Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 87: Đêm Trước Kỳ Thi: Lời Hứa Lửng Lơ
Đêm đã về khuya, màn đêm đen đặc bao trùm cả thị trấn, chỉ còn những vì sao lấp lánh yếu ớt trên bầu trời. Không khí se lạnh tràn vào căn phòng của Lê An qua khung cửa sổ mở. Cô ngồi đó, bên bàn học, ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt gầy gò, phảng phất nỗi buồn. Trên bàn là cuốn sổ nhật ký cũ kỹ, mở ra ở trang cuối cùng, nơi những dòng chữ viết vội vàng, run rẩy.
Cô đã cố gắng viết, nhưng những ngón tay như nặng trĩu, không thể nào cầm bút chắc chắn. Những dòng chữ nguệch ngoạc, đứt quãng, như chính tâm trạng của cô lúc này. "Hạo à, anh có biết em đang nghĩ gì không?" cô đã viết như vậy từ đêm qua, và giờ đây, câu hỏi đó vẫn còn dang dở. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của anh, nhớ lại lời nói vô tâm của anh, và cả sự vội vã quay lưng bỏ đi của anh. Tất cả như một cuộn phim quay chậm, ám ảnh lấy cô.
"Em không biết phải làm gì nữa, Hạo à." Cô viết tiếp, những dòng chữ như những giọt nước mắt khô cạn. "Anh có thấy em không? Hay anh đã quên rồi... quên hết những kỷ niệm của chúng ta bên bờ sông, quên hết những lời hứa hẹn ngây thơ của tuổi thơ?" Từng nét chữ như một nhát dao cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm thầm. Cô cảm thấy một sự bất lực sâu sắc, một nỗi tuyệt vọng. Cô đã cố gắng níu giữ, đã cố gắng gợi mở, nhưng anh lại đẩy cô ra xa. Anh đang quá bận rộn với những mục tiêu lớn lao của mình, đến mức không còn để ý đến những điều nhỏ bé xung quanh, đến những cảm xúc thầm kín của cô.
Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập thổn thức của trái tim. Nó đập nhanh, mạnh, như muốn phá tung lồng ngực để thoát ra, để tìm kiếm một câu trả lời, một sự an ủi. Nhưng rồi, nó lại dần chậm lại, yếu ớt hơn, như đã chấp nhận số phận. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài, tiếng gió lùa qua tán lá cây, tất cả như hòa vào nỗi cô đơn của cô. Mùi hoa nhài từ ngoài vườn giờ đây không còn gợi lên sự bình yên mà chỉ còn là một nỗi day dứt khôn nguôi.
Lê An gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên trang sổ, làm nhòe đi những dòng chữ. Nỗi lo lắng từ những chương trước giờ đã hóa thành một sự chua chát, một nỗi cô đơn quặn thắt. Cô cảm thấy lạnh lẽo và đơn độc, dù chỉ cách Trần Hạo có vài con đường. Cuốn sổ nhật ký là nơi duy nhất cô có thể gửi gắm nỗi lòng mình, nơi cô có thể khóc mà không sợ ai nhìn thấy, nơi cô có thể nói ra những điều mà cô không bao giờ dám nói với anh.
"Cái 'nếu như ngày đó' đã không xảy ra," cô thì thầm, giọng khàn đặc, "và cái 'chậm một nhịp' đã để lại những vết sẹo sâu trong lòng em." Cô hiểu rằng, không phải mọi tình yêu đều có thể vượt qua mọi thử thách, đặc biệt là khi chỉ có một người cố gắng níu giữ. Cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Hạo giờ đây không chỉ là sự im lặng, mà nó đã biến thành một bức tường kiên cố, một vực thẳm sâu hun hút mà cô không thể nào vượt qua.
Trong không gian tĩnh mịch ấy, Lê An nghe rõ tiếng lòng mình tan vỡ, một sự tan vỡ âm thầm, không tiếng động. Cô gái nhỏ của thị trấn ven sông, cuối cùng, cũng phải tự mình đối mặt với những lựa chọn lớn lao của cuộc đời, với một tương lai mịt mờ phía trước, và một tình yêu đang dần trở thành một nỗi tiếc nuối. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo bao trùm. Bình minh ngày mai sẽ đến, nhưng liệu nó có mang theo tia hy vọng nào cho cô nữa không? Hay chỉ là sự khởi đầu cho một sự chia ly, cả về địa lý lẫn cảm xúc, mà cô không thể nào ngăn cản?
