Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 88: Ngày Thử Thách Định Mệnh: Khoảnh Khắc Giao Thoa
Bình minh cuối tháng Năm mang theo một cái lạnh se sắt, len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa sổ. Nó không phải cái lạnh buốt xương của mùa đông, mà là một cảm giác lành lạnh, ẩm ướt, như thể hơi sương vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Trần Hạo ngồi trước mâm cơm, đôi đũa gắp vội vàng nhưng thức ăn cứ như nghẹn ứ nơi cổ họng. Mùi cơm nóng, canh rau muống luộc và thịt kho tàu thơm lừng mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, đã chuẩn bị từ sớm, vẫn không thể xua đi cái cảm giác khô khốc trong miệng anh. Ánh đèn vàng yếu ớt trong bếp rọi xuống, khiến bóng anh đổ dài trên nền gạch hoa cũ kỹ, càng làm nổi bật dáng vẻ gầy gò, căng thẳng của chàng trai trẻ.
Nguyễn Thị Tư, với mái tóc búi cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, nhẹ nhàng xới thêm cơm vào bát anh. Đôi mắt bà hằn lên những quầng thâm vì thức khuya lo lắng cho con. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Trần Hạo, giọng nói ấm áp như xua đi một phần nào đó cái lạnh của buổi sớm. “Con ăn nhiều vào, có sức mà thi. Đừng lo lắng quá, cứ làm hết sức mình là được.” Lời nói của bà dịu dàng như gió thoảng, nhưng trong đó chất chứa biết bao tình yêu thương và sự hy vọng. Bà biết con trai bà đã cố gắng như thế nào, đã vùi đầu vào sách vở, đã bỏ lỡ biết bao cuộc vui của tuổi học trò để theo đuổi ước mơ vào trường chuyên. Giờ đây, mọi nỗ lực ấy sẽ được đền đáp, hoặc không. Áp lực vô hình đè nặng lên cả người mẹ, khiến bà cũng cảm thấy khó thở.
Trần Văn Ba, cha Trần Hạo, ngồi đối diện, ánh mắt nghiêm nghị không rời khỏi con trai. Ông là người đàn ông của hành động, ít lời nhưng luôn kỳ vọng vào con cái. Khuôn mặt ông, với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng lao động vất vả trên đồng ruộng, vẫn giữ nguyên vẻ rắn rỏi. Ông đặt đôi đũa xuống, hắng giọng, rồi nói bằng chất giọng địa phương đặc trưng, pha chút khàn đục của người đàn ông cả đời gắn bó với nắng gió. “Cứ bình tĩnh mà làm. Cơ hội đổi đời nằm ở đây đấy, con trai.” Ông Ba đưa tay lên, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh mà vợ đã ủi phẳng phiu cho Trần Hạo. Động tác tuy vụng về nhưng chứa đựng tất cả niềm tin và trọng trách. "Đổi đời" – hai từ ấy vang vọng trong đầu Trần Hạo, nặng trĩu hơn cả ngàn cân. Nó không chỉ là ước mơ của riêng anh, mà còn là gánh nặng của cả một gia đình, một dòng họ. Nó là lời hứa anh đã tự đặt ra cho bản thân, là con đường mà anh tin rằng mình phải đi để không phụ lòng cha mẹ. Anh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, ánh mắt đầy suy tư và áp lực. Mỗi hạt cơm anh đưa vào miệng dường như đều mang theo vị đắng của sự lo lắng, vị mặn của mồ hôi và nước mắt đã đổ ra trong những đêm dài thức trắng. Anh biết cha mẹ muốn tốt cho mình, nhưng cái gánh nặng của sự kỳ vọng đôi khi còn khó thở hơn cả những bài toán hóc búa hay những đề văn khô khan. Anh nhìn ra ô cửa sổ, thấy ánh bình minh đang dần hé rạng, tô điểm bầu trời một màu cam nhạt. Một ngày mới bắt đầu, một ngày định mệnh. Anh sẽ phải đối mặt với nó, một mình, giữa hàng trăm, hàng ngàn thí sinh khác. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhớ về đêm qua, về Lê An, về bờ sông cũ, về cái nắm tay hờ hững và lời nói không thành. Liệu cô ấy có đang lo lắng cho anh không? Hay cô ấy đã chấp nhận cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra? Anh lắc nhẹ đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man. Giờ đây, chỉ có kỳ thi là quan trọng nhất. Tất cả những cảm xúc khác đều phải gác lại. Anh thở dài, hít một hơi thật sâu, rồi đặt bát xuống, đứng dậy. “Con đi đây.” Giọng anh vẫn trầm và mệt mỏi, không hề có chút hào hứng nào của một người sắp bước vào kỳ thi quan trọng. Nguyễn Thị Tư và Trần Văn Ba nhìn theo bóng con trai khuất dần sau cánh cửa, lòng thắt lại. Cả hai đều biết, tương lai của gia đình họ đang đặt cả vào bước chân nặng trĩu của đứa con trai ấy. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào không gian trống trải nơi Trần Hạo vừa ngồi, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tựa như những mảnh vỡ của một giấc mơ còn dang dở.
