Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 95: Ánh Đèn Thành Phố, Nỗi Niềm Bờ Sông

Chiếc xe khách rời thị trấn, mang theo Trần Hạo cùng bao nhiêu hoài bão, và để lại Lê An cùng những nỗi niềm đang rạn vỡ. Con đường nhựa trải dài hun hút dưới ánh nắng chang chang của buổi trưa hè, như một sợi chỉ vô hình nối liền hai thế giới khác biệt. Trần Hạo tựa đầu vào cửa kính, nhìn những hàng cây, những cánh đồng lúa xanh rì lùi dần về phía sau. Anh biết, con đường này không chỉ dẫn anh đến một thành phố mới, mà còn mở ra một cuộc đời mới, nơi những ước mơ thầm kín bấy lâu sẽ có cơ hội được ươm mầm và phát triển. Thế nhưng, trong sâu thẳm trái tim, hình bóng Lê An, dáng người nhỏ bé đứng cô đơn bên bờ sông cũ, vẫn còn ám ảnh. Cảm giác tội lỗi và day dứt cứ thế cuộn lên, quấn lấy anh như một sợi dây vô hình. Anh đã hứa sẽ trở lại, sẽ thành công, sẽ mang lại hạnh phúc cho An. Lời hứa ấy, dù thầm thì trong tâm trí, vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở không thể chối bỏ. Nhưng liệu anh có giữ được lời hứa đó, khi những cám dỗ và áp lực của một môi trường hoàn toàn xa lạ đang chờ đợi? Liệu khoảng cách vô hình giữa họ, được dệt nên từ những lời nói không thành và sự rụt rè của anh, có bị nới rộng thêm khi anh hòa mình vào nhịp sống hối hả của thành phố?

***

Chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở một bến xe lớn nằm khuất trong lòng thành phố. Bước xuống xe, Trần Hạo như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Đường phố Trung tâm thành phố vào buổi sáng sớm đã ồn ào và náo nhiệt đến lạ. Hàng loạt tòa nhà cao tầng sừng sững vươn lên trời xanh, che khuất cả một phần bầu trời. Những tấm biển hiệu quảng cáo rực rỡ sắc màu, nhấp nháy liên tục, thu hút ánh nhìn. Vỉa hè rộng thênh thang nhưng vẫn chật kín người đi bộ, ai nấy đều hối hả, vội vã như những con thoi trong một guồng máy khổng lồ. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng rao hàng văng vẳng từ những gánh hàng rong ven đường tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn, dữ dội, khiến màng nhĩ của Trần Hạo như muốn vỡ tung. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, vừa xa lạ vừa kích thích.

Trần Hạo đứng lặng giữa dòng người tấp nập, tay siết chặt quai chiếc vali cũ kỹ, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng. Thị trấn ven sông yên bình, nơi anh đã lớn lên, bỗng trở nên xa xôi vạn dặm, như một giấc mơ vừa vụt qua. Ở đó, có dòng sông hiền hòa, có những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, có tiếng mái chèo khua nước êm đềm, và có An. Còn nơi đây, chỉ có sự hối hả, sự cạnh tranh và những ánh mắt lạnh lùng, xa lạ. Nắng đã lên cao, gay gắt rọi thẳng xuống đỉnh đầu, nhưng không làm dịu đi cảm giác choáng ngợp trong lòng anh. Anh nhìn quanh, cố gắng định hình lại mọi thứ. Đây là thành phố, nơi anh sẽ theo học trường chuyên danh tiếng, nơi anh sẽ bắt đầu cuộc hành trình chinh phục tri thức và thay đổi số phận.

Trong đầu Trần Hạo vang lên lời dặn dò của cha, của mẹ, lời hứa với Thanh Tùng, và cả lời hứa thầm kín với chính mình. “Đây là nơi mình sẽ thay đổi số phận,” anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định nhưng vẫn ẩn chứa một chút bối rối. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự bỡ ngỡ, thay vào đó là quyết tâm sắt đá. Anh hình dung về tương lai, về một ngày anh sẽ thành công, sẽ trở về thị trấn với một vị thế khác, một con người khác. Khi đó, anh sẽ có đủ tự tin để nói ra tất cả những lời chưa thành, để bù đắp cho những gì đã lỡ. Nhưng hiện tại, trước mắt anh là một con đường dài đầy thử thách, một cuộc đua mà anh buộc phải dốc toàn bộ sức lực để giành chiến thắng.