***
Nhưng Lê An không ngủ được. Nỗi trăn trở, dằn vặt cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, khiến cô không thể nào chợp mắt. Ánh trăng rằm đã lên cao, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đất. Tiếng côn trùng rả rích đêm nay nghe não nề hơn bao giờ hết, như tiếng lòng cô đang than khóc. Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít một hơi thật sâu cái không khí se lạnh của đêm khuya. Mùi hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ gợi lên sự trống trải. Cô nhìn về phía con đường mòn quen thuộc dẫn ra bờ sông, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Một cảm giác thôi thúc mãnh liệt dâng lên trong lòng. Cô phải đi. Phải đến đó, dù chỉ là để hít thở chung một bầu không khí với anh, để tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng.
Cô khoác vội chiếc áo len mỏng, bước chân nhẹ nhàng ra khỏi nhà, sợ đánh thức mẹ. Dưới ánh trăng, con đường làng hiện ra mờ ảo, được bao phủ bởi lớp sương đêm mỏng manh. Tiếng gió xào xạc qua những rặng tre rì rào như lời thì thầm của quá khứ. Càng đến gần bờ sông, mùi nước sông đặc trưng càng trở nên rõ rệt, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cây cỏ xanh tươi. Đó là mùi của tuổi thơ, mùi của những buổi chiều tan học, mùi của những lời hứa hẹn ngây thơ, nhưng giờ đây, nó lại mang một nỗi buồn thăm thẳm.
Lê An ngồi xuống phiến đá quen thuộc, nơi cô và Hạo đã ngồi không biết bao nhiêu lần. Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Ánh trăng vằng vặc đổ xuống mặt sông, dát bạc lên từng gợn sóng lăn tăn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy u tịch. Cô đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Nỗi thất vọng len lỏi khi không thấy anh. Anh bận học đến mức không còn nhớ đến bờ sông này nữa sao? Hay anh đã quên mất thói quen của cả hai, quên mất những buổi chiều họ vẫn thường ra đây tâm sự, kể cho nhau nghe những chuyện trên trời dưới đất?
Bỗng, từ phía con đường mòn, một bóng người xuất hiện. Dáng người cao gầy, hơi cúi đầu, tay cầm một cuốn sách cũ. Là Trần Hạo. Tim Lê An khẽ thắt lại, xen lẫn giữa niềm vui và nỗi lo lắng. Anh vẫn ra đây, vẫn như cô. Nhưng sao anh lại mang sách ra đây vào giờ này? Chẳng lẽ, ngay cả những khoảnh khắc riêng tư bên bờ sông, anh cũng không thể thoát khỏi gánh nặng học hành? Trần Hạo không nhìn thấy Lê An ngay lập tức. Anh bước đến, ngồi xuống cách cô một quãng, cách một phiến đá khác, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông đang chảy. Anh mở cuốn sách, nhưng dường như ánh mắt anh không thực sự đọc những dòng chữ mà đang dõi theo một thứ gì đó vô định trên mặt nước.
Sự im lặng ban đầu bao trùm, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây ven sông. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng tâm trạng Lê An còn lạnh lẽo hơn. Cô khẽ dịch lại gần hơn một chút, đủ để anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô, nhưng vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng sự tập trung của anh. Cô cảm nhận rõ sự mệt mỏi và xa cách từ anh, dù anh đang ở rất gần. Gương mặt anh hằn lên vẻ căng thẳng, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bộ quần áo anh mặc cũng có vẻ nhăn nhúm, như thể anh đã vùi đầu vào học cả ngày mà không hề ngơi nghỉ. Cái áp lực của kỳ thi, của tương lai, của những kỳ vọng đè nặng lên vai anh, khiến anh trở nên xa lạ đến đáng sợ.
Lê An khẽ lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm: "Anh Hạo, anh lại học nữa sao? Đêm nay rồi... anh không cần nghỉ ngơi một chút sao?"
