Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 89: Chốn Bình Yên Bị Chia Cắt: Những Ngày Chờ Đợi Và Lời Hứa Thầm Kín

Tiếng ve vẫn râm ran ngoài kia, như một bản nhạc không hồi kết của mùa hè, nhưng Trần Hạo chẳng còn tâm trí nào để nghe. Mấy ngày nay, kể từ khi kỳ thi kết thúc, anh sống trong một trạng thái lửng lơ, nửa tỉnh nửa mê. Cái mệt mỏi thể xác sau những tháng ngày cày cuốc đèn sách vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nỗi mệt mỏi tinh thần còn nặng nề hơn gấp bội. Anh ngồi trong căn phòng quen thuộc, ánh đèn vàng dịu từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lủng lẳng trên trần nhà cố gắng xua đi cái bóng tối đang vây bọc tâm trí anh. Xung quanh anh là chồng sách giáo khoa, vở ghi chép, tất cả đều được xếp đặt ngay ngắn, gọn gàng, nhưng anh lật giở chúng một cách vô thức, ánh mắt không hề đậu lại trên bất kỳ dòng chữ nào.

Tâm trí Trần Hạo lại trôi về những ngày thi căng thẳng, rồi xa xăm hơn nữa, về đêm trước kỳ thi, bên bờ sông cũ. Hình ảnh Lê An, với đôi mắt lo âu nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười trấn an anh, cứ hiện rõ mồn một. Anh nhớ cái cách cô siết chặt tay anh, cái lời nói yếu ớt “Anh phải thi thật tốt nhé, vì em nữa.” Câu nói ấy, dù chỉ là một lời động viên thông thường, lại găm vào lòng anh một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh đã hứa với cô điều gì? Anh đã đáp lại cô ra sao? Chỉ là những lời nói lảng tránh, những câu chung chung về tương lai, về việc “sẽ về thăm em mà.” Anh đã không nói ra điều cô muốn nghe, điều anh thực sự muốn nói, điều anh tin rằng cô cũng đang chờ đợi. Sự rụt rè cố hữu, cái “chậm một nhịp” trong việc thể hiện cảm xúc, đã khiến anh bỏ lỡ một cơ hội vàng để gắn kết hai trái tim, để xua tan đi cái “khoảng cách vô hình” đang dần lớn lên giữa họ.

Một cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ đang mở hờ, mang theo mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và hương hoa lài thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm. Trần Hạo khẽ rùng mình. Anh đứng dậy, đi lại vài vòng trong căn phòng chật hẹp, từng bước chân như giẫm lên chính những suy nghĩ rối bời của mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã xuống sâu, phủ lên thị trấn một màu đen huyền bí. Từ vị trí của anh, anh có thể thấy lờ mờ ánh đèn vàng ấm áp từ căn nhà nhỏ của Lê An, như một vì sao lẻ loi giữa màn đêm. Cô đang làm gì ở đó? Có lẽ cô cũng đang nghĩ về anh, về kỳ thi, về tương lai của họ, tựa như cái cách anh đang nghĩ về cô.

“Phải đỗ. Nhất định phải đỗ.” Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn của chính mình vang vọng trong căn phòng vắng lặng. “Phải lên thành phố. Chỉ có như vậy mới có thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cả hai. Chỉ có như vậy, anh mới có thể xứng đáng với An.” Anh cố gắng tự trấn an mình bằng những lời lẽ ấy, cố gắng biến tham vọng học tập thành một lời hứa hẹn cho tương lai của họ. Anh tin rằng thành công sẽ là câu trả lời tốt nhất cho tất cả, là cách anh bảo vệ Lê An, là cách anh thể hiện tình cảm của mình một cách thiết thực nhất. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi bứt rứt khó tả vẫn cứ dằn vặt anh. Liệu Lê An có hiểu được không? Liệu cô có chấp nhận sự im lặng của anh như một sự hy sinh cho tương lai không? Anh biết cô là một cô gái dịu dàng, nhưng anh cũng biết cô có giới hạn chịu đựng. Anh sợ. Anh sợ cái khoảng thời gian xa cách sắp tới, sợ những thay đổi không thể đoán trước.