Buổi sáng đầu hè, nắng đã bắt đầu chói chang từ sớm, không khí oi ả báo hiệu một ngày nắng nóng đỉnh điểm. Cổng trường cấp 2, nơi diễn ra kỳ thi tuyển sinh vào trường chuyên, đã đông nghịt phụ huynh và học sinh. Tiếng xe máy, tiếng xe đạp, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng ve kêu râm ran trong những vòm cây cổ thụ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự lo lắng và hồi hộp. Mùi mồ hôi, mùi bụi đường, mùi hoa phượng cháy nắng quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của mùa thi. Trần Hạo đứng lẫn trong đám đông, chiếc áo sơ mi trắng đã có chút lấm tấm mồ hôi dù trời mới chỉ chớm nắng. Anh cố gắng hít thở sâu, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên cạnh anh, Thanh Tùng, người bạn thân thiết từ thuở nhỏ, cũng không giấu được vẻ căng thẳng. Thanh Tùng, với vóc người cao, hơi gầy và nụ cười hiền, vỗ vai Trần Hạo, cố gắng trấn an. “Cố lên Hạo! Đề năm nay chắc cũng không khó lắm đâu. Cậu học giỏi thế này thì lo gì.” Giọng Thanh Tùng tuy nói vậy, nhưng đôi mắt cậu cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu biết Trần Hạo đã nỗ lực đến nhường nào, và kỳ thi này quan trọng với bạn mình ra sao.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lướt qua đám đông, vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Anh biết cô ấy sẽ đến. Anh biết cô ấy sẽ ở đó, dù chỉ là để nhìn anh từ xa. Và quả thật, giữa dòng người tấp nập, anh bắt gặp Lê An. Cô đứng bên cạnh cha mẹ mình, Lê Văn Năm và Phan Thị Sáu. Lê An hôm nay mặc một chiếc áo dài trắng đơn giản, mái tóc dài buông xõa, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo âu. Ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm anh, và khi hai ánh mắt chạm nhau, một dòng điện nhẹ chạy qua. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng môi cô khẽ run lên, không thể che giấu được sự thấp thỏm trong lòng.
Lê An bước lại gần Trần Hạo, cha mẹ cô cũng theo sau. Ông Lê Văn Năm, với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, giọng nói vui vẻ thường pha chút hài hước, cố gắng giữ vẻ bình thản. Bà Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, người phụ nữ hiền lành nhưng rõ ràng, cũng không giấu được sự căng thẳng. “Hạo, con đi thi cẩn thận nhé.” Bà Sáu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm. “Thi xong nhớ ghé nhà chơi, An nó mong con lắm.” Lời nói của bà như một lời nhắc khéo, và cũng là một lời nhắn nhủ.
Lê An nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo, đôi mắt đen láy của cô long lanh một nỗi niềm khó tả. “Cậu... cậu nhớ là... đừng căng thẳng quá nhé.” Giọng cô nhỏ nhẹ, hơi run run, như thể sợ rằng nếu nói to hơn, mọi cảm xúc chất chứa trong lòng sẽ vỡ òa. Cô muốn nói nhiều hơn thế, muốn hỏi anh về đêm qua, muốn anh cho cô một lời khẳng định, nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành một câu nói vụng về và yếu ớt. Cô muốn anh biết cô ở đây, luôn bên anh, luôn tin tưởng anh.
Trần Hạo, đối diện với ánh mắt ấy, lại cảm thấy một chút bối rối. Anh không biết phải đáp lại thế nào. Áp lực của kỳ thi, của gia đình, của tương lai, tất cả dồn nén khiến anh không thể mở lời. Anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút né tránh. “Ừm... cậu cũng vậy.” Câu trả lời cụt lủn, vô vị, như thể anh đang cố gắng giữ một khoảng cách, một bức tường vô hình giữa hai người. Anh sợ rằng nếu anh nói thêm, anh sẽ không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, và điều đó có thể ảnh hưởng đến kỳ thi quan trọng. Anh sợ những lời nói không thành sẽ lại làm tổn thương cô, nhưng anh lại không đủ dũng khí để nói ra những điều cô muốn nghe.