Trần Hạo giật mình, cuốn sách trên tay anh khẽ động đậy. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi chạm vào ánh mắt lo lắng của Lê An. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt anh, rồi lại nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ thờ ơ quen thuộc. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nỗi niềm. Anh không nhìn thẳng vào cô, ánh mắt lại quay về phía dòng sông đang trôi. "Anh phải cố gắng. Ngày mai là ngày quan trọng nhất." Giọng anh trầm, khàn, và dường như đã cạn kiệt năng lượng. Lời nói của anh như một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người, một lần nữa khẳng định rằng ưu tiên của anh lúc này không phải là cô, không phải là những cảm xúc giữa họ, mà là kỳ thi, là tương lai.
Lê An cảm thấy tim mình chùng xuống. Cô biết điều đó, cô hiểu sự quan trọng của kỳ thi này đối với anh. Nhưng liệu nó có quan trọng hơn tất cả những gì họ đã có, những gì họ đã hứa hẹn? Cô nhìn anh, nhìn cuốn sách trên tay anh, nhìn vào ánh mắt xa xăm của anh, và cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Cô muốn nói, muốn hỏi anh về những điều đang diễn ra trong lòng mình, muốn anh cho cô một lời trấn an, một sự cam kết. Nhưng nhìn thấy vẻ mệt mỏi và sự tập trung gần như tuyệt đối của anh vào mục tiêu duy nhất đó, cô lại không dám. Những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng, trở thành những tiếng thở dài thầm lặng.
Trần Hạo đặt cuốn sách xuống phiến đá, cuối cùng cũng chịu quay sang nhìn Lê An. Ánh mắt anh vẫn phức tạp, đầy suy tư, nhưng có lẽ không hoàn toàn là về cô. Có thể là về những công thức toán học, những bài văn anh chưa thuộc, những áp lực từ gia đình, từ thầy cô. Anh nhìn cô, rồi lại nhìn ra dòng sông, như muốn tìm kiếm một điều gì đó trong dòng chảy vô tận ấy. Lê An khẽ dịch lại gần hơn một chút nữa, bờ vai cô gần như chạm vào vai anh. Cô muốn kéo anh ra khỏi vòng xoáy của áp lực và lo toan, muốn anh nhớ về những giây phút bình yên mà họ đã từng có. Ánh mắt cô dò xét, nhưng đầy trìu mến, mong tìm thấy một tia sáng của quá khứ trong đôi mắt anh.
Đêm dần khuya hơn. Ánh trăng treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, soi rõ từng gợn sóng lăn tăn trên mặt sông. Hơi gió đêm se lạnh luồn qua những tán cây, mang theo mùi hương của đất và nước. Cả hai ngồi cạnh nhau, nhưng giữa họ là một khoảng cách vô hình, lớn hơn bất kỳ khoảng cách địa lý nào. Lê An khẽ khàng phá vỡ sự im lặng, giọng cô nhẹ như gió thoảng, như sợ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này. "Anh Hạo, anh có nhớ ngày xưa mình từng nói... sau này sẽ cùng nhau làm gì không?" Cô cố tình gợi lại những kỷ niệm cũ, những lời hứa hẹn ngây thơ của tuổi thơ, hy vọng khơi gợi lại trong anh một chút gì đó của sự gắn bó, của tình cảm mà họ đã từng có. Cô nhớ như in những buổi chiều hè, họ ngồi đây, mơ mộng về một tương lai tươi đẹp, về ngôi nhà nhỏ ven sông, về những đứa trẻ sẽ chạy nhảy trên bãi cỏ xanh mướt.
Trần Hạo khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn xa xăm, không hề chạm vào Lê An. "Anh chỉ nghĩ đến việc phải đỗ. Đỗ rồi... thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn." Giọng anh đều đều, không chút cảm xúc, như thể anh đang nói về một kế hoạch, một mục tiêu khô khan, chứ không phải về những ước mơ tình cảm. Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào trái tim Lê An, dập tắt đi những tia hy vọng mong manh cuối cùng. Cô cảm thấy một nỗi chua chát dâng lên. Đối với anh, mọi chuyện tốt đẹp hơn khi anh đỗ đạt, chứ không phải khi họ ở bên nhau. Có lẽ, những lời hứa hẹn ngày xưa, đối với anh, chỉ là những câu nói bâng quơ của trẻ con, không hề mang một ý nghĩa sâu sắc nào.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Đây là cơ hội cuối cùng của cô, cô phải thử. Cô phải biết rõ. "Nếu anh lên thành phố, anh có... quên em không?" Cô nói ra câu hỏi đó, lời nói vừa nhẹ nhàng vừa đầy thử thách, chứa đựng tất cả nỗi lo sợ và khao khát được trấn an của cô. Ánh mắt cô dán chặt vào gương mặt anh, mong chờ một câu trả lời dứt khoát, một lời hứa hẹn chân thành.
