Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 92: Nụ Cười Che Giấu Một Dòng Sông
Đêm đã về khuya, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên vệt sáng mờ ảo trên cuốn sổ nhật ký ố vàng. Mùi hương lài dịu nhẹ từ chậu cây trước cửa sổ, mùi sách cũ từ bàn học, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm thân thương, những ước mơ tuổi thơ đã từng được dệt nên cùng Trần Hạo. Cô nhớ lại những lời anh nói bên bờ sông, những câu chữ ngắn gọn, lạnh nhạt: "Anh đỗ rồi." "Anh sẽ lên thành phố học." "Em ở lại thị trấn à?" Không một lời hứa, không một lời thổ lộ. Anh đã không cho cô một lý do đủ lớn để đi theo anh. Anh đã không cho cô một sự khẳng định nào về tương lai của họ. Vậy thì cô phải làm sao đây?
Lê An mở cuốn sổ, cầm cây bút chì đã cùn. Từng câu chữ trong cuốn nhật ký, từng nỗi niềm cô đã trút vào đó, giờ đây như những lời tiên tri đau đớn. Cô đã từng viết về nỗi sợ hãi khi anh đạt được tất cả những gì anh muốn, anh sẽ quên mất cô. Cô đã từng sợ rằng cái “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút” sẽ mãi mãi chỉ là một điều ước, một sự tiếc nuối không bao giờ thành hiện thực. Và giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đang dần trở thành hiện thực. Cô khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng gió đêm, mang theo sự tĩnh lặng, u buồn và chất chứa sự dằn vặt. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều. Cô không thể cứ mãi chạy theo một hình bóng không rõ ràng, một tình cảm không được xác định. Thị trấn này là nhà của cô, nơi cô được yêu thương, được bao bọc. Cô không thể từ bỏ tất cả để đi theo một người mà ngay cả lời hứa cũng không dám nói ra.
Ngón tay cô run rẩy, nhẹ nhàng lướt trên trang giấy, viết những dòng cuối cùng của chương này: "Anh ấy đã không nói gì cả... Không một lời hứa... Vậy thì em phải làm sao đây, Hạo?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, không lời đáp. "Em không thể cứ mãi chạy theo một hình bóng không rõ ràng. Thị trấn này là nhà của em. Em sẽ ở lại." Đó là một quyết định nặng nề, nhưng cô cảm thấy đó là lựa chọn tốt nhất cho mình, khi anh đã không cho cô một lý do đủ lớn để đi theo. Cô nhẹ nhàng đặt bút xuống, nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo vẫn đang chiếu rọi. Cô viết thêm một câu, như một lời kết cho một giai đoạn, và mở ra một giai đoạn mới đầy những điều không chắc chắn: "Hai con đường. Hai số phận. Có lẽ, đây là ranh giới đầu tiên của chúng ta." Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi những dòng chữ cuối cùng, như một lời nhắc nhở về một khởi đầu mới, nhưng cũng là một kết thúc cho một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như vĩnh cửu. Sự rụt rè của Trần Hạo, sự chờ đợi của Lê An, tất cả đã dẫn đến khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà khoảng cách vô hình chính thức trở thành một ranh giới hữu hình, chia cắt hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu thu trong vắt như mật rót tràn qua khung cửa sổ, nhuộm vàng căn nhà nhỏ của Trần Hạo. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng đồ đạc va chạm lạch cạch xen lẫn mùi thức ăn còn vương lại từ bữa cơm mừng tối qua tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa rộn rã niềm vui. Bà Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào không giấu giếm, đang cẩn thận gấp từng chiếc áo mới, xếp ngay ngắn vào chiếc ba lô vải đã bạc màu. Trần Hạo ngồi bên cạnh, đôi tay thoăn thoắt gập những cuốn sách giáo khoa đã cũ mèm nhưng được bọc cẩn thận. Gương mặt anh sáng bừng lên vẻ hân hoan, pha lẫn chút bồn chồn của một người sắp bước vào một thế giới hoàn toàn mới. Anh là niềm tự hào của cả gia đình, của cả xóm làng.
