Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 90: Thời Khắc Định Đoạt: Giữa Hồi Hộp và Khoảng Lặng
Nắng chiều vẫn vàng óng, gió vẫn mát, nhưng trong lòng Lê An lại nặng trĩu. Cô nhìn theo bóng Trần Hạo khuất dần trên con đường làng, một cảm giác cô đơn sâu thẳm, một sự trống rỗng đến tê tái lan tỏa. Trần Hạo tin rằng anh đang làm điều tốt nhất cho “tương lai của họ” bằng cách ưu tiên học vấn, nhưng anh lại hoàn toàn bỏ qua nhu cầu tình cảm hiện tại của cô, bỏ qua những lời cô muốn nghe, những điều cô muốn cảm nhận. Chính sự rụt rè cố hữu của anh, cái “chậm một nhịp” trong việc thể hiện cảm xúc, đã và đang tạo nên một “khoảng cách vô hình” giữa hai người, một khoảng cách mà Lê An cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô biết, những lời nói không thành của anh, sự im lặng của anh, đang đẩy họ ra xa nhau, từng chút một, khiến cho mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng bền vững ấy trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Cô khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn gió chiều. Một cảm giác bất lực, một sự cam chịu lặng lẽ bắt đầu len lỏi vào tâm hồn cô, như một dòng nước ngầm lạnh buốt chảy qua những phiến đá đã từng ấm nóng.
***
Vài ngày sau kỳ thi, không khí trong căn nhà nhỏ của Trần Hạo vẫn mang một vẻ yên ắng lạ thường, không phải sự tĩnh lặng thường ngày mà là một sự nín thở chờ đợi, một áp lực vô hình đè nặng lên từng vật dụng, từng hơi thở. Ngoài kia, nắng sáng dịu nhẹ trải vàng trên sân gạch, gió heo may đầu mùa thổi qua những tán lá bàng, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tiếng lạch cạch của chén bát trong bếp vọng ra đều đều, mẹ Tư đang cặm cụi chuẩn bị bữa sáng. Bà cố giữ cho giọng nói của mình nhỏ nhẹ, trầm ấm, như sợ làm tan biến đi sự tập trung vốn đã mong manh của đứa con trai.
Trần Hạo ngồi ở bàn học, trước mặt là một cuốn sách giáo khoa dày cộp, nhưng ánh mắt anh lại xa xăm nhìn ra khung cửa sổ mở hờ. Anh không thể đọc nổi một dòng nào. Chữ nghĩa cứ nhảy múa lộn xộn trong đầu, rồi tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh của những câu hỏi khó nhằn trong đề thi, những công thức phức tạp mà anh đã cố gắng giải quyết. Sự nhẹ nhõm khi kỳ thi kết thúc chỉ như một lớp sương mỏng, nhanh chóng bị xua tan bởi nỗi hồi hộp, lo âu đang gặm nhấm từng tế bào. Anh đã làm hết sức mình, đã cố gắng không ngừng nghỉ suốt bao tháng trời, nhưng kết quả vẫn là một ẩn số khổng lồ, một cánh cửa định mệnh mà anh không biết sẽ mở ra một con đường rạng rỡ hay một lối rẽ tối tăm.
“Con thi xong rồi thì nghỉ ngơi đi, đừng lo nghĩ nhiều quá,” tiếng mẹ Tư vọng vào, ấm áp và chứa chan sự quan tâm. Bà bưng ra một đĩa xôi đậu phộng thơm lừng, đặt nhẹ nhàng xuống bàn. “Trời có mắt, con cố gắng thế nào thì sẽ có kết quả xứng đáng thôi. Ăn đi cho nóng, rồi đi dạo một chút cho khuây khỏa.”
