Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 91: Ranh Giới Đầu Tiên: Hai Con Đường
Chú Nam cứ ám ảnh cô, như một vết cứa sâu vào trái tim. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối trước sự im lặng của anh.
Cô bắt đầu viết, những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng chứa chan cảm xúc: “Hôm nay, em lại gặp anh ở quán Chú Nam. Em đã hy vọng rất nhiều, Hạo ạ. Em đã hy vọng anh sẽ nói điều gì đó, dù chỉ là một câu hỏi thăm chân thành, hay một ánh mắt dịu dàng hơn. Nhưng anh lại vội vã quay đi, như thể em là một gánh nặng. Có phải em đang quá đa cảm không? Hay là anh thật sự đã không còn quan tâm đến em nữa?”
Từng câu chữ như những giọt nước mắt lăn dài trên trang giấy. Cô viết về nỗi cô đơn đang ngày càng xâm chiếm tâm hồn mình, về cảm giác bị bỏ rơi, về khoảng cách vô hình đang đẩy họ ra xa nhau. Cô nhớ lại những lời nói của Bà Mai, của Chú Nam, về việc họ là “một cặp trời sinh”, về việc anh sẽ “lên thành phố, em sẽ đi học xa”. Những lời nói ấy, giờ đây, không còn mang ý nghĩa của một lời chúc phúc, mà là một lời tiên tri nghiệt ngã, một tương lai chia cắt mà cô không muốn đối mặt.
“Em biết anh đang cố gắng vì tương lai. Em biết anh muốn thành công để có thể lo cho em. Nhưng Hạo ơi, em cần anh ở đây, ngay lúc này. Em cần một lời nói, một cử chỉ, một sự khẳng định. Em sợ lắm, sợ rằng khi anh đạt được tất cả những gì anh muốn, anh sẽ quên mất em, quên mất những kỷ niệm của chúng ta bên bờ sông cũ này. Em sợ rằng, cái ‘nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút’ sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực…”
Cô gập cuốn sổ lại, tựa đầu vào thành giường. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt gối. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực. Mùi giấy cũ từ cuốn nhật ký, mùi hoa lan từ chậu cây trước cửa sổ, mùi thức ăn mẹ nấu, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã của sự chờ đợi và thất vọng.
Cánh cửa khẽ mở. Mẹ Sáu bước vào, trên tay là một đĩa trái cây. Bà nhìn thấy con gái đang ngồi gục đầu, bờ vai run rẩy. Ánh mắt bà đầy lo lắng. Bà đã tinh ý nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của An mấy ngày nay. Con bé không còn hồn nhiên, vui vẻ như trước nữa. Thay vào đó là một vẻ trầm tư, một nỗi buồn sâu thẳm mà bà không thể lý giải.
“An à, con làm sao thế? Sao mấy hôm nay cứ thẫn thờ vậy?” Mẹ Sáu nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp, chứa chan sự quan tâm. Bà đặt đĩa trái cây xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh con gái.
Lê An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng không được. “Con… con chỉ hơi lo kết quả thi thôi mẹ.” Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy, như một sợi dây đàn sắp đứt. Cô muốn nói hết nỗi lòng mình cho mẹ nghe, muốn kể cho mẹ nghe về sự im lặng của Trần Hạo, về nỗi thất vọng của cô, về nỗi sợ hãi mất anh. Nhưng những lời đó cứ mắc nghẹn nơi cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Cô sợ mẹ sẽ lo lắng, sợ mẹ sẽ không hiểu.
Mẹ Sáu nhìn con gái, ánh mắt trìu mến. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của An. “Con bé ngốc này, có gì mà phải lo. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.” Bà ôm con gái vào lòng, cảm nhận được sự run rẩy của cô. Bà biết, nỗi lo của An không chỉ đơn thuần là chuyện thi cử. Bà đã chứng kiến con bé lớn lên cùng thằng Hạo, đã thấy ánh mắt An mỗi khi nhắc đến Hạo. Bà hiểu, con bé đang yêu. Và có lẽ, mối tình đầu đó đang gặp trắc trở.