Anh bắt đầu kéo vali, từng bước nặng nề nhưng kiên định bước đi giữa dòng người đang vội vã. Ánh mắt anh không còn sự ngây thơ của một cậu bé thị trấn, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, pha lẫn một chút lo lắng về những điều sắp tới. Anh đi qua những cửa hàng sang trọng, những quán ăn đông đúc, những ngã tư đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi. Mọi thứ đều mới mẻ, hấp dẫn, nhưng cũng đầy áp lực. Anh cảm nhận được sự thôi thúc phải hòa nhập, phải chứng tỏ bản thân, phải không ngừng cố gắng để không bị bỏ lại phía sau. Giữa cái bộn bề, ồn ào ấy, hình ảnh Lê An, cô gái dịu dàng với nụ cười hiền hòa, bỗng trở nên mờ nhạt dần, như một ký ức xa xôi đang dần bị che lấp bởi những ánh đèn thành phố lấp lánh và những tham vọng trỗi dậy. Anh tự trấn an mình rằng đây là điều cần thiết, là sự hy sinh tạm thời để đạt được mục tiêu lớn lao hơn. Nhưng trong một khoảnh khắc thoáng qua, anh vẫn thấy một nỗi buồn man mác dâng lên, như một lời nhắc nhở về một điều gì đó anh đang tạm thời gác lại, một điều gì đó có thể sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Anh biết, mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời, và mỗi bước đi từ giờ sẽ định hình nên tương lai của anh, và có lẽ, cả tương lai của Lê An. Những lời nói không thành, những lời hứa mắc kẹt, tất cả đều bị đẩy lùi về một góc sâu thẳm trong tâm trí, nhường chỗ cho những kế hoạch và mục tiêu mới.

***

Tối đó, sau một ngày dài làm thủ tục nhập học, nhận phòng ký túc xá và làm quen sơ bộ với môi trường mới, Trần Hạo nằm vật ra chiếc giường tầng cứng nhắc. Chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu cót két mỗi khi anh trở mình, mùi ẩm mốc đặc trưng của ký túc xá len lỏi vào cánh mũi, khác hẳn mùi hương quen thuộc của ngôi nhà ven sông. Anh mệt mỏi rã rời, cả thể xác lẫn tinh thần. Dù đã chuẩn bị tâm lý, sự thay đổi quá lớn vẫn khiến anh choáng váng. Tiếng chuông điện thoại di động (thế hệ cũ) reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man. Là mẹ anh gọi.

Anh nhấc máy, giọng nói vẫn còn hơi ngái ngủ: “Alo, con nghe đây mẹ.”

Đầu dây bên kia, giọng Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng, ấm áp, đầy lo lắng: “Hạo đấy à? Con đến nơi chưa? Có mệt lắm không? Ăn uống thế nào rồi con? Có bạn bè gì chưa?”

Trần Hạo khẽ mỉm cười, cảm nhận được sự quan tâm vô bờ bến từ mẹ. “Con đến nơi rồi mẹ ạ. Cũng hơi mệt một chút, nhưng không sao. Con ăn cơm ở căng tin trường rồi. Mọi thứ ổn cả mẹ đừng lo.” Anh cố gắng trấn an mẹ, dù trong lòng vẫn còn bộn bề cảm xúc.

Giọng mẹ anh chùng xuống: “Vậy thì tốt rồi. Con nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Mẹ biết con lên đó học hành vất vả, nhưng mà… phải cố gắng lên con nhé. Thành công rồi về thăm nhà, thăm cha mẹ.”

Anh nghe rõ tiếng thở dài của mẹ, xen lẫn sự kỳ vọng và nỗi lo lắng. “Vâng, con biết rồi ạ.” Anh đáp, giọng trầm và ngắn gọn, đúng như phong cách của anh.