Trần Hạo khẽ gật đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. Anh không nói gì, chỉ cầm đôi đũa gắp một miếng xôi nhỏ, vị ngọt bùi tan trong miệng mà sao lòng vẫn đắng chát. Ánh mắt anh lướt qua khung cửa sổ, nhìn ra con đường nhỏ quen thuộc dẫn về phía nhà An. Anh hình dung ra Lê An lúc này, liệu cô có đang lo lắng như anh không? Chắc là có. Cô luôn đồng hành cùng anh trong mọi cột mốc quan trọng, dù anh có nhận ra hay không. Ý nghĩ đó vừa mang lại một chút an ủi, vừa dấy lên một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Anh đã quá bận rộn với việc học, với những kỳ vọng của gia đình, với áp lực phải đỗ vào trường chuyên mà quên mất rằng, bên cạnh anh còn có một người con gái đang lặng lẽ dõi theo, lặng lẽ chờ đợi.
Anh đặt đũa xuống, đứng dậy phụ mẹ dọn dẹp. Tiếng chén đĩa va vào nhau lạch cạch, tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước, mọi thứ đều chân thực và bình dị, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi xa xôi. Anh tự nhủ, nếu anh đỗ, anh sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn, một sự nghiệp vững chắc. Và điều đó, anh tin, cũng là vì Lê An. Anh muốn cô có một cuộc sống tốt đẹp, không phải lo toan vất vả. Anh muốn chứng minh cho mọi người thấy, anh xứng đáng với cô. Nhưng anh lại quên mất rằng, điều Lê An cần lúc này không phải là một tương lai xa vời mà là một lời động viên, một sự sẻ chia, một lời nói khẳng định chắc chắn về tình cảm của anh. Cái “chậm một nhịp” ấy, nó không chỉ là việc anh không dám thổ lộ, mà còn là việc anh không kịp nhận ra những nhu cầu cảm xúc của người con gái anh yêu.
Mẹ Tư nhìn con trai, ánh mắt đầy trìu mến nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. Bà biết Hạo là đứa sống nội tâm, không dễ bộc lộ cảm xúc. Nhưng bà cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm lấy con. Bà khẽ đặt tay lên vai anh. “Con trai mẹ giỏi lắm. Cứ yên tâm đi. Mẹ tin con.”
Trần Hạo quay lại ôm mẹ, hít hà mùi mồ hôi và mùi dầu gió quen thuộc trên áo bà. Trong vòng tay mẹ, anh thấy một chút bình yên hiếm hoi. Nhưng rồi, khi buông mẹ ra, đôi mắt anh lại vô thức hướng về phía con đường dẫn ra bờ sông, nơi anh và An đã có biết bao kỷ niệm. Anh cầm lại cuốn sách, cố gắng lật qua loa vài trang, nhưng những dòng chữ cứ nhòe đi, chỉ còn lại hình bóng của Lê An thấp thoáng trong tâm trí, tựa như một bức tranh thủy mặc bị nhòe bởi những giọt mưa bụi mờ ảo. Mùi mực trên trang giấy cũ cũng không thể đánh bật được mùi hương quen thuộc của Lê An trong ký ức anh.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những đám mây màu tím hồng trôi lững lờ trên nền trời xanh thẫm, phản chiếu xuống mặt sông đang lăn tăn gợn sóng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một bản nhạc ru buồn, xen lẫn tiếng chim hót líu lo gọi đàn và tiếng gió xào xạc qua rặng tre xanh rì. Mùi nước sông mát lành hòa quyện với mùi bùn non và cỏ cây xanh tươi, tạo nên một bầu không khí trong lành nhưng lại mang theo nỗi buồn man mác.
Lê An ngồi lặng lẽ trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Phiến đá đã mòn nhẵn theo năm tháng, tựa như tình cảm của cô, dù đã trải qua bao sóng gió vẫn vẹn nguyên, nhưng cũng đã nhuốm màu thời gian và sự chờ đợi. Cô nhìn về phía con đường mòn dẫn vào làng, nơi có căn nhà của Trần Hạo. Trong lòng cô, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, rằng anh sẽ xuất hiện, rằng anh sẽ tìm đến cô như bao lần trước đây, khi họ có chuyện gì đó muốn sẻ chia. Nhưng con đường vẫn vắng bóng người, chỉ có những chiếc lá vàng rơi rụng theo từng cơn gió nhẹ.
