Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 94: Bên Kia Bờ Sông, Lời Hứa Lặng Câm
Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm lạnh giá, nhưng không thể xua đi cái se sắt trong lòng Trần Hạo. Sáng sớm hôm ấy, không khí trong căn nhà nhỏ của anh đã tưng bừng khác lạ, pha lẫn niềm vui và nỗi lo âu. Mùi cơm nóng, mùi khói bếp lẫn với mùi trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên – một sự kết hợp quen thuộc của mỗi buổi sáng, nhưng hôm nay lại mang theo một vị đắng khó tả. Trần Hạo ngồi bên mâm cơm, gắp vội vài đũa, lòng dạ nôn nao như có lửa đốt. Đồ đạc đã được thu xếp gọn gàng, chiếc ba lô to tướng nằm chễm chệ ở góc nhà, như một lời nhắc nhở không ngừng về chuyến đi sắp tới.
Mẹ Tư, bà Nguyễn Thị Tư, với đôi mắt sưng húp vì thức trắng đêm, vẫn cố nén tiếng thở dài, dặn dò anh tỉ mỉ từng chút một. Giọng bà khàn đặc, mỗi câu nói đều chất chứa bao nhiêu là tình thương và nỗi bịn rịn. “Con lên đó phải cố gắng học hành, ăn uống đầy đủ. Đừng có ham chơi mà quên mất….” Bà nói đến đây thì đôi mắt lại liếc nhìn ra phía cổng, nơi Lê An vẫn thường xuyên lui tới, nơi mà bà đã biết bao lần hình dung ra cảnh hai đứa trẻ cùng nhau lớn lên, cùng nhau xây đắp tổ ấm. Ánh mắt ấy, dù không nói thành lời, cũng đủ để Trần Hạo cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh biết mẹ thương Lê An, biết mẹ cũng tiếc nuối cho cái duyên lỡ làng mà bà đã nhìn thấy trước.
Bố Ba, ông Trần Văn Ba, ngồi đối diện, dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng hôm nay lại hiếm hoi hiện rõ nét tự hào và kỳ vọng. Ông chỉ gật đầu, vỗ vai con trai đầy mạnh mẽ, từng cái vỗ như truyền thêm sức mạnh nhưng cũng ẩn chứa sự răn dạy sâu sắc. “Lên thành phố là cơ hội đổi đời, con phải nắm lấy. Đừng để ai phải thất vọng.” Giọng ông trầm ấm, mang đậm chất giọng địa phương, nhưng lời lẽ lại chắc nịch, không cho phép bất kỳ sự chùn bước nào. Trần Hạo cúi đầu, cố gắng nuốt trôi miếng cơm nghẹn đắng, cảm nhận từng lời của bố mẹ như những viên đá nặng trĩu đặt vào lồng ngực. Anh biết, anh không chỉ đi vì bản thân, mà còn vì niềm hy vọng của cả gia đình, vì một tương lai sáng lạn hơn mà bố mẹ đã vất vả vun đắp.
Đúng lúc đó, Thanh Tùng, người bạn thân nhất của Trần Hạo, xuất hiện ở cửa. Vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền thường trực trên môi anh hôm nay cũng thoáng nét buồn. Tùng cố gắng pha trò để xua đi không khí trầm lắng đang bao trùm căn nhà. “Lên đó có quên bọn tao thì đừng quên đường về nhé mày!” Thanh Tùng vỗ vai Trần Hạo, ánh mắt anh bạn chứa đầy sự tiếc nuối và cả lời động viên thầm lặng. Trần Hạo gật đầu, cố nặn ra một nụ cười, nhưng khóe môi anh lại cứng đờ. “Con biết rồi, bố mẹ cứ yên tâm. Con sẽ về thăm thường xuyên.” Giọng nói của anh có chút ngập ngừng, đặc biệt là khi anh lướt nhìn về phía cánh cửa sổ, nơi anh hình dung bóng dáng quen thuộc của Lê An. Một lời hứa hẹn đầy gượng gạo, không chút sức nặng cảm xúc, một lời an ủi hơn là một sự cam kết.