Rồi tiếng Trần Văn Ba vang lên từ phía mẹ anh, mạnh mẽ và dứt khoát hơn, mang theo chút âm hưởng địa phương đặc trưng: “Hạo đấy à? Cha đây. Mẹ con lo lắng quá trời. Con lên đó là phải cố gắng học hành cho thật tốt. Đừng có để phí công cha mẹ, phí công bao nhiêu người đã tin tưởng con. Học cho giỏi, ra trường có công ăn việc làm đàng hoàng, đó mới là cái cốt yếu. Đừng có để những cái vặt vãnh làm xao nhãng. Biết chưa?”

Trần Hạo nắm chặt điện thoại, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Lời nói của cha không chỉ là lời dặn dò, mà còn là một mệnh lệnh, một kỳ vọng không cho phép anh thất bại. “Vâng, con biết rồi ạ, cha cứ yên tâm. Con sẽ cố gắng hết sức.” Anh đáp lại, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. Không ai trong cuộc gọi nhắc đến Lê An. Có lẽ, trong tâm trí cha mẹ anh, chuyện học hành và tương lai của anh quan trọng hơn bất kỳ điều gì khác vào lúc này. Và anh cũng tự nhủ với bản lòng mình như vậy.

Cuộc gọi kết thúc, Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Anh đi đến bên cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lên, rực rỡ và lấp lánh như những vì sao rơi. Hàng ngàn ánh đèn đủ màu sắc hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo, trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng của thị trấn ven sông khi màn đêm buông xuống. Anh thở dài, một hơi thở dài mệt mỏi nhưng cũng chất chứa quyết tâm. Anh biết, từ giờ trở đi, cuộc sống của anh sẽ xoay quanh việc học, việc rèn luyện và việc chứng tỏ bản thân. Tình cảm cá nhân, những rung động đầu đời, sẽ phải tạm thời xếp lại. Anh tự nhủ rằng đây là cách duy nhất để anh có thể thực hiện lời hứa với Lê An, lời hứa về một tương lai tốt đẹp hơn, về một ngày anh sẽ quay về và mang lại cho cô hạnh phúc. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cũng cảm thấy một nỗi trống rỗng mơ hồ. Giữa hàng ngàn ánh đèn, anh lại thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Anh quay trở lại bàn học, mở sách vở ra. Mùi giấy mới và mùi mực in xộc vào mũi, đánh thức anh khỏi những suy nghĩ miên man. Những bài toán khó, những công thức phức tạp, những khái niệm trừu tượng, tất cả đòi hỏi sự tập trung cao độ. Anh vùi đầu vào học, cố gắng quên đi sự mệt mỏi, quên đi nỗi nhớ nhà, và quên đi cả hình bóng dịu dàng của cô gái bên bờ sông cũ. Anh phải thành công, bằng mọi giá. Đó là lời hứa với cha mẹ, với chính anh, và là cách duy nhất để anh tin rằng mình sẽ không để lỡ cả một đời.

***

Vài ngày sau khi Trần Hạo rời đi, thị trấn ven sông vẫn chìm trong nhịp sống chậm rãi, bình yên vốn có. Nhưng đối với Lê An, sự bình yên ấy giờ đây lại trở thành một thứ gì đó thật khó chịu, nặng nề. Nỗi trống trải cứ thế lớn dần trong lòng cô, như một cái cây mọc rễ sâu. Cô ngồi ở hiên nhà, tay mân mê chiếc điện thoại cũ kỹ, ánh mắt dán chặt vào màn hình chờ, mong mỏi một tin nhắn, một cuộc gọi từ Trần Hạo. Nắng ấm của buổi chiều vẫn trải dài trên sân, nhuộm vàng những luống hoa dạ yến thảo mà mẹ cô vẫn thường chăm sóc. Mùi cơm nhà thơm lừng từ trong bếp bay ra, nhưng không thể xua đi cảm giác trống rỗng trong lòng cô.

Lúc đầu, những tin nhắn của Trần Hạo vẫn đều đặn, dù chỉ là những dòng ngắn ngủi hỏi han. “An khỏe không?”, “Anh bận học lắm, tối anh nhắn tin sau nhé.” Hay đôi khi là một bức ảnh mờ mịt chụp từ cửa sổ ký túc xá, với dòng chú thích đơn giản: “Thành phố đó.” Lê An vẫn giữ lấy những tin nhắn ấy, đọc đi đọc lại như một bảo vật. Cô tin rằng anh vẫn nhớ đến cô, vẫn giữ lời hứa “không quên em” mà anh đã thì thầm trong những giấc mơ của cô, trong những lời anh đã nói khi cả hai còn thơ bé. Cô tự nhủ rằng anh bận học là chuyện đương nhiên, anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai.