“Anh đang ở đâu, Hạo? Anh có nghĩ về em không?” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói tan vào trong gió, không một ai nghe thấy ngoài chính cô. Cô đưa tay vuốt nhẹ cuốn sổ nhật ký giấu trong túi áo. Cuốn sổ đã sờn cũ, đã ngấm biết bao giọt nước mắt và những dòng tâm sự không thể nói thành lời. Cô mở trang cuối, nơi cô đã viết những dòng chữ về nỗi thất vọng của mình sau cuộc gặp gỡ ở quán tạp hóa Chú Nam. Cái “rồi tính tiếp” của anh, nó cứ ám ảnh cô, như một điệp khúc buồn vang vọng mãi trong tâm trí.
Cô nhớ lại buổi chiều hôm đó, khi anh vội vã quay lưng bỏ đi. Dáng người anh gầy gò, trầm mặc, và cô đã thấy một nỗi bất an len lỏi trong từng bước chân anh. Nhưng nỗi bất an của anh, nó lại hóa thành nỗi đau cho cô. Cô đã cố gắng hiểu cho anh, hiểu rằng anh đang chịu áp lực lớn từ kỳ thi, từ kỳ vọng của gia đình. Cô đã cố gắng tự nhủ rằng anh yêu cô, theo cách riêng của anh, một cách thầm lặng và kín đáo. Nhưng sự im lặng ấy, đôi khi, lại còn đáng sợ hơn cả lời từ chối. Nó khiến cô chông chênh, không biết mình đang đứng ở đâu trong trái tim anh, không biết tương lai của họ sẽ đi về đâu.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những sợi tóc mai của Lê An bay lòa xòa trước mặt. Cô vén tóc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng hắt lên những đám mây. Cô miên man nhớ về những buổi chiều tan học cùng Hạo, hai đứa dắt tay nhau trên con đường làng, kể cho nhau nghe những chuyện vặt vãnh ở trường. Nhớ những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi bên bờ sông, anh kể cho cô nghe về những ước mơ lớn lao của mình, về việc anh muốn trở thành một kiến trúc sư giỏi, muốn xây những ngôi nhà đẹp. Và cô, cô chỉ lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ đan dệt hình ảnh của mình vào trong những ước mơ ấy của anh. Cô tin rằng, dù anh đi đâu, dù anh thành công đến mức nào, cô vẫn sẽ ở đó, là bến đỗ bình yên cho anh quay về.
Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy bỗng trở nên xa vời, như một thước phim cũ đã bạc màu. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ, một khoảng cách không phải do địa lý, mà do sự im lặng, do những lời nói không thành. Cô ước, chỉ một lần thôi, anh hãy mạnh mẽ nắm lấy tay cô, hãy nói với cô rằng anh cần cô, rằng cô là một phần không thể thiếu trong tương lai của anh. Dù chỉ là một lời hứa mong manh, một sự cam kết nhỏ bé, nó cũng đủ để cô có thêm sức mạnh để chờ đợi, để hy vọng. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, và nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng cô.
Sợ rằng, cái “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút” sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Sợ rằng, khi anh thành công, khi anh bước chân vào một thế giới mới, anh sẽ quên mất cô gái nhỏ bé từng cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ này. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Lê An, hòa vào làn gió lạnh. Cô khẽ gục đầu xuống gối, cảm nhận sự cô đơn đang bao trùm lấy mình. Trái tim cô, vốn dĩ đã dịu dàng và đầy tình yêu, nay lại chất chứa thêm bao nỗi niềm, bao nỗi buồn không thể gọi tên.
***
Sáng hôm sau, nắng dịu dàng trải khắp con đường làng. Tiếng radio cũ của Chú Nam vẫn rè rè phát những giai điệu trữ tình, hòa lẫn tiếng trò chuyện râm ran của vài người khách đang ngồi nhâm nhi chén trà. Mùi bánh kẹo ngọt ngào, mùi thuốc lá thoang thoảng và mùi trà nóng bốc lên, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, quen thuộc.
