mái tóc bạc vấn cao, đang đi chợ về cùng với một người bạn. Bà nhìn theo bóng Hạo, rồi quay sang nhìn Lê An với ánh mắt đầy xót xa. "Hai đứa nó như trời sinh, nhưng mà... thằng Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" Giọng bà Mai thì thầm, nhưng đủ để Lê An nghe thấy. Lời nói ấy như một lời tiên tri nghiệt ngã, khẳng định nỗi sợ hãi bấy lâu nay của cô. Cô biết, bà Mai không có ý xấu, nhưng lời nói đó lại càng làm cô cảm thấy cô đơn hơn. Cô quay lưng lại với dòng sông, với hoàng hôn, và với những ký ức đẹp đẽ đã không còn vẹn nguyên. Bước chân cô nặng trĩu, lê bước về nhà.

***

Đêm đã về khuya, màn đêm đen đặc bao trùm cả thị trấn, chỉ còn những vì sao lấp lánh yếu ớt trên bầu trời. Không khí se lạnh tràn vào căn phòng của Lê An qua khung cửa sổ mở. Cô ngồi đó, bên bàn học, ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt gầy gò, phảng phất nỗi buồn. Trên bàn là cuốn sổ nhật ký cũ kỹ, mở ra ở trang cuối cùng, nơi những dòng chữ viết vội vàng, run rẩy.

Cô đã cố gắng viết, nhưng những ngón tay như nặng trĩu, không thể nào cầm bút chắc chắn. Những dòng chữ nguệch ngoạc, đứt quãng, như chính tâm trạng của cô lúc này. "Hạo à, anh có biết em đang nghĩ gì không?" cô đã viết như vậy từ đêm qua, và giờ đây, câu hỏi đó vẫn còn dang dở. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của anh, nhớ lại lời nói vô tâm của anh, và cả sự vội vã quay lưng bỏ đi của anh. Tất cả như một cuộn phim quay chậm, ám ảnh lấy cô.

"Em không biết phải làm gì nữa, Hạo à." Cô viết tiếp, những dòng chữ như những giọt nước mắt khô cạn. "Anh có thấy em không? Hay anh đã quên rồi... quên hết những kỷ niệm của chúng ta bên bờ sông, quên hết những lời hứa hẹn ngây thơ của tuổi thơ?" Từng nét chữ như một nhát dao cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm thầm. Cô cảm thấy một sự bất lực sâu sắc, một nỗi tuyệt vọng. Cô đã cố gắng níu giữ, đã cố gắng gợi mở, nhưng anh lại đẩy cô ra xa. Anh đang quá bận rộn với những mục tiêu lớn lao của mình, đến mức không còn để ý đến những điều nhỏ bé xung quanh, đến những cảm xúc thầm kín của cô.

Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập thổn thức của trái tim. Nó đập nhanh, mạnh, như muốn phá tung lồng ngực để thoát ra, để tìm kiếm một câu trả lời, một sự an ủi. Nhưng rồi, nó lại dần chậm lại, yếu ớt hơn, như đã chấp nhận số phận. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài, tiếng gió lùa qua tán lá cây, tất cả như hòa vào nỗi cô đơn của cô. Mùi hoa nhài từ ngoài vườn giờ đây không còn gợi lên sự bình yên mà chỉ còn là một nỗi day dứt khôn nguôi.

Lê An gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên trang sổ, làm nhòe đi những dòng chữ. Nỗi lo lắng từ những chương trước giờ đã hóa thành một sự chua chát, một nỗi cô đơn quặn thắt. Cô cảm thấy lạnh lẽo và đơn độc, dù chỉ cách Trần Hạo có vài con đường. Cuốn sổ nhật ký là nơi duy nhất cô có thể gửi gắm nỗi lòng mình, nơi cô có thể khóc mà không sợ ai nhìn thấy, nơi cô có thể nói ra những điều mà cô không bao giờ dám nói với anh.

"Cái 'nếu như ngày đó' đã không xảy ra," cô thì thầm, giọng khàn đặc, "và cái 'chậm một nhịp' đã để lại những vết sẹo sâu trong lòng em." Cô hiểu rằng, không phải mọi tình yêu đều có thể vượt qua mọi thử thách, đặc biệt là khi chỉ có một người cố gắng níu giữ. Cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Hạo giờ đây không chỉ là sự im lặng, mà nó đã biến thành một bức tường kiên cố, một vực thẳm sâu hun hút mà cô không thể nào vượt qua.

Trong không gian tĩnh mịch ấy, Lê An nghe rõ tiếng lòng mình tan vỡ, một sự tan vỡ âm thầm, không tiếng động. Cô gái nhỏ của thị trấn ven sông, cuối cùng, cũng phải tự mình đối mặt với những lựa chọn lớn lao của cuộc đời, với một tương lai mịt mờ phía trước, và một tình yêu đang dần trở thành một nỗi tiếc nuối. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo bao trùm. Bình minh ngày mai sẽ đến, nhưng liệu nó có mang theo tia hy vọng nào cho cô nữa không? Hay chỉ là sự khởi đầu cho một sự chia ly, cả về địa lý lẫn cảm xúc, mà cô không thể nào ngăn cản?

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free