Cánh cửa phòng khẽ mở, và mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, bước vào, trên tay là một ly sữa nóng. Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ lo lắng, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn dưới ánh đèn. Bà đặt ly sữa xuống bàn, rồi khẽ vuốt mái tóc rối bù của con trai. “Thôi con, khuya rồi, con nghỉ ngơi đi. Mấy ngày thi đã mệt mỏi lắm rồi.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn anh.

Trần Hạo khẽ lắc đầu. “Con không ngủ được, mẹ ạ.” Anh nhìn mẹ, đôi mắt đong đầy suy tư. “Mẹ, nếu con đỗ trường chuyên, con có nên đi không?” Câu hỏi của anh chợt thoát ra, mang theo một nỗi băn khoăn mà anh đã giấu kín bấy lâu.

Bà Tư khẽ thở dài, ngồi xuống mép giường. “Đỗ thì phải đi chứ con. Đó là cơ hội cả đời. Mẹ và bố cũng mong con có một tương lai thật tốt đẹp, thoát khỏi cái thị trấn nhỏ này.” Bà nói, nhưng ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn nhà Lê An vẫn còn sáng. “Nhưng… còn con bé An?” Giọng bà khẽ trùng xuống, chất chứa một nỗi lo lắng mơ hồ. Bà đã nhìn thấy sự gắn bó giữa hai đứa trẻ từ tấm bé, đã nghe những lời trêu chọc của hàng xóm về chuyện “sau này hai đứa sẽ là của nhau.” Bà biết con trai bà thương An, và An cũng dành tình cảm đặc biệt cho Hạo. Nhưng bà cũng biết, thành phố lớn và những tham vọng của tuổi trẻ có thể thay đổi mọi thứ.

Trần Hạo quay mặt đi, né tránh ánh mắt của mẹ. “Con… con sẽ về thăm An mà, mẹ.” Anh lặp lại lời hứa lửng lơ mà anh đã nói với Lê An, như thể cố gắng thuyết phục chính mình hơn là mẹ. “Con tin An sẽ hiểu. Con làm tất cả cũng là vì tương lai của cả hai.” Anh nói, giọng quả quyết, nhưng sâu thẳm trong lòng lại là một sự bất an khó tả. Anh không biết liệu lời nói của anh có đủ sức nặng để xoa dịu nỗi lo lắng của mẹ, hay quan trọng hơn, nỗi chờ đợi của Lê An không. Anh biết, anh vẫn đang cố gắng trì hoãn, cố gắng né tránh đối mặt với cảm xúc thật sự và trách nhiệm của mình. Anh gồng mình lên, tự trấn an rằng anh đang đi đúng đường, nhưng cái cảm giác “nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút” vẫn cứ bám riết lấy anh, như một bóng ma không thể xua đuổi. Anh uống cạn ly sữa, vị sữa ngọt ấm lan tỏa trong cổ họng, nhưng không thể xua đi cái vị chát đắng của những lời chưa nói.

***

Cùng đêm đó, trong căn nhà nhỏ cách đó không xa, Lê An cũng đang trải qua những giờ phút trằn trọc không yên. Cô ngồi bên cửa sổ, trong căn phòng quen thuộc với hương hoa lài từ giàn hoa trước hiên đang tỏa ngát. Ánh trăng mờ nhạt lọt qua khung cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc lung linh, nhưng không thể làm bừng sáng được tâm trạng cô. Đã mấy ngày trôi qua kể từ kỳ thi, nhưng Trần Hạo vẫn im lặng. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lời hỏi han, dù chỉ là xã giao. Nỗi lo lắng từ đêm trước kỳ thi, cái cảm giác cô đơn và bất lực khi anh bước vào phòng thi, giờ đây đã lớn dần, biến thành sự hụt hẫng và một chút tủi thân.