“Con trai mẹ giỏi quá!” Bà Tư vừa nói, vừa xoa đầu con, giọng bà tràn đầy yêu thương và hãnh diện. “Lên thành phố phải cố gắng học hành, đừng để bố mẹ ở nhà lo lắng. Ăn uống cho đầy đủ, đừng có ham học mà quên ăn, gầy tong teo ra thì khổ. Mẹ đã chuẩn bị sẵn thuốc bổ, cả mấy lọ dầu gió con hay dùng nữa đấy. Đồ đạc đủ chưa con? Có thiếu gì không?”
Trần Hạo cười hiền, nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt vốn nghiêm nghị của anh. “Dạ đủ rồi mẹ. Con lớn rồi, mẹ đừng lo quá.” Dù nói vậy, ánh mắt anh vẫn thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng lấp lánh trên dòng sông hiền hòa. Trong niềm vui sướng và phấn khởi tột độ này, một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi trong tâm trí anh, như một sợi chỉ mỏng manh dệt xuyên qua tấm thảm cảm xúc rực rỡ. Đó là hình ảnh Lê An, cô gái nhỏ bé với đôi mắt u buồn anh đã thấy tối qua bên bờ sông. Anh tự hỏi, liệu cô có buồn không? Cô đã nói sẽ ở lại thị trấn. Vậy là anh sẽ đi một mình.
Cha Trần Văn Ba, người đàn ông với vóc dáng rắn rỏi và khuôn mặt khắc khổ, đang ngồi bên bàn trà, nhâm nhi chén nước chè xanh nóng hổi. Dù không biểu lộ cảm xúc nhiều như vợ, nhưng mỗi cử chỉ của ông đều toát lên niềm tự hào sâu sắc. Ông đặt chén trà xuống, tiếng cộc khô khốc vang lên giữa không gian rộn rã. “Mày là niềm tự hào của cả dòng họ. Lên đó phải sống cho ra sống, học cho ra học! Đừng có để ba mẹ thất vọng. Người ta nói ‘học tài thi phận’, nhưng mày thì cả tài cả phận đều có, phải biết mà giữ lấy.” Giọng ông Ba trầm và dứt khoát, mang theo cái uy của một người cha đã đặt trọn niềm tin và hy vọng vào con. Ánh mắt ông nhìn Trần Hạo vừa nghiêm nghị, vừa ẩn chứa một tình yêu thương vô bờ bến. Ông tin rằng con trai mình sẽ làm nên chuyện lớn, sẽ thoát khỏi cái nghèo, cái khó của thị trấn nhỏ này.
Cùng lúc đó, Thanh Tùng, cậu bạn thân chí cốt của Trần Hạo, với vóc người cao hơi gầy và nụ cười hiền lành, bước vào. Trên tay cậu là một túi quà nhỏ, đựng vài ba thứ bánh kẹo mà Trần Hạo thích. “Hạo ơi! Xong chưa? Đồ đạc thế nào rồi?” Thanh Tùng hào hứng nói, đôi mắt sáng bừng. “Lên thành phố có gì hay ho nhớ kể cho tớ nghe nha! Chắc là nhiều thứ lạ lắm nhỉ? Nghe nói trên đó có mấy tiệm sách lớn lắm, tha hồ mà đọc.” Thanh Tùng vừa nói, vừa giúp Trần Hạo buộc chặt miệng ba lô, bàn tay cậu thoăn thoắt nhưng ánh mắt lại thoáng chút buồn. Cậu vui cho bạn, nhưng cũng có chút hụt hẫng khi nghĩ đến việc sắp phải xa người bạn đã cùng mình lớn lên, cùng nhau đi học, cùng nhau trèo cây bắt ve sầu.