Trần Hạo bước vào quán, vẻ mặt vẫn trầm tư như mọi khi. Anh muốn mua một ít đồ dùng học tập và vài gói bánh để về nhà. Anh không ngờ lại gặp Lê An ở đây. Cô đang đứng chọn mấy gói kẹo lạc, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt vẫn còn vương chút buồn man mác. Khi ánh mắt họ chạm nhau, cả hai đều thoáng giật mình. Một sự ngạc nhiên, rồi một chút ngượng nghịu, như thể họ là hai người xa lạ bỗng nhiên lạc vào thế giới của nhau.
“Anh… anh khỏe không?” Lê An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ xíu, như thăm dò. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim cô lại đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hy vọng, hy vọng anh sẽ nói điều gì đó khác biệt, điều gì đó ấm áp hơn.
Trần Hạo tránh ánh mắt cô, khẽ gãi đầu. Đây là cử chỉ quen thuộc của anh mỗi khi anh bối rối hoặc không muốn đối mặt với một vấn đề nào đó. “Ừ, anh khỏe. Em… cũng vậy chứ?” Giọng anh trầm khàn, ấp úng. Câu trả lời của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Vẫn là sự e dè, vẫn là sự xa cách, vẫn là những lời nói không chạm tới cảm xúc.
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang ngồi uống nước chè ở góc quán, tinh ý nhận ra sự xuất hiện của hai đứa trẻ. Bà liếc nhìn sang, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò và thích thú. “Ấy chà, hai đứa này, cứ gặp nhau là y như rằng có chuyện. Chú Nam này, nhìn hai đứa nó có phải là một cặp trời sinh không?” Bà Mai cất giọng oang oang, khiến không khí vốn đã gượng gạo lại càng thêm khó xử.
Chú Nam, vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, mỉm cười gật đầu. Nhưng trong đôi mắt ông, một nỗi lo lắng thoáng qua. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu tan vỡ vì khoảng cách, vì những lời nói không thành. Ông hiểu, hai đứa trẻ này đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. “Đúng rồi, đúng rồi. Thằng Hạo nó giỏi giang, con An nó hiền lành, xinh đẹp. Chẳng mấy chốc mà cả làng lại có thêm tin vui.”
Những lời nói vô tư của Bà Mai và Chú Nam, vốn dĩ mang ý tốt, lại như những mũi kim châm vào lòng Trần Hạo và Lê An. Trần Hạo cảm thấy nóng ran cả mặt. Anh càng muốn tránh né ánh mắt của Lê An, càng muốn nhanh chóng thoát khỏi tình huống này. Anh nghĩ, anh phải làm gì đó, phải nói gì đó để mọi người không còn trêu chọc nữa. Nhưng anh lại không biết phải nói gì. Tâm trí anh trống rỗng, chỉ còn lại sự bối rối và nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh không thể nói ra lời yêu thương, cũng không thể phủ nhận tình cảm của mình. Anh chỉ biết im lặng.
Lê An, trong lòng thì đau nhói, nhưng bên ngoài vẫn cố gắng mỉm cười. Nụ cười gượng gạo, nhợt nhạt. Cô cảm thấy như mình đang bị phơi bày ra trước mặt mọi người, bị đặt vào một tình thế khó xử. Cô ước, ước gì anh có thể nắm lấy tay cô, hoặc ít nhất là nói một lời gì đó để trấn an cô. Nhưng anh chỉ đứng đó, như một pho tượng. Cô biết, anh đang cố gắng vì tương lai, vì những kỳ vọng của mọi người. Nhưng cô cũng ước, chỉ một lần thôi, anh hãy nghĩ đến cảm xúc của cô.
“Anh… anh định mua gì à?” Lê An lại cố gắng hỏi, cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện, kéo dài thêm chút hy vọng mong manh.