Anh ôm mẹ thật chặt, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và sự bịn rịn không lời của bà. Mùi hương của mẹ, mùi của những năm tháng tảo tần, chợt khiến mắt anh cay xè. Anh vỗ vai Thanh Tùng, một cái vỗ chia tay nặng trĩu. Rồi, anh xách ba lô ra cửa, một bước chân nặng nề, nhưng anh không dám quay đầu nhìn lại. Anh sợ, sợ nhìn thấy đôi mắt mẹ ngấn lệ, sợ nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Thanh Tùng, và sợ nhất là nhìn thấy khoảng trống mà anh để lại. Anh biết, khoảnh khắc anh bước ra khỏi ngưỡng cửa này, một phần cuộc đời mình sẽ khép lại, và một chương mới, đầy thử thách và xa lạ, sẽ bắt đầu. Trong lòng anh là một mớ hỗn độn của phấn khích, lo lắng, tiếc nuối và sự rụt rè không thể bày tỏ. Anh nhìn quanh ngôi nhà quen thuộc lần cuối, từng góc bếp, từng chiếc ghế, từng bức tường đều in dấu những kỷ niệm tuổi thơ. Tất cả như níu giữ anh lại, nhưng lý trí mách bảo anh phải bước đi, phải hướng về phía trước, nơi có một tương lai rộng mở đang chờ đợi. Anh thở ra một hơi thật dài, như trút bỏ gánh nặng vô hình, nhưng trong sâu thẳm, gánh nặng ấy vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng.
***
Trần Hạo cùng Thanh Tùng và vài người bạn khác đi bộ ra bến xe khách, con đường đất quen thuộc giờ đây như dài hơn, mỗi bước chân đều mang theo một sức nặng vô hình. Cuối buổi sáng, nắng đã lên nhưng không gay gắt, chỉ đủ để phủ một lớp vàng nhạt lên cảnh vật. Gió mát thổi từ phía sông, mang theo mùi nước sông, mùi bùn non và cả mùi gỗ mục của những chiếc thuyền neo đậu. Khi họ băng qua Bến Phà Cũ, khung cảnh sông nước hiện ra yên tĩnh và hoài niệm đến lạ. Bến phà xi măng cũ kỹ, vài chiếc thuyền nhỏ nằm im lìm, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ như một điệu ru buồn bã. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh rì, nhưng trong tai Trần Hạo, tất cả chỉ là một bản hòa ca xa xăm, cô độc.
Bỗng, tầm mắt anh dừng lại. Dưới gốc cây bàng cổ thụ rợp bóng mát, nơi họ vẫn thường ngồi chuyện trò, có một bóng hình quen thuộc đang đứng đó. Lê An. Cô gái với mái tóc đen dài, tà áo dài trắng tinh khôi, dáng vẻ mảnh mai tựa như một bức tranh thủy mặc buồn. Ánh mắt cô đỏ hoe, nhưng trên môi lại nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu đi những nỗi đau đang cào xé tâm can. Chú Nam, chủ quán tạp hóa nhỏ ven sông, cũng đứng gần đó, dáng người hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh trầm ngâm nhìn hai đứa trẻ. Ông khẽ lắc đầu, như đã đoán trước được cái kết của câu chuyện tình non nớt này.
Lê An bước đến, từng bước chân như được đong đếm cẩn thận, chỉ đứng đối diện Trần Hạo, không nói gì. Cô không còn cố gắng gượng ép anh phải thổ lộ, không còn vẽ ra những viễn cảnh tương lai xa vời. Giữa họ, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, một khoảng không chất chứa bao điều muốn nói nhưng không thể thốt ra. Cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt cô sâu thẳm như dòng sông, van nài, chứa đựng cả hy vọng mong manh cuối cùng và nỗi sợ hãi tột cùng. Cô muốn anh nói ra một điều gì đó, dù chỉ là một lời hứa, một sự cam kết, một ánh nhìn đầy yêu thương để cô có thể bám víu.