“Sẽ có nhiều thứ hay ho để kể lắm.” Trần Hạo đáp, giọng anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác phức tạp. Anh nhìn Thanh Tùng, nhìn cha mẹ, nhìn căn nhà quen thuộc đã gắn bó từ thuở nhỏ. Mọi thứ đều đang thay đổi, và anh là người đầu tiên phải rời đi. Niềm vui về tương lai rộng mở, sự phấn khích khi được học tập ở một môi trường mới, tất cả đều hiện hữu. Nhưng đan xen vào đó là một nỗi lo lắng khôn nguôi về Lê An, về những lời anh đã không nói, về khoảng cách sắp sửa được tạo ra. "An... liệu em có buồn không?" Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, không có lời đáp. Anh biết cô đã gật đầu chấp nhận, nhưng cái gật đầu ấy nặng nề đến lạ. Anh muốn nói điều gì đó trấn an cô, muốn hứa hẹn một điều gì đó chắc chắn hơn, nhưng những lời đó cứ mắc nghẹn ở cổ họng. Anh đã quen với việc giữ kín cảm xúc, quen với việc nghĩ rằng hành động quan trọng hơn lời nói. Nhưng giờ đây, khi sắp phải xa nhau, anh mới nhận ra, đôi khi, một lời nói thôi cũng đủ để níu giữ cả một đời.
Bà Tư nhìn thấy ánh mắt con trai thoáng xa xăm, bà khẽ thở dài. Bà biết con trai mình có nỗi niềm riêng, và bà cũng hiểu, một phần nỗi niềm ấy là dành cho cô bé Lê An. Bà đã chứng kiến hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, bà cũng từng thầm mong chúng sẽ thành đôi. Nhưng cuộc đời đâu ai biết trước được điều gì. Giờ đây, điều quan trọng nhất là tương lai của Trần Hạo. “Thôi, con nghỉ tay một chút đi Hạo. Để mẹ làm nốt cho. Lát nữa còn sang chào hỏi ông bà ngoại, rồi còn chuẩn bị bữa trưa nữa.” Bà Tư nói, cố gắng xua đi không khí trầm lắng vừa chợt ùa đến. Trần Hạo gật đầu, đứng dậy. Anh bước ra hiên nhà, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Anh nhìn về phía xa, nơi những mái nhà nhỏ bé của thị trấn ẩn hiện sau rặng tre xanh. Anh biết, ở đó có một trái tim đang thổn thức vì anh, một cô gái đang cố gắng che giấu nỗi buồn sâu thẳm. Và anh, dù muốn hay không, cũng đã vô tình tạo nên nỗi buồn ấy.
***
Cùng lúc đó, trong căn nhà nhỏ của Lê An, một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm. Tiếng sinh hoạt bình thường của gia đình vẫn vang lên, tiếng cha Lê Văn Năm lụi cụi sửa chữa cái bàn cũ, tiếng mẹ Phan Thị Sáu thái rau chuẩn bị bữa sáng, nhưng đối với An, mọi thứ như bị bóp nghẹt, bị nhấn chìm trong một khoảng lặng vô hình. Mùi cơm nấu thơm lừng, mùi hoa lài dịu dàng từ góc vườn cũng không thể xoa dịu được trái tim đang quặn thắt của cô. Đêm qua, cô đã khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt lăn dài trên gối, làm ướt đẫm cả trang nhật ký cuối cùng. Đôi mắt cô sưng húp, gương mặt xanh xao. Nhưng sáng nay, cô cố gắng tỏ ra bình thường, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo khi đối diện với chính mình trong gương.
Cô ngồi trong phòng, chiếc cuốn sổ nhật ký cũ kỹ vẫn nằm ngay ngắn trên bàn học, như một nhân chứng thầm lặng cho những nỗi niềm sâu kín nhất. Ngón tay cô khẽ vuốt ve bìa sổ, cảm nhận từng vết mờ, từng góc sờn cũ kỹ. Mỗi vết xước trên cuốn sổ ấy dường như đều cất giấu một kỷ niệm, một ước mơ đã được dệt nên cùng Trần Hạo. Giờ đây, những kỷ niệm ấy bỗng trở nên thật xa vời, thật mong manh. Cô biết mình phải đến chúc mừng Trần Hạo. Đó là điều cô phải làm, dù lòng cô đau như cắt. Cô không thể để anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không thể để anh thấy cô đang gục ngã trước quyết định của anh. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải mỉm cười.