Lê An gục đầu vào vai mẹ, nước mắt lăn dài. Cô không nói được nỗi lòng mình, chỉ biết ôm chặt lấy mẹ, như thể mẹ là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi nỗi buồn. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt chiếu vào căn phòng, soi rõ những dòng chữ nguệch ngoạc trong cuốn nhật ký, như một lời nhắc nhở về những lời nói không thành, về những cảm xúc bị kìm nén, về một “khoảng cách vô hình” đang ngày một lớn dần, chia cắt hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời. Một sự chấp nhận cam chịu lặng lẽ bắt đầu len lỏi vào tâm hồn cô, như dòng nước ngầm lạnh buốt chảy qua những phiến đá đã từng ấm nóng. Mọi thứ đang dần thay đổi, và cô, dẫu đau khổ, cũng không thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi. Cô biết, thời khắc định đoạt đã đến rất gần.
***
Buổi chiều muộn hôm ấy, khi ánh nắng vàng cuối cùng của ngày còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của thị trấn, một tin tức bùng nổ, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của làng quê. Tiếng reo hò, tiếng cười nói vỡ òa từ căn nhà mái ngói đỏ tươi nằm cuối con ngõ nhỏ, nhà của Trần Hạo. Mùi cơm canh nóng hổi mẹ Tư mới nấu đã bị át đi bởi hương vị của niềm vui sướng và niềm tự hào.
Nguyễn Thị Tư, người phụ nữ nhỏ bé nhưng đầy nghị lực, ôm chầm lấy con trai, nước mắt lưng tròng. Bà run rẩy đưa tay vuốt mái tóc hơi rối của Hạo, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng: “Trời ơi, con tôi! Đỗ thật rồi! Đỗ trường chuyên trên thành phố thật rồi! Con trai mẹ giỏi quá, giỏi quá đi mất!” Nụ cười trên môi bà rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua đi bao nhiêu lo âu, vất vả mà bà đã gánh vác suốt bao năm qua. Từ ngày Trần Hạo còn bé tí, bà đã mơ ước con mình được học hành thành tài, thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn nơi đồng ruộng. Giờ đây, giấc mơ ấy đã trở thành hiện thực, một hiện thực chói lọi hơn cả những gì bà dám nghĩ tới. Bà hãnh diện nhìn đứa con trai duy nhất của mình, bao nhiêu công lao, bao nhiêu hy sinh dường như được đền đáp xứng đáng trong khoảnh khắc này.
Trần Văn Ba, bố Trần Hạo, vốn là người đàn ông kiệm lời, nghiêm nghị, nhưng khóe mắt ông cũng đã đỏ hoe. Ông chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi, lộ ra vẻ hài lòng sâu sắc. “Tốt. Phải cố gắng giữ vững phong độ. Lên thành phố học hành không phải chuyện đùa đâu con. Phải biết quý trọng cơ hội này.” Giọng ông vẫn trầm khàn, mang đậm chất giọng địa phương, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một biển trời tự hào. Ông đặt tay lên vai con trai, một cử chỉ đơn giản nhưng nặng trĩu yêu thương và kỳ vọng. Đối với ông, con trai đỗ đạt không chỉ là niềm vui cá nhân mà còn là niềm vinh dự của cả dòng họ, là tương lai xán lạn mà bao đời cha ông đã mơ ước. Bầu không khí trong nhà bỗng trở nên trang trọng hơn bởi những lời căn dặn tuy ngắn gọn nhưng thấm thía của người cha.
Ngoài hiên, Thanh Tùng, người bạn thân chí cốt của Trần Hạo, với vóc người cao, hơi gầy và nụ cười hiền, chạy vào, vẻ mặt hớn hở. “Chúc mừng Hạo nhé! Đỗ rồi! Đỗ trường chuyên rồi! Đúng là hổ phụ sinh hổ tử mà! Lên thành phố nhớ về chơi với tụi tớ đó!” Thanh Tùng vỗ vai Trần Hạo thật mạnh, niềm vui của cậu bạn hồn nhiên, không chút vướng bận. Cậu không nhận ra được sự phức tạp của tình hình, hay những sợi tơ lòng đang rối bời trong tâm trí Trần Hạo. Đối với Thanh Tùng, việc Hạo đỗ chuyên chỉ đơn thuần là một tin vui, một thành công đáng để ăn mừng.
