Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 93: Những Buổi Gặp Cuối Cùng: Lời Hứa Mắc Kẹt

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, mang theo những lời không nói và một khoảng trống vô định trong lòng Trần Hạo. Anh đã đứng đó, một mình bên bờ sông, nhìn theo bóng hình nhỏ bé của Lê An khuất dần sau rặng tre xanh mướt. Nỗi tiếc nuối cuộn lên như một cơn sóng ngầm, hòa lẫn với sự lo lắng mơ hồ về tương lai và một cảm giác tội lỗi không tên. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, như một nhân chứng thầm lặng cho khoảnh khắc chia ly đầu tiên của họ, cho những lời không nói, cho một tình yêu vừa chớm nở đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên. Anh ngước nhìn bầu trời đêm đang dần buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh, nhưng trong lòng anh, chỉ có một khoảng không vô định, một sự trống rỗng đến lạ thường. Anh sẽ lên thành phố, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng liệu cuộc sống ấy có thực sự trọn vẹn khi thiếu vắng một phần của trái tim anh, thiếu vắng hình bóng cô gái nhỏ bé vừa khuất dạng kia?

Sáng hôm sau, một ngày nắng nhẹ và gió mát, cái se lạnh đặc trưng của miền Bắc vào cuối thu vấn vương trong không khí. Tại căn nhà nhỏ ấm cúng của Trần Hạo, sự tất bật trộn lẫn với một nỗi niềm khó tả. Mùi cơm mới nấu thơm lừng từ bếp, hòa cùng mùi gỗ cũ đã thấm đượm thời gian và mùi ẩm đặc trưng của con sông thoảng qua khe cửa. Bầu không khí trong nhà vừa ấm cúng, lại vừa nặng nề bởi sự chia ly sắp đến. Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, với mái tóc đã lấm tấm bạc, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, cẩn thận gấp từng chiếc áo, chiếc quần tươm tất vào chiếc vali đã sờn cũ. Mỗi món đồ được đặt vào, bà lại thở dài một tiếng, ánh mắt không rời khỏi đứa con trai đang lúi húi bên cạnh.

“Lên đó phải tự lo cho mình, ăn uống đầy đủ, đừng có ham học quá mà bỏ bữa,” bà Tư dặn dò, giọng nói dịu dàng nhưng đầy lo lắng. Bà đã chuẩn bị đủ thứ, từ lọ ruốc thịt, vại dưa muối cho đến vài chiếc bánh ít lá gai mà Trần Hạo thích. Từng món đồ, từng lời dặn dò đều chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ. Bà nhìn Hạo, thấy con trai mình đã lớn thật rồi, không còn là thằng bé hay lẽo đẽo theo bà ra chợ nữa. Thằng bé sắp rời xa vòng tay bà, đến một nơi xa lạ, tự lập cánh. Nước mắt bà chực trào, nhưng bà cố nén lại, không muốn con trai phải bận lòng. Bà biết, đây là cơ hội lớn của đời con, bà phải mạnh mẽ để con an tâm.

Trần Văn Ba, cha của Trần Hạo, ngồi ở chiếc ghế mây cạnh bàn, tay cầm tờ báo cũ, nhưng ánh mắt ông lại dán chặt vào bóng dáng con trai. Ông trầm ngâm một lúc rồi cất tiếng, giọng nói địa phương đặc trưng, pha chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa niềm tự hào sâu sắc. “Thành phố lớn, cơ hội nhiều, nhưng cũng đầy cạm bẫy. Phải giữ mình, tập trung học hành cho tốt. Đừng để ba mẹ thất vọng.” Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói ra đều là tâm huyết, là kỳ vọng lớn lao mà ông đặt vào đứa con trai duy nhất. Ông nhớ ngày xưa, ông cũng từng ôm ấp giấc mơ thành phố, nhưng rồi gánh nặng gia đình đã giữ chân ông lại thị trấn này. Giờ đây, ông muốn con trai mình thực hiện những điều mà ông chưa làm được.