Mẹ Phan Thị Sáu, người phụ nữ tần tảo với đôi mắt tinh tường, bước vào phòng, thấy con gái ngồi thẫn thờ trước bàn. Bà khẽ thở dài, bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai An. “Con bé An bữa nay sao cứ thẫn thờ vậy con? Có chuyện gì cứ nói với mẹ. Đừng có giữ trong lòng mà buồn khổ.” Giọng bà Sáu nhẹ nhàng, chứa chan sự quan tâm. Bà đã nhìn thấy con gái mình lớn lên, và bà hiểu, hơn ai hết, nỗi lòng của một cô gái mới lớn. Bà biết An buồn, biết con bé đang cố gắng che giấu điều gì đó.
Lê An giật mình, vội vàng quay lại, cố nở một nụ cười thật tươi, nhưng nụ cười ấy lại gượng gạo đến tội nghiệp. “Dạ con không sao mẹ. Con chỉ đang nghĩ xem nên mua quà gì chúc mừng anh Hạo thôi. Anh ấy đỗ trường chuyên mà.” Cô nói, giọng hơi run, cố gắng giữ cho giọng điệu thật tự nhiên. Cô không muốn mẹ lo lắng, không muốn ai nhìn thấy những vết thương đang rỉ máu trong trái tim mình.
“Quà gì cũng được, miễn là tấm lòng con. Con bé này, cứ lo xa quá.” Mẹ Sáu khẽ véo má con gái, rồi lại thở dài. Bà nhìn ra phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn rải vàng trên những tán cây xanh mướt. “Thằng Hạo nó giỏi thật. Lên thành phố rồi, không biết có nhớ đến thị trấn mình không.” Lời của mẹ Sáu như một nhát dao khứa vào trái tim Lê An. Cô biết mẹ chỉ nói bâng quơ, nhưng câu nói ấy lại chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của cô. Anh sẽ đi, anh sẽ có một cuộc sống mới, những người bạn mới, những hoài bão mới. Liệu anh có còn nhớ đến cô, nhớ đến thị trấn nhỏ bé này không?
Cha Lê Văn Năm, người đàn ông hiền lành, vui vẻ, thường pha chút hài hước, cũng bước vào cửa phòng. Ông nhìn con gái với ánh mắt đầy lo lắng. “Đúng đó con. Thằng Hạo nó là đứa có chí, nhưng cũng là đứa hiền lành. Lên trên đó, người ta bon chen đủ điều. Hy vọng nó không quên cái gốc gác của mình.” Cha Năm nói, giọng ông trầm ấm. Dù bề ngoài ông luôn tỏ ra lạc quan, nhưng trong thâm tâm, ông cũng có những nỗi lo riêng cho tương lai của Lê An và Trần Hạo. Ông đã nhìn thấy ánh mắt của hai đứa trẻ dành cho nhau, và ông hiểu rằng, sự chia ly này sẽ là một thử thách lớn.