Trần Hạo đứng giữa vòng vây của niềm vui và sự tự hào, cảm thấy vừa hãnh diện, vừa nặng trĩu trách nhiệm. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, gượng gạo đáp lời chúc mừng của mọi người. “Vâng... con sẽ cố gắng.” Giọng anh khẽ, pha lẫn chút bối rối. Anh biết mình đang là tâm điểm, là niềm hy vọng của cả gia đình, của cả xóm làng. Nhưng giữa những lời chúc tụng vang dội ấy, ánh mắt anh lại lơ đãng nhìn ra khoảng sân vắng, nơi có hàng rào hoa giấy đang khoe sắc thắm. Trong tâm trí anh, hình bóng Lê An chợt hiện lên rõ ràng, như một vết chạm nhẹ vào trái tim đang loạn nhịp. Anh đã đỗ rồi, điều mà anh và An từng nói sẽ cùng nhau cố gắng. Nhưng giờ đây, khi cánh cửa của một tương lai mới đã mở ra, anh lại thấy một khoảng trống mênh mông, một câu hỏi lớn không lời đáp. Anh sẽ đi, còn cô ấy thì sao? Liệu cô ấy có vui mừng cho anh, hay sẽ cảm thấy điều gì khác? Sự rụt rè cố hữu, cái tính không dám bày tỏ cảm xúc của anh lại trỗi dậy, ngăn anh không thể nói ra bất kỳ điều gì liên quan đến cô lúc này. Anh chỉ biết im lặng, để mặc cho những suy nghĩ hỗn độn ấy vẩn vơ trong đầu, như những đám mây chiều trôi dạt vô định.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rọi ánh sáng cam vàng lên những mái nhà cũ kỹ của thị trấn. Trong căn nhà nhỏ của Lê An, không khí không hề tưng bừng như bên nhà Trần Hạo. Tiếng gà gáy chiều thưa thớt, tiếng vọng từ xa của những tiếng nói chuyện vui vẻ từ nhà Hạo dường như chỉ làm tăng thêm sự trầm lắng, u buồn nơi đây. Chiếc quạt trần cũ kỹ quay đều, đều đặn như nhịp thở mệt mỏi của Lê An. Mùi hoa lài từ vườn nhà, mùi cơm mới nấu thoang thoảng, nhưng phảng phất đâu đó một mùi ẩm mốc của nỗi buồn, của sự chờ đợi đã kéo dài đến mỏi mòn.
Lê An ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe nhìn ra con đường nhỏ, hy vọng một bóng dáng quen thuộc sẽ xuất hiện. Cô đã nghe tin Trần Hạo đỗ qua lời kể của Bà Mai, người hàng xóm tóc bạc vấn cao, với nụ cười hiền hậu nhưng đầy vẻ tò mò. “Con An ơi, Hạo nó đỗ trường chuyên trên thành phố rồi đấy! Giỏi quá là giỏi! Đúng là ‘cặp trời sinh’ mà, đứa nào đứa nấy đều giỏi giang hết!” Bà Mai vừa nói, vừa liếc nhìn Lê An với ánh mắt đầy ẩn ý, như thể đang muốn dò hỏi phản ứng của cô. Câu nói của Bà Mai, lẽ ra phải là một lời chúc mừng hân hoan, nhưng trong tai Lê An, nó lại vang lên như một tiếng chuông báo hiệu cho sự chia ly sắp đến. Nỗi vui mừng ban đầu cho Trần Hạo nhanh chóng nhường chỗ cho cảm giác trống rỗng và nỗi sợ hãi về sự chia xa. Một cảm giác bị bỏ lại phía sau, một nỗi cô đơn quặn thắt len lỏi vào tâm hồn cô gái nhỏ.