Cô nhớ lại ánh mắt của anh tại cổng trường ngày thi, ánh mắt đầy lo lắng và áp lực. Cô đã nghĩ rằng sau khi mọi thứ kết thúc, anh sẽ tìm đến cô, ít nhất là để chia sẻ cảm xúc của mình, để nói một lời trấn an, hay đơn giản chỉ là để gặp mặt. Nhưng không có gì cả. Sự im lặng của anh như một tảng đá đè nặng lên trái tim cô, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy dù đêm hè không hề se lạnh. Cô nhớ những lần anh lảng tránh ánh mắt cô, những lần anh không đáp lại những tín hiệu tình cảm yếu ớt của cô. Cái “khoảng cách vô hình” ấy đã không ngừng lớn dần, và giờ đây, nó như một bức tường vững chắc, ngăn cách cô với anh, khiến cô cảm thấy lạc lõng giữa chính mối quan hệ mà cô đã luôn trân trọng.

Lê An khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió xào xạc ngoài vườn. Cô với tay lấy cuốn sổ nhật ký đặt trên bàn học. Bìa cuốn sổ đã sờn cũ, những trang giấy bên trong đã ngả màu ố vàng theo thời gian, chất chứa biết bao kỷ niệm, biết bao tâm tư của cô về Trần Hạo. Cô vuốt ve bìa sổ, cảm nhận sự thân thuộc từ những trang giấy ấy, như thể chúng là người bạn tâm tình duy nhất của cô trong lúc này. Rồi cô chậm rãi mở ra, ghi những dòng tâm sự còn dang dở từ ngày thi.

“Hạo à, cậu có biết tớ lo cho cậu đến mức nào không? Và giờ đây, tớ còn lo hơn nữa. Lo cho tương lai của chúng ta.” Cô viết, những nét chữ run rẩy, không còn ngay ngắn như mọi khi. “Anh ấy có thực sự bận đến mức không thể nói một lời sao? Hay là… anh ấy đã quên em rồi? Anh ấy đã quên đi những lời hứa, dù là lửng lơ, bên bờ sông cũ sao?” Cô ngừng lại, đưa tay dụi mắt. Nước mắt cô đã trực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc. Cô muốn mạnh mẽ. Nhưng sự im lặng của Trần Hạo cứ như một mũi kim châm vào trái tim cô, nhắc nhở cô về sự mong manh của mối quan hệ này.

Mẹ cô, Phan Thị Sáu, bước vào phòng, thấy cô vẫn còn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Bà khẽ nhíu mày. “Con bé lại ngồi đấy à? Sao chưa ngủ? Mai còn dậy sớm.” Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại sắc sảo, nhận ra sự khác lạ trong tâm trạng con gái. Bà bước đến, khẽ vuốt tóc Lê An. “Thằng Hạo nó bận học, bận thi cử, giờ chắc nó cũng mệt mỏi lắm. Con đừng suy nghĩ nhiều quá, rồi ảnh hưởng đến sức khỏe.” Bà nói, cố gắng an ủi con, nhưng trong lòng bà cũng chất chứa những nỗi lo riêng. Bà đã thấy Lê An trầm tư hơn hẳn những ngày gần đây, thấy con gái nhìn về phía nhà Trần Hạo với một ánh mắt đầy mong chờ, rồi lại thất vọng. Bà hiểu, Lê An đang chờ đợi một tín hiệu từ Trần Hạo, một lời cam kết.