Đúng lúc đó, Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu và chiếc áo bà ba quen thuộc, bước đến, kéo mẹ Lê An lại gần. Bà Mai nhìn Trần Hạo, rồi lại liếc sang Lê An, ánh mắt đầy ẩn ý. “Thằng Hạo bữa nay lớn nhanh quá, thi xong là lên thành phố học rồi. Chắc con bé An nhà mình lại buồn thiu.” Lời nói của Bà Mai, tưởng chừng vô tư, lại như một mũi kim châm vào lòng Lê An, khiến cô khẽ giật mình. Nó như một lời tiên tri về sự chia ly sắp đến, một sự thật mà cô đã cố gắng lảng tránh. Trần Hạo nghe thấy, nhưng anh giả vờ không nghe thấy, cúi đầu nhìn xuống đất. Anh biết lời nói đó có ý nghĩa gì, nhưng anh không muốn đối mặt với nó ngay lúc này.
Cha mẹ hai bên cũng chỉ kịp chào hỏi xã giao, ánh mắt đều lộ vẻ lo lắng cho con cái. Một tiếng trống dài vang lên, báo hiệu giờ vào phòng thi. Dòng người bắt đầu di chuyển, đẩy Trần Hạo và Lê An ra xa nhau. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây, không chỉ là sự im lặng hay những lời nói không thành, mà còn là dòng người tấp nập, là cánh cổng trường đang dần khép lại, là con đường tương lai mà mỗi người sẽ phải tự bước đi. Lê An đứng nhìn bóng Trần Hạo khuất dần vào trong sân trường, lòng cô nặng trĩu. Cô cố gắng nở nụ cười, nhưng môi cô vẫn khẽ run, và khóe mắt cô đã bắt đầu cay xè. Cô biết, một chương mới trong cuộc đời họ sắp bắt đầu, và cô sợ rằng, trong chương đó, cô sẽ không còn là nhân vật chính bên cạnh anh nữa. Cái "nếu như ngày đó" đã không thể biến thành hiện thực, và có lẽ, đây chính là khởi đầu của cái "chậm một nhịp" định mệnh.
Trong phòng thi, không khí ngột ngạt và căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi giấy mới, mùi mực và mùi gỗ cũ từ bàn ghế hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng mà Trần Hạo sẽ không bao giờ quên. Ánh nắng nóng đỉnh điểm của đầu hè hắt qua cửa sổ, rọi xuống những trang giấy thi trắng tinh, khiến không gian dường như càng thêm oi ả. Mồ hôi lấm tấm trên trán Trần Hạo, từng giọt nhỏ lăn dài xuống thái dương. Anh vùi đầu vào đề bài, cây bút bi sột soạt trên giấy, cố gắng tập trung hết sức mình. Tiếng bút sột soạt của hàng chục thí sinh khác, tiếng thở dốc khe khẽ, và tiếng quạt trần quay đều đều trên cao như đang đếm ngược thời gian, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự áp lực.
Anh viết nhanh, nhưng đôi lúc lại dừng lại, ánh mắt thoáng chốc lướt qua cửa sổ như tìm kiếm điều gì đó vô định. Trong đầu anh, những con số, những công thức, những dòng văn cứ nhảy múa hỗn loạn. "Mình phải đỗ, phải đỗ... vì tương lai, vì mọi người... và vì An." Anh tự nhủ thầm, lời nói đó như một lời nguyền, một lời hứa anh đã tự đặt ra cho bản thân. Anh biết, nếu anh không đỗ, tất cả những hy vọng, những kỳ vọng của cha mẹ, của thầy cô, sẽ tan thành mây khói. Và cả Lê An nữa. Anh muốn có một tương lai tốt đẹp để có thể đường hoàng nói với cô rằng anh yêu cô, rằng anh muốn cô ở bên anh. Nhưng anh lại không đủ dũng khí để nói ra điều đó khi cô còn ở bên cạnh, khi cô còn chờ đợi. Cái "lời nói không thành" ấy cứ đeo bám anh, như một bóng ma trong tâm trí. Anh đang chậm một nhịp, chậm một nhịp trong việc thể hiện cảm xúc, và anh không biết liệu cái nhịp chậm ấy sẽ dẫn anh đến đâu.