Trần Hạo cảm thấy tim mình thắt lại, như có một bàn tay vô hình siết chặt. Mọi lời thổ lộ đã đến tận cửa miệng, đã hình thành rõ ràng trong tâm trí anh: “Anh yêu em, An à. Anh sẽ quay về với em.” Anh muốn ôm cô thật chặt, muốn giữ cô lại, không muốn rời xa. Nhưng rồi, bức tường vô hình của sự rụt rè, của nỗi sợ hãi thất bại nơi thành phố, của cái suy nghĩ phải thành công mới xứng đáng với cô, lại dâng lên, chắn ngang tất cả. Lời nói cứ mắc kẹt trong cổ họng, trở thành một lời nói không thành, một gánh nặng đè nén anh. Anh chỉ khẽ chạm vào tay cô, một cái chạm ngắn ngủi, lạnh ngắt, nhưng đầy lưu luyến, đầy tiếc nuối, như muốn truyền tải tất cả những gì anh không thể nói. Rồi anh vội vàng rụt tay lại, như sợ bị bỏng, sợ sự yếu mềm của bản thân sẽ làm anh chùn bước.
Lê An khẽ nắm lấy vạt áo sơ mi của Trần Hạo, những ngón tay cô run rẩy, như muốn níu giữ lấy sợi chỉ mong manh cuối cùng kết nối hai người. Giọng cô khẽ như thì thầm, gần như vô thanh, hòa lẫn vào tiếng gió: “Anh… đi bình an. Đừng… quên em.” Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào anh, đầy van nài, đầy khao khát một lời đáp trả, một sự cam đoan. Nhưng Trần Hạo chỉ cúi đầu, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn nước của cô. Anh chỉ nhìn xuống đất, nơi những hạt cát li ti đang bị gió cuốn đi. “Anh… sẽ không. Anh sẽ gọi điện, viết thư.” Lời nói gượng gạo, không chút cảm xúc, như một kịch bản được học thuộc, không một chút hơi ấm hay sự chân thành nào. Một lời hứa hão huyền, một cách lảng tránh thực tại, một lời nói không thành mà cả hai đều hiểu rõ.
Chú Nam, người đã chứng kiến bao nhiêu cuộc chia ly trên bến phà này, khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tư: “Thôi thế là…” Ông lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm ra dòng sông, như thấy trước được những con sóng dữ dội sẽ chia cắt hai con người trẻ tuổi này.
Trần Hạo nhìn đồng hồ, rồi quay đi, bước nhanh về phía bến xe, nơi chiếc xe khách đã chuẩn bị khởi hành. Anh không dám ngoái lại, không dám nhìn thấy giọt nước mắt đang lăn dài trên má Lê An. Anh sợ, sợ mình sẽ không thể dứt khoát. Lê An đứng đó, một mình dưới gốc bàng cổ thụ, nhìn theo bóng anh, bóng lưng anh dần khuất xa, nhỏ dần rồi biến mất. Nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi, không thể kìm nén được nữa. Tấm khăn tay cô nắm chặt ướt đẫm, như chính trái tim cô đang vỡ vụn. Dòng sông vẫn chảy lững lờ, như một nhân chứng thầm lặng cho lời nói không thành, cho một tình yêu vừa chớm nở đã phải đối mặt với sự chia ly, cho một khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành hữu hình, không thể nào vượt qua. Nỗi buồn cuộn lên từng đợt, nhấn chìm đi chút hy vọng cuối cùng của cô.
***
Chiếc xe khách liên tỉnh bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rồi nhanh dần, tiếng động cơ ồn ào xé tan sự tĩnh lặng của buổi trưa. Nắng đã lên cao, gay gắt hơn, rải những tia vàng chóe xuống con đường nhựa. Trần Hạo ngồi bên cửa sổ, quay đầu nhìn lại thị trấn nhỏ dần khuất xa. Anh thấy một bóng hình nhỏ bé đứng bên bờ sông, dưới tán cây bàng, ánh mắt dõi theo chiếc xe. Lê An. Dù đã xa, anh vẫn cảm nhận được nỗi buồn và sự cô đơn từ dáng hình ấy, một cảm giác day dứt khôn nguôi dâng lên trong lòng.