Lê An khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn. “Con không sao, mẹ. Con chỉ… hơi buồn một chút thôi.” Cô khép vội cuốn sổ nhật ký lại, như thể muốn giấu đi những tâm tư sâu kín nhất của mình. Cô không muốn mẹ lo lắng, cũng không muốn mẹ nhìn thấu sự yếu đuối trong lòng cô. Cô biết mẹ luôn muốn cô được hạnh phúc, được bình yên. Nhưng sự bình yên đó, giờ đây, lại trở nên xa vời vợi. Cô ngẩng đầu nhìn về phía nhà Trần Hạo một lần nữa, ánh đèn vẫn sáng. Cô ước gì anh có thể đọc được những dòng tâm sự trong cuốn sổ của cô, ước gì anh có thể hiểu được nỗi lòng cô đang chất chứa. Cô sợ rằng, cái “nếu như ngày đó” sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Cô sợ rằng, khi anh thành công, khi anh bước chân vào một thế giới mới, anh sẽ quên mất cô gái nhỏ bé từng cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ này. Cô biết, kỳ thi này không chỉ quyết định tương lai của Trần Hạo, mà còn quyết định tương lai của mối quan hệ giữa hai người. Và cô sợ hãi cái kết cục mà cô đã lờ mờ nhìn thấy, cái kết cục của một tình yêu “chậm một nhịp”, của những “lời nói không thành”, và của một “khoảng cách vô hình” sẽ mãi mãi tồn tại.

***

Vài ngày sau đó, một buổi chiều nắng nhẹ, gió mát rượi, Lê An bước ra khỏi nhà, mang theo một chút hy vọng mong manh. Cô đến quán tạp hóa của Chú Nam, nơi mà ngày bé cô và Trần Hạo thường xuyên lui tới để mua những món quà vặt, những quyển truyện tranh. Cô hy vọng một cuộc gặp gỡ tình cờ, một cơ hội để họ có thể nói chuyện, để xua tan đi cái không khí ngột ngạt đang bao trùm giữa hai người.

Tiếng radio cũ kỹ trong quán vẫn phát ra những bản nhạc trữ tình buồn bã, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng treo trước cửa. Mùi kẹo bánh, mùi xà phòng và cả mùi giấy báo cũ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương đặc trưng của quán tạp hóa nhỏ, gợi nhắc Lê An về biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Chú Nam, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đang ngồi sau quầy, chăm chú đọc tờ báo cũ.

“Cháu chào chú Nam ạ!” Lê An cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, cố gắng che giấu đi sự hồi hộp trong lòng.

Chú Nam ngẩng đầu, nụ cười giãn ra. “Ôi, An đấy à. Lâu rồi không thấy cháu ghé. Tìm gì thế con?”

Lê An chọn vài món đồ lặt vặt, nhưng ánh mắt cô không ngừng đảo quanh, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, như một phép màu, cánh cửa quán lại mở ra, và Trần Hạo bước vào. Trái tim Lê An khẽ lỗi nhịp. Anh vẫn vậy, vóc dáng cao gầy, đôi mắt trầm tư. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trông có vẻ hơi tiều tụy sau kỳ thi, nhưng vẫn toát lên vẻ thông minh, điềm đạm. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc. Một tia lo lắng thoáng qua trong mắt anh, rồi anh khẽ gật đầu chào cô, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.

“Hạo, anh thi tốt chứ?” Lê An cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng trong lòng cô là một sự hỗn loạn. Cô muốn hỏi nhiều hơn thế, muốn hỏi anh có nhớ cô không, có nghĩ về tương lai của họ không. Nhưng những lời đó cứ mắc nghẹn nơi cổ họng. “Anh có… định làm gì sau khi có kết quả không?” Cô cố gắng gieo vào câu hỏi của mình một chút ẩn ý, một chút mong chờ.