“Vâng... con biết rồi ạ.” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt, như hơi thở sắp tắt. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt Bà Mai, sợ rằng những cảm xúc thật sự sẽ bộc lộ qua ánh mắt ngấn nước của mình. Cô cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô đã luôn chờ đợi, chờ đợi một lời nói, một sự khẳng định từ anh. Nhưng anh đã không nói gì cả, thậm chí cả khi cô cố gắng gợi mở ở quán Chú Nam hôm trước. Giờ đây, kết quả đã có, anh đã đạt được ước mơ của mình, nhưng ước mơ của cô thì sao? Ước mơ về một tương lai có anh, có cô, cùng nhau vun đắp. Liệu nó có còn tồn tại?
Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, với giọng nói nhẹ nhàng, nhưng luôn rõ ràng và thực tế, bước đến bên con gái. Bà tinh ý nh��n ra vẻ trầm tư, u buồn của An. “Con bé làm sao vậy? Con mừng cho Hạo chứ? Thằng bé nó giỏi giang, đỗ đạt như vậy, con phải vui mới đúng chứ.” Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc An, cảm nhận được sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay. Bà biết, niềm vui của con gái mình không còn vẹn nguyên như trước nữa.
Lê An quay lại, ôm chặt lấy mẹ, nước mắt lăn dài trên má. “Mẹ ơi... con sợ quá...” Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy. Cô không thể che giấu được cảm xúc của mình thêm nữa. Nỗi sợ hãi về tương lai không có Trần Hạo, nỗi sợ hãi về một con đường mà cô sẽ phải đi một mình, nỗi sợ hãi về một lời nói không thành đã khiến cô đau đớn đến tột cùng. Cô gục đầu vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, như tìm kiếm một bến đỗ an yên giữa cơn bão lòng. Mẹ Sáu ôm chặt con gái vào lòng, ánh mắt bà đầy lo lắng. Bà hiểu, nỗi sợ hãi của An không phải là sự ghen tị hay đố kỵ, mà là nỗi sợ hãi của một tình yêu đầu đời đang đứng trước ngưỡng cửa chia ly. Bà biết, con bé đã yêu thằng Hạo sâu đậm từ lâu. Và giờ đây, cái viễn cảnh anh lên thành phố, rời xa thị trấn này, đã trở thành một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim non nớt của cô. Bà Phan Thị Sáu chỉ biết thở dài, lặng lẽ vỗ về tấm lưng gầy của con gái, không biết nói gì để an ủi. Bởi vì có những nỗi đau, những nỗi sợ hãi, mà không một lời nói nào có thể xoa dịu được.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Ánh đèn dầu từ các căn nhà xung quanh bắt đầu le lói, nhưng không đủ để xua đi bóng tối đang bao trùm lên tâm hồn Lê An. Cô vẫn ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo bà, như thể chỉ có hơi ấm của mẹ mới có thể giữ cô lại, không để cô chìm sâu vào vực thẳm của nỗi buồn và sự lo lắng.
***
Đêm đó, sau bữa cơm tối diễn ra trong bầu không khí ngập tràn niềm vui ở nhà Trần Hạo, anh lại tìm đến bờ sông, nơi quen thuộc của hai đứa, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ, bao lời hứa thầm kín. Gió heo may đầu thu se lạnh, thổi xào xạc qua hàng tre, mang theo mùi nước sông, mùi đất ẩm và mùi cỏ cây xanh tươi. Ánh trăng đầu tháng mờ ảo, treo lơ lửng trên bầu trời đêm thanh vắng, soi bóng xuống dòng sông chảy xiết, tạo nên một khung cảnh yên bình nhưng lại chất chứa sự chia ly, lãng mạn nhưng bi tráng.
Từ xa, anh đã thấy bóng dáng quen thuộc của Lê An. Cô bé ngồi co ro trên phiến đá cũ, đôi mắt nhìn về phía dòng nước đen ngòm, như đang tìm kiếm điều gì đó trong vô định. Trái tim Trần Hạo bỗng thắt lại. Anh biết cô đang buồn. Anh biết cô đang thất vọng. Nhưng anh lại không biết phải làm gì, phải nói gì. Sự rụt rè cố hữu, cái tính e dè không dám bày tỏ cảm xúc của anh lại một lần nữa trỗi dậy, như một bức tường vô hình ngăn cách anh với cô.