Trần Hạo cuối cùng cũng quay sang nhìn Lê An. Ánh mắt anh phức tạp, đan xen giữa sự mệt mỏi, áp lực, và cả một chút gì đó khó hiểu, như một nỗi dằn vặt thầm kín. Một thoáng do dự lướt qua. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt đang ngấn nước và đầy hy vọng. Anh thấy được sự mong chờ, sự tổn thương đang ẩn chứa trong đó. Nhưng rồi, ánh mắt anh lại quay đi, tránh né ánh nhìn của cô. Anh vu vơ nhặt một viên sỏi nhỏ dưới chân, ném xuống mặt sông. Tiếng sỏi rơi tõm xuống nước, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.
"Sao mà quên được. Anh sẽ về thăm em mà."
Lời nói của anh nhẹ bẫng, mơ hồ, không mang bất kỳ sự cam kết nào. Đó là một câu nói an ủi, một lời hứa hời hợt, không đủ để xoa dịu nỗi bất an trong lòng Lê An. Nó như một sợi dây mỏng manh, không thể níu giữ được một con thuyền đang chuẩn bị ra khơi. "Anh sẽ về thăm em mà" – vậy có nghĩa là họ sẽ xa cách, có nghĩa là anh sẽ lên thành phố, bỏ lại cô ở đây. Và lời hứa "về thăm" ấy, liệu có thực sự được giữ, hay chỉ là một cách để anh lảng tránh câu hỏi khó khăn của cô?
Lê An cảm thấy bàn tay mình run rẩy. Cô khẽ đưa tay nắm lấy vạt áo của Trần Hạo, một cử chỉ vô thức, một nỗ lực cuối cùng để níu giữ anh lại, để cảm nhận được hơi ấm và sự gần gũi từ anh. Nhưng Trần Hạo, dường như vô thức, lại khẽ rụt người lại một chút. Không phải anh cố ý từ chối, mà có lẽ, trong tâm trí anh lúc này, mọi cảm xúc cá nhân đều bị đẩy lùi bởi áp lực của kỳ thi. Cử chỉ nhỏ nhoi đó, một lần nữa, khiến Lê An đau nhói. Cô buông tay, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Nỗi thất vọng và sự cô đơn trào dâng, hòa quyện với cái lạnh giá của đêm khuya.
Trần Hạo tiếp tục nhìn ra dòng sông, những gợn sóng vẫn còn lăn tăn trên mặt nước. Anh không biết rằng, chỉ với vài lời nói và một cử chỉ vô ý, anh đã vô tình đẩy Lê An ra xa khỏi mình hơn bao giờ hết. Anh đang chìm đắm trong suy nghĩ về tương lai của mình, về những kỳ vọng của cha mẹ, về con đường anh phải đi. Anh không hề hay biết rằng, bên cạnh anh, trái tim của cô gái nhỏ đang vỡ vụn, âm thầm và không tiếng động. Cô gái đã dành cả tuổi thơ để dõi theo anh, để chờ đợi một lời khẳng định, một sự cam kết, giờ đây chỉ còn lại nỗi trống rỗng. Lời hứa "sẽ về thăm em mà" của anh, dù có ý trấn an, nhưng lại mơ hồ và không kèm theo bất kỳ cam kết tình cảm nào, gieo mầm cho sự phai nhạt và mỏi mòn của Lê An khi anh lên thành phố.
***
Dòng sông vẫn chảy, mang theo những bí mật và những ước mơ của tuổi thơ. Đêm đã rất khuya, ánh trăng bắt đầu chìm dần về phía tây, báo hiệu bình minh sắp đến. Không khí càng trở nên se lạnh hơn, thấm vào từng thớ thịt. Trần Hạo, sau một hồi im lặng dài, cuối cùng cũng đứng dậy. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu về phía Lê An. "Anh phải về rồi. Ngày mai phải dậy sớm." Giọng anh vẫn trầm và mệt mỏi, không có chút gì của sự tiếc nuối hay lưu luyến.