Lê An chỉ biết gật đầu, không nói thêm lời nào. Cô đứng dậy, bước đến trước gương, cố gắng che đi quầng thâm dưới mắt, cố gắng làm cho nụ cười của mình trông tự nhiên hơn. Cô biết, hôm nay cô phải thật mạnh mẽ. Cô phải cho anh thấy cô ổn, cô mừng cho anh. Cô không thể trở thành gánh nặng, không thể trở thành lý do khiến anh phải bận tâm. Cô lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu, rồi bước ra khỏi nhà. Bước chân cô vững vàng, nhưng trong lòng cô là một dòng sông đang chảy xiết những nỗi buồn không tên. Cô ôm chặt cuốn sổ nhật ký vào lòng, như thể nó là vật duy nhất có thể giữ lại một chút hơi ấm, một chút hy vọng mong manh. Cuốn sổ, nơi cô đã trút cạn tâm sự, giờ đây lại là vật giúp cô che giấu đi những nỗi đau không thể nói thành lời. Cô bước đi, vẻ mặt kiên quyết, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự cam chịu sâu sắc. Cô sẽ ở lại, và anh sẽ đi. Ranh giới ấy, giờ đây, không chỉ là một dòng chữ trong nhật ký, mà là một thực tại đau đớn cô phải đối mặt.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, tô điểm cho dòng sông hiền hòa những vệt nắng cuối ngày lung linh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre xanh mướt, cùng tiếng chim hót líu lo tạo nên một bản hòa tấu yên bình, lãng mạn nhưng cũng mang nét hoài niệm và buồn man mác. Trần Hạo, với chiếc ba lô đã được xếp gọn gàng đặt cạnh chân, đang tản bộ một mình bên bờ sông, nơi quen thuộc của hai người, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời đang dần ngả màu tím.
Từ sau khi có kết quả, anh và Lê An vẫn chưa có một cuộc trò chuyện thẳng thắn nào. Anh lo lắng cho cô, lo lắng không biết cô sẽ nghĩ gì, sẽ cảm thấy thế nào. Nhưng anh lại không biết phải nói gì, phải bắt đầu từ đâu. Sự rụt rè cố hữu, cái thói quen giữ kín mọi cảm xúc đã ăn sâu vào tâm trí anh, khiến anh không thể mở lời. Anh tin rằng việc anh lên thành phố học hành thành đạt sẽ mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, nhưng anh lại không thể truyền tải điều đó một cách rõ ràng cho Lê An. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Cô sẽ hiểu cho những hy sinh của anh. Nhưng liệu có phải anh đã sai?
Bất chợt, anh thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng cách đó không xa, nhìn xa xăm về phía dòng sông. Mái tóc dài ngang vai khẽ bay trong gió, tấm lưng nhỏ bé cô đơn đến lạ. Lê An. Trái tim Trần Hạo khẽ thắt lại. Anh muốn chạy đến, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói hàng vạn lời xin lỗi, lời hứa hẹn. Nhưng đôi chân anh như đóng băng tại chỗ. Anh chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ nhìn cô. Lê An dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, cô từ từ quay lại. Đôi mắt cô hơi sưng, nhưng một nụ cười rạng rỡ, dù gượng gạo, vẫn cố gắng nở trên môi.
“Anh Hạo!” Lê An gọi, giọng cô cố gắng thật vui vẻ, nhưng anh vẫn cảm nhận được chút nghẹn ngào ẩn chứa bên trong. Cô bước đến gần anh, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, nhưng anh lại tránh né, nhìn xuống những viên sỏi dưới chân. “Em tìm anh mãi. Chúc mừng anh đã đỗ trường chuyên! Em biết anh sẽ làm được mà.” Cô nói, từng lời như được nặn ra từ sâu thẳm trái tim. Cô đã tập nói câu này hàng chục lần trước gương, cố gắng để nó nghe thật tự nhiên, thật chân thành.
Trần Hạo ngập ngừng, giọng anh trầm khẽ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh này. “An… anh… cảm ơn em.” Anh ngừng lại, nuốt khan. Anh muốn hỏi cô, muốn biết cô đang nghĩ gì, muốn biết cô có buồn không. Nhưng rồi, câu hỏi đó lại không thể thốt ra thành lời. Thay vào đó, anh lại hỏi một câu vô nghĩa: “Em… có buồn không?” Anh biết câu hỏi đó thật ngốc nghếch, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể nói vào lúc này.