Trần Hạo bước đến, đứng cách Lê An một khoảng. Một khoảng cách nhỏ về thể chất, nhưng lại lớn đến vô cùng về tâm hồn. Anh không dám ngồi xuống cạnh cô, không dám chạm vào cô, sợ rằng mình sẽ làm cô thêm đau khổ. Anh chỉ đứng đó, nhìn bóng lưng gầy gò của Lê An, cảm nhận sự im lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim chiều hót thưa thớt, và tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre dường như cũng đang than khóc cho số phận của họ.
Cuối cùng, Trần Hạo cũng lên tiếng, giọng anh trầm khàn, mang theo chút run rẩy mà anh không thể kiểm soát. “An... anh đỗ rồi.” Anh nói, câu nói ngắn gọn, súc tích, như thể anh đang thông báo một tin tức bình thường, chứ không phải một sự kiện có thể thay đổi cả một đời người. Anh không dám nhìn vào mắt Lê An, sợ rằng mình sẽ thấy sự tổn thương, sự thất vọng trong ánh mắt ấy.
Lê An khẽ giật mình, rồi từ từ quay đầu lại. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không có nước mắt. Cô đã khóc quá nhiều rồi. Giọng cô cũng khẽ, run rẩy không kém. “Em biết. Chúc mừng anh.” Nụ cười gượng gạo trên môi cô còn đau xót hơn cả nước mắt. Cô đã mong chờ một lời nói khác, một câu hỏi thăm, một sự quan tâm, dù chỉ là nhỏ nhoi. Nhưng anh lại chỉ thông báo về thành công của mình, như thể cô chỉ là một người ngoài cuộc.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Anh... anh sẽ lên thành phố học... ở trường chuyên.” Anh nói, từng chữ như một lời tuyên án, không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả hai. Anh biết, khi anh thốt ra những lời này, một cánh cửa sẽ đóng lại, và một khoảng cách vô hình khác sẽ được tạo nên, lớn hơn bất kỳ khoảng cách nào trước đây. Anh nhìn về phía dòng sông, nơi ánh trăng mờ ảo đang lung linh trên mặt nước. Anh nhớ lại những lời hứa ngày xưa, những giấc mơ được dệt nên bên bờ sông cũ này. Nhưng giờ đây, tất cả dường như chỉ còn là hoài niệm.
Lê An im lặng một lúc lâu. Một khoảng im lặng nặng nề, kéo dài như vô tận. Cô không dám hỏi gì thêm, không dám hỏi "Thế còn em thì sao?", "Thế còn chúng ta thì sao?". Bởi vì cô biết, nếu cô hỏi, anh cũng sẽ không có câu trả lời. Hoặc tệ hơn, anh sẽ đưa ra một câu trả lời mà cô không muốn nghe. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, đau đớn đến mức không thể thở nổi. Cô chỉ khẽ gật đầu, chấp nhận.
Trần Hạo thấy sự im lặng của cô, thấy cái gật đầu của cô, nhưng anh không hiểu được nỗi đau đằng sau đó. Anh chỉ nghĩ rằng cô đã chấp nhận sự thật, đã hiểu cho quyết định của anh. Anh lại hỏi, một câu hỏi bâng quơ, như đã biết câu trả lời. “Em... em ở lại thị trấn à?”
Lê An gật đầu, rồi quay mặt đi. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống bờ cát, hòa vào dòng nước sông chảy xiết, không ai hay biết. “Vâng. Em ở lại.” Cô không nói thêm một lời nào. Bởi vì cô biết, dù cô có nói gì đi chăng nữa, thì sự thật cũng không thay đổi. Anh sẽ đi, còn cô sẽ ở lại. Hai con đường, hai số phận, bắt đầu từ giây phút này, sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau. Lời nói không thành, và khoảng cách vô hình, giờ đây đã trở thành hiện thực đau đớn. Cô cảm nhận được một sự chấp nhận cam chịu len lỏi trong tâm hồn mình. Cô sẽ ở lại, và anh sẽ đi. Đó là sự thật.