Nhưng rồi, những tin nhắn bắt đầu thưa dần. Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày không có tin tức gì. Tim Lê An bắt đầu đập loạn nhịp, nỗi lo lắng len lỏi vào từng tế bào. Cô cố gắng gọi điện, nhưng đôi khi anh không bắt máy, hoặc chỉ nghe máy vội vã trong vài câu rồi lại cúp với lý do bận học, bận ôn thi. Giọng anh qua điện thoại xa cách đến lạ, không còn sự thân thuộc, ấm áp như khi hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ. Cô tự hỏi, liệu có phải khoảng cách vô hình giữa họ, được dệt nên từ những lời nói không thành của anh, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy?

“Anh ấy bận thật sao? Hay là… anh quên mình rồi?” Lê An thì thầm, giọng nói gần như vô thanh, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Chiếc điện thoại trong tay cô bỗng trở nên lạnh lẽo, nặng trĩu. Cảm giác lạnh lẽo ấy như lan tỏa ra khắp cơ thể, khiến cô rùng mình. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng chúng cứ bám riết lấy tâm trí cô như những đám mây đen vần vũ. Cô nhớ lại ánh mắt dằn vặt của Trần Hạo khi anh rời đi, nhớ lại dáng vẻ cô đơn của anh khi ngồi trên xe khách. Anh đã hứa sẽ trở lại. Anh đã hứa sẽ thành công. Cô muốn tin anh, thật sự muốn tin anh. Nhưng sự im lặng kéo dài, sự thưa thớt của những lời hỏi han đã bắt đầu gặm nhấm niềm tin của cô.

Lê An vuốt ve chiếc điện thoại, ngón tay khẽ miết lên màn hình đã mờ cũ. Ánh mắt cô xa xăm nhìn về phía con đường dẫn ra thị trấn, con đường mà Trần Hạo đã đi qua. Cô thở dài, một hơi thở mang theo bao nhiêu nỗi buồn và sự bất an. Cô đứng dậy, bước vào nhà, cố gắng tìm cách xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cô thử đọc sách, thử giúp mẹ làm việc nhà, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng hướng về nơi thành phố xa xôi ấy, nơi có Trần Hạo, người đã từng là cả thế giới của cô. Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, một nỗi cô đơn khác hẳn với những gì cô từng biết. Nó không phải là sự cô đơn của một người không có bạn bè, mà là sự cô đơn của một người đang dần mất đi một phần quan trọng của cuộc đời mình, mất đi một người mà cô đã mặc định sẽ là của cô. Những lời hứa mắc kẹt, những lời nói không thành, tất cả đang dần trở thành gánh nặng trong lòng cô.

***

Vài tuần sau, thị trấn chìm trong một buổi chiều mưa nhẹ. Những hạt mưa li ti rơi tí tách trên mái hiên, làm dịu đi cái nóng bức còn vương lại của mùa hè. Lê An tìm đến thư viện thị trấn, nơi cô và Trần Hạo từng dành không biết bao nhiêu giờ để đọc sách, để trò chuyện về những ước mơ viển vông. Mùi sách cũ, mùi giấy ẩm và mùi gỗ đặc trưng của thư viện vẫn còn đó, gợi lên trong cô bao nhiêu ký ức. Cô đi thẳng đến góc quen thuộc, nơi có hai chiếc ghế tựa và một khung cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Đây là nơi họ đã từng ngồi cạnh nhau, anh đọc những cuốn sách khoa học viễn tưởng, cô say sưa với những câu chuyện tình lãng mạn. Giờ đây, chỉ còn một mình cô.