Lê An lắc đầu, mái tóc cô khẽ bay theo làn gió. “Không mà.” Cô nói, nhưng giọng cô lại nghẹn lại, phải hít một hơi thật sâu mới có thể nói tiếp. “Em mừng cho anh lắm. Anh phải cố gắng học thật giỏi nhé. Đừng quên em… và thị trấn này.” Nụ cười của cô vẫn gượng gạo, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một tia hy vọng mong manh, một lời cầu xin thầm lặng. Đừng quên em. Đừng quên những kỷ niệm của chúng ta. Đừng quên nơi này, nơi đã dệt nên tuổi thơ của chúng ta.
Trần Hạo lại gật đầu, ánh mắt vẫn né tránh. Anh nhìn về phía dòng sông đang chảy lững lờ. “Anh sẽ không quên đâu. Anh sẽ viết thư cho em, gọi điện cho em…” Anh nói, những lời hứa hẹn bỗng trở nên thật yếu ớt, thật xa vời. Ngay cả khi thốt ra những lời đó, anh cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn mong chờ của Lê An. Anh sợ, sợ rằng anh sẽ không thể giữ lời, sợ rằng khoảng cách địa lý và thời gian sẽ dần bào mòn đi những lời hứa này. Chiếc điện thoại di động, thứ xa xỉ mà anh sẽ sở hữu khi lên thành phố, liệu có đủ để giữ liên lạc, để giữ cho tình cảm của họ không phai nhạt? Anh không chắc.
Lê An chỉ im lặng lắng nghe. Trong thâm tâm, cô khẽ thở dài. “Anh ấy vẫn không nói… một lời nào.” Không một lời thổ lộ, không một lời cam kết về tương lai, không một lời động viên nào đủ mạnh mẽ để cô có thể bám víu. Chỉ là những lời hứa hão huyền về thư từ, điện thoại. Cô biết, những lời hứa đó có thể sẽ thưa dần, rồi mất hẳn. Cô cảm nhận được một sự chấp nhận cam chịu len lỏi trong tâm hồn mình. Cô đã chờ đợi quá lâu, hy vọng quá nhiều, nhưng cuối cùng, anh vẫn là anh, rụt rè và thiếu quyết đoán.
Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một vệt đỏ cam cuối cùng trên nền trời. Lê An khẽ quay lưng đi, vai cô khẽ run lên, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hòa vào cát bụi, không ai hay biết. Cô không nói lời từ biệt. Bởi vì cô biết, dù có nói gì đi chăng nữa, thì sự thật cũng không thay đổi. Anh sẽ đi, còn cô sẽ ở lại. Hai con đường, hai số phận, bắt đầu từ giây phút này, sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau. Lời nói không thành, và khoảng cách vô hình, giờ đây đã trở thành hiện thực đau đớn. Cô bước đi, bóng dáng nhỏ bé dần khuất sau những rặng tre.
Trần Hạo đứng đó, một mình bên bờ sông. Anh nhìn theo bóng lưng của Lê An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất. Nụ cười gượng gạo của anh dần tắt ngấm. Anh vò chặt tay, rồi lại buông ra. Anh biết, anh vừa bỏ lỡ một cơ hội cuối cùng. Anh đã không thể nói ra những lời thật lòng, không thể níu giữ cô. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành một ranh giới hữu hình, chia cắt hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời. Anh cảm thấy một nỗi tiếc nuối vô hạn dâng lên trong lòng, trộn lẫn với nỗi lo lắng và một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, như một nhân chứng thầm lặng cho khoảnh khắc chia ly đầu tiên của họ, cho những lời không nói, cho một tình yêu vừa chớm nở đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên. Anh ngước nhìn bầu trời đêm đang dần buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh, nhưng trong lòng anh, chỉ có một khoảng không vô định, một sự trống rỗng đến lạ thường. Anh sẽ lên thành phố, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng liệu cuộc sống ấy có thực sự trọn vẹn khi thiếu vắng một phần của trái tim anh, thiếu vắng hình bóng cô gái nhỏ bé vừa khuất dạng kia?
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.