Trần Hạo đứng đó, nhìn bóng lưng cô đơn của Lê An. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn hứa hẹn, muốn níu giữ. Nhưng mọi lời nói đều mắc nghẹn nơi cổ họng. Anh khẽ nắm chặt tay, rồi lại buông ra. Sự rụt rè, sự hèn nhát của anh đã khiến anh bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để níu giữ cô. Anh chỉ biết đứng đó, nhìn cô gái mà anh yêu, dần dần rời xa anh, không một lời từ biệt. Ánh trăng mờ ảo đêm đó, dường như cũng đang chứng kiến cho khoảnh khắc chia ly đầu tiên của họ.
***
Đêm khuya, gió vẫn thổi xào xạc qua mái nhà, mang theo tiếng côn trùng rả rích. Lê An ngồi trong phòng mình, dưới ánh đèn dầu leo lét, nhìn vào cuốn sổ nhật ký đã ố vàng. Mùi hương lài dịu nhẹ từ chậu cây trước cửa sổ, mùi sách cũ từ bàn học, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm thân thương, những ước mơ tuổi thơ đã từng được dệt nên cùng Trần Hạo.
Cô nhớ lại những lời anh nói bên bờ sông, những câu chữ ngắn gọn, lạnh nhạt. "Anh đỗ rồi." "Anh sẽ lên thành phố học." "Em ở lại thị trấn à?" Không một lời hứa, không một lời thổ lộ. Anh đã không cho cô một lý do đủ lớn để đi theo anh. Anh đã không cho cô một sự khẳng định nào về tương lai của họ. Vậy thì cô phải làm sao đây?
Lê An mở cuốn sổ, cầm cây bút chì đã cùn. Từng câu chữ trong cuốn nhật ký, từng nỗi niềm cô đã trút vào đó, giờ đây như những lời tiên tri đau đớn. Cô đã từng viết về nỗi sợ hãi khi anh đạt được tất cả những gì anh muốn, anh sẽ quên mất cô. Cô đã từng sợ rằng cái “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút” sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Và giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đang dần trở thành hiện thực.
Cô khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng gió đêm, mang theo sự tĩnh lặng, u buồn và chất chứa sự dằn vặt. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều. Cô không thể cứ mãi chạy theo một hình bóng không rõ ràng, một tình cảm không được xác định. Thị trấn này là nhà của cô, nơi cô được yêu thương, được bao bọc. Cô không thể từ bỏ tất cả để đi theo một người mà ngay cả lời hứa cũng không dám nói ra.
Ngón tay cô run rẩy, nhẹ nhàng lướt trên trang giấy, viết những dòng cuối cùng của chương này: "Anh ấy đã không nói gì cả... Không một lời hứa... Vậy thì em phải làm sao đây, Hạo?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, không lời đáp. "Em không thể cứ mãi chạy theo một hình bóng không rõ ràng. Thị trấn này là nhà của em. Em sẽ ở lại."
Đó là một quyết định nặng nề, nhưng cô cảm thấy đó là lựa chọn tốt nhất cho mình, khi anh đã không cho cô một lý do đủ lớn để đi theo. Cô nhẹ nhàng đặt bút xuống, nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo vẫn đang chiếu rọi. Cô viết thêm một câu, như một lời kết cho một giai đoạn, và mở ra một giai đoạn mới đầy những điều không chắc chắn: "Hai con đường. Hai số phận. Có lẽ, đây là ranh giới đầu tiên của chúng ta." Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi những dòng chữ cuối cùng, như một lời nhắc nhở về một khởi đầu mới, nhưng cũng là một kết thúc cho một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như vĩnh cửu. Sự rụt rè của Trần Hạo, sự chờ đợi của Lê An, tất cả đã dẫn đến khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà khoảng cách vô hình chính thức trở thành một ranh giới hữu hình, chia cắt hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.