Trần Hạo khẽ gãi đầu, ánh mắt lảng tránh nhìn xuống đất. Đây là cử chỉ quen thuộc của anh mỗi khi anh bối rối hoặc không muốn đối mặt với một vấn đề nào đó. “Anh… anh cũng không biết nữa, An à. Chỉ mong là đỗ. Rồi tính tiếp.” Giọng anh trầm khàn, những câu nói ngắn gọn, súc tích, không một chút cảm xúc nào được bộc lộ. Cái “rồi tính tiếp” của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng. “Rồi tính tiếp? Chẳng lẽ em không nằm trong cái ‘tính tiếp’ đó sao? Chẳng lẽ anh chưa bao giờ nghĩ đến em như một phần của tương lai anh sao?” Những câu hỏi ấy cứ vang vọng trong đầu cô, nhưng cô không dám thốt ra thành lời.

Chú Nam, vô tư không biết gì về những dòng điện ngầm cảm xúc đang chảy giữa hai người trẻ, vui vẻ nói chen vào. “Hai đứa lớn nhanh thật. Chẳng mấy chốc mà Hạo nó lên thành phố, An nó cũng đi học xa. Rồi cái thị trấn này lại vắng đi mấy đứa trẻ. Chú già rồi, chỉ mong nhìn thấy mấy đứa thành đạt, có cuộc sống tốt đẹp.” Lời nói vô tư của chú Nam như một lời tiên tri, gieo mầm lo lắng cho Lê An. Cô cảm thấy lạnh người. “Lên thành phố… đi học xa…” Hai cụm từ đó như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim cô. Khoảng cách địa lý, khoảng cách về tâm hồn, tất cả đang dần lớn lên, nuốt chửng mối quan hệ của họ.

Lê An cố gắng mỉm cười, nhưng ánh mắt cô chất chứa nỗi buồn. Trần Hạo vẫn đứng đó, vẻ mặt trầm tư, không nói thêm lời nào. Anh mua một gói bánh, rồi khẽ gật đầu chào Chú Nam và Lê An. “Anh… anh về trước đây.” Anh nói, giọng anh có vẻ hơi vội vàng, rồi nhanh chóng quay lưng bước ra khỏi quán, như thể muốn thoát khỏi một gánh nặng vô hình nào đó.

Lê An nhìn theo bóng anh khuất dần trên con đường làng. Nắng chiều vẫn vàng óng, gió vẫn mát, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu. Cô cảm thấy một sự cô đơn sâu thẳm, một cảm giác bị bỏ rơi. Cô biết, anh đang cố gắng vì tương lai, vì những kỳ vọng của mọi người. Nhưng cô cũng ước, chỉ một lần thôi, anh hãy nghĩ đến cảm xúc của cô. Cô ước anh có thể nói ra những điều cô muốn nghe, dù chỉ là một lời hứa, một sự cam kết mong manh. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, và nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng cô. Cô sợ rằng, cái “nếu như ngày đó” sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Cô sợ rằng, khi anh thành công, khi anh bước chân vào một thế giới mới, anh sẽ quên mất cô gái nhỏ bé từng cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ này.

Cô rời quán tạp hóa, bước đi trên con đường quen thuộc. Tiếng ve vẫn râm ran, tiếng radio cũ vẫn phát những giai điệu buồn. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có lòng cô là đã đổi thay, đã chất chứa thêm bao nỗi niềm. Trần Hạo tin rằng anh đang làm điều tốt nhất cho “tương lai của họ” bằng cách ưu tiên học vấn, nhưng anh lại hoàn toàn bỏ qua nhu cầu tình cảm hiện tại của Lê An, bỏ qua những lời cô muốn nghe, những điều cô muốn cảm nhận. Chính sự rụt rè cố hữu của anh, cái “chậm một nhịp” trong việc thể hiện cảm xúc, đã và đang tạo nên một “khoảng cách vô hình” giữa hai người, một khoảng cách mà Lê An cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô biết, những lời nói không thành của anh, sự im lặng của anh, đang đẩy họ ra xa nhau, từng chút một, khiến cho mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng bền vững ấy trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Cô khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn gió chiều. Một cảm giác bất lực, một sự cam chịu lặng lẽ bắt đầu len lỏi vào tâm hồn cô.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free