Thầy Bình, giám thị phòng thi, với mái tóc điểm bạc và chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, chầm chậm lướt qua các dãy bàn. Giọng nói của thầy, vốn vang và nghiêm túc, giờ đây lại mang một âm hưởng đều đều, như để nhắc nhở sự nghiêm túc của kỳ thi. “Các em chú ý giờ giấc.” Thầy chỉ nói vậy, nhưng câu nói ấy như một tiếng chuông cảnh báo, kéo Trần Hạo trở lại thực tại, buộc anh phải dồn hết tâm trí vào bài làm. Anh tiếp tục viết, những dòng chữ trên giấy như một cuộc chạy đua với thời gian, với chính số phận mình. Anh gồng mình lên, cố gắng vượt qua áp lực, cố gắng không nghĩ đến những điều ngoài lề. Nhưng đôi khi, trong một khoảnh khắc lơ đãng, hình ảnh Lê An, với đôi mắt lo âu và nụ cười gượng gạo, lại thoáng hiện lên trong tâm trí anh, khiến anh khẽ nhói lòng. Anh biết cô đang ở ngoài kia, đang chờ đợi. Anh biết cô đang lo lắng cho anh. Nhưng anh không thể làm gì hơn ngoài việc dồn hết sức lực vào bài thi này. Anh nghĩ, thành công sẽ là câu trả lời tốt nhất cho tất cả.
Bên ngoài phòng thi, dưới gốc cây phượng cổ thụ với những chùm hoa đỏ rực cháy như lửa, Lê An ngồi co ro trên chiếc ghế đá cũ kỹ. Nắng nóng đỉnh điểm, trời không một gợn mây, nhưng Lê An không cảm thấy nóng. Trong lòng cô, một ngọn lửa lo âu đang thiêu đốt, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng thi của Trần Hạo, cánh cửa gỗ cũ kỹ đóng kín như đang giam giữ cả tương lai của cô. Tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây phượng như những lời than vãn không dứt, làm tăng thêm sự cô đơn trong lòng cô. Mùi hoa phượng nồng nàn, đáng lẽ phải gợi lên sự lãng mạn của tuổi học trò, giờ đây lại mang một vẻ u hoài, một nỗi buồn man mác.
Trên đùi cô, cuốn sổ nhật ký nằm mở, những trang giấy đã ngả màu ố vàng theo thời gian. Cô siết chặt cây bút bi trong tay, đôi khi lại khẽ viết vài dòng tâm sự. Những dòng chữ của cô, ban đầu còn ngay ngắn, giờ đây đã bắt đầu nhòe đi vì những giọt nước mắt trực trào. "Hạo à, cậu có biết tớ lo cho cậu đến mức nào không? Tớ sợ... tớ sợ nếu cậu đi rồi, cậu sẽ quên tớ mất..." Cô viết, giọng khàn đặc, nghẹn ngào, như thể đang nói chuyện với chính anh. Mỗi từ ngữ đều thấm đẫm nỗi sợ hãi và sự bất lực. Cô nhớ lại đêm qua, cái cách anh quay lưng bước đi mà không một lần ngoái lại, cái lời tạm biệt khô khan. Cô nhớ những lần anh lảng tránh ánh mắt cô, những lần anh không đáp lại những tín hiệu tình cảm yếu ớt của cô. Cái "khoảng cách vô hình" ấy đã không ngừng lớn dần, và giờ đây, nó như một bức tường vững chắc, ngăn cách cô với anh.
Lê An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cảm giác cô đơn và bất lực bao trùm. Cô biết anh đang cố gắng vì tương lai, vì những kỳ vọng của mọi người. Nhưng cô cũng ước, chỉ một lần thôi, anh hãy nghĩ đến cảm xúc của cô. Cô ước anh có thể nói ra những điều cô muốn nghe, dù chỉ là một lời hứa, một sự cam kết mong manh. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, và nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng cô. Cô sợ rằng, khi anh thành công, khi anh bước chân vào một thế giới mới, anh sẽ quên mất cô gái nhỏ bé từng cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ này. Cô sợ rằng, cái "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Nước mắt cô chảy dài trên má, mặn chát, thấm ướt trang nhật ký. Cô khép vội cuốn sổ lại, tựa đầu vào thân cây phượng sần sùi, nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo cứ hiện lên rõ mồn một, nhưng lại xa vời vợi, như một giấc mơ mà cô không thể chạm tới. Cô biết, kỳ thi này không chỉ quyết định tương lai của Trần Hạo, mà còn quyết định tương lai của mối quan hệ giữa hai người. Và cô sợ hãi cái kết cục mà cô đã lờ mờ nhìn thấy, cái kết cục của một tình yêu "chậm một nhịp", của những "lời nói không thành", và của một "khoảng cách vô hình" sẽ mãi mãi tồn tại. Cô ngồi đó, giữa cái nắng chang chang và tiếng ve kêu râm ran, chờ đợi, trong một nỗi cô đơn sâu thẳm, như một cánh chim lạc đàn giữa biển trời mênh mông.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.