Lê An cũng đứng dậy, bước chân cô nặng trĩu. Cả hai cùng đi bộ về nhà trên con đường làng quen thuộc. Cuộc trò chuyện đã tắt hẳn, chỉ còn sự im lặng đè nặng giữa họ. Tiếng bước chân của cả hai vang lên khô khốc trên nền đất ẩm ướt, xen lẫn với tiếng gió xào xạc và tiếng lá cây rơi rụng. Lê An bước chậm lại, nhìn bóng lưng Hạo phía trước. Dáng anh cao gầy, cô độc dưới ánh trăng. Cô cảm thấy một nỗi đau đáu vô hạn. Anh đang đi về phía trước, về phía một tương lai mà có lẽ không có cô. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây không chỉ là sự im lặng, mà nó còn là con đường mà mỗi người sẽ đi.
Họ dừng lại trước cổng nhà Lê An. Cánh cổng gỗ cũ kỹ đã chứng kiến bao nhiêu lần họ tạm biệt nhau, bao nhiêu lần họ hẹn hò. Nhưng hôm nay, không khí khác hẳn. Không có những cái nắm tay hờ hững, không có những ánh mắt lưu luyến. Chỉ là sự đứng yên lặng lẽ, như hai người xa lạ.
Lê An cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và đầy chua xót. "Anh về nhà cẩn thận nhé, anh Hạo. Cố gắng lên." Lời nói của cô chứa đựng tất cả sự quan tâm, sự lo lắng mà cô không thể diễn tả thành lời rõ ràng hơn. Cô muốn anh biết, dù anh có đối xử với cô thế nào, cô vẫn luôn ở đây, luôn ủng hộ anh.
Trần Hạo chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, rồi nói cụt lủn: "Em vào đi. Ngủ sớm đi." Anh không nhìn cô, không hề ngoảnh lại. Rồi anh quay lưng bước đi, bóng anh khuất dần trong màn đêm, không một lần ngoái lại. Như thể anh sợ rằng, nếu anh nhìn lại, anh sẽ bị níu giữ, sẽ bị lạc lối khỏi con đường mà anh đã vạch ra cho mình.
Lê An đứng lặng trước cổng, nhìn theo bóng anh khuất dần, rồi hoàn toàn biến mất sau khúc quanh của con đường. Cảm giác cô đơn và bất lực bao trùm lấy cô, lạnh lẽo hơn cả gió đêm. Nước mắt cô chảy dài trên má, nhưng không thành tiếng. Cô đã đợi. Đợi anh nói một lời gì đó khác. Đợi anh nắm lấy tay cô. Đợi anh nhìn cô với ánh mắt của ngày xưa. Đợi anh cho cô một chút hy vọng, một chút cam kết về tương lai của họ. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, sự thờ ơ, và một lời tạm biệt khô khan.
"Anh có biết em đã đợi anh nói gì không?" cô khẽ thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc, nghẹn ngào. Câu hỏi đó tan vào không khí đêm, không một ai nghe thấy, kể cả anh. Cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, như một tảng đá đè nặng. "Cái 'nếu như ngày đó' đã không xảy ra," cô lại nghĩ, "và cái 'chậm một nhịp' đã để lại những vết sẹo sâu trong lòng em."
Trần Hạo đi xa rồi. Con đường làng giờ chỉ còn một mình cô. Nỗi thất vọng và sự cô đơn khi anh không đáp lại mong đợi của cô là tiền đề cho việc cô sẽ dần mất đi hy vọng và tìm kiếm "bến đỗ an yên" ở nơi khác. Đêm nay, bên bờ sông cũ, lời nói không thành đã vĩnh viễn hóa thành một khoảng cách vô hình, một vết thương lòng sẽ mãi theo Lê An đến suốt cuộc đời. Bình minh ngày mai sẽ mang đến cho anh kỳ thi quan trọng, còn cho cô, có lẽ chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chia ly, cả về địa lý lẫn cảm xúc, mà cô không thể nào ngăn cản. Cô khép hờ cánh cổng gỗ, bước vào nhà, mang theo tất cả nỗi đau đáu và sự chấp nhận cay đắng của số phận.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.