Trần Hạo vội vàng cầm lấy gói bánh kẹo đã chọn, đặt lên bàn tính tiền. “À, anh… anh mua ít đồ thôi. Em… em cũng mua gì à?” Anh không nhìn cô, chỉ nhìn Chú Nam. “Chú Nam tính tiền cho cháu.”
Chú Nam hiểu ý, nhanh chóng tính tiền cho Trần Hạo. “Hạo nó lên thành phố, An nó cũng đi học xa. Rồi cái thị trấn này lại vắng đi mấy đứa trẻ. Chú già rồi, chỉ mong nhìn thấy mấy đứa thành đạt, có cuộc sống tốt đẹp.” Lời nói vô tư của chú Nam lại một lần nữa như một lời tiên tri, gieo mầm lo lắng cho Lê An. Cô cảm thấy lạnh người. “Lên thành phố… đi học xa…” Hai cụm từ đó như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim cô. Khoảng cách địa lý, khoảng cách về tâm hồn, tất cả đang dần lớn lên, nuốt chửng mối quan hệ của họ.
Trần Hạo cầm gói đồ, khẽ gật đầu chào Chú Nam và Bà Mai. Anh không dám nhìn thẳng vào Lê An. “Anh… anh về trước đây.” Giọng anh có vẻ hơi vội vàng, rồi nhanh chóng quay lưng bước ra khỏi quán, như thể muốn thoát khỏi một gánh nặng vô hình nào đó, một gánh nặng mang tên Lê An.
Lê An nhìn theo bóng anh khuất dần trên con đường làng. Nắng sáng vẫn vàng óng, gió vẫn mát, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu. Cô cảm thấy một sự cô đơn sâu thẳm, một cảm giác bị bỏ rơi. Cô biết, anh đang cố gắng vì tương lai, vì những kỳ vọng của mọi người. Nhưng cô cũng ước, chỉ một lần thôi, anh hãy nghĩ đến cảm xúc của cô. Cô ước anh có thể nói ra những điều cô muốn nghe, dù chỉ là một lời hứa, một sự cam kết mong manh. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, và nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng cô. Cô sợ rằng, cái “nếu như ngày đó” sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Cô sợ rằng, khi anh thành công, khi anh bước chân vào một thế giới mới, anh sẽ quên mất cô gái nhỏ bé từng cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ này.
***
Tối hôm đó, căn nhà nhỏ của Lê An chìm trong ánh đèn vàng dịu. Tiếng mẹ Sáu lách cách trong bếp, mùi cơm canh thơm lừng lan tỏa khắp nhà. Tiếng đài phát thanh cũ rè rè phát những bản nhạc trữ tình buồn, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc ngoài sân. Bầu không khí ấm cúng, quen thuộc, nhưng lại mang một nỗi buồn không nói thành lời.
Lê An ngồi một mình trong phòng, ánh đèn bàn hắt xuống trang giấy trắng tinh. Cô mở cuốn sổ nhật ký đã sờn cũ, cầm cây bút lên, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Hình ảnh Trần Hạo vội vã quay lưng bỏ đi trong quán Chú Nam cứ ám ảnh cô, như một vết cứa sâu vào trái tim. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối trước sự im lặng của anh.
Cô bắt đầu viết, những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng chứa chan cảm xúc: “Hôm nay, em lại gặp anh ở quán Chú Nam. Em đã hy vọng rất nhiều, Hạo ạ. Em đã hy vọng anh sẽ nói điều gì đó, dù chỉ là một câu hỏi thăm chân thành, hay một ánh mắt dịu dàng hơn. Nhưng anh lại vội vã quay đi, như thể em là một gánh nặng. Có phải em đang quá đa cảm không? Hay là anh thật sự đã không còn quan tâm đến em nữa?”