Trần Hạo, với vóc người đã cao lớn, đôi vai đã rộng hơn, cúi người xếp những cuốn sách giáo khoa vào góc vali. Anh lắng nghe lời dặn dò của cha mẹ, gật đầu lia lịa. Trong lòng anh là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự phấn khích xen lẫn lo lắng, niềm tự hào pha lẫn nỗi bâng khuâng. Thành phố lớn, với những tòa nhà cao tầng, những con đường rộng lớn, những kiến thức mới mẻ đang chờ đợi anh. Đó là ước mơ mà anh đã ấp ủ bấy lâu. Nhưng rồi, ánh mắt anh lại lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi anh thường thấy Lê An đi qua mỗi buổi sáng. Anh nhớ lại ánh mắt thất vọng của cô bé đêm qua, nhớ lại nụ cười gượng gạo và lời cầu xin thầm lặng “Đừng quên em… và thị trấn này.” Anh chợt thấy một nỗi day dứt len lỏi.

“Làm sao để nói với An đây? Mình có nên…?” Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn. Anh muốn nói, muốn thổ lộ tất cả những gì anh đã giấu kín bấy lâu. Anh muốn nói rằng anh cũng thích cô, rằng anh muốn cô cùng anh xây dựng một tương lai. Nhưng rồi, sự rụt rè cố hữu, nỗi sợ bị từ chối, và cả gánh nặng của kỳ vọng gia đình, của tương lai đang chờ đợi anh ở thành phố lại trói chặt lấy anh. Anh tin rằng, việc anh tập trung học hành, tạo dựng sự nghiệp vững chắc ở thành phố lớn là cách tốt nhất để đảm bảo một cuộc sống tốt đẹp cho cả hai sau này. Anh nghĩ rằng, đó là cách anh thể hiện tình cảm của mình. Nhưng anh lại không thể truyền đạt điều đó cho Lê An, không thể cho cô một lời cam kết rõ ràng, một niềm tin vững chắc. Anh chỉ biết gật đầu, vờ như đang tập trung vào việc xếp quần áo, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An với ánh mắt buồn bã. Chiếc vali cuối cùng cũng được đóng lại, nặng trĩu không chỉ bởi hành lý mà còn bởi những suy tư, những lời nói mắc kẹt trong lòng Trần Hạo.

Vài ngày sau đó, những buổi chiều muộn, quán tạp hóa nhỏ của chú Nam vẫn bình yên như mọi ngày, nhưng có một chút gì đó trầm lắng hơn, như thể không khí cũng cảm nhận được sự chia ly sắp đến. Tiếng chuông cửa kêu leng keng mỗi khi có khách ra vào, tiếng xe cộ thưa thớt bên ngoài đường lớn, và tiếng chú Nam lẩm bẩm tính tiền đã trở thành âm thanh quen thuộc. Mùi bánh kẹo ngọt ngào, mùi thuốc lá thoang thoảng và mùi cà phê phin đậm đà hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian gần gũi, thân thương. Ở góc quán quen thuộc, nơi có chiếc bàn gỗ sờn màu và hai chiếc ghế cũ, Trần Hạo và Lê An đang ngồi đối diện nhau. Lê An cầm trên tay một cuốn sách cũ, bìa đã bong tróc, nhưng ánh mắt cô lại không dán vào những dòng chữ mà lại hướng về Trần Hạo. Cô cố gắng tạo ra một cuộc trò chuyện vui vẻ, hỏi han anh về những dự định ở thành phố, về ngôi trường mới, về những điều anh sẽ làm.

“Lên đó có nhiều bạn mới, anh đừng có quên em với mấy đứa bạn ở đây nha,” Lê An nói, nụ cười trên môi cô gượng gạo đến lạ. Cô đã cố gắng hết sức để che giấu nỗi buồn đang cồn cào trong lòng. Mỗi lời cô nói ra đều mang một ẩn ý, một sự gợi mở, một lời cầu xin thầm lặng. Cô mong anh sẽ hiểu, mong anh sẽ nói ra điều cô hằng mong đợi. Cô muốn nghe một lời cam kết, một lời hứa hẹn về tương lai của họ, không phải là những lời hứa suông về thư từ hay điện thoại. Cô kiên nhẫn, kiên nhẫn đến mức trái tim cô như thắt lại.

Trần Hạo vẫn vậy, anh nghịch chiếc vỏ kẹo trên bàn, đôi mắt né tránh ánh nhìn của Lê An. Anh biết cô đang chờ đợi điều gì, nhưng anh không thể nói. Mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng anh lại trỗi dậy. “Anh sẽ không quên đâu. Có điện thoại, có thư từ mà.” Anh nói, những lời hứa hẹn lại trở nên yếu ớt, vô nghĩa trong chính tai anh. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn mong chờ của cô, bởi anh sợ mình sẽ chùn bước, sợ mình sẽ không giữ được những lời hứa đó. Anh sợ, khoảng cách địa lý và thời gian sẽ bào mòn đi tất cả, và lời hứa về “điện thoại, thư từ” nghe thật xa xôi, thật không đủ để níu giữ một điều gì đó. Anh biết, chiếc điện thoại di động mà anh sắp sở hữu khi lên thành phố, một thứ xa xỉ ở thị trấn nhỏ này, cũng không đủ để giữ cho tình cảm của họ không phai nhạt.

Từ quầy hàng, chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, lẳng lặng quan sát hai đứa trẻ. Ông đã nhìn thấy không biết bao nhiêu cặp đôi thanh mai trúc mã lớn lên ở thị trấn này, và ông cũng đã chứng kiến không ít mối tình tan vỡ vì những lời không nói, vì những khoảng cách vô hình. Ông thở dài khẽ khàng, như thể đang tiếc nuối cho tuổi trẻ của chính mình, hay tiếc nuối cho một điều gì đó mà ông cảm thấy sắp mất đi. “Hai đứa này… cứ thế này thì rồi sao đây?” Chú Nam thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Ông biết, khi Trần Hạo rời đi, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Lê An đặt tay lên cuốn sách, khẽ nắm chặt. Lòng cô nặng trĩu. Lại một lần nữa, anh ấy vẫn không nói. Không một lời thổ lộ, không một lời cam kết về tương lai, không một lời động viên nào đủ mạnh mẽ để cô có thể bám víu. Chỉ là những lời hứa hão huyền về thư từ, điện thoại. Cô biết, những lời hứa đó có thể sẽ thưa dần, rồi mất hẳn. Cô cảm nhận được một sự chấp nhận cam chịu len lỏi trong tâm hồn mình, một nỗi thất vọng lớn dần. Cô đã chờ đợi quá lâu, hy vọng quá nhiều, nhưng cuối cùng, anh vẫn là anh, rụt rè và thiếu quyết đoán. Ánh nắng vàng nhạt cuối chiều hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt buồn bã của Lê An và bóng dáng cúi gằm của Trần Hạo. Khoảng cách vô hình giữa họ như được ánh sáng hữu hình hóa, rõ ràng đến nhói lòng.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, và đó là buổi gặp cuối cùng của họ bên bờ sông quen thuộc trước ngày Trần Hạo rời đi. Nơi đây đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của tuổi thơ, bao nhiêu lời nói thầm thì, bao nhiêu ước mơ non nớt. Tiếng nước chảy rì rào dưới chân, tiếng gió thổi qua rặng tre xào xạc, và tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran tạo nên một bản hòa ca yên bình, lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi nuối tiếc khôn nguôi, một cảm giác chia ly hiện hữu rõ ràng trong từng hơi thở. Mùi phù sa sông đặc trưng, mùi cỏ cây ven bờ và mùi không khí trong lành thoang thoảng khiến lòng người càng thêm xao xuyến.

Họ đi dạo dọc bờ sông, bước chân chậm rãi, mỗi bước đi như đang cố níu giữ chút thời gian ít ỏi còn lại. Lê An dừng lại, nhìn dòng sông đang lững lờ trôi, ánh mắt xa xăm. Cô hít một hơi thật sâu, rồi cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng biết bao tâm sự. “Em chỉ ước sau này có một căn nhà nhỏ, gần bờ sông thế này, rồi mỗi chiều hai đứa mình lại ra đây ngắm hoàng hôn…” Cô quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô đầy hy vọng, một tia sáng mong manh trong bóng chiều. “Anh Hạo có thấy vậy không?” Cô đã cố gắng hết sức, đã vẽ ra một bức tranh tương lai bình dị, một ước mơ nhỏ bé mà cô nghĩ là cả hai sẽ cùng chia sẻ. Đó là lời gợi ý rõ ràng nhất, một cơ hội cuối cùng mà cô dành cho anh.

Trần Hạo hiểu ý. Trái tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lời thổ lộ đã đến tận cửa miệng, đã hình thành rõ ràng trong tâm trí anh: “Anh cũng muốn vậy, anh muốn có em trong căn nhà đó, muốn cùng em ngắm hoàng hôn mỗi ngày.” Nhưng rồi, một bức tường vô hình lại chắn ngang. Sự rụt rè, nỗi sợ hãi, và cả cái suy nghĩ rằng anh phải thành công, phải có một tương lai thật vững chắc mới dám nói ra lời yêu, đã kìm hãm anh lại. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến thảm hại. “Anh… anh cũng mong… Một cuộc sống tốt đẹp… cho cả hai.” Lời nói chung chung, không dám cam kết, không dám nhắc đến “em” hay “chúng ta” một cách rõ ràng. Anh đã lảng tránh, lại một lần nữa.

Lê An nghe những lời đó, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Ánh mắt cô tối sầm lại, một sự thất vọng sâu sắc bao trùm lấy tâm hồn cô. “Anh ấy vẫn không nói…” Cô thầm nghĩ, nỗi buồn cuộn lên từng đợt, nhấn chìm đi chút hy vọng cuối cùng. Cô quay mặt đi, nhìn xuống dòng nước đang chảy, giấu đi ánh mắt đã ngấn lệ. Nước sông mờ đục như chính tâm trạng của cô lúc này.

Trần Hạo nhìn bóng lưng cô, cảm nhận được sự im lặng nặng nề bao trùm. Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh quay lưng về phía cô, hít một hơi thật sâu rồi thở ra nặng nề, như thể đang cố đẩy lùi một gánh nặng nào đó khỏi lồng ngực mình, nhưng vô vọng. Anh biết, anh vừa bỏ lỡ một cơ hội cuối cùng, một khoảnh khắc định mệnh. Lời nói không thành, mắc kẹt lại trong cổ họng, trở thành một gánh nặng không thể giải tỏa. Anh đã không thể nói ra những lời thật lòng, không thể níu giữ cô, không thể cho cô một lời hứa hẹn vững chắc. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành một ranh giới hữu hình, chia cắt hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời. Anh cảm thấy một nỗi tiếc nuối vô hạn dâng lên trong lòng, trộn lẫn với nỗi lo lắng và một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, như một nhân chứng thầm lặng cho sự chia ly đã được định đoạt. Anh sẽ rời đi. Còn Lê An sẽ ở lại. Hai con đường, hai số phận, bắt đầu từ giây phút này, sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau, và những lời nói không thành, những lời hứa hão huyền về “điện thoại, thư từ” sẽ dần trở thành biểu tượng cho một tình yêu “chậm một nhịp”, lỡ cả một đời. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi, nhưng trong lòng anh chỉ là một khoảng trống, một sự trống rỗng đến lạ thường, báo hiệu cho những tháng ngày xa cách và cô đơn sắp tới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free