Lòng anh chợt nhói lên, một sự đau nhói mơ hồ, khó nắm bắt. Anh nghĩ về những lời anh đã không nói, về ước mơ anh đã chia sẻ với An bên bờ sông chỉ ngày hôm qua. Cái viễn cảnh về một căn nhà nhỏ, về những buổi chiều ngắm hoàng hôn bên nhau, giờ đây trở nên xa vời và mong manh đến lạ. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, anh biết mình đã không đủ dũng cảm, không đủ quyết đoán để níu giữ cô, để cho cô một lời hứa hẹn vững chắc. Anh hứa với lòng mình sẽ quay về, sẽ thành công, sẽ mang lại hạnh phúc cho An. Anh tự nhủ, giọng nói thầm thì trong tâm trí, cố gắng trấn an bản thân và xoa dịu nỗi cắn rứt: “An, đợi anh. Anh sẽ trở lại. Anh sẽ thành công.” Nhưng trong sâu thẳm, hình ảnh thành phố lớn với những tòa nhà cao tầng, những con đường rộng lớn, những cơ hội mới đã bắt đầu lấn át, che mờ đi hình bóng dịu dàng của Lê An. Tham vọng và khát khao chinh phục một thế giới mới đã bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lấn át cả những lời nói không thành, những lời hứa mắc kẹt.
Ở Bến Phà Cũ, Lê An vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng, nước mắt chảy dài, nóng hổi trên má. Bàn tay cô siết chặt tấm khăn tay ướt đẫm, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Dòng sông vẫn chảy, lững lờ, vô tình, mang theo cả những mảnh vỡ của hy vọng. Con thuyền chở Hạo đã đi quá xa, đã khuất hẳn sau khúc cua, mang theo cả một phần hồn cô, một phần tuổi thơ của cô. Nơi đây, bên bờ sông cũ, đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của hai đứa trẻ, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến sự chia ly đầy tiếc nuối. Cô ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, bao la, tự hỏi liệu anh có giữ lời hứa “không quên em” như lời anh đã nói trong những giấc mơ của cô, trong những lời anh đã thì thầm khi cả hai còn thơ bé. Cô thầm thì, gần như vô thanh, gọi tên anh trong nỗi đau khôn cùng: “Anh Hạo…”
Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, lạnh lẽo và trống rỗng. Lê An khuỵu xuống, ôm chặt lấy chính mình, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của một tình yêu vừa chớm nở đã phải đối mặt với thử thách nghiệt ngã. Tiếng động cơ xe khách nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió xào xạc qua những tán lá, và tiếng nấc nghẹn ngào của một trái tim tan vỡ. Cô biết, khoảng cách vô hình giữa họ đã được hình thành từ rất lâu, từ những lời nói không thành, từ sự rụt rè của anh. Và giờ đây, khoảng cách địa lý đã chính thức biến nó thành một ranh giới hữu hình, không thể nào bước qua. Chiếc điện thoại di động mà Trần Hạo đã hứa sẽ dùng để liên lạc, để viết thư, giờ đây trở thành một vật phẩm mang đầy tính trớ trêu, một lời hứa hão huyền về một tương lai xa vời.
Dòng sông vẫn tiếp tục chảy, như thời gian không ngừng trôi, cuốn đi tất cả những gì đã cũ, những gì đã qua. Trần Hạo đã rẽ sang một con đường mới, một cuộc đời mới, nơi có những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi, hứa hẹn một tương lai đầy tham vọng. Còn Lê An, cô vẫn ở lại, ở bên bờ sông cũ, nơi những ký ức tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn, nơi cô sẽ chờ đợi, chờ đợi trong vô vọng, chờ đợi một lời hứa, một tình yêu đã "chậm một nhịp", để rồi lỡ cả một đời. Nước mắt cô hòa vào dòng sông, như hàng ngàn giọt nước mắt của những mối tình dang dở khác, vĩnh viễn không thể quay ngược dòng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.