Cô chọn một cuốn tiểu thuyết tình cảm, nhưng tâm trí cô không thể nào tập trung vào những dòng chữ. Cô lật trang sách một cách vô thức, ánh mắt dán vào những con chữ nhưng tâm hồn lại đang ở nơi xa, nơi thành phố ồn ào mà Trần Hạo đang sinh sống. Cô tự hỏi, liệu anh có đang nhớ đến cô không? Hay anh đã hoàn toàn bị cuốn vào guồng quay mới của cuộc sống, bị những ánh đèn thành phố lấp lánh làm cho quên đi cô gái nhỏ bé bên bờ sông cũ này?

Ông Đức, người thủ thư già, gầy gò, đeo kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, bước đến bên bàn cô. Ông đặt nhẹ một chồng sách xuống và nhìn cô với ánh mắt thấu hiểu. Ông đã chứng kiến biết bao nhiêu thế hệ học trò lớn lên ở thị trấn này, và ông cũng đã nhìn thấy mối tình thanh mai trúc mã của Trần Hạo và Lê An chớm nở, rồi lại chứng kiến khoảnh khắc chia ly đầy tiếc nuối. “Con bé dạo này hay đến đây hơn, có chuyện gì sao?” Ông Đức không hỏi trực tiếp, chỉ thầm thì với chính mình, nhưng Lê An vẫn nghe thấy.

Cô ngước lên, đôi mắt thoáng buồn. Cô chỉ mỉm cười buồn bã, nụ cười nhạt nhòa như những hạt mưa ngoài cửa sổ. Cô không nói gì, vì cô biết, mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa. Làm sao cô có thể diễn tả được nỗi lo lắng, sự bất an đang gặm nhấm trái tim cô từng ngày? Làm sao cô có thể nói rằng người con trai mà cô yêu thương đang dần xa cách, rằng lời hứa của anh ngày càng trở nên mong manh như sương khói? Ông Đức khẽ gật đầu, như đã hiểu. Ông không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô, rồi quay đi, để lại Lê An một mình với những suy tư.

Lê An khẽ nắm chặt cuốn sổ nhật ký giấu trong túi áo. Cuốn sổ nhỏ bé, đã cùng cô trải qua bao nhiêu kỷ niệm, giờ đây trở thành nơi cô trút bỏ những nỗi niềm không thể bày tỏ. Mỗi trang giấy đều ghi lại những dòng chữ đầy hy vọng, đầy tin yêu về Trần Hạo. Nhưng những dòng gần đây, bắt đầu xen lẫn sự lo lắng, sự hoang mang. Cô cảm nhận được sự nặng trĩu của cuốn sổ trong tay, như gánh nặng của những lời hứa ngày nào giờ đây trở nên mong manh đến tột cùng.

Tiếng mưa rơi tí tách, tiếng gió xào xạc qua những tán cây, và tiếng lật sách vô thức của Lê An. Tất cả tạo nên một bản nhạc buồn bã, u hoài. Cô cảm nhận được một sự bình yên giả tạo bao trùm lấy thư viện, một sự bình yên mà cô biết sẽ không kéo dài. Nỗi lo về Trần Hạo vẫn ẩn hiện, như một đám mây đen lơ lửng trên bầu trời tâm trí cô. Cô nhớ đến lời nói của ông Đức: “Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết.” Cô muốn tìm thấy chính mình trong những trang sách này, tìm thấy một lời giải đáp cho những băn khoăn trong lòng. Nhưng càng đọc, cô càng cảm thấy lạc lõng.

Những lời hứa của Trần Hạo về việc gọi điện, viết thư, giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm xa vời, những lời nói không thành đang dần phai nhạt. Khoảng cách vô hình giữa họ, được tạo nên từ sự rụt rè của anh và sự chờ đợi mỏi mòn của cô, giờ đây đã được củng cố bằng khoảng cách địa lý. Lê An biết, cô đang đứng trước một ngưỡng cửa. Liệu cô có thể tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng vào một lời hứa đang dần biến mất? Hay cô sẽ phải chấp nhận rằng tình yêu của họ đã "chậm một nhịp", và có lẽ, sẽ lỡ cả một đời? Nước mắt cô khẽ lăn dài trên má, hòa vào những giọt mưa ngoài cửa sổ, lạnh lẽo và xót xa. Cô ôm chặt cuốn sổ nhật ký, như ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, mong manh như ngọn nến trước gió.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free