Từng câu chữ như những giọt nước mắt lăn dài trên trang giấy. Cô viết về nỗi cô đơn đang ngày càng xâm chiếm tâm hồn mình, về cảm giác bị bỏ rơi, về khoảng cách vô hình đang đẩy họ ra xa nhau. Cô nhớ lại những lời nói của Bà Mai, của Chú Nam, về việc họ là “một cặp trời sinh”, về việc anh sẽ “lên thành phố, em sẽ đi học xa”. Những lời nói ấy, giờ đây, không còn mang ý nghĩa của một lời chúc phúc, mà là một lời tiên tri nghiệt ngã, một tương lai chia cắt mà cô không muốn đối mặt.
“Em biết anh đang cố gắng vì tương lai. Em biết anh muốn thành công để có thể lo cho em. Nhưng Hạo ơi, em cần anh ở đây, ngay lúc này. Em cần một lời nói, một cử chỉ, một sự khẳng định. Em sợ lắm, sợ rằng khi anh đạt được tất cả những gì anh muốn, anh sẽ quên mất em, quên mất những kỷ niệm của chúng ta bên bờ sông cũ này. Em sợ rằng, cái ‘nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút’ sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực…”
Cô gập cuốn sổ lại, tựa đầu vào thành giường. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt gối. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực. Mùi giấy cũ từ cuốn nhật ký, mùi hoa lan từ chậu cây trước cửa sổ, mùi thức ăn mẹ nấu, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã của sự chờ đợi và thất vọng.
Cánh cửa khẽ mở. Mẹ Sáu bước vào, trên tay là một đĩa trái cây. Bà nhìn thấy con gái đang ngồi gục đầu, bờ vai run rẩy. Ánh mắt bà đầy lo lắng. Bà đã tinh ý nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của An mấy ngày nay. Con bé không còn hồn nhiên, vui vẻ như trước nữa. Thay vào đó là một vẻ trầm tư, một nỗi buồn sâu thẳm mà bà không thể lý giải.
“An à, con làm sao thế? Sao mấy hôm nay cứ thẫn thờ vậy?” Mẹ Sáu nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp, chứa chan sự quan tâm. Bà đặt đĩa trái cây xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh con gái.
Lê An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng không được. “Con… con chỉ hơi lo kết quả thi thôi mẹ.” Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy, như một sợi dây đàn sắp đứt. Cô muốn nói hết nỗi lòng mình cho mẹ nghe, muốn kể cho mẹ nghe về sự im lặng của Trần Hạo, về nỗi thất vọng của cô, về nỗi sợ hãi mất anh. Nhưng những lời đó cứ mắc nghẹn nơi cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Cô sợ mẹ sẽ lo lắng, sợ mẹ sẽ không hiểu.
Mẹ Sáu nhìn con gái, ánh mắt trìu mến. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của An. “Con bé ngốc này, có gì mà phải lo. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.” Bà ôm con gái vào lòng, cảm nhận được sự run rẩy của cô. Bà biết, nỗi lo của An không chỉ đơn thuần là chuyện thi cử. Bà đã chứng kiến con bé lớn lên cùng thằng Hạo, đã thấy ánh mắt An mỗi khi nhắc đến Hạo. Bà hiểu, con bé đang yêu. Và có lẽ, mối tình đầu đó đang gặp trắc trở.
Lê An gục đầu vào vai mẹ, nước mắt lăn dài. Cô không nói được nỗi lòng mình, chỉ biết ôm chặt lấy mẹ, như thể mẹ là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi nỗi buồn. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt chiếu vào căn phòng, soi rõ những dòng chữ nguệch ngoạc trong cuốn nhật ký, như một lời nhắc nhở về những lời nói không thành, về những cảm xúc bị kìm nén, về một “khoảng cách vô hình” đang ngày một lớn dần, chia cắt hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời. Một sự chấp nhận cam chịu lặng lẽ bắt đầu len lỏi vào tâm hồn cô, như dòng nước ngầm lạnh buốt chảy qua những phiến đá đã từng ấm nóng. Mọi thứ đang dần thay đổi, và cô, dẫu đau khổ, cũng không thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi. Cô biết, thời khắc định đoạt đã